Đang
truy
cập
:
552
•Máy chủ tìm kiếm : 21
•Khách viếng thăm : 531
Hôm
nay
:
16494
Tháng
hiện
tại
:
2089441
Tổng
lượt
truy
cập
:
120357473
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
CHUYỆN TÌNH SG NGUYỄN PHƯƠNG: Duyên kỳ ngộ lúc chạy giặc đàn Thổ năm 1946.
Năm
1945,
tôi
là
công
chức
Phòng
Kỷ
Thuật
Sở
Bưu
Điện
Saigòn.
Khi
quân
Pháp
núp
bóng
quân
đội
Anh,
bắn
vào
đoàn
Thanh
niên
tiền
phong
trong
lúc
đoàn
diễn
hành
ngày
Độc
Lập
2
tháng
9,
Ủy
Ban
Hành
Chánh
Saigon
-
Chợ
Lớn
kêu
gọi
dân
chúng
bải
công,
bải
thị,
tôi
bèn
bỏ
việc
làm
ở
Sở
Bưu
Điện,
trở
về
quê
ở
tỉnh
Mỹtho
để
chờ
xem
tình
hình
ra
sao.
Khi
tôi
về
Mỹtho
thì
Má
tôi
và
các
em
tôi
khóa
cửa,
tản
cư
qua
Cù
Lao
Rồng,
nên
tôi
theo
ghe
chở
hàng
của
Cũ
năm
Tâm
về
huyện
Kế
Sách
chơi.
Cũ
Năm
Tâm(
tức
là
Cậu
theo
cách
gọi
của
người
Tiều
Châu
)
là
thương
buôn,
khách
hàng
quen
thuộc
với
gia
đình
tôi,
Cũ
thường
chở
hàng
bông,
cam,
quít
và
nhiều
loại
trái
cây
cho
sạp
hàng
của
má
tôi
ở
chợ
Mỹtho
nên
chúng
tôi
xem
Cũ
như
một
người
Cậu
trong
gia
đình.
Trong
khi
ghe
thả
xuôi
theo
con
nước,
Cũ
Tâm
bày
tiệc
nhậu
rượu
đế
với
tôi
và
vài
bạn
hàng
theo
trong
ghe.
Rượu
vô
lời
ra,
Cũ
nói
với
tôi:
Mầy
theo
tao
về
dưới
miệt
vườn
Kế
Sách,
tao
sẽ
làm
mai
cho
mày
cưới
một
con
vợ
ngon
lành.
Tao
bảo
đảm
con
nhỏ
này
nhứt
định
hơn
cái
con
nhỏ
ở
Cao
Lãnh
mà
má
nó
chê
mày
là
kép
hát
rồi
không
chịu
gả
cho
mày
đó…
Tôi
nói:
Lúc
này
giặc
giã
rầm
rầm,
một
thân
một
mình
còn
lo
chưa
xong,
làm
sao
mà
dám
tính
tới
chuyện
cưới
vợ?
-
Thì
mày
cứ
coi
mắt
con
nhỏ
này,
nếu
ưng
thì
để
đó
tao
nói
ra
nói
vô
với
ông
Vua
Xiêm,
ổng
ưng
thì
ổng
cho
mày
cưới,
mày
khỏi
phải
lo
gì
hết…
-
Ông
Vua
Xiêm
?
Cũ
đừng
nói
giởn
!
Làm
sao
mà
tôi
cưới
công
chúa,
con
Ông
Vua
Xiêm
được?
-
Ý,
tao
quên
nói,
ông
già
vợ
tương
lai
của
mày
được
dân
ở
huyện
Kế
Sách,
các
làng
Phú
Nổ,
Phú
An,
Vũng
Thơm
kêu
ổng
bằng
Ông
Vua
Xiêm,
vì
ổng
có
nhiều
ruộng
vườn,
ăn
tiêu
rộng
rải,
ổng
hay
giúp
người
nghèo
mà
dám
cải
lộn
với
các
ông
điền
chủ,
các
ông
Hội
đồng
hàng
tỉnh
và
hương
chức
Hội
Tề,
dân
trong
làng
khoái
ổng
nên
gọi
ổng
là
ông
Vua
Xiêm.
-
Thôi
Cũ
ơi...
Nếu
tôi
đi
coi
mắt
vợ,
đi
cưới
hỏi
gì
thì
Má
tôi
phải
đi,
phải
có
mai
dông,
có
mâm
rượu,
mâm
bánh
lễ
lộc
đàng
hoàng,
chớ
ổng
là
điền
chủ,
nhà
giàu,
biệt
danh
là
ông
Vua
Xiêm
mà
đời
nào
ổng
lại
chịu
gả
con
gái
cho
một
thằng
bá
vơ
như
tôi
hay
sao?
-
Ậy
!
Chuyện
duyên
nợ,
biết
đâu
mà
nói…ông
Tơ
bà
Nguyệt
thấy
mầy
hạp
với
con
nhỏ
con
ông
Vua
Xiêm
đó,
ổng
bã
cột
hai
đứa
bây
chung
một
sợi
giây
«
tơ
hồng
».
Tao
đố
mầy
chạy
đâu
cho
thoát
?
Tôi
nghe
đến
đây
bỗng
sanh
ra
mơ
mộng.
Tôi
giã
bộ
say,
nằm
ngủ
cạnh
chiếu
tiệc
rượu,
ngáy
ồ
ồ
nhưng
trong
bụng
thì
suy
nghĩ
lung
lắm.
Tôi
là
dân
Mỹtho,
cô
nàng
là
con
gái
nhà
giàu
ở
SócTrăng,
hai
tỉnh
cách
xa
nhau
cả
trăm
cây
số,
chúng
tôi
chưa
từng
gặp
mặt
nhau,
chưa
từng
quen
biết,
ông
Tơ
bà
Nguyệt
sao
lại
cắc
cớ
cột
chúng
tôi
chung
một
sợi
tơ
hồng
?
