Trẻ
Thương
tiếc
ông
–
người
nhạc
sĩ
đã
dành
trọn
cuộc
đời
cho
âm
nhạc.
Ông
qua
đời
lúc
17
giờ
15
ngày
26-12.
Lễ
nhập
quan
lúc
8
giờ
sáng
27-12.
Lễ
truy
điệu
và
đưa
đi
an
táng
sẽ
được
tiến
hành
ngày
29-12.
Hội
Âm
nhạc
TP
HCM
sẽ
thông
báo
về
địa
điểm
tổ
chức
tang
lễ
của
ông
vào
sáng
ngày
mai.
Công
chúng
yêu
mến
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
qua
những
bài
hát
để
đời:
"Dư
âm",
"Dáng
đứng
Bến
Tre",
"Người
đi
xây
hồ
kẻ
gỗ",
"Cô
nuôi
dạy
trẻ"…
Nghe
lại
tác
phẩm
"Một
khúc
tâm
tình
người
Hà
Tĩnh"
-
Trình
bày:
NSND
Thu
Hiền
Ủy
viên
Bộ
Chính
trị,
Trưởng
Ban
Tuyên
giáo
Trung
ương
Võ
Văn
Thưởng
và
Bộ
trưởng
Bộ
Y
tế
Nguyễn
Thị
Kim
Tiến
(lúc
đương
chức)
đến
thăm
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
tại
nhà
riêng
của
ông
ở
TP
HCM
Sự
ra
đi
của
ông
là
mất
mát
lớn
đối
với
nền
âm
nhạc
nước
nhà.
Vĩnh
biệt
ông!
Như
vậy
là
chương
trình
Nghệ
sĩ
tri
âm
năm
nay
do
nghệ
sĩ
Kim
Cương
tổ
chức
sẽ
vắng
bóng
ông.
Không
còn
nhìn
thấy
nụ
cười
nhân
hậu
của
ông
nữa.
Nghe
lại
tác
phẩm
"Dáng
đứng
bến
Tre"
-
Trình
bày:
NSND
Thu
Hiền
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
sinh
ngày
5
tháng
3
năm
1925
tại
Vinh,
Nghệ
An,
quê
gốc
ở
xã
Phú
Cường,
huyện
Sóc
Sơn,
thành
phố
Hà
Nội.
Ông
sinh
ra
trong
một
gia
đình
có
truyền
thống
âm
nhạc,
cha
của
ông
thạo
cả
hát
văn,
hát
chèo
và
hát
ả
đào.
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
chụp
hình
lưu
niệm
cùng
các
nghệ
sĩ
Nhạc
sỹ
Nguyễn
Văn
Tý
thời
trẻ
Từ
năm
1944,
ông
đi
hát
trong
phòng
trà
ở
Vinh
kiếm
sống.
Năm
1945,
Nguyễn
Văn
Tý
tham
gia
phong
trào
Việt
Minh,
sáng
lập
và
xây
dựng
đoàn
kịch
thơ,
kịch
nói
của
Thanh
niên
Cứu
quốc
Nghệ
An.
Ông
bắt
đầu
sáng
tác
vào
năm
1947
khi
là
Trưởng
phòng
Thông
tin
tuyên
truyền
huyện
Thanh
Chương,
với
ca
khúc
đầu
tay
"Ai
xây
chiến
lũy"
được
viết
năm
1949.
Trong
sự
nghiệp
sáng
tác
âm
nhạc,
ông
đã
viết
nhiều
bài
hát
như:
"Vượt
trùng
dương"
(1952),
"Tiếng
hát
Dôi-a"
(1953)
và
đặc
biệt
là
ca
khúc
nổi
tiếng
"Mẹ
yêu
con"
(1956).
Cuối
năm
1957,
ông
cùng
với
nhạc
sĩ
Nguyễn
Xuân
Khoát,
Đỗ
Nhuận,
Lưu
Hữu
Phước,
Văn
Cao
được
chỉ
định
thành
lập
Hội
Nhạc
sĩ
Việt
Nam.
Thời
gian
này,
ông
đã
viết
một
số
ca
khúc
như:
"Chim
hót
trên
đồng
đay"
(1963),
"Dòng
nước
quê
hương"
(1963),
"Tiễn
anh
lên
đường"
(1964),
"Múa
hát
mừng
chiến
công"
(1966)...Công
chúng
yêu
mến
ông
nhất
qua
những
bài
hát:
"Dư
âm",
"Dáng
đứng
Bến
Tre",
"Người
đi
xây
hồ
kẻ
gỗ",
"Cô
nuôi
dạy
trẻ"…
Nghe
lại
tác
phẩm
"Dư
âm"
Sự
ra
đi
của
ông
là
mất
mát
lớn
đối
với
nền
âm
nhạc
nước
nhà.
NSND
Kim
Cương
xúc
động:
"Tôi
nhớ
mãi
lần
gặp
ông
trong
chương
trình
Nghệ
sĩ
tri
âm
do
tôi
tổ
chức
nhằm
trao
quà
cho
nghệ
sĩ
nghèo
và
những
nhạc
sĩ
đã
có
nhiều
cống
hiến
cho
âm
nhạc
nước
nhà,
ông
ngồi
xe
lăn
đến
tham
dự,
cầm
tay
tôi,
ông
xúc
động
nói:
"Còn
nhiều
anh
em
nghệ
sĩ
sân
khấu
và
các
lĩnh
vực
cần
giúp
đỡ
hơn
tôi,
cô
hãy
cho
tôi
nhường
phần
của
tôi
lại".
Rồi
ông
khóc!
Nghe
lại
tác
phẩm
"Người
đi
xây
hồ
kẻ
gỗ"
Trong
những
ngày
cuối
đời,
tôi
biết
ông
cô
độc
lắm,
cứ
nghe
ai
đến
thăm
thì
ông
vui
hẳn
lên.
Đời
nghệ
sĩ
là
như
vậy,
khi
về
chiều
thì
bao
giờ
cũng
nhớ
đến
phút
giây
huy
hoàng
của
mình.
Ông
dẫu
sao
còn
may
mắn
hơn
nghệ
sĩ
biểu
diễn
chúng
tôi,
nghĩa
là
còn
có
bài
hát
mình
sáng
tác
để
công
chúng
nhớ,
còn
nghệ
sĩ
khi
rời
xa
sàn
diễn,
thì
không
thể
diễn
lại
vai
của
mình.
Nghe
tôi
nói
vậy,
ông
lại
an
ủi:
"Cô
là
kỳ
nữ
trứ
danh,
có
nhiều
số
phận
gắn
liền
với
sân
khấu,
Người
nghệ
sĩ
cống
hiến
tài
hoa
thì
đến
thác
vẫn
được
lưu
danh"
–
Kỳ
nữ
Kim
Cương
xúc
động
khi
nói
về
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý.
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
qua
đời
ở
tuổi
94
(NLĐO)-
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
nổi
tiếng
với
những
sáng
tác
như
"Dư
âm",
"Mẹ
yêu
con",
"Tấm
áo
chiến
sĩ
mẹ
vá
năm
xưa",
"Một
khúc
tâm
tình
của
người
Hà
Tĩnh",
"Người
đi
xây
hồ
Kẻ
Gỗ",
"Dáng
đứng
Bến
Tre"...
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
(sinh
ngày
5
tháng
3
năm
1925,
tại
Nghệ
An)
đã
qua
đời
vào
tối
26-12
tại
nhà
riêng
trên
đường
Trần
Khắc
Chân
(quận
1,
TP
HCM)
sau
thời
gian
chống
chọi
với
rất
nhiều
căn
bệnh
của
tuổi
già,
hưởng
thọ
94
tuổi.
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
trong
chương
trình
“Nghệ
sĩ
tri
âm”
lần
thứ
3
do
NSND
Kim
Cương
tổ
chức
Là
một
trong
năm
nhạc
sĩ
đầu
tiên,
cùng
Nguyễn
Xuân
Khoát,
Đỗ
Nhuận,
Lưu
Hữu
Phước,
Văn
Cao,
thành
lập
nên
Hội
nhạc
sĩ
Việt
Nam,
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
nổi
tiếng
với
những
sáng
tác
như
"Dư
âm",
"Mẹ
yêu
con",
"Tấm
áo
chiến
sĩ
mẹ
vá
năm
xưa",
"Một
khúc
tâm
tình
của
người
Hà
Tĩnh",
"Người
đi
xây
hồ
Kẻ
Gỗ",
"Dáng
đứng
Bến
Tre"...
Có
sự
nghiệp
thành
công,
nhưng
ở
tuổi
xế
chiều,
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý
rơi
vào
cảnh
ốm
đau,
bệnh
tật.
Lễ
nhập
quan
vào
lúc
8
giờ
ngày
27-12
và
di
quan
ngày
29-12.
Hội
Âm
nhạc
TP
HCM
đang
chuẩn
bị
tang
lễ,
có
thể
quàn
tại
Nhà
Tang
lễ
TP
HCM.
Tin
-
ảnh:
Thanh
Hiệp
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý:
Chỉ
có
một
ước
mơ
Người
nhạc
sĩ
của
những
Dư
âm,
Dáng
đứng
bến
Tre,
Mẹ
yêu
con,
Người
đi
xây
hồ
kẻ
gỗ
đang
sống
những
tháng
năm
tuổi
già
tại
một
căn
nhà
cũ
kĩ
với
đồ
đạc
sơ
sài
và
cũng
không
thể
cũ
hơn
ở
quận
1,
TP.HCM.
Ông
chỉ
mong
có
người
đến
để
được
nói
chuyện,
dù
người
lạ
hay
người
quen.
Nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Tý.
(Nguồn:
Internet)
Tôi
đến
nhà
ông
sau
cuộc
điện
thoại
hẹn
từ
30
phút
trước.
Ông
đã
ngồi
ngay
ngắn
trên
chiếc
ghế
cũ
kĩ
hướng
ra
cửa,
đã
chuẩn
bị
một
ấm
trà
nhỏ
và
bảo
tôi
tự
kéo
cửa
để
vào.
Đi
lại,
ông
phải
dùng
chiếc
gậy
3
chân
còn
mắt
thì
đã
lão
đến
hết
cả
số
để
đo,
bác
sĩ
bảo
ông
nếu
cần
nhìn
thì
sử
dụng
kính
lúp
thôi.
Cũng
may
là
ông
vẫn
còn
minh
mẫn
dù
đã
quên
tên
những
người
từng
rất
thân
với
mình.
Trong
nhà
ông,
thứ
còn
“lung
linh”
nhất
có
lẽ
là
bức
tường
treo
bằng
khen,
huân
chương
mà
ông
từng
được
trao
tặng
và
những
tấm
ảnh
chụp
ông
với
những
người
bạn
văn
nghệ
được
rửa
thành
cỡ
lớn.
Căn
phòng
ông
ở
liền
kề
với
gian
ngoài
căn
nhà,
trong
đó
có
chiếc
giường
đơn
bằng
sắt
sứt
sẹo,
một
cây
đàn
tranh
đã
cũ
treo
trên
tường,
chiếc
organ
hỏng
cả
phím,
chiếc
tivi
12
inchs
có
lẽ
thuộc
đời
đầu
của
thế
hệ
tivi
màu…
Ông
có
hai
người
con
gái,
một
là
giáo
viên
cấp
III
ở
Hà
Nội
(con
người
vợ
đầu)
và
một
dạy
piano
ở
Nhạc
viện
TP.HCM,
nhà
ở
quận
Tân
Bình
(con
người
vợ
sau
này,
bà
Bạch
Lê,
em
gái
nhạc
sĩ
Nguyễn
Văn
Thương)
nhưng
hiện
ông
đang
sống
một
mình
với
sự
chăm
sóc
của
cô
cháu
gái
gọi
ông
bằng
dượng,
người
đã
ở
cạnh
ông
từ
nhiều
năm
nay.
Khi
tôi
hỏi:
“Sao
ông
không
ở
với
các
con?”.
Ông
bảo:
“Chuyện
ăn
ở
có
mặt
thích
hợp
và
không
thích
hợp,
ở
đây
ông
thấy
tự
do.
Con
ông
cũng
tha
thiết
mời
ông
về
đó
nhưng
ông
không
về,
một
năm
ông
đến
nhà
nó
ở
mấy
lần
thôi”.
Ông
chỉ
nhớ
lờ
mờ
rằng
cuộc
viếng
thăm
của
cô
con
gái
ở
Hà
Nội
đã
cách
nay
hơn
10
năm
rồi.
Ông
bảo
cuộc
sống
bận
rộn,
lại
không
dư
dả
không
cho
phép
cô
đi
lại
nhiều
để
thăm
ông.
Cô
cháu
đang
chăm
sóc
ông
đã
gắn
bó
với
vợ
chồng
ông
từ
nhiều
năm
nay.
Lúc
bà
Bạch
Lê
còn
sống,
ông
nói
với
bà
phải
ăn
ở
đối
đãi
thế
nào
với
cô
vì
ông
biết
sau
này
chỉ
có
cô
là
người
có
thể
chăm
sóc
mình.
Vợ
chồng
ông
mua
được
cho
cô
một
căn
nhà
nhỏ,
chồng
cô
mất
sớm,
cô
có
3
đứa
con,
và
bây
giờ,
ông
nuôi
luôn
cả
đứa
cháu
ngoại
của
cô
này
từ
hồi
nó
mới
2
tuổi
bởi
mẹ
nó
bỏ
mặc
nó
để
ăn
chơi
lêu
lổng.
Vậy
là
mỗi
tháng,
với
thu
nhập
gồm
3
triệu
đồng
lương
hưu,
200.000
đồng
do
một
người
bạn
văn
nghệ
cho,
1
triệu
đồng
của
một
tổ
chức
hảo
tâm
và
vài
trăm
ngàn
tiền
tác
quyền
âm
nhạc
gom
trong
cả
năm,
ông
nuôi
3
miệng
ăn
và
lo
tiền
học
cho
thằng
cháu
đang
học
lớp
3.
Ông
nói:
“Người
ta
trong
cuộc
đời
các
mối
quan
hệ
thương
yêu
nhau
thường
không
rõ
ràng.
Nhưng
bây
giờ,
phải
được
cái
gì
người
ta
mới
thương
mình,
không
thì
thôi.
Ông
sống
được
thế
này
đến
ngày
hôm
nay
là
nhờ
có
nó
nên
ông
phải
lo
cho
nó…”.
Nói
chuyện
âm
nhạc,
ông
buồn
buồn
bảo
nhạc
bây
giờ
không
nghe
được,
thỉnh
thoảng
ai
đó
đến
chơi
tặng
ông
mấy
cái
đĩa
nhạc
xưa,
nhạc
đỏ
được
làm
tử
tế
ông
mới
nghe.
Ông
không
còn
sáng
tác
nữa.
Ca
khúc
gần
đây
nhất
ông
làm
đã
từ
mấy
năm
trước,
đó
là
bài
hát
Mười
cô
gái
Đồng
Lộc,
sáng
tác
xong
thì
ông
cũng
phải
vào
bệnh
viện
cấp
cứu
vì
huyết
áp
tăng
rất
cao.
Sáng
nay
ông
còn
nghe
thấy
bài
hát
đó
được
phát
trên
tivi,
nó
mang
lại
cho
ông
niềm
vui
ít
ỏi
giữa
những
chuỗi
ngày
lay
lắt
tuổi
già
ngày
chỉ
ngủ
được
3-4
tiếng
đồng
hồ.
Mối
liên
hệ
giữa
ông
với
những
người
bạn
nhạc
lưa
thưa
lắm
bởi
ông
không
thể
chủ
động
được
việc
gì,
ai
nhớ
đến
ông
thì
ghé
thôi.
Ông
nói
ông
thích
được
đi
chơi,
ngắm
phố
phường
nhưng
giờ
điều
ấy
khó
thực
hiện
lắm
vì
việc
đi
lại
của
ông
phải
phụ
thuộc
rất
nhiều
vào
người
khác.
Ông
kể
năm
ngoái
ông
được
Hội
Nhạc
sĩ
Việt
Nam
mời
ra
Hà
Nội
tham
dự
đại
hội,
ông
mừng
lắm
nhưng
không
thể
đi
một
mình,
thế
mà
Hội
Nhạc
sĩ
nhất
định
chỉ
cho
ông
một
chiếc
vé
máy
bay
nên
ông
phải
bỏ
tiền
túi
một
tháng
“thu
nhập”
–
hơn
4
triệu
đồng
-
mua
một
vé
nữa
để
người
con
rể
tháp
tùng
ông.
Nhưng
chuyến
đi
đó
cũng
cho
ông
nhiều
niềm
vui
vì
ông
được
gặp
lại
Hà
Nội
sau
nhiều
năm
xa
cách,
thấy
cuộc
sống
của
những
người
bạn
văn
nghệ
trước
đây
và
thế
hệ
nhạc
sĩ
sau
này.
Ông
mừng
vì
họ
có
cuộc
sống
sung
túc.
Mấy
ngày
này
ông
đang
chờ
một
người
quen
ở
Bình
Dương
đến
đón
về
đó
chơi
vì
họ
đã
hẹn
ông
rồi.
Nhưng
ông
cũng
cười
cười
bảo:
“Ấy
là
hẹn
thế,
chứ
người
ta
bận
quá
không
đến
được
thì
mình
cũng
phải
chịu
chứ.
Người
trẻ
giờ
làm
gì
có
nhiều
thời
gian”.
Tôi
hỏi
ông
ước
mơ
điều
gì
cho
mình
vào
lúc
này,
ông
ngồi
lặng
đi
một
lúc
rồi
nghẹn
ngào
nói:
“Ước
mơ
của
ông
bây
giờ
không
thể
thực
hiện
được
nữa
cháu
ạ.
Ông
mơ
được
sống
cạnh
vợ
con,
cháu
ngoại
như
hồi
con
gái
ông
mới
ở
Đức
về
ấy.
Hồi
đó
ông
hạnh
phúc
lắm”.
Hai
giọt
nước
mắt
đùng
đục
hoen
trên
má
ông
sau
câu
nói
ấy.
Ông
còn
nói,
ông
lo
cho
người
ở
lại
lắm.
Không
chỉ
lo
cho
đứa
cháu
nuôi
với
cháu
ngoại
của
cô
mà
còn
lo
căn
nhà
này
sẽ
chia
thế
nào
để
hai
cô
con
gái
không
phật
lòng.
Ông
đã
dặn
họ:
“Đừng
vì
cái
nhà
mà
mất
chị
mất
em”
và
cô
con
út
cũng
làm
ông
yên
lòng,
cô
nói
sẽ
để
chị
gái
ở
Hà
Nội
thừa
kế.
Ông
lại
khóc
nấc
lên
cùng
câu
nói:
“Hai
con
ông
nó
thương
ông
lắm
cháu
ạ”.
Tôi
chào
ông
ra
về,
tiết
tháng
Bảy
mưa
Ngâu
lất
phất.
Hai
bà
cháu
cô
cháu
gái
ông
cũng
vừa
về
tới,
thằng
bé
vừa
tan
học.
Nó
nhảy
lanh
chanh
chân
sáo
vào
nhà
vòng
tay
chào
ông.
Ông
nở
nụ
cười
đôn
hậu
với
nó.
Sắp
đến
giờ
cơm
trưa
rồi…
Theo
Huyền
Thơ
(Thể
Thao&Văn
Hóa
Cuối
tuần)
Ý kiến bạn đọc