Cảnh
trong
vở
chèo
kinh
điển
Chuyện
nàng
Sita.
ẢNH
DO
NHÀ
HÁT
CHÈO
HÀ
NỘI
CUNG
CẤP
Lễ
kỷ
niệm
55
năm
ngày
thành
lập
Hội
Nghệ
sĩ
Sân
khấu
Việt
Nam
(NSSKVN)
cùng
Ngày
hội
Sân
khấu
lần
3
đã
diễn
ra
sáng
27-9
tại
Nhà
hát
Kim
Mã
-
Hà
Nội.
Hội
NSSKVN
thành
lập
năm
1957,
nay
chỉ
còn
một
người
của
lứa
đầu
ngày
ấy,
ông
cũng
là
tổng
thư
ký
khóa
1
của
hội
-
nhà
viết
kịch
Học
Phi.
Ông
còn
là
hội
viên
cao
tuổi
nhất
của
Hội
Nhà
văn
Việt
Nam.
Tối
26-9,
Hội
NSSKVN
tổ
chức
chương
trình
kỷ
niệm
100
năm
sinh
nhật
ông,
Nhà
hát
Chèo
Việt
Nam
diễn
vở
Ni
cô
Đàm
Vân
của
ông
viết.
Ông
Học
Phi
tuổi
100
vẫn
còn
sáng
tác.
Con
trai
ông,
nhà
văn
Chu
Lai,
hiện
là
trưởng
ban
sáng
tác
của
hội.
Thật
xúc
động
khi
nhìn
thấy
GS-TS-NSND
Nguyễn
Đình
Quang,
84
tuổi,
đến
từ
sớm
và
lên
phát
biểu
rất
tâm
huyết.
Ông
vẫn
đang
lãnh
đạo
một
trung
tâm
thuộc
Hội
NSSKVN.
Có
những
gia
đình
mấy
thế
hệ
cùng
cống
hiến
cho
nền
sân
khấu
nước
nhà
như
đại
gia
đình
kịch
sĩ
-
thi
sĩ
Lê
Đại
Thanh
(1907-1996)
nay
vẫn
còn
con,
cháu,
rể:
NSND
Trần
Tiến
-
Lê
Mai
-
Lê
Chức
-
Lê
Khanh
cũng
có
mặt
đông
đủ.
Nhiều
nghệ
sĩ
của
các
loại
hình
nghệ
thuật,
các
nhà
hát
của
Hà
Nội
và
quốc
gia
sum
họp
trong
ngày
hội
của
ngành.
Nhìn
vào
tình
trạng
sân
khấu
giảm
khán
giả,
người
trong
cuộc
và
giới
trí
thức
thường
kiến
giải
là
do
chất
lượng
vở
diễn
không
thỏa
mãn
đòi
hỏi
của
người
xem.
Đâu
riêng
sân
khấu,
điện
ảnh,
văn
học
và
hầu
hết
các
loại
hình
nghệ
thuật
đều
đang
rơi
vào
“bão
hòa”.
Sự
phát
triển
vũ
bão
của
truyền
hình
tràn
khắp
hang
cùng
ngõ
hẻm
khiến
đa
số
người
dân
cảm
thấy
“có
tivi
là
đủ”.
Một
lực
lượng
đông
đảo
nghệ
sĩ
sân
khấu
sống
bằng
tiền
thù
lao
đi
đóng
phim
truyền
hình
và
được
quen
mặt
bởi
thường
xuất
hiện
trên
màn
ảnh
nhỏ.
Trong
khi
đó,
sân
khấu
thường
được
ví
như
thánh
đường,
nơi
nghệ
sĩ
biểu
diễn
thể
hiện
tài
nghệ
và
đam
mê
bằng
mỗi
đêm
diễn,
mà
ánh
đèn
sân
khấu
là
hấp
lực
để
đam
mê,
hiến
thân.
Những
cụm
từ
“hết
mình”,
“xả
thân”
đã
được
rất
nhiều
nghệ
sĩ
nói.
Thực
tế,
ai
công
tâm
đều
thấy
tình
yêu
nghề
của
các
nghệ
sĩ
hôm
nay
không
được
như
xưa.
Trở
lại
thập
niên
1980-1990
của
thế
kỷ
trước.
Ngày
ấy,
đời
sống
khó
khăn
nhưng
người
ta
say
mê
nghệ
thuật,
ham
xem,
yêu
mến
nghệ
sĩ
chân
thành
làm
sao!
Nghệ
sĩ
ngày
ấy
không
lạm
dụng
mỹ
từ
“siêu
sao”,
“ngôi
sao”,
không
có
cát-sê
ngất
ngưởng
và
nhiều
đòi
hỏi
như
các
ngôi
sao
ca
nhạc
đang
chiếm
lĩnh
các
sân
khấu
ngày
nay.
Những
vai
diễn,
vở
diễn
ngày
ấy
lại
được
nhớ
rất
lâu,
những
nhân
vật
-
tác
phẩm
để
đời.
Phát
triển
là
hướng
về
phía
trước
nhưng
nhìn
vào
thực
trạng
sân
khấu
Việt
Nam
hôm
nay,
nhiều
nghệ
sĩ
tên
tuổi
lại
ước:
“Giá
được
trở
lại
ngày
xưa!”.
Được
như
thời
ấy,
vô
tư,
đam
mê
lao
động,
ngóng
chờ
trời
tối
để
lên
sân
khấu.
Công
chúng
cũng
chỉ
mong
sau
một
ngày
làm
việc
vất
vả,
dành
những
đồng
lương
chẳng
nhiều
nhặn
để
mua
vé,
thậm
chí
chấp
nhận
mua
vé
“phe”
để
vào
rạp.
NSND
Doãn
Hoàng
Giang
lý
giải
cho
tình
trạng
sân
khấu
hiện
nay:
“Nếu
ai
nói
sân
khấu
Việt
Nam
đương
đại
hiếm
vở
hay
là
chưa
xác
đáng.
Có
nhiều
vở
hay
và
hấp
dẫn
hơn
xưa.
Tại
sao
khán
giả
không
được
như
xưa?
Vì
nhiều
lý
do.
Thời
trước,
dân
ta
nghèo
hơn
nhưng
vì
ít
cơ
hội
được
làm
kinh
tế
nên
thời
gian
cũng
dư
dả
hơn.
Người
ta
cũng
chẳng
có
nhiều
niềm
vui
ngoài
việc
đến
rạp
hay
tới
nhà
hát.
Bây
giờ,
mỗi
nhà
vài
cái
tivi,
sân
khấu
hay
điện
ảnh
chủ
yếu
hút
khán
giả
ở
đô
thị
hoặc
tỉnh
lỵ
-
mà
đấy
lại
là
nơi
phát
triển
kinh
tế
-
xã
hội,
hiển
hiện
nhiều
loại
hình
cạnh
tranh,
cám
dỗ
và
những
va
chạm
đời
sống
phức
tạp
hơn
-
mọi
yếu
tố
này
đều
ảnh
hưởng
tới
tâm
lý
con
người.
Phải
thẳng
thắn
rằng
khán
giả
bây
giờ
khó
tính
hơn,
trình
độ
cao
hơn
và
những
nghệ
sĩ
cũng
vậy,
tất
cả
đều
tiến
lên
đồng
bộ.
Ngặt
nỗi,
do
có
nhiều
quyền
lựa
chọn,
lại
thêm
các
nhà
hát
chưa
phát
triển
xứng
đáng
với
đòi
hỏi
của
thời
hiện
đại
nên
nghệ
thuật
chính
thống
chững
lại,
nhiều
em
trẻ
chỉ
thấy
có
ca
nhạc
là
đủ.
Mọi
phấn
khích
ngày
xưa,
giờ
như
dồn
vào
giới
trẻ,
để
họ
dành
cho
các
ngôi
sao
ca
nhạc”.
Cuộc
sống
vẫn
là
hy
vọng.
Nhà
hát
Chèo
Hà
Nội
vừa
kỷ
niệm
60
năm
thành
lập,
diễn
những
vở
kinh
điển
suốt
1
tuần
(từ
ngày
20
đến
26-9).
Cứ
tưởng
khán
giả
thời
nay
chán
chèo,
tuồng,
cải
lương…
ngờ
đâu,
người
ta
vẫn
nô
nức
đi
xem.
Vi
Thùy
Linh
Ý kiến bạn đọc