Cuộc
tiệc
nhậu
không
biết
kéo
dài
bao
lâu,
Cũ
Năm
Tâm
kêu
tôi
dậy,
ổng
nói:
Ghe
đã
vô
vàm
Sông
Cái,
qua
sông
Nhơn
Mỹ
rồi
vô
rạch
Phú
Nổ,
khi
qua
khỏi
cầu
sắt
bắt
ngang
qua
lộ
Đồng
Nhơn,
vô
vài
trăm
thước
là
qua
nhà
ông
Vua
Xiêm,
ghe
chèo
tới
ngả
ba
Xẻo
sâu
là
tới
nhà
tao
rồi.
Tôi
chưa
kịp
nói
gì
thì
ổng
la:
Ý!
Y!
trong
nhà
tao
có
gì
mà
người
ta
tụ
tập
lại
đông
quá
vậy?
Ổng
hối
các
bạn
chèo…
chèo
ghe
miết
tới
cho
mau.
Ghe
vừa
ghé
mủi
trước
bến
nhà,
ổng
đã
nhảy
phóc
lên
bờ,
chạy
nhanh
vô.
Tôi
cũng
phóng
lên
bờ,
theo
sát
gót
ổng.
Thì
ra
bà
con
lối
xóm
hay
tin
Cũ
năm
Tâm
về,
họ
bu
lại
chờ
hỏi
tin
tức.
Chúng
tôi
chỉ
biết
vụ
Tây
bắn
vào
đoàn
biểu
tình
chớ
không
biết
tin
tức
nào
khác.
Chú
bảy
Muôn
ở
Saigon
vừa
tản
cư
về,
cho
biết
giữa
tháng
10,
bọn
Tây
núp
bóng
theo
quân
đội
Anh
Quốc,
mượn
cớ
đi
giải
giới
quân
Nhựt
để
đánh
vô
Chợ
Lớn,
đóng
quân
ở
chợ
Bình
Tây
và
cho
xe
tăng
xuống
đánh
chiếm
hai
tỉnh
Tân
An
và
Mỹtho.
Nghe
vậy,
tôi
không
còn
lòng
nào
mà
nghĩ
đến
chuyện
coi
mắt
vợ
hay
đi
chơi
lông
bông
theo
Cũ
năm
Tâm.
Sau
bữa
cơm
tối,
tôi
nói
với
Cũ
năm
Tâm
là
tôi
sẽ
kiếm
ghe
quá
giang
trở
về
Mỹtho
để
qua
Cù
lao
Rồng
kiếm
má
tôi.
Cũ
Năm
Tâm
nói:
Mầy
làm
sao
mà
đi
về
được?
Bây
giờ
không
có
ghe
hàng
hay
ghe
đò
đi
Saigon
hay
Mỹtho.
Ngày
mai
tao
với
mày
qua
nhà
ông
Vua
Xiêm,
hỏi
thử
coi
có
xe
của
ai
đi
Saigon
hay
Mỹtho
để
xin
cho
mày
quá
giang.
Ông
vua
Xiêm
có
mấy
đứa
cháu
ở
Saigon
thường
hay
đi
xe
nhà
lên
xuống
thăm
ổng.
Một
bà
trong
xóm
nói:
Chú
thím
Bảy
với
cô
Hạnh
đi
ra
chành
lúa
ở
Vũng
Thơm
mấy
bữa
rồi,
chưa
về.
-
Vậy
thì
ngày
mai,
tao
với
mày
đi
ra
chợ
Vũng
Thơm.
Ở
đó
có
xe
lôi
chạy
ra
tới
ngả
ba
An
Trạch,
-giáp
với
đường
xe
hơi
chạy
Saigon,
Cần
Thơ
Sóc
Trăng.
Đêm
đó
tôi
nằm
trằn
trọc
trên
bộ
vạt
tre
trước
cửa,
nghe
gió
thổi
khua
lá
cây
xào
xạt,
nghe
tiếng
côn
trùng,
tiếng
dế
kêu
ri
rỉ
khắp
nơi,
thiệt
là
buồn
rã
ruột.
Cũ
Tâm
thấy
tôi
ngủ
không
được
bèn
bưng
bình
trà
và
bánh
bía
ra,
rồi
ngồi
nói
chuyện,
uống
trà
ăn
bánh
với
tôi
cho
tôi
vui.
Tôi
hỏi
về
Vũng
Thơm
và
ngả
ba
An
Trạch,
Cũ
Tâm
cho
biết:
«
Nếu
đi
xe
đò
từ
Saigòn
xuống,
còn
độ
12
cây
số
đến
tỉnh
Sóc
Trăng,
phía
bên
trái
đường
lộ
xe
đò
chạy
có
một
cái
ngả
ba,
người
địa
phương
gọi
là
ngả
ba
An
Trạch.
Từ
ngả
ba
An
Trạch,
có
một
con
lộ
tráng
đá
xanh,
rộng
độ
bốn
thước
ngang,
chạy
dài
từ
ngả
ba
An
Trạch
qua
xã
Phú
Nổ,
chợ
Vũng
Thơm
và
chạy
thẳng
độ
hơn
bảy
cây
số
nữa
là
đến
huyện
Kế
Sách.
Ngay
tại
ngả
ba
An
Trạch
có
tiệm
quán
bán
càphê,
hủ
tíu,
có
chủ
vựa
trái
cây,
có
tiệm
bán
bánh
bía,
bán
lạp
xưởng
của
thím
Lỳ
Chu
–
Vũng
Thơm,
lạp
xưởng
Quảng
Trân,
một
thương
hiệu
nổi
tiếng
nhiều
chục
năm
ở
tỉnh
Sóc
Trăng.
Ngả
ba
An
Trạch
cũng
là
bến
xe
đò
nhỏ
và
xe
lôi
chạy
vô
chợ
Vũng
Thơm,
chợ
huyện
Kế
Sách.
Nơi
đây
các
chủ
quán
đa
số
là
người
Tiều,
Tiều
lai
Miên
hoặc
người
Miên.
