Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
NSUT
Vũ
Linh
CLVNCOM
-
NSUT
Vũ
Linh
đã
nói:
“Tôi
yêu
cuộc
sống
này,
và
tôi
hạnh
phúc
khi
mình
được
có
mặt
trên
đời.
Cuộc
sống
đôi
khi
cũng
cần
phải
có
khoảng
lặng.
Giữa
dòng
đời
xô
bồ,
đôi
lúc
con
người
ta
cũng
cần
một
chút
thời
gian
để
sống
chậm,
nhìn
lại
những
gì
đã
qua.
Đôi
lúc
trong
một
bản
nhạc
sôi
động
lại
có
khoảng
lặng,
để
đọng
lại
chút
dư
âm
cho
người
nghe”.
NSƯT
Vũ
Linh
: Xin
mãi
là
người
đưa
đò
Ở
tuổi
gần
60,
nghệ
sĩ
cải
lương
Vũ
Linh
đang
tất
bật
với
những
suất
diễn
do
anh
thực
hiện
nhằm
tạo
đất
dụng
võ
cho
thế
hệ
diễn
viên
trẻ
thông
qua
chương
trình
Người
đưa
đò.
Sau
khi
tái
diễn
vở
cải
lương
“Đường
về
San
Hậu
thành”
(tác
giả
Quy
Sắc).
Đây
cũng
là
vở
diễn
từng
làm
nên
tên
tuổi
Vũ
Linh
trong
lòng
khán
giả
mộ
điệu
khoảng
30
năm
trước,
anh
đang
chuẩn
bị
thực
hiện
nhiều
chương
trình
chào
đón
xuân
mới.
Kỳ
1:
Hướng
đến
khán
giả
trẻ
*
Nhân
vật
Đổng
Kim
Lân
do
anh
thể
hiện
một
thời
kéo
rất
đông
khán
giả
đến
rạp
cũng
như
làm
say
lòng
người
xem
qua
màn
ảnh
nhỏ.
Nói
về
vai
diễn
này
anh
nhớ
kỷ
niệm
nào
nhất?
-
Vai
diễn
nhắc
tôi
nhớ
đến
chú
Quy
Sắc,
một
soạn
giả
xuất
thân
từ
bục
giảng
và
biến
ước
mơ
sáng
tác
kịch
bản
thành
hiện
thực
thông
qua
nhũng
vở
diễn
mà
ông
viết
với
bút
pháp
mang
đậm
tính
văn
học.
Vở
được
tái
diễn
do
tôi
làm
diễn
viên
chính
kiêm
đạo
diễn
nên
rất
áp
lực.
Trong
tình
hình
sân
khấu
cải
lương
diễn
ra
thưa
thớt
như
hiện
nay,
chúng
tôi
vẫn
tin
khán
giả
đến
rạp
ủng
hộ
những
vở
tuồng
cổ
được
đầu
tư
nghiêm
túc.
Vở
“Đường
về
San
Hậu
thành”
được
dựng
trọn
vẹn
chứ
không
phải
trích
đoạn
cải
lương,
kéo
dài
khoảng
hơn
2
giờ
đồng
hồ.
Đây
cũng
là
cách
tôi
muốn
giới
thiệu
đến
khán
giả
nét
đẹp
của
vở
diễn
sân
khấu
kinh
điển.
kỷ
niệm
với
vở
này
thì
nhiều,
nhưng
qua
các
diễn
suất
tại
rạp
Thủ
Đô
và
Đại
Đồng.
Chương
trình
đánh
dấu
sự
trở
lại
của
những
vở
tuồng
được
dựng
nguyên
vở.
Sau
gần
2
năm
tôi
ít
xuất
hiện
trên
sân
khấu
lớn
ở
TPHCM
do
miệt
mài
với
các
chuyến
lưu
diễn
ở
miền
Tây
và
miền
Trung.
Khán
giả
ở
các
tỉnh
rất
mê
và
ủng
hộ
cải
lương,
khiến
cho
nghệ
sĩ
cảm
thấy
rất
ấm
lòng
và
cố
gắng
hát
hay,
diễn
tốt
phục
vụ
mọi
người
và
tôi
đã
cố
gắng
quay
lại
sàn
diễn
với
những
vở
dựng
dành
cho
diễn
viên
trẻ
tham
gia.
*
Tối
5/9
vừa
qua
tại
phòng
trà
Nam
Quang,
TPHCM,
anh
đã
tổ
chức
minishow
chủ
đề
“Vũ
Linh
và
những
người
bạn”.
Tại
đêm
này,
anh
diễn
lại
4
trích
đoạn
cải
lương
được
rất
nhiều
khán
giả
yêu
thích
là:
Tần
Thủy
Hoàng,
Đêm
lạnh
chùa
hoang,
Hàn
Mạc
Tử,
Tướng
cướp
Bạch
Hải
Đường.
Nghe
Vũ
Linh
làm
sô,
nhiều
bạn
bè
là
các
nghệ
sĩ
gạo
cội
và
nghệ
sĩ
trẻ
đã
chung
tay
ủng
hộ
anh,
như:
NSND
Lệ
Thủy,
Thoại
Mỹ,
Phượng
Loan,
Trọng
Phúc,
Chiêu
Hùng,
Ngân
Tuấn,
Khánh
Tuấn,
Hồ
Ngọc
Trinh,
Thy
Trang,
Hồng
Phượng…
Nói
về
đêm
diễn
này
chắc
chắn
anh
có
nhiều
điều
muốn
chia
sẻ?
-
Góp
mặt
trong
chương
trình
còn
có
danh
hài
Hoàng
Sơn,
ca
sĩ
Vũ
Duy
và
Bé
Ben
-
diễn
viên
“nhí”
gây
dấu
ấn
trong
phim
Lửa
Phật
của
Dustin
Nguyễn.
Tôi
xem
đây
là
đêm
diễn
tri
ân
khán
giả
và
cũng
là
bước
đệm
để
tôi
“giữ
lửa”
sân
khấu,
chuẩn
bị
cho
vở
lớn
được
dựng
sau
đó.
Có
thể
nói
Đêm
minishow
và
vở
“Đường
về
San
Hậu
thành”
là
hai
dấu
ấn
đẹp
mà
tôi
cố
gắng
chắt
chiu,
giữ
gìn
lửa
yêu
nghề.
*
Đối
với
khán
giả,
anh
vẫn
là
một
NSƯT
Vũ
Linh
văn
võ
song
toàn
trên
lĩnh
vực
sân
khấu
từ
cải
lương
tuồng
cổ
cho
đến
cải
lương
tâm
lý
xã
hội,
tình
cảm…
Thời
gian
luôn
đúc
kết
cho
người
nghệ
sĩ
những
trải
nghiệm
để
đưa
vào
vai
diễn.
Với
anh
điều
này
có
là
một
thuận
lợi?
-
Quá
thuận
lợi
cho
tôi.
Riêng
đối
với
khán
giả
hâm
mộ
sân
khấu
cải
lương,
họ
luôn
quan
tâm
đến
những
hoạt
động
nghệ
thuật
của
NSƯT
Vũ
Linh
và
vẫn
còn
là
thần
tượng
của
họ,
nên
tôi
xem
thời
gian
là
giá
trị
thước
đo
lòng
yêu
nghề
đối
với
những
nổ
lực
cá
nhân
và
những
trải
nghiệm
được
đúc
kết
từ
cuộc
sống.
Là
ngôi
sao
sân
khấu,
là
ông
hoàng
của
làng
băng,
dĩa
cải
lương,
tân
cổ
giao
duyên…
gì
đi
nữa
thì
phải
sống
hết
sức
nghiêm
túc
với
bản
thân.
*
Để
được
thành
danh
lớn
trên
đường
đời,
đã
có
không
ít
người
phải
đánh
đổi
cả
một
khoảng
đời
của
mình
nhưng
vẫn
chưa
gặp
được
dịp
may.
Riêng
anh
thì
quá
may
mắn
với
nhiều
đỉnh
cao
trong
nghệ
thuật?
-
Sự
may
mắn
đến
với
tôi
ngay
từ
lúc
còn
trẻ
thông
qua
con
đường
nghệ
thuật.
Và
cũng
chính
nhờ
vào
tài
năng
bên
cạnh
lòng
nhiệt
tình
say
mê
ca
hát,
tôi
đã
vượt
qua
nhiều
khó
khăn
để
đến
với
nghề.
Tôi
nhớ
ơn
những
người
thầy,
trong
đó
phải
nhắc
đến
thầy
Văn
Vĩ,
Minh
Tơ,
NSƯT
Diệu
Hiền,
cố
NS
Trương
Ánh
Loan…
đã
giúp
tôi
vượt
lên
ngoài
mức
dự
đoán
của
mọi
người,
trở
thành
một
Vũ
Linh
ngôi
sao
và
một
Vũ
Linh
hiện
tượng
mới
của
sân
khấu
cải
lương
từ
thập
niên
80
(thể
kỷ
XX).
Trong
đó
còn
có
tình
cảm
của
bạn
đọc
báo
Sân
khấu
TPHCM
đã
dành
cho
tôi
qua
việc
bình
chọn
nhiều
giải
thưởng,
mà
hai
HCV
triển
vọng
và
xuất
sắc
tôi
được
lãnh,
là
những
dấu
ấn
tôi
không
bao
giờ
quên
trong
quá
trình
làm
nghệ
thuật.
*
Hồi
đó,
anh
đăng
ký
học
thanh
nhạc
chưa
được
bao
lâu,
đã
chuyển
qua
học
ca
cải
lương
ở
nhạc
sĩ
Văn
Vĩ
lúc
vừa
lên
14
tuổi.
Qua
2
năm
học
cổ
nhạc,
anh
đã
ca
thạo
nhiều
bài
bản
áp
dụng
cho
sân
khấu
cải
lương
và
góp
mặt
thường
xuyên
trong
những
show
truyền
hình
của
ban
“Hoa
Thế
Hệ”
cùng
chương
trình
của
nhạc
sĩ
Ngọc
Thạch
trên
làn
sóng
của
Đài
phát
thanh
Sài
Gòn.
Nhớ
lại
quá
trình
đó
anh
nhớ
điều
gì?
-
Tình
thương
của
thế
hệ
đi
trước
dành
cho
đàn
em
vào
nghề.
Hồi
đó
các
thế
hệ
sống
chan
hòa
lắm,
có
trước,
có
sau,
biết
lớn,
biết
nhỏ.
Tôi
nhớ
năm
1974,
tôi
mới
chính
thức
vào
làng
sân
khấu
cải
lương
qua
vở
“Nữ
Quyền
Vương
cứu
nước”
trên
sàn
diễn
của
đoàn
“Hoa
Thế
Hệ
-
Thiên
Nga”.
Sau
đó,
tôi
về
hát
cho
đoàn
cải
lương
“Hoa
Anh
Đào-
Kim
Chưởng”
và
trên
sân
khấu
đoàn
này,
tôi
được
2
nữ
nghệ
sĩ:
Trương
Ánh
Loan
(HCV
Giải
Thanh
Tâm
-
năm
1963)
và
NSƯT
Diệu
Hiền
hướng
dẫn
về
nghệ
thuật
diễn
xuất.
Sau
năm
1975,
tôi
về
hát
cho
các
đoàn
tỉnh
và
TPHCM
như:
An
Giang
Khánh
Hồng,
Minh
Tơ,
Huỳnh
Long,
Sông
Bé
2,
đoàn
2
Trần
Hữu
Trang,
Sân
khấu
Tài
năng…Giai
đoạn
1989-1993
được
coi
là
thời
điểm
vàng
son
của
sân
khấu
cải
lương
và
tôi
đoạt
liên
tiếp
nhiều
giải
thưởng
do
Hội
đồng
Nghệ
thuật,
báo
chí,
độc
giả
báo
Sân
khấu,
báo
NLĐ
và
khán
giả
bình
chọn
như:
Diễn
viên
được
yêu
thích
nhất
(trong
3
năm
liền:
1989,
1990,1991),
Danh
ca
vọng
cổ
được
yêu
thích
nhất
(năm
1990),
Đôi
diễn
viên
hát
chung
được
yêu
thích
nhất
(năm
1992),
Diễn
viên
video
cải
lương
được
yêu
thích
nhất
(năm
1993),
5
năm
gắn
liền
giải
Mai
Vàng
của
báo
NLĐ
và
2
giải
thưởng
cao
quý
nhất
trong
đời
đi
hát
của
Vũ
linh
là:
HCV
Giải
Trần
Hữu
Trang
đầu
tiên
(năm
1991)
và
danh
hiệu
Nghệ
sĩ
ưu
tú
do
Hội
đồng
Nhà
nước
phong
tặng.
*Những
lúc
gần
đây,
anh
thường
hát
cặp
với
các
nữ
diễn
viên
trẻ
tuổi
đời
và
tuổi
nghề
hơn
mình.
Chắc
chắn
có
gặp
trờ
ngại?
-
Không
có
sự
trở
ngại
nào
bằng
việc
nghệ
sĩ
lười
biếng
làm
mới
mình,
vì
các
em,
cháu
diễn
viên
trẻ
tuy
một
số
em
còn
yếu
về
diễn
xuất
nhưng
tuổi
đời
lẫn
tuổi
nghề
rất
thanh
xuân.
Tôi
lại
nhận
từ
họ
những
bài
học
cho
mình.
Họ
chịu
khó
tập
luyện
và
lại
khá
bản
lĩnh,
đầy
kinh
nghiệm
trong
diễn
xuất,
điển
hình
như
các
diễn
viên:
Thoại
Mỹ,
Thanh
Ngân,
Quế
Trân,
Trinh
Trinh,
Tú
Sương…Phải
nói
lực
lượng
diễn
viên
trẻ
hiện
nay
khó
có
thể
vực
dậy
bộ
môn
cải
lương
như
mấy
mươi
năm
về
trước.
Vì
các
em,
cháu
diễn
viên
trẻ
bây
giờ
vẫn
không
thoát
khỏi
cái
bóng
“thần
tượng”
của
mình,
mặc
dù
có
nhiều
em
khá
năng
nổ,
đa
tài,
đa
dạng
nhưng
lại
thiếu
đất
dụng
võ
nên
khó
cơ
hội
phát
triển
thêm
nghề
của
mình.
Tôi
không
cho
rằng
sân
khấu
cải
lương
sẽ
phá
sản,
tuy
doanh
thu
các
suất
diễn
không
được
như
trước,
nhưng
sân
khấu
của
bộ
môn
này
vẫn
còn
được
đông
đảo
khán
giả
ủng
hộ,
nhất
là
khán
giả
ở
các
tỉnh
miền
Tây
Nam
Bộ
và
ngoại
ô
thành
phố.
Nếu
muốn
kéo
khán
giả
đến
rạp
nghệ
sĩ
phải
hết
lòng
với
nghề
và
có
trách
nhiệm
với
sân
khấu,
với
công
chúng,
vì
chỉ
có
sân
khấu,
có
khán
giả
mới
có
được
tên
tuổi
mình
như
hiện
nay.
Ngoài
ra,
cũng
cần
phải
có
một
sân
khấu
lý
tưởng
hội
đủ
các
điều
kiện
như:
sân
khấu
nghệ
thuật,
có
kịch
bản
hay,
đạo
diễn
giỏi,
thành
phần
diễn
viên
hùng
hậu,
yêu
nghề,
và
cầu
tiến.
Điều
quan
trọng
nhất
là
phải
hướng
đến
công
chúng
trẻ,
để
họ
đốt
lửa
cho
niềm
đam
mê
ca
diễn
của
nghệ
sĩ.
Muốn
trẻ
hóa
lực
lượng
phải
có
những
lớp
tập
huấn,
những
buổi
chuyên
đề
để
truyền
nghề
và
nhiều
vở
diễn
mang
hơi
thở
cuộc
sống
hôm
nay.
Thanh
Hiệp
Kỳ
2
: Hạnh
phúc
mang
lại
cho
nhiều
người
*Anh
quan
niệm
thế
nào
về
hạnh
phúc?
Có
nhiều
quan
niệm
khác
nhau
về
hạnh
phúc
trong
cuộc
đời.
Cách
chung,
người
ta
coi
hạnh
phúc
như
một
cái
gì
bên
ngoài
mà
mình
phải
có
được,
như
tiền
tài,
danh
lợi,
sức
khỏe,
sắc
đẹp,
địa
vị,
uy
thế,
quyền
lực,
thành
công..v..vv..Mỗi
người
theo
góc
độ
của
mình,
tùy
thuộc
vào
nhu
cầu
thiết
yếu
của
thể
chất
và
tâm
linh
mà
hình
thành
quan
niệm
về
hạnh
phúc.
Với
nghệ
sĩ
chúng
tôi,
hạnh
phúc
là
được
sống
trong
vòng
tay
khán
giả
,
được
công
chúng
yêu
thương
và
trên
hết
là
có
được
hậu
duệ
để
nối
nghiệp.
*Nhưng
nếu
như
thế
thì
hạnh
phúc
của
nghệ
sĩ
là
một
cái
gì
đó
rất
chủ
quan,
phiến
diện,
tạm
thời?
Tôi
cho
rằng
hiếm
ai
đạt
được
và
cứ
phải
săn
đuổi,
tìm
kiếm,
chẳng
biết
bao
giờ
cho
đủ
những
điều
mình
cho
là
hạnh
phúc,
không
chỉ
với
nghệ
sĩ
mà
các
ngành
nghề
khác
cũng
thế.
Hạnh
phúc
trong
cách
nghĩ
sẽ
giúp
ta
không
bị
dính
đến
sự
tham
vọng.
Hạnh
phúc
như
thế
đồng
nghĩa
với
sở
hữu,
sở
hữu
càng
nhiều,
hạnh
phúc
càng
lớn,
chiếm
cứ
càng
lớn
hạnh
phúc
càng
nhiều.
Kinh
nghiệm
thực
tế
cho
thấy
không
phải
thế,
nhưng
trái
lại,
sở
hữu
càng
nhiều,
càng
khổ
tâm;
chiếm
cứ
càng
lớn,
càng
khốn
đốn.
Không
nên
lẫn
lộn
phương
tiện
với
mục
đích.
*De
Sirvy
nói:
“Con
dao
và
cái
nĩa
không
làm
cho
người
ta
ngon
miệng”,
hạnh
phúc
theo
cách
nghĩ
của
bản
thân
sẽ
giúp
ta
hài
lòng
với
những
gì
đạt
được?
Chính
xác,
có
những
phương
tiện
không
cần
thiết,
không
cách
này
thì
cách
khác.
Hạnh
phúc
không
phải
là
cái
gì
bên
ngoài
mà
mình
cần
phải
có,
nhưng
nhiều
khi
lại
là
điều
mà
mình
không
có,
và
không
cần
phải
có.
Tôi
thích
sự
giản
dị,
nấu
ăn
và
cùng
ăn
với
gia
đình.
Hạnh
phúc
không
lệ
thuộc
những
gì
ta
có,
cũng
không
nằm
trong
những
gì
ta
được.
Mà
chính
do
ta
tạo
ra.
Thích
ăn
cá
kho
thì
kho
cá,
thích
nấu
canh
ngũ
quả,
thì
phải
gọt
quả.
Không
thể
luận
bàn
về
hạnh
phúc
trên
cái
có
hay
không
có,
được
hay
không
được.
Nó
nằm
trên
bình
diện
khác
của
đời
sống
con
người,
trong
chính
tâm
hồn
con
người.
*Và
anh
cho
rằng
hạnh
phúc
trong
chính
tâm
hồn
mỗi
người?
Nói
một
cách
khác,
hạnh
phúc
thật
vốn
sẵn
có
trong
một
tâm
hồn
mỗi
người
chúng
ta.
Đó
là
trạng
thái
hồn
nhiên
của
các
trẻ
thơ,
mà
Nước
Trời
thuộc
về
chúng,
cho
tới
khi
chúng
bị
khuynh
đảo
và
bị
đầu
độc
bởi
những
ảnh
hưởng
xấu
tiêu
cực
của
xã
hội
và
văn
hóa.
Bởi
vậy,
hạnh
phúc
không
phải
là
cái
gì
chúng
ta
đạt
được,
nhưng
nó
đã
có
sẵn.
Nó
chỉ
bị
thất
lạc,
bị
chôn
vùi,
hoặc
mai
một:
Trong
nghề
hát,
có
được
vai
diễn
hay
là
hạnh
phúc.
Được
khán
giả
thương
yêu
vai
diễn
đó
là
hạnh
phúc.
Và
với
tôi,
khi
ở
tuổi
này
thì
đếm
lại
những
hạnh
phúc
đó
tôi
cho
rằng
mình
có
quá
nhiều
và
đạt
được
quá
nhiều,
so
với
những
gì
đã
mất.
*Vậy
khi
đánh
mất
hạnh
phúc,
người
nghệ
sĩ
khác
với
thường
như
thế
nào?
Nghệ
sĩ
cũng
như
người
thường,
không
cảm
nghiệm
được
hạnh
phúc
trong
mọi
lúc
là
vì
đôi
lúc
ta
sai
lạc
và
náo
loạn
trong
tâm
trí
cũng
như
trong
tính
cách
của
mình,
làm
mất
đi
hạnh
phúc.
Nhưng
cái
mất
đau
lắm,
nó
ngấm
vào
tim
người
nghệ
sĩ
và
cho
người
nghệ
sĩ
sự
thổn
thức
để
đưa
vào
vai
diễn.
Theo
tôi
không
cảm
thấy
hạnh
phúc
lan
tỏa
là
vì
nghệ
sĩ
còn
chôn
chặt
hạnh
phúc
dưới
nhiều
tầng
lớp
của
sự
ham
muốn,
thèm
khát
nổi
danh,
tham
lam
tiền
tài
và
ảo
tưởng,
tự
hào,
cao
ngạo…nói
tóm
lại
tất
cả
những
điều
đó
sẽ
là
bài
học
kinh
nghiệm
quý
cho
vai
diễn,
để
trải
nghiệm
đó
giúp
người
nghệ
sĩ
thể
hiện
thật
hay
nhân
vật
của
mình.
Khi
tôi
diễn
vai
Liêm,
một
anh
khán
giả
bị
tâm
thần,
mê
cô
Cầm
Thanh
trong
vở
Cô
đào
hát,
đạo
diễn
Hoa
Hạ
đã
trao
đổi
với
tôi
về
cách
diễn
nhân
vật
này,
có
những
tích
tắc
rất
tỉnh,
và
Hoa
Hạ
đã
đồng
cảm
với
tôi,
khi
diễn
vai
này,
nhiều
khán
giả
khóc,
Phương
Hồng
Thủy
xúc
động
thật
sự
vì
tin
tôi…điên
thật,
còn
tôi
khi
đó
thì
rất
hạnh
phúc.
*Theo
anh
nguyên
nhân
gây
nên
sai
lạc
khiến
ta
mất
hạnh
phúc
là
gì?
Khi
ta
tạo
nên
những
tầng
lớp
ngu
muội
do
tự
đồng
hóa
mình
với
những
quan
niệm,
danh
hiệu,
tên
tuổi,
nghề
nghiệp,
chức
tước,
địa
vị…được
người
ta
gán
cho,
bằng
những
mỹ
từ
trọng
vọng
và
có
khi
rất
kiêu
kỳ,
không
chỉ
trong
những
hình
thức
sinh
hoat
văn
hóa
và
xã
hội,
mà
còn
ngay
trong
truyền
thống
của
các
tôn
giáo.
Có
lúc
chúng
ta
quen
với
những
từ
ngữ
và
quan
niệm,
khiến
ta
tin
mình
đang
hạnh
phúc
nhưng
trên
thực
tế
đó
là
sự
sai
lạc.
Những
sai
lạc
đó
gây
nên
mù
quáng,
tạo
nên
một
tình
trạng
an
thân
giả
tạo,
và
ru
ngủ
mình
trên
những
sở
hữu
tạm
bợ,
mà
xã
hội
coi
đó
như
một
danh
phận,
hay
một
ý
thức
hệ
hợp
thời.
Cần
phải
thức
tỉnh
để
nhận
ra
chính
mình
trong
những
thứ
bung
xung
và
hỗn
độn
đó.
*Vậy
cần
phải
làm
gì
để
tránh
suy
sụp
hạnh
phúc
mà
mình
đang
có?
Cần
phải
giũ
bỏ
những
ảo
tưởng
để
thoát
ra
khỏi
“mê
hồn
trận”,
tìm
lại
hạnh
phúc
đang
bị
che
phủ;
cũng
như
phá
vở
mọi
tầng
lớp
dày
đặc
của
những
thanh
thế
và
danh
hiệu
mà
người
đời
gán
cho,
để
từ
đó
khơi
lên
nguồn
hạnh
phúc
đang
vùi
lấp
dưới
bùn
nhơ
của
danh
vọng
thấp
hèn.
Không
dễ
gì
phá
vỡ
những
rào
cản
hạnh
phúc
đó,
vì
ta
đã
thấm
nhiễm
với
những
kiểu
cách
đó
trong
đời
thường.
Có
một
câu
danh
ngôn
rất
hay
“chướng
ngại
trong
tôi
thường
dai
dẳng,
nhưng
khi
rắp
tâm
đập
tan,
tôi
lại
thấy
lòng
dạ
nhói
đau.
Tôi
chỉ
muốn
có
tự
do
giải
thoát,
nhưng
lại
thấy
hổ
thẹn
khi
mong
đợi
ngóng
chờ…Bao
quanh
tôi
là
khăn
liệm
bụi
bặm
và
chết
chóc;
tôi
ghét
vô
cùng
,
ấy
thế
mà
vẫn
cứ
yêu
thương
ôm
ấp
vào
lòng…”
Theo
tôi,
hạnh
phúc,
sung
sướng
là
hai
từ
gần
nghĩa,
đều
chỉ
cảm
giác
thoải
mái
khi
đạt
được
một
giá
trị,
một
mục
đích,
một
kết
quả…nhưng
điểm
khác
nhau
nằm
ở
tính
hữu
hình
hay
vô
hình
của
giá
trị,
của
mục
đích,
của
kết
quả
đạt
được
đó.
Chẳng
hạn,
tình
yêu,
sự
thành
công,
sự
nổi
tiếng,
sự
yêu
mến…mang
lại
hạnh
phúc.
Nếu
so
sánh
một
cách
tương
đối
giữa
hạnh
phúc
và
sung
sướng
thì
hạnh
phúc
liên
quan
đến
lý
trí
và
sung
sướng
liên
quan
đến
bản
năng.
Hạnh
phúc
đến
với
mỗi
người
một
cách
khác
nhau,
tùy
nghề
nghiệp,
tùy
hoàn
cảnh,
tùy
tâm
trạng
ước
mơ
của
mỗi
người.
Tùy
quan
điểm
sống
của
mỗi
người
có
khi
họ
đã
giàu
có
rồi,
muốn
giàu
có
hơn
người
khác,
kiếm
tiền
và
kiếm
tiền,
bất
chấp
đạo
đức,
để
người
khác
phải
kính
trọng
sự
giàu
sang,
không
coi
thường
họ,
đối
với
họ
đó
là
hạnh
phúc.
Như
vậy,
hạnh
phúc
đơn
giản
là
khi
bạn
nhận
ra
những
điều
hạnh
phúc
bên
mình.
Hạnh
phúc
không
hiện
hữu
trong
quá
khứ
hay
tương
lai,
hạnh
phúc
trong
hiện
tại
nếu
bạn
biết
nắm
bắt
nó
ngày
hôm
nay.
Bạn
không
thể
mua
được
tình
yêu
thương
và
thời
gian,
tất
cả
đều
vô
giá.
Hãy
sống
mỗi
ngày
như
thể
không
bao
giờ
quay
trở
lại
được
và
tận
dụng
hết
sức
những
gì
mình
đang
có.
Người
hạnh
phúc
nhất
là
người
đem
đến
hạnh
phúc
cho
nhiều
người
nhất!
Thanh
Hiệp
thực
hiện
Kỳ
3:
Hãy
tự
trọng
với
bản
thân
mình
NSUT
Vũ
Linh
đã
nói:
“Tôi
yêu
cuộc
sống
này,
và
tôi
hạnh
phúc
khi
mình
được
có
mặt
trên
đời.
Cuộc
sống
đôi
khi
cũng
cần
phải
có
khoảng
lặng.
Giữa
dòng
đời
xô
bồ,
đôi
lúc
con
người
ta
cũng
cần
một
chút
thời
gian
để
sống
chậm,
nhìn
lại
những
gì
đã
qua.
Đôi
lúc
trong
một
bản
nhạc
sôi
động
lại
có
khoảng
lặng,
để
đọng
lại
chút
dư
âm
cho
người
nghe”.
Với
anh,
trải
qua
biết
bao
biến
cố
của
cuộc
đời,
sự
nghiệp
có
lúc
đứng
trên
vinh
quang,
chung
quanh
là
những
tình
cảm
của
khán
giả,
đồng
nghiệp
dành
cho
anh.
Khi
cô
độc
nhất
cũng
là
lúc
anh
muốn
dành
hết
tâm
huyết
để
dìu
dắt
thế
hệ
trẻ
đến
với
nghề
và
lúc
đó,
anh
vững
tay
chèo
để
đưa
những
diễn
viên
trẻ
đến
với
bến
bờ
nghệ
thuật.
*Nghĩ
về
những
khoảng
lặng,
anh
nói
gì?
-Trong
cuộc
sống,
khoảng
lặng
giúp
người
ta
nhận
ra
nhiều
điều
mà
bình
thường
không
thể
nào
nhận
ra.
Những
khoảng
lặng
làm
cho
người
với
người
xích
lại
gần
nhau
hơn.
Tôi
đã
trải
nghiệm
nhiều,
đã
từng
diễn
qua
nhiều
thân
phận.
Một
người
chồng
cảm
thấy
hối
hận
vì
lâu
nay
không
biết
quý
trọng
người
vợ,
một
đứa
con
xúc
động
khi
thấy
bố
mẹ
tần
tảo
kiếm
tiền
nuôi
mình
ăn
học,
thế
mà
lâu
nay,
người
con
đó
đã
quá
vô
tâm,
hoặc
người
con
nuôi
lớn
lên
trong
một
gia
đình
mà
không
biết
sự
nuôi
dưỡng
đó
của
cha
mẹ
còn
hơn
cả
người
banh
da
xẻ
thịt
để
nuôi
mình…Khoảng
lặng
giúp
cho
con
người
nhận
ra
lỗi
lầm,
nhận
ra
những
điều
mà
mình
làm
chưa
đúng
và
sữa
chữa
nó.
Vì
vậy
mà
ta
phải
biết
ơn
những
khoảng
lặng
đó.
Với
nghệ
sĩ
khoảng
lặng
còn
để
suy
xét,
để
sáng
tạo.
*Theo
anh
trong
tình
yêu
có
cần
những
khoảng
lặng?
Trong
tình
yêu,
đôi
lúc
cũng
cần
phải
có
khoảng
lặng
để
hai
con
người
có
thể
suy
xét,
nhìn
nhận
về
nhau,
về
người
mà
họ
đã
cùng
gắn
bó.
Khoảng
lặng
giúp
họ
lấy
được
cảm
xúc
ban
đầu
và
càng
yêu
thương
nhau
nhiều
hơn.
Trên
sân
khấu
khoảng
lặng
còn
để
khán
giả
lắp
vào
đó
những
suy
nghĩ
của
bản
thân
về
nhân
vật,
về
cách
sống
và
hướng
những
tâm
hồn
đẹp
đến
với
nhau.
*Vậy
sống
chậm
và
khoảng
lặng
khác
nhau
như
thế
nào?
Anh
là
một
ngôi
sao
sân
khấu,
có
cần
phải
phân
thân
giữa
hai
trạng
thái?
-Sống
chậm
lại,
đôi
khi,
con
mắt
nhìn
ra
xã
hội
cũng
khác.
Lặng
lẽ
quan
sát
thế
giới
xung
quanh,
bỗng
nhận
ra,
sao
thiên
nhiên
lại
đẹp
kỳ
lạ,
một
vẻ
đẹp
cuốn
hút
mà
lâu
nay
không
hề
biết.
Khoảng
lặng
gắn
liền
với
sống
chậm
để
suy
nghĩ,
để
bình
yên
giữa
cuộc
đời
này.
Tôi
hay
ngồi
trầm
ngâm
trước
nhà,
nhìn
ra
đường,
thấy
dòng
người
xe
tấp
nập,
bất
giác
tôi
mỉm
cười
hóa
ra
ngày
thường
mình
cũng
như
họ.
Vẫn
bộn
bề
với
công
việc,
vẫn
hối
hả
với
cuộc
sống.
Tôi
mỉm
cười
sung
sướng
vì
mình
đã
biết
tận
hưởng
cuộc
sống
này.
Hay
vô
tình
tôi
nghe
thấy,
nhìn
thấy
những
mảnh
đời
bất
hạnh,
trong
lòng
dấy
lên
nỗi
xót
xa
mà
bình
thường,
ta
chỉ
xem
đó
như
là
một
câu
chuyện
giữa
cái
thế
giới
lẫn
lộn
những
vui
buồn
này.
Rồi
từ
đó
tôi
biết
dang
tay
ra,
chia
sẻ
với
những
mảnh
đời
bất
hạnh.
Khoảng
lặng
không
thể
tồn
tại
mãi
mãi
được.
Con
người
lại
trở
về
với
nhịp
sống
nhanh
mạnh,
lại
tiếp
tục
bon
chen
giữa
cái
dòng
đời
xô
bồ.
Nhưng
từ
những
khoảng
lặng
và
cách
sách
chậm,
đã
cho
ta
cái
nhìn
khác,
giúp
cho
tâm
hồn
luôn
thanh
thản.
*Như
anh
nói,
đôi
khi
trong
cuộc
sống
cần
phải
có
những
khoảng
lặng
để
thấy
được
ý
nghĩa
và
biết
quý
trọng
những
gì
mình
đang
có.
Để
trong
tâm
tư
lúc
nào
cũng
ấp
ủ
một
câu
nói:
“Tôi
yêu
cuộc
sống
này,
và
tôi
hạnh
phúc
khi
mình
được
có
mặt
trên
đời”.
Thế
nhưng
không
phải
ai
cũng
đạt
được
điều
mình
mong
muốn?
-Chính
xác,
vì
thế
bất
cứ
ngành
nghề
nào,
con
người
làm
công
việc
gì
cũng
đều
mưu
cầu
hạnh
phúc
chính
đáng
và
yêu
cuộc
sống
lương
thiện.
Trong
nghệ
thuật
cũng
thế,
tôi
là
người
cầu
toàn,
nghiêm
khắc
với
các
bạn
diễn
viên
trẻ
những
mong
họ
sẽ
thành
danh,
sáng
chói
trên
con
đường
nghệ
thuật
đầy
chong
gai.
*Với
học
trò
anh
thường
khuyên
dạy
họ
điều
gì
ngoài
những
sáng
tạo
nghệ
thuật,
những
khuôn
mẫu
và
kinh
nghiệm
anh
có?
-Tôi
nhắc
đến
đạo
đức
nghề
nghiệp,
đó
là
bài
đầu
tiên
của
tôi
dành
cho
các
học
trò
mình.
Họ
cần
hiểu
biết
về
sự
tôn
trọng
và
khiêm
nhường
trong
cách
xử
sự
với
nhau,
đừng
vì
lòng
đố
kỵ
ganh
ghét
rồi
có
những
thái
độ
lời
lẻ
thiếu
văn
hóa
của
một
người
làm
nghệ
thuật.
Với
môi
trường
nghệ
thuật
trong
và
sạch
thì
người
diễn
viên
sẽ
không
bao
giờ
có
thời
gian
tìm
cách
chỉ
trích
“soi
mói”
đồng
nghiệp
một
cách
vô
ý
thức.
Người
diễn
viên
trẻ
cần
nên
rèn
luyện
trao
dồi
học
hỏi
thêm
để
hoàn
thiện
khẳng
định
phong
cách
ca
diễn
chính
mình.
Tôi
vẫn
thường
khuyên
các
em
nếu
là
“cái
bóng”
của
ai
đó
chắc
chắn
không
có
sự
thành
công.
Với
các
suất
diễn
“Người
đưa
đò”…Thầy
và
trò
chúng
tôi
đã
có
những
trải
nghiệm
trong
ngôi
nhà
sân
khấu
với
bao
nhiêu
vui
buồn
đong
đầy…Đến
hôm
nay
tôi
đồng
cảm
trọn
vẹn
đúng
nghĩa
với
câu
“cho
và
nhận”
từ
Tâm
của
người
đưa
đò.
Có
những
buổi
tập
các
em
không
tập
trung
lắng
nghe
những
bài
giảng
đắc
giá
và
những
chia
sẻ
của
chính
nghệ
sĩ
đi
trước,
tôi
đã
khuyên
nhủ
các
em
đừng
va
chạm
đến
đạo
đức
nghề
nghiệp.
Kiến
thức
kỷ
năng
của
những
nghệ
sĩ
đi
trước
trao
tặng
cho
các
em,
đến
lúc
phải
được
đơm
hoa
kết
trái….Tôi
chúc
các
em
gặt
hái
thật
nhiều
thành
công
trên
con
đường
nghệ
thuật
trong
tương
lai
cũng
là
niềm
hãnh
diện
cho
sân
khấu
của
thế
hệ
trẻ.
*Có
bao
giờ
lời
dạy
của
anh
chạm
đến
tự
ái
nghề
nghiệp
của
một
số
bạn
trẻ?
-Lòng
tự
trọng
khác
với
tính
tự
ái
chứ.
Lòng
tự
trọng
có
cơ
sở
từ
tư
tưởng
nhân
nghĩa,
coi
trọng
phẩm
cách
và
giá
trị
con
người.
Và
mục
đích
là
vì
người
khác,
nhằm
làm
đạp
cho
xã
hội,
làm
tốt
cho
cộng
đồng.
Theo
tôi,
nói
cách
khác,
lòng
tự
trọng
có
bản
chất
văn
hóa
và
tinh
thần
nhân
văn.
Trái
lại,
tính
tự
ái
là
chỉ
biết
yêu
chính
bản
thân
mình,
coi
mình
là
trên
hết,
dễ
xúc
cảm
tiêu
cực
trước
những
hành
động
và
lời
nói
của
người
khác,
chỉ
cốt
được
lợi
cho
riêng
mình…Tôi
rất
ghét
cá
tính
tự
ái
của
người
nghệ
sĩ.
Phải
đặt
trọng
trách
lên
hàng
đầu,
đừng
vì
thế
mà
cao
ngạo.
Lòng
tự
trọng
thường
được
biểu
hiện
bằng
những
lời
nói,
cử
chỉ,
hành
vi
lịch
thiệp,
nhã
nhặn,
từ
tốn,
biết
tự
kiềm
chế.
Còn
tính
tự
ái
là
“mảnh
đất”
sinh
ra
những
thói
xấu,
hẹp
hòi,
ích
kỷ.
Lòng
tự
ái
dễ
làm
cho
con
người
xa
nhau,
nhất
là
trong
giới
nghệ
sĩ.
Dễ
gây
sự
hiểu
nhầm,
người
tự
ái
cao
rất
khó
hòa
nhập
cộng
đồng
và
rất
dễ
tự
ti,
dễ
tách
biệt
mình
với
môi
trường
sáng
tạo.
NSUT
Vũ
Linh
và
NS
Bình
Tinh
và
Thy
Trang
trong
đêm
Người
đưa
đò
2
*Anh
có
nghĩ
lòng
tự
trọng
có
giá
trị
và
vai
trò
như
thế
nào
trong
xã
hội
hôm
nay?
-Lòng
tự
trọng
là
điều
kiện
cần
trong
cuộc
sống
của
mỗi
người
trong
xã
hội.
Khi
có
lòng
tự
trọng,
chúng
ta
sẽ
cảm
thấy
tự
tin,
khẳng
định
giá
trị
bản
thân
mình
hơn
trong
các
mối
quan
hệ.
Đó
còn
là
động
lực
mạnh
mẽ
cho
người
nghệ
sĩ
tiến
bước
và
gặt
hái
thành
công.
Lòng
tự
trọng
là
nhân
tố
quan
trọng
và
là
nền
tảng
định
hình
thái
độ
lạc
quan
của
con
người
về
cuộc
sống.
Với
những
hành
vi
ứng
xử,
giao
tiếp
có
văn
hóa
và
khả
năng
biết
điều
chỉnh
suy
nghĩ,
hành
động
của
mình,
người
nghệ
sĩ
sẽ
thích
nghi
với
mọi
hoàn
cảnh
một
cách
có
hiệu
quả.
Theo
tôi
một
khi
biết
tôn
trọng
bản
thân,
người
diễn
viên
trẻ
sẽ
vững
tin
hơn
vào
những
việc
họ
làm.
Một
khi
biết
giữ
gìn
phẩm
cách,
danh
dự
của
mình,
họ
sẽ
thận
trọng
và
làm
chủ
mình
khi
đương
đầu
với
thử
thách
trong
sự
nghiệp
diễn
viên
đầy
khó
khăn.
Nhìn
ra
được
hạn
chế,
thiếu
sót
của
bản
thân
để
kịp
thời
sửa
đổi,
sẽ
dần
dần
hoàn
thiện
nhân
cách
của
người
nghệ
sĩ.
Tin
vào
bản
thân
là
động
lực
để
người
khác
đặt
niềm
tin
vào
người
nghệ
sĩ.
Điều
đó
cũng
giúp
cho
người
khác
tôn
trọng
mình,
tin
tưởng
mình
hơn
và
luôn
luôn
muốn
duy
trì
giao
tiếp
với
mình.
Từ
đó,
lòng
tự
trọng
sẽ
có
một
giá
trị
khác
cao
hơn,
đó
chính
là
cơ
sở
để
tạo
giá
trị
bền
vững
trong
các
mối
quan
hệ
và
chính
là
biểu
hiện
của
lối
sống
văn
hóa
ở
mọi
nơi.
*Nhìn
lại
sự
hình
thành
và
phát
triển
của
sân
khấu
dân
tộc,
những
người
nghệ
sĩ
thành
đạt
luôn
là
những
người
có
lòng
tự
trọng?
-Nghệ
sĩ
luôn
có
lòng
tự
trọng
sẽ
làm
cho
người
khác
tôn
trọng
và
muốn
giao
tiếp
với
mình,
thích
mình
hơn.
Người
có
lòng
tự
trọng
cao
cũng
sẽ
làm
cho
nghề
nghiệp
của
mình
hấp
dẫn
và
tôn
trọng
hơn,
có
cảm
giác
an
toàn
hơn
khi
giao
tiếp…với
khán
giả
xung
quanh.
Theo
tôi
lòng
tự
trọng
là
hành
trang
không
thể
thiếu
khi
chúng
ta
dấn
thấn
vào
con
đường
nhiều
gian
nan
thử
thách
mà
nghề
hát
đã
giao
phó.
Thanh
Hiệp
Nguồn
tin:
khangbang
tổng
hợp
theo
BSK
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc