Mắc chứng “múa ra bộ”
Đúc kết sau mùa giải Trần Hữu Trang lần thứ 12 - 2014, NSND Bạch Tuyết, Chủ tịch Hội đồng Giám khảo chuyên môn, cảnh báo: “Hiện nay, một số diễn viên trẻ mắc chứng “múa ra bộ”. Vai diễn nào cũng sử dụng động tác, lạm dụng một cách quá mức khiến người xem khó chịu. Trước hết, các em không hiểu rõ về nghệ thuật ca diễn, thầy cô và đạo diễn không phân tích kỹ. Do vậy, diễn tuồng tâm lý xã hội mà các em cũng “múa ra bộ”, quơ tay, quơ chân; còn diễn thể loại cải lương tuồng cổ thì động tác cường điệu khiến nhân vật không rõ tính cách do không chú ý đến phần diễn đạt nội tâm”.

Một
tiết
mục
biểu
diễn
trong
lễ
trao
giải
Trần
Hữu
Trang
2014
NSND
Thanh
Tòng
nhận
xét
thêm:
“Một
nam
diễn
viên
chọn
trích
đoạn
Bức
ngôn
đồ
Đại
Việt
để
dự
thi.
Ban
đầu,
nhân
vật
ra
sân
khấu
trong
tình
trạng
say
rượu,
diễn
một
lúc
thì
quên
mất
mình
say
vì
cứ
mải
múa
ra
bộ
để
chứng
tỏ
ta
đây
diễn
rất
nghề”.
Theo
NSND
Thanh
Tòng,
thiếu
hụt
kiến
thức
cơ
bản
về
hình
thức
vũ
đạo
và
khai
thác
tâm
lý
nhân
vật
nên
một
số
diễn
viên
trẻ
ngày
nay
cứ
bị
so
sánh
kém
hơn
thế
hệ
nghệ
sĩ
đi
trước.
Không
phải
các
thế
hệ
đi
trước
muốn
triệt
tiêu
sự
thăng
tiến
của
các
em,
mà
vì
chính
các
em
không
ý
thức
học
hỏi
và
thầy
dạy
nghề
cho
các
em
đã
quá
xem
nhẹ
việc
truyền
đạt
kiến
thức
cơ
bản
nhất
để
cải
lương
không
bị
cho
là
rườm
rà,
pha
tạp
quá
nhiều
hình
thức.
Trên
thực
tế,
không
chỉ
qua
mùa
giải
thưởng
Trần
Hữu
Trang,
do
Hội
Sân
khấu
TP
HCM
tổ
chức,
giới
chuyên
môn
mới
nhìn
thấy
thực
trạng
này.
Nhiều
chương
trình
cải
lương
trên
màn
ảnh
nhỏ,
diễn
viên
trẻ
đã
quá
lạm
dụng
việc
“ra
bộ”,
kết
hợp
với
múa.
Không
ít
khán
giả
đã
khó
chịu
khi
xem
một
bài
ca
cổ
có
múa
minh
họa
hoặc
một
liên
khúc
ca
cổ
nhiều
người
cùng
ca
nhép,
rồi
múa
ra
bộ
loạn
xạ.
NSƯT
Ca
Lê
Hồng
cho
rằng
cải
lương
hiện
nay
bị
một
hội
chứng
là
sợ
không
gian
bị
nguội
nên
cứ
đẩy
mạnh
tiết
tấu
mà
quên
mất
một
điều
cơ
bản:
Sân
khấu
cải
lương
là
tự
sự.
Càng
mộc
mạc,
giản
dị
càng
dễ
đi
vào
lòng
người.
Có
“của
hồi
môn”
mà
không
biết
khai
thác
Thực
tế
sàn
diễn
khó
khăn
đã
khiến
nhiều
diễn
viên
trẻ
của
bộ
môn
cải
lương
không
có
nhiều
cơ
hội
cọ
xát.
Muốn
giỏi
nghề,
diễn
viên
phải
sống
với
những
nhân
vật
và
thẩm
thấu
số
phận
nhân
vật
dưới
ánh
đèn
sân
khấu
qua
từng
đêm
diễn.
NSND
Ngọc
Giàu
nói:
“Qua
từng
đêm
như
lớp
phù
sa
bồi
đắp
dần
tạo
nên
phong
cách,
bản
lĩnh.
Vì
vậy,
không
thể
đòi
hỏi
các
em
tỏa
sáng
như
các
lớp
thế
hệ
trước
được.
Nhưng
một
thực
tế
cần
phải
điều
chỉnh
là
phương
pháp
dạy
nghề
trong
nhà
trường
và
truyền
nghề
bên
cánh
gà
của
bộ
môn
cải
lương,
cần
phải
được
dung
hòa
và
nghệ
thuật
cải
lương
cần
sự
đổi
mới
trong
ca
diễn”.
Qua
khảo
sát
của
nhiều
nhà
chuyên
môn,
giáo
trình
giảng
dạy
nghệ
thuật
ca
diễn
cải
lương
ở
một
số
trường
nghệ
thuật,
kể
cả
ở
TP
HCM,
đã
bị
đơn
giản
hóa.
Đạo
diễn
Thạch
Sỹ
Long
(Trường
CĐ
Văn
hóa
Nghệ
thuật
Cần
Thơ)
phân
tích:
“Múa
trong
nghệ
thuật
cải
lương
khác
rất
nhiều
với
tuồng
cổ
và
hát
bội.
Nó
mềm
mại,
nhẹ
nhàng,
không
phải
lúc
nào
cũng
dùng
bộ
tay,
bộ
chân
thể
hiện
hào
khí,
bi
hùng
như
hát
bội
và
tuồng
cổ.
Thế
nên,
một
số
em
ra
trường,
chỉ
nhìn
bộ
tay,
bộ
chân
là
biết
ở
lò
đào
tạo
nào.
Còn
ngày
nay,
các
em
múa…
“rừng”,
quơ
bừa
cho
ra
vẻ
có
học
nhưng
thực
chất
thì
rỗng
tuếch,
chẳng
có
một
kiến
thức
cơ
bản
nào
được
nhớ
và
vận
dụng
thuần
thục”.
Theo
nghệ
sĩ
lão
thành
Kim
Chưởng,
nếu
đào
tạo
một
tài
năng
mà
để
các
em
diễn
hư
thì
lỗi
là
do
người
thầy.
Tài
năng
học
từ
nhà
trường,
từ
việc
truyền
nghề
của
thầy
là
để
làm
cho
đúng,
còn
làm
cho
hay
thì
chính
là
do
tài
nghệ
của
mỗi
cá
nhân.
“Ngày
nay,
sàn
diễn
cải
lương
thưa
vắng
khán
giả,
lực
lượng
nghệ
sĩ
trẻ
đúng
ra
là
chủ
nhân
của
“ngôi
nhà
sân
khấu”
trong
thời
đại
mới
nhưng
lại
đành
bất
lực
trước
ngôi
nhà
quá
nghèo
nàn,
lạc
hậu
bởi
có
của
hồi
môn
mà
không
biết
khai
thác
rồi
ngửa
mặt
kêu
trời”
-
nghệ
sĩ
lão
thành
Kim
Chưởng
nói.
Nhà
trường
phải
kết
hợp
với
sàn
diễn
Đạo
diễn
-
NSƯT
Trần
Minh
Ngọc
-
người
đã
từng
viết
giáo
trình
giảng
dạy
nghệ
thuật
biểu
diễn
sân
khấu
cho
khoa
kịch,
cải
lương
và
đạo
diễn
-
nói:
“Hội
thảo
tổ
chức
nhiều,
bàn
đi
tính
lại
rất
tốn
kém
thời
gian,
tiền
bạc
nhưng
chưa
đúc
kết
được
phương
pháp
đào
tạo,
dẫn
đến
việc
một
số
diễn
viên
ra
trường
vẫn
bị
vướng
vào
những
hạn
chế
do
mất
cơ
bản
trong
đào
tạo
diễn
xuất.
Phương
pháp
truyền
nghề
trực
tiếp
có
đặc
thù
riêng
nhưng
thiếu
tính
đúc
kết
khoa
học.
Do
vậy,
hai
nguồn
giảng
viên
ở
nhà
trường
và
sàn
diễn
cần
ngồi
lại
với
nhau
để
đi
đến
việc
thống
nhất
trong
đào
tạo
diễn
xuất
của
bộ
môn
này.
Nếu
cứ
để
kéo
dài
tình
trạng
này
thì
chúng
ta
có
lỗi
rất
lớn
với
tiền
nhân”.































Ý kiến bạn đọc