Cũng
có
những
chủ
nhân
các
nhà
vựa
trái
cây
người
Việt.
Vô
khỏi
ngả
ba
An
Trạch
độ
vài
trăm
thước,
phía
trái
là
chùa
Miên
được
gọi
là
chùa
Bốn
Mặt
vì
trên
cổng
vô
chùa
có
bốn
cái
tượng
mặt
người
giống
như
mặt
vũ
công
đóng
vai
Linh
Thần,
ngạ
quỷ,
Quốc
Vương
trong
các
tuồng
hát
Dù
Kê
».
Ổng
kể
tới
đó
là
tôi
ngủ
mất
tiêu
rồi.
Sáng
ra
Cũ
Năm
Tâm
và
một
anh
làm
công
chèo
ghe
chở
tôi
ra
Vũng
Thơm,
Cũ
Năm
giới
thiệu
với
chú
Bảy
Dậu
(
tức
ông
vua
Xiêm
)
tôi
là
con
của
bà
Ba,
chủ
vựa
trái
cây,
bạn
hàng
mua
bán
lâu
năm
với
Cũ
ở
chợ
Mỹtho.
Ổng
vua
Xiêm
cười
khà
khà
rồi
nói:
Vây
sao
?
Cam,
quít
của
vườn
tao
mày
chở
lên
bán
cho
Má
của
cậu
này
hả?
Vậy
thì
trước
lạ
sau
quen,
cậu
tới
Vũng
Thơm
,
phải
ăn
cơm
với
tôi
một
bữa
rồi
tính
đi
đâu
thì
tính
sau.
Ông
không
cần
biết
tôi
đồng
ý
hay
không,
ông
day
vô
nhà
trong
kêu
lớn:
Hạnh
a…Con
rót
cho
Ba
hai
tách
trà
mời
khách
rồi
làm
cơm
cho
Ba,
Cũ
Năm
với
khách
nghe
!
Tôi
nghe
tiếng
dạ
nhỏ
nhẹ,
một
lúc
sau
cô
Hạnh
con
gái
của
ông
vua
Xiêm
bưng
một
cái
mâm
nhỏ
đựng
hai
tách
trà,
cô
mời
Cũ
Năm,
xong
đến
tôi:
Dạ,
mời
anh
dùng
trà.
Cô
Hạnh
nghĩ
là
tôi
theo
Cũ
Tâm
xuống
SocTrăng
vì
chuyện
mua
bán
cam,
quít
của
Má
tôi
nên
cô
cư
xử
rất
tự
nhiên,
còn
tôi
thì
vì
Cũ
Năm
đã
nói
sẽ
làm
mai
cô
cho
tôi
nên
tôi
lúng
túng,
nói
chuyện
ấp
úng
như
con
gà
nuốt
giây
thun…
Tôi
không
dám
nhìn
cô
lâu
nhưng
tôi
biết
là
cô
đẹp.
con
gái
18
tuổi
lại
là
con
gái
nhà
giàu
thì
nhứt
định
là
đẹp
rồi!
Cô
Hạnh
đi
vô
nhà
sau
để
chuẫn
bị
cơm
nước,
tôi
chỉ
kịp
nhìn
phía
sau
lưng,
cô
mặc
quần
lãnh
đen,
áo
bà
ba
trắng,
tóc
đen
nhánh
xỏa
ngang
lưng,
vóc
người
thon
thả,
dáng
đi
nhanh
nhẹn…
Cũ
Năm
Tâm
rủ
chú
Bảy
đi
chợ
Vũng
Thơm
mua
bánh
bía,
mè
láo.
Thím
Bảy
ngồi
nói
chuyện
với
tôi,
bà
hỏi
về
sức
khoẻ
của
má
tôi,
việc
làm
ăn
mua
bán
ra
sao,
tôi
học
ra
trường
chưa,
làm
việc
gì
ở
đâu…
Tôi
nghĩ
là
thím
Bảy
hỏi
cho
có
chuyện
để
mà
nói,
tôi
trả
lời
nhưng
trong
bụng
hồi
hợp
vì
thấy
cô
Hạnh
thập
thò
bên
màn
cửa
vô
nhà
sau.
Chú
Bảy
và
Cũ
Năm
Tâm
từ
chợ
về
hối
hả
nói:
«
Dẹp
cơm
nước
với
đồ
đạt
xuống
ghe
mau
mau…
Mình
chèo
vô
rạch
về
nhà
trong
Phú
An,
Ở
đây
không
được…»
Thím
Bảy
hỏi:
«
Chuyện
gì
vậy
ông
?»
Phía
trước
cửa
có
tiếng
nhiều
người
kêu
nhau
í
ới,
có
tiếng
chân
chạy
rần
rần,
tiếng
người
đạp
xe
lôi
la
tránh
ra….tránh
ra…và
xa
xa
nghe
tiếng
súng
nổ……
Cũ
Năm
nói:
«
Ở
chợ
người
ta
cho
biết
ngày
5
tháng
giêng
vừa
qua
quân
Pháp
đốt
chợ
Sóc
Trăng.
Ngày
7
tây
chúng
nó
đốt
chợ
Bảy
Xàu…Hồi
sáng
này,
ngày
10
tây,
lính
partisan
đàn
thổ
và
lính
Pháp
đổ
quân
ở
ngả
ba
An
Trạch,
chúng
nó
đốt
nhà,
bắt
và
bắn
nhiều
người
dân
Việt
ở
đó…
Chú
Bảy
hối:
«
Dẹp
đồ
xuống
ghe
mau,
xuống
ghe,
bơi
đi
rồi
nói…Má
con
Hạnh
xuống
bến
giữ
ghe,
kêu
thằng
Khừng
lên
phụ
dọn
đồ
đạt…!
Thím
Bảy
khoát
thêm
áo
bà
ba
đen,
đội
nón
lá
và
cầm
một
gói
tay
nải
lớn
đi
ra
bến
rạch
sau
chợ,
cô
Hạnh
thay
áo
bà
ba
màu
xanh
dương,
đem
các
túi
xách,
tay
nải
cột
sẵn
ra
để
ở
giữa
nhà.
Cô
hỏi
chú
Bảy:
Con
đem
xuống
ghe
trước
nhe
Ba
Tôi
:
Dạ
tôi
phụ
với
cô
Hạnh…
Tôi
xách
hai
tay
nải,
theo
cô
Hạnh
ra
ghe,
đưa
cho
thím
Bảy
rồi
chạy
trở
vô
nhà,
chú
Bảy
đưa
gì
là
tôi
vác
chạy
nhanh
xuống
mé
sông,
đưa
đồ
cho
cô
Hạnh
xếp
vô
ghe.
Cậu
tư
Khừng,
người
ở
giúp
việc
của
chú
Bảy
ra
sau
bếp,
vác
bao
gạo
độ
vài
chục
ký,
tay
ôm
hủ
mấm
lóc
đem
xuống
ghe,
xong
cậu
trở
lên
mang
chai
nước
mắm,
đường,
muối,
thức
ăn
trong
bếp
xuống
ghe.
Cũ
Năm
Tâm
biểu
tôi
theo
ghe
chú
Bảy,
giúp
một
tay
chèo
để
bơi
cho
mau,
còn
Cũ
cũng
ra
ghe
tam
bảng
của
Cũ
chèo
theo
ghe
mui
ống
của
ông
vua
Xiêm.
Ghe
của
chú
Bảy
chèo
qua
dưới
cầu
sắt
ở
bến
chợ
Vũng
Thơm,
tôi
thấy
nhiều
người
mang
khăn
gói
chạy
tản
cư.
Họ
nói
dân
Miên
ở
hai
bên
đường
lộ
đá
xanh
từ
ngả
ba
An
Trạch
vô
Phú
Nổ
vác
phảng,
đòn
sóc,
rựa,
dao
sắt
chuối
và
gậy
gộc
kéo
theo
sau
bọn
lính
Partisan
Miên
đi
dọc
theo
lộ
đá
và
dàn
hàng
ngang
ngoài
đồng
kéo
nhau
đi
về
hướng
Vũng
Thơm.
Bọn
giặc
đàn
Thổ
gặp
nhà
của
người
Việt
thì
chúng
cướp
phá,
đốt
nhà.
Gặp
người
Việt,
bất
kể
già
trẻ
bé
lớn,
chúng
lấy
phảng,
rựa
bửa
đầu,
đâm
cho
lòi
ruột.
Chúng
theo
lính
Partisan
Miên
đi
ruồng
bố,
hò
hét:
Dớ!
Cáp
Duồng…Bòn
ơi…Cáp
Duồng…
Ủy
Ban
Hành
Chánh,
Ủy
Viên
Cảnh
Sát,
Thanh
Niên
Cứu
Quốc,
Nông
Dân
Cứu
Quốc
gì
thì
cũng
chạy
trốn
đâu
mất
hết
rồi.
Dân
chúng
tự
lo
lấy
cái
thân
của
mình
chớ
không
thể
trông
nhờ
ai
bảo
vệ
được.
Nhiều
chủ
tiệm
không
kịp
đóng
cửa
tiệm
hay
thu
dọn
hàng
xén,
đồ
đạt,
họ
tuông
chạy
bộ
về
hướng
huyện
Kế
Sách
để
tự
cứu
lấy
thân.
Không
ai
nghĩ
đến
việc
phải
chống
cự
như
thế
nào,
lúc
đó
lính
partisan
Miên
bắn
thẳng
vô
dân
làng
nào
mà
chúng
gặp,
còn
dân
Miên
nỗi
dậy
la
Cáp
Duồng
với
khí
thế
man
rợ.
Chúng
nó
đốt
hết
tất
cả
nhà
cửa,
tiệm
quán
của
người
Việt,
gặp
người
là
chúng
nó
đâm,
chém,
bửa
sọ…
con
chó
con
gà
chạy
ngang,
chúng
nó
cũng
không
tha.
Khi
tiếng
reo
hò
man
rợ
Cáp
Duồng
nghe
vang
rền
phía
bên
cầu
sắt
thì
ghe
của
chú
Bảy
ra
tới
ngả
ba,
một
nhánh
sông
đi
ra
xã
Phú
An.
Cậu
tư
Khừng
chèo
lái,
mỗi
mái
chèo
đẩy
mạnh
như
phóng
chiếc
ghe
mui
ống
bay
chồm
tới.
Tôi
ngồi
trước
mũi
ghe
bên
trái,
cầm
dầm
bơi
thật
mạnh
và
đều
tay,
cô
Hạnh
ngồi
mé
ghe
bên
phải,
cô
cũng
cầm
dầm
bơi
tiếp
sức.
Ghe
lướt
trên
mặt
nước
ào
ào.
Nhiều
ghe
và
xuồng
ba
lá
của
dân
trong
chợ
cũng
bơi,
chèo
ào
ạt
theo
ghe
của
chúng
tôi
như
một
cuộc
đua
ghe,
một
thứ
thi
đua
chạy
tránh
tử
thần,
kiểu
«
chạy
mệt
chết
bỏ
»,
tiếng
la,
tiếng
khóc,
tiếng
kêu
réo,
tiếng
hì
hục
đốc
thúc
nhau
làm
cho
cái
không
khí
chạy
giặc
«
Đàn
Thổ
»
càng
nghe
thê
thiết
khó
quên.
Khi
ghe
ra
đến
giữa
đồng,
tôi
nhìn
lại
phía
chợ
Vũng
Thơm
thấy
nhiều
nhà,
phố
chợ
bị
đốt
cháy,
khói
lửa
cuồn
cuộn
một
góc
trời.
Tiếng
hò
reo
giết
người
Việt
của
giặc
Thổ
nghe
vang
từ
xa
và
ở
nhiều
hướng
khác
nhau,
chú
Bảy
biểu
tấp
vô
bờ
để
nghĩ
mệt,
ăn
cơm
và
chờ
coi
tình
hình
ra
sao.
Nhiều
ghe
xuồng
cùng
chèo
theo
một
hướng
với
chúng
tôi,
cho
biết
nhiều
người
chạy
đường
bộ,
khi
đi
ngang
qua
chùa
Champa
thì
bọn
Miên
trong
xóm
chùa
túa
ra,
vác
dao,
rựa
chém
nhiều
người
bị
thương.
Em
của
ông
chủ
tiệm
càphê
ở
ngang
nhà
lầu
của
ông
chủ
Tháo
ở
xế
chợ,
bị
chém
té
quỵ
may
nhờ
tốp
thanh
niên
bạn
của
cậu
đó
có
đứa
làm
du
kích,
bắn
trúng
mấy
tên
Miên,
chúng
bỏ
chạy
vô
chùa,
dân
chúng
dìu
em
của
ông
chủ
tiệm
cà
phê
đó
xuống
mé
sông,
kiếm
được
ghe
quá
giang
đi
xã
Nhơn
Mỹ.
Cô
Hạnh
dọn
cơm
trong
khoan
ghe,
chúng
tôi
ăn
mỗi
người
một,
hai
chén.
Ăn
xong
tôi
ra
trước
mủi
ghe
nhìn
tứ
hướng,
lắng
nghe
động
tỉnh.
Cô
Hạnh
bưng
ra
ly
nước
trà
và
cầm
nón
lá
đưa
cho
tôi:
Anh
đội
nón
lá
của
má
em,
chớ
đứng
ngoài
trời
nắng
như
vầy,
anh
sẽ
bị
nhức
đầu,
cảm
nắng
đó.
Tôi
cầm
nón
lá,
chưa
đội
lên
đầu
che
nắng
mà
nghe
mát
rượi
trong
tim.
Tôi
lí
nhí
nói:
Cám
ơn
cô…tôi…tôi
về
Saigon
sẽ
nhớ
hoài
cái
bữa
hôm
nay…
Cô
nhìn
sửng
tôi,
nói
nhỏ:
Anh
nói
thiệt
hông?
-
Thiệt
mà!
Khi
tình
hình
êm
êm,
tôi
sẽ
trở
xuống
SocTrăng
thăm
cô…với
chú
thím…Cô
Hạnh
vội
trở
vô
khoan
ghe.
Cậu
Tư
Khừng
tiếp
tục
chèo
ghe,
tôi
cũng
cầm
dầm
bơi
giúp
sức,
vừa
bơi
vừa
suy
nghĩ
coi
có
cách
nào
để
nói
chuyện
thêm
với
cô
Hạnh…
làm
sao
gây
được
cảm
tình
với
chú
thím
Bảy?
Tôi
đang
miên
mang
suy
nghĩ
bỗng
nghe
chú
Bảy
nói:
Cậu
vô
nghĩ
đi,
một
mình
thằng
Khừng
chèo
ghe
được
rồi,
không
có
việc
gì
gấp
rút
lắm
đâu…
Tôi
mãi
mê
nghĩ
về
cô
Hạnh,
nghe
Ba
cổ
nói
vậy,
tôi
trả
lời:
Dạ,
Ba
để
con
bơi
tiếp
sức
với
cậu
Tư
Khừng….Ở
Mỹtho,
nhà
con
cũng
có
ghe,
con
thường
chèo
ghe
qua
nhà
vườn
bên
Cù
Lao
rồng…Sông
Mỹtho
rộng
lắm,
con…Nói
tới
đây,
tôi
mắc
cở,
vội
nín
thinh
vì
phát
giác
ra
tự
nhiên
tôi
gọi
ổng
bằng
Ba
nghe
ngọt
xớt.
Ổng
không
nói
gì,
cô
Hạnh
che
miệng
cười,
thím
Bảy
cũng
cười
mím
chi…
Tôi
vội
chửa
thẹn:
Xin
phép
chú
thím
cho
con
gọi
bằng
Ba
Má
đi…Ba
con
mất
đã
lâu,
con
thèm
có
một
người
cha…Xuống
tới
đây,
gặp
cảnh
giặc
giã
hoạn
nạn
có
thể
chết
người,
con
được
Ba
Má
bảo
bọc,
cho
đi
lánh
nạn
chung,
cầm
bằng
như
tái
sanh
con
một
lần
nữa,
bởi
vậy
trong
thâm
tâm
con…
con
coi
Ba
Má
như
Cha
Mẹ
ruột
của
mình…
Ông
vua
Xiêm
cười
khà
khà:
Cái
thằng!
Cái
miệng
nó
dẽo
nhẹo…Phải
chi
cái
hồi
tao
đi
đấu
giá
điền
thổ,
có
mầy
theo
tao
ẫm
hộ
thì
tao
nhứt
định
qua
mặt
anh
Hội
đồng
Ngàn
rồi….
Ổng
nói
tới
đó
ổng
lớn
tiếng
cười
hô
hố…Cô
Hạnh
chạy
ra
sau
khoan
ghe
lánh
mặt
hay
cô
ta
tìm
chổ
vắng
người
để
cười
cho
thoả
thích.
Tôi
mắc
cở,
cấm
đầu
bơi
miết.
Ghe
về
tới
xã
Phú
An,
vừa
ghé
bến
trước
nhà
chú
Bảy
thì
ghe
của
Cũ
Năm
Tâm
cũng
vừa
về
tới.
Chú
Bảy
kêu:
Tâm
,
mầy
với
vợ
mầy
qua
nhà
tao
ăn
cơm
nhe…
Tao
muốn
đãi
cậu
thơ
ký
nhà
giây
thép
Saigon
này
ăn
một
bữa
mắm
sặc
kho
với
thịt
ba
rọi
và
cà
tím….Món
ăn
đồng
quê
đó…
có
rau
gừa,
rau
muống,
đậu
rồng,
đủ
thứ
rau
sống….Ăn
một
bữa
cho
ngon
chớ
để
mai
mốt
chạy
giặc,
hết
cơ
hội
ăn
ngon…Nhớ…
hai
vợ
chồng
mầy
qua
nghe
mậy
!
Tôi
phụ
với
cậu
tư
Khừng
khiêng
đồ
vô
nhà.
Trong
bụng
tôi
rối
loạn
vì
nghĩ
là
hai
ông
bà
chắc
để
ý
nhìn
tôi,
xét
nét
từng
hành
động,
từng
lời
nói
của
tôi…Và
cô
Hạnh,
không
hiểu
cô
ta
nghĩ
về
tôi
như
thế
nào?
Tôi
tự
trách
tại
sao
mình
lại
nói
năng
bộp
chộp
quá?
Tại
sao
khi
không
mình
lại
kêu
ông
già
của
cổ
là
Ba?
Sẩy
chân
còn
có
ngọn
sào,
sẩy
miệng
thì
biết
làm
sao
bây
giờ?
Cô
Hạnh
nấu
cơm
xong,
dọn
ra
thì
hai
vợ
chồng
Cũ
Tâm
cũng
đã
đến.
Ông
bà
Bảy
vừa
dùng
cơm
vừa
bàn
với
Cũ
Tâm
việc
cất
dấu
của
cải
tránh
để
bọn
Tây
và
giặc
đàn
Thổ
đốt
phá,
ông
sẽ
cho
cậu
Tư
Khừng
đem
chôn
dấu
tủ
chén
dĩa
xưa,
đem
ngâm
các
bộ
ván
gỏ,
tủ
cẩn,
ghế
trường
kỷ
dưới
các
mươn
xa
nhà,
phía
vườn
cây
xoài
riêng...
Cô
Hạnh
lấy
tô
lớn,
gắp
đủ
thứ
rau,
chan
mắm,
giẻ
cá
bỏ
xương
ra,
rồi
cô
múc
nhiều
thịt
ba
rọi,
tép,
cà
tím
vô
tô
cho
tôi,
cô
để
thêm
một
trái
ớt
hiểm.
Cô
nói:
Mời
anh…
anh
ăn
thật
ngon,
thật
no
nghe
anh…
Tôi
không
được
tự
nhiên
như
hồi
sáng,
nói
cám
ơn
lí
nhí
trong
miệng
rồi
tôi
và
rau
và
mắm
một
miếng
thật
lớn
để
tỏ
ra
là
mình
ăn
rất
ngon
miệng.
Tôi
nhai
rạo
rạo,
bỗng
tôi
trợn
mắt
lên
la:
Ui
cha…
chết
tui
rồi….Nước
mắt
nước
mủi
chảy
ròng
ròng,
tôi
nhai
nhằm
nguyên
một
trái
ớt
hiểm,
nó
cay
xé
trời
mây…Nhả
ra
thì
vô
phép,
nuốt
vô
thì
như
nuốt
một
cục
than
hồng,
ăn
một
và
mắm
với
rau
mà
nước
mắt
tuôn
ròng
ròng,
hít
hà
không
kịp
thở…
đi
làm
rể
như
tôi
kiểu
này
chắc
là
sẽ
ế
vợ….
Cũ
Tâm
nói:
Mày
nhả
ra
đi
rồi
xúc
miệng
hay
ăn
một
trái
chuối
vô
nó
sẽ
bớt
cay…
Cô
Hạnh
lính
quýnh
chạy
đi
lấy
một
cái
tô
khác
để
cho
tôi
nhả
rau
và
ớt
trong
miệng
ra,
tôi
khoát
tay,
trợn
mắt
cố
nuốt
cho
hết
nhưng
má
cô
Hạnh
bảo
cô
dẫn
tôi
ra
sàn
nước,
chọc
cổ
cho
ói
hết
ra
rồi
súc
miệng,
ăn
một
trái
chuối
xiêm
là
hết
bị
cay.
Thật
là
xấu
hổ
nhớ
đời!
Tôi
trở
vô
bàn
ăn,
lần
nầy
tôi
cẩn
thận,
ăn
từ
từ.
Cũ
Năm
nói:
«
Phải
chi
bắt
được
con
ếch
thì
hay
lắm»
Ba
cô
Hạnh:«
Mày
bày
đặt
cái
chuyện
gì
nữa
đây
?
Đang
ăn
mắm
và
rau,
mày
nhắc
con
ếch
chi
vậy?»
Cũ
Tâm
lớn
giọng
hò
:
Con
ếch
ngồi
dựa
gốc
bưng
Nó
kêu
cái
«
Quệt
»,
biểu
Ưng
cho
rồi….
Ông
vua
Xiêm
há
miệng
cười
hô
hố,
lấy
tay
vổ
trên
bàn
la:
«
Cái
thằng
…cái
thằng
này
Vợ
cũ
Tâm
lấy
tay
đánh
vô
vai
chồng:
«
Cái
anh
quỷ
này
!
»
Cô
Hạnh
mắc
cở
chạy
vô
buồng
trốn,
tôi
mắc
cở
quá
lấy
hai
tay
vò
vò
cái
đầu
của
tôi
rồi
ngồi
đó
chịu
trận.
Một
lát
sau
cô
Hạnh
trở
ra
ngồi
kế
bên
tôi
dùng
cơm.
Bữa
ăn
thật
ngon,
thật
vui.
Má
cô
Hạnh
nói:«
Cũ
Tâm
nói
cho
vui
vậy
thôi,
ở
đồng
quê
người
ta
quen
nói
chuyện
vui
trong
bữa
ăn,
không
ai
cười
cợt
ai
đâu».
Tôi
ở
bên
nhà
Cũ
Năm
Tâm
hai
ngày,
mỗi
ngày
tôi
với
Cũ
Năm
qua
nhà
ông
Bảy,
phụ
với
cậu
tư
Khừng
đem
tô
dĩa
kiểu
ra
sau
vườn
chôn
dấu,
phụ
khiêng
bàn,
ghế
trường
kỷ,
ván
ngựa
ra
để
dưới
mươn,
lấp
đất,
chặt
chà
cây
bỏ
xuống
rồi
khai
mươn
cho
nước
sông
vô
xấp
xấp
để
bàn
ghế
đừng
hư.
Tôi
nghe
giặc
đàn
Thổ
kéo
xuống
lộ
Đồng
Nhơn,
bị
du
kích
và
dân
làng
bắn
cho
một
trận,
chúng
nó
chết
bộn
nên
rút
về
chùa
Champa.
Sau
đó
đêm
nào
du
kích
cũng
lén
tới
bắn
xả
vô
chổ
bọn
giặc
đàn
Thổ
ở
khiến
chúng
bị
thương
và
chết
nhiều,
chúng
nó
rút
hết
ra
ở
quanh
chợ
SócTrăng.
Cũ
Tâm
cho
biết
Bến
Tre
chưa
mất,
có
ghe
về
Bến
Tre,
Cũ
bảo
tôi
về
Bến
Tre
rồi
qua
Cù
Lao
Rồng
dễ
dàng.
Tôi
từ
giả
hai
ông
bà
Bảy
và
cô
Hạnh.
Bà
Bảy
hỏi:
«
Cậu
về
rồi
có
tính
xuống
đây
nữa
không
?»
Tôi
nói:
«
Tình
hình
êm
thì
con
với
Má
con
sẽ
xuống
thăm
Ba
Má…
Tôi
nói
nhỏ
với
Hạnh
:
«
Em
Hạnh,
em
chờ
anh
nhe…
Cô
Hạnh
không
trả
lời,
cô
cúi
đầu
đi
vô
buồng.
Bữa
cơm
chia
tay,
tôi
và
Hạnh
nuốt
cơm
không
trôi.
Tôi
lo
sợ
lần
này
tôi
về
Mỹtho
rồi
không
biết
tôi
có
thể
đi
SocTrăng
gặp
lại
Hạnh
không?
Tình
hình
có
lẽ
sẽ
có
đánh
nhau
giữa
Pháp
với
Việt
Minh,
tôi
chắc
là
không
trở
lại
làm
việc
cho
Sở
Bưu
Điện
của
Pháp,
mà
nếu
không
làm
việc
cho
Pháp
thì
tôi
sẽ
làm
gì?
Những
bài
ca
Lên
Đàng,
Xếp
Bút
Nghiên,
Thanh
Niên
Hành
Khúc,
Hội
Nghị
Diên
Hồng
vang
vang
trong
tâm
tưởng,
chắc
rồi
tôi
sẽ
theo
các
bạn:
Thuốc
súng
kém,
chân
đi
không
mà
người
người
giàu
lòng
vì
nước.
Nóp
với
giáo
mang
ngang
vai,
nhưng
thân
trai
nào
kém
oai
hùng…
Không
biết
Hạnh
có
thương
tôi
không?
Gặp
nhau
chưa
nói
gì
với
nhau
cả,
hai
đứa
quyến
luyến
nhau,
không
nỡ
rời
nhau…tôi
nghĩ
chắc
là
hai
đứa
tôi
có
duyên
nợ
với
nhau.
Không
hiểu
Hạnh
có
nghĩ
như
tôi
không
?
Cô
đưa
tôi
một
mãnh
giấy
nhỏ
viết
như
sau:
Thò
tay
mà
ngắt
cọng
ngò,
Thương
anh
đứt
ruột,
giã
đò
làm
ngơ.
Tôi
cũng
viết
vô
một
mãnh
giấy
khác:
Đứt
tay
một
chút
còn
đau,
Huống
chi
nhân
nghĩa
lìa
sao
cho
đành.
Đã
mang
cái
kiếp
con
tằm
Không
vương
tơ
nữa
cũng
nằm
trong
tơ,
Đêm
nằm
tơ
tưởng
tưởng
tơ
Chiêm
bao
thấy
bậu,
dậy
sờ
chiếu
không.
Sáng
hôm
sau
tôi
với
Cũ
Năm
Tâm
đi
thật
sớm,
tôi
không
dám
qua
từ
giã
nữa
vì
sợ
buồn
quá,
hai
đứa
chúng
tôi
cùng
khóc
thì
tôi
không
thể
nào
cất
bước
ra
đi.
Ghe
vừa
tới
khúc
quanh,
tôi
nhìn
lại,
trong
bóng
đêm
lờ
mờ
cô
Hạnh
xuống
sát
bờ
sông
nhìn
mút
theo
ghe
của
tôi.
Vo
Chong
Nguyen
Phuong
nam
1956
XXX
Về
đến
Bến
Tre,
tôi
qua
Cù
lao
Rồng,
không
gặp
Má
tôi
vì
má
theo
Dì
Tư
em
ruột
của
Má
đi
tản
cư
về
tỉnh
Gò
Công.
Lúc
đó
hai
thầy
dạy
thể
dục
của
trường
Collège
de
Mytho
là
thầy
Bùi
Văn
Long
và
Trần
Kim
Chi,
hợp
với
giáo
sư
Đinh
văn
Của
(
surveillant
général),
giáo
sư
Lê
Văn
Cang
(
dạy
Toán)
tổ
chức
đội
du
kích
tỉnh
Mỹtho,
đóng
quân
ở
Gò
Cát
và
Bến
Tranh.
Các
bạn
học
Nguyễn
Văn
Thuần,
Nguyễn
văn
Phán,
Trần
Ngọc
Tám,
Tăng
Hỉ,
Lương
Ngọc
Can,
Nguyễn
Văn
Thanh
rủ
tôi
gia
nhập
Du
kích.
Thế
là
tôi
theo
các
bạn
học
«
Xếp
bút
nghiên
lên
đường
tranh
đấu,
Xếp
bút
nghiên
coi
thường
công
danh
như
phù
vân,
Sơn
hà
nguy
biến,
tiến
ta
tiến…»
Khi
quân
Pháp
tấn
công
vào
cầu
sắt
Gò
Cát,
chiếm
thánh
thất
Cao
Đài
ở
Gò
Cát,
nơi
đóng
quân
của
Du
kích
Mỹtho,
mặt
trận
vở.
Tôi
theo
thầy
Bùi
Văn
Long
và
một
số
bạn
Nguyễn
Văn
Phán,
Nguyễn
Văn
Thanh,
Trần
Kim
Trắc
con
trai
lớn
của
thầy
Trần
Kim
Chi
rút
về
xã
Hậu
Mỹ,
Đồng
Tháp
Mười.
Không
biết
các
thầy
Đinh
văn
Của,
Lê
Văn
Cang,
các
bạn
Tăng
Hỉ,
Trần
Ngọc
Tám,
Nguyễn
Văn
Thuần
ra
sao.
Thầy
Bùi
Văn
Long
đổi
tên
thành
Phan
Đình
Lân
làm
Chi
Đội
Trưởng
Chi
Đội
17,
sau
trở
thành
trung
đoàn
105
của
tỉnh
Thủ
Khoa
Huân.
Đầu
năm
1948,
khu
8
cần
họa
sĩ
vẻ
bản
đồ
nên
Trung
đoàn
trưởng
Phan
Đình
Lân
giới
thiệu
tôi
lên
Ban
Tham
Mưu
Khu
8
để
làm
nhiệm
vụ
vẻ
bản
đồ.
Khi
đến
văn
phòng
trình
diện,
tôi
thấy
một
cô
gái
ngồi
đánh
máy
tài
liệu
nơi
văn
phòng.
Cô
ngẩn
đầu
nhìn
tôi
rồi
vụt
đứng
lên
hỏi:
«
Phải
anh
Hòa
không?»
Tôi
cũng
buộc
miệng
kêu:
«
Em
Hạnh!
Không
ngờ
gặp
em
ở
đây
!»
Ông
Quạn
khu
trưởng
nói:
Ụa,
hai
người
quen
nhau
à
?
Cô
Hạnh
vội
nói
:
Trước
năm
45,
má
của
ảnh
dẫn
ảnh
đi
coi
mắt
và
xin
cưới
em.
Ba
Má
em
bằng
lòng,
định
tháng
chạp
cho
làm
đám
cưới
để
ăn
Tết
luôn,
không
ngờ
Tây
xuống
chiếm
Mỹtho
và
chiếm
luôn
tỉnh
Sóc
Trăng.
Anh
Hòa
đi
bộ
đội
chi
đội
17
của
tỉnh
Mỹtho,
em
theo
Phụ
Nữ
Cứu
Quốc
Tỉnh
Sóc
Trăng.
Vì
em
biết
đánh
máy
chữ
nên
chị
Mười
Thập
xin
em
về
công
tác
ở
Phụ
Nữ
Nam
Bộ,
sau
đó
Ban
Tham
Mưu
cần
người
đánh
máy
nên
điều
em
về
đây.
»
Ông
Khu
Trưởng
cười
:«
Cô
Hạnh
từ
Sóc
Trăng,
đi
một
vòng
xuống
U
Minh
rồi
trở
lên
khu
8,
một
vòng
xa
như
vậy,
hết
mấy
năm
mới
gặp
lại
người
chồng
chưa
cưới…
Tôi
vọt
miệng
nói
:
Dạ
chúng
tôi
xa
nhau
ba
năm
rồi,
bây
giờ
mới
gặp
lại…
Ông
Quạn
(
khu
trưởng
khu
8
)
nói
:
Ở
miền
Bắc
có
phong
trào
ba
khoan,
các
đồng
chí
biết
không
?
Tôi
và
Hạnh
cùng
nói
:
Dạ,
không.
-
Ba
khoan
là
khoan
thứ
nhứt,
thanh
niên
nam
nữ
khoan
yêu….Khoan
thứ
hai
là
lỡ
có
yêu
nhau
rồi
thì
khoan
cưới!
Khoan
thứ
ba
là
khi
đã
cưới
nhau
rồi
thì
khoan
đẻ…
-
Dạ
!
Nếu
là
chánh
sách
thì
chúng
tôi
xin
tuân
theo.
Ở
văn
phòng
Ban
Tham
Mưu
chưa
được
một
tuần,
tôi
liên
lạc
được
với
em
ruột
của
tôi
ở
thị
xã
Mỹtho,
em
tôi
chuẩn
bị
cho
chúng
tôi
đủ
giấy
tờ
hợp
pháp
như
laisser
passer
của
Pháp
cấp,
quần
áo,
giày
dép,
tiền
bạc.
Khi
Hạnh
đi
chợ
Thiên
Hộ
để
mua
nhu
yếu
phẩm
văn
phòng,
tôi
xung
phong
chèo
ghe
đưa
đồng
chí
Hạnh
đi,
chúng
tôi
nhân
dịp
đó
dinh
tê
trở
về
thị
xã
Mỹtho.
Ông
Khu
Trưởng
quên
cái
khoan
thứ
tư
là
Khoan
vọt
về
thành
tìm
tự
do.
Chúng
tôi
về
nhà
ở
Mỹtho
rồi
đi
SocTrăng,
gặp
Ba
Má
của
Hạnh.
Hai
gia
đình
tổ
chức
lễ
cưới
cho
chúng
tôi
vào
cuối
tháng
4
năm
1949.
Hinh_64_năm_hôn_lễ
Đúng
là
duyên
kỳ
ngộ
lúc
gặp
giặc
đàn
Thổ,
ông
Tơ
bà
Nguyệt
đã
dùng
sợi
giây
tơ
hồng
cột
chúng
tôi
thành
một
cặp
vợ
chồng
64
năm
chung
sống.
Lễ
cưới
cuối
tháng
4
năm
1949,
vợ
tôi
mất
cuối
tháng
4
năm
2013.
Nguyễn
Phương
2013.
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc