Trong
thập
niên
60,
thời
vàng
son
của
sân
khấu
cải
lương,
các
đoàn
hát
tranh
đua
thu
hút
khán
giả
không
chỉ
bằng
tuồng
tích
chọn
lọc,
diễn
viên
ca
hay
diễn
giỏi,
tân
cổ
nhạc
đều
hoàn
hảo
mà
về
mặt
kỹ
thuật
như
quảng
cáo,
trang
trí
sân
khấu,
y
phục
hát,
âm
thanh,
ánh
sáng
và
xảo
thuật
cũng
phải
vượt
trội
hơn
đoàn
hát
khác,
phải
có
nét
đặc
trưng
của
đoàn
mình,
đáp
ứng
cảm
quan
thưởng
thức
của
khán
giả.
Các
rạp
hát
bóng
chiếu
phim
màu,
màn
ảnh
đại
vĩ
tuyến,
hình
nổi
3D,
âm
thanh
tuyệt
hảo
với
những
diễn
viên
màn
bạc
tuyệt
đẹp,
cốt
truyện
phim
rất
hay.
Phim
ảnh
là
một
đối
thủ
đáng
nể
của
sân
khấu
cải
lương.
Vì vậy, mỗi lần soạn giả dàn dựng một vở tuồng mới, phải để rất nhiều thì giờ nghiên cứu và bàn bạc với các chuyên viên sân khấu tìm phương cách tốt nhất để thể hiện tác phẩm của mình.
Lần đó đoàn hát Thanh Minh Thanh Nga tập tuồng Chén Trà Của Quỷ của tôi sáng tác, theo cốt truyện Ngộ nhận (Le malentendu) của văn hào Albert Camus. Truyện tuồng như sau:
Một
chàng
trai
bỏ
nhà
đi
nhiều
năm
để
mưu
lập
sự
nghiệp.
Khi
anh
ta
giàu
có,
anh
trở
về
quê
nhà,
đóng
vai
một
người
khách
lạ
để
thăm
dò
thái
độ
của
mẹ
và
em
gái.
Không
ngờ
mẹ
và
em
gái
không
nhận
ra
đứa
con
lãng
tử
về
thăm
gia
đình
mà
ngỡ
là
kẻ
thương
buôn
giàu
có
nên
giết
chết
để
cướp
của.
Sau
khi
uống
chén
trà
có
độc
dược
của
mẹ
đưa,
chàng
trai
chết.
Những
của
cải
và
đồ
đạc
cướp
được
cho
bà
mẹ
và
đứa
em
gái
những
dấu
tích
để
nhận
ra
kẻ
bị
họ
giết
là
người
cùng
máu
mủ.
Bà
mẹ
giết
lầm
con,
hối
hận,
điên
loạn,
nổi
lửa
đốt
nhà
và
tự
thiêu.
Vở
tuồng
nói
lên
sự
ngộ
nhận
đầy
rẫy
trên
cuộc
đời
này
và
hạnh
phúc
không
phải
là
đồng
tiền
kiếm
được
với
bất
cứ
giá
nào.
Cảnh
xúc
động
nhất
là
cảnh
người
mẹ
nhận
ra
là
đã
giết
lầm
con
mình.
Bà
nổi
điên
và
đốt
nhà,
thiêu
hủy
những
của
cải
mà
bà
và
con
gái
đoạt
được
trong
khi
giết
con.
Nữ
diễn
viên
Út
Bạch
Lan
thủ
vai
bà
mẹ,
Thanh
Nga
thủ
vai
đứa
em
gái.
Hai
diễn
viên
thượng
thặng
có
nhiều
lớp
ca
hay
và
diễn
xuất
xúc
động
nhất
trong
màn
này.
Sân khấu trang trí một ngôi biệt thự sang trọng, bị đốt cháy, lửa phừng phực xóa tan dần những của cải, những tham vọng của hai mẹ con bà. Anh Loka, họa sĩ trang trí nổi tiếng của các sân khấu cải lương và các chương trình tạp kỹ của Saigon đưa ra sáng kiến độc đáo để thực hiện cảnh trí trong lớp tuồng quan trọng này.
Hoạ sĩ LoKa là anh ruột của kịch sĩ tài danh La Thoại Tân. Tên họa sĩ Loka là nói lái hai chữ La cô tức là người họa sĩ họ La. Họa sĩ Loka vẽ bảng quảng cáo cho rạp hát bóng Đại Nam của ông Ưng Thi và đoàn hát Thanh Minh năm 1955. Chúng tôi mời anh vẻ cảnh trí thay cho họa sĩ Mười Rây khi anh Mười Rây rời đoàn Thanh Minh để làm họa sĩ riêng của đoàn hát Việt Hùng Minh Chí. Anh Loka vẻ cảnh trí và bảng hình quảng cáo mặt tiền cho đoàn Thanh Minh, rồi Thanh Minh Thanh Nga và các đoàn hát ở Saigon.
Năm
1962,
Họa
sĩ
Loka
vẻ
cảnh
trí
cho
Đoàn
Văn
Nghệ
Việt
Nam
của
nhạc
sĩ
Hoàng
Thi
Thơ
và
đã
theo
đoàn
Văn
Nghệ
Việt
Nam
đi
trình
diễn
ở
các
rạp
hát
lớn
bên
nước
Nhật,
Pháp,
Đức
và
nước
Anh.
Loka
đã
học
được
những
kỹ
thuật
tân
kỳ
của
các
sân
khấu
Pháp,
Nhật
và
lần
đầu
tiên
anh
đem
những
kỹ
thuật
đó
áp
dụng
trên
sân
khấu
Thanh
Minh
Thanh
Nga
khi
tôi
dàn
dựng
vở
tuồng
Chén
Trà
Của
Qủy
của
tôi
sáng
tác.
Họa
sĩ
Loka
làm
một
bộ
maquette
cảnh
trí
bằng
carton
với
những
khớp
nối
kỹ
thuật
để
thể
hiện
cảnh
nhà
cháy
từng
phần,
còn
lại
những
cột,
kèo
và
cháy
tàn
rụi
dần
dần.
Trên
cảnh
thật,
anh
thiết
kế
những
chỗ
nào
có
đặt
bản
lề,
khi
lửa
cháy
thì
kéo
cái
chốt
sắt
gày
bên
trong
để
cho
cảnh
trí
rớt
xuống
từng
phần,
thể
hiện
những
chổ
bị
cháy
vừa
rụi
xuống.
Bà
bầu
Thơ
nhất
quyết
không
cho
lửa
cháy
thiệt
trên
sân
khấu.
Bà
nói:
“Đã
một
lần
bị
chú
Lê
Khanh
cho
đốt
pháo
điển
trên
sân
khấu
trong
dịp
Tết,
hát
tuồng
Tề
Thiên
đại
náo
đăng
xinh.
Suýt
chút
nữa
là
cháy
rạp
hát
Cây
Gõ.
Bây
giờ
thực
hiện
cảnh
cháy
nhà
thì
các
anh
cho
chớp
đèn
màu
đỏ
là
khán
giả
biết
có
cảnh
cháy
nhà.
Không
được
có
lửa
thiệt
trên
sân
khấu.”
Họa
sĩ
Loka
nói:
“Bà
yên
chí.
Tôi
sẽ
làm
cho
khán
giả
tưởng
như
có
cảnh
cháy
thiệt,
nhưng
tất
cả
chỉ
là
lửa
giả,
khói
giả.
Nhưng
có
lẽ
hơi
tốn
kém,
không
biết
bà
Bầu
có
chịu
chi
tiền
mua
những
dụng
cụ
cần
thiết
không?”
Bà
Bầu
Thơ:
“Được!
Anh
Ba
đi
với
chú
Loka
mua
dụng
cụ
gì
cần
thiết
đó
thì
mua
rồi
tính
lại
với
tôi.”
Tôi
dạ
một
tiếng
rồi
kéo
Loka
ra
ngoài,
tôi
hỏi:
“Anh
liệu
làm
được
hay
không?
Bà
bầu
không
sợ
tốn
kém,
nhưng
nếu
tốn
tiền
nhiều
mà
cảnh
trí
không
đẹp
được
như
ý
muốn,
lửa
cháy
không
đúng
theo
yêu
cầu
kỹ
thuật
của
anh
thì
lần
sau
mình
có
sáng
kiến
dàn
cảnh
nào,
bà
bầu
cũng
không
tin,
khó
mà
chấp
thuận.”
Loka
nói:
“Nguyễn
Phương
yên
chí
đi.
Hồi
ở
bên
Nhựt,
mình
có
làm
thử
rồi.
Cái
khó
là
ở
đây
không
biết
tìm
ở
đâu
ra
nước
đá
kim
cương.”
–
“Nước
đá
kim
cương
là
gì?”
Anh
Loka
cho
biết:
“Là
thứ
nước
đá
được
cô
đọng
lại
thật
cứng,
thật
lạnh
mà
trên
phi
cơ,
người
ta
dùng
để
ướp
trái
cây
hay
thịt
cá
khi
phi
cơ
phải
bay
từ
nước
nầy
qua
nước
kia.
Nước
đá
kim
cương
màu
trắng
ngời
chứ
không
trong
suốt,
một
kí
lô
nước
đá
kim
cương
nhưng
nó
lớn
chừng
bằng
một
nắm
tay
thôi.
Nếu
nhỏ
vài
giọt
nước
nhỏ
vô,
nó
sẽ
bốc
khói
mịt
mù,
thứ
khói
lạnh
dùng
trong
các
phim
trường.”
–
“Cần
nước
đá
kim
cương
thì
mình
tới
hỏi
hãng
nước
đá.
Ở
hãng
nước
đá
và
hãng
bia
BGI,
tôi
có
người
quen.
Đi!
Tôi
với
anh
tới
nhà
ông
chủ
sự
phòng
kỹ
thuật
của
hãng
nước
đá.
Nhà
của
ổng
ở
chung
cư
của
hãng,
đường
Thi
Sách,
quận
nhứt.”
Kết
quả
là
chúng
tôi
mua
được
5
kí
nước
đá
kim
cương
cho
mỗi
suất
diễn.
Anh
Chín
Siểng,
chuyên
viên
làm
chất
nổ,
làm
đèn
rọi
mây
rọi
nước,
đặt
thợ
hàn
hàn
cái
thùng
đựng
nước
đá
kim
cương,
có
vòi
để
gắn
ống
cao
su
đặt
sau
các
tấm
khung
vải
bố
vẻ
cảnh
nhà
lầu.
Khi
có
tiếng
la
đốt
nhà,
đèn
đỏ
rọi
chớp
chớp
như
ánh
lửa
mới
khởi
đầu,
sau
lưng
các
chỗ
định
là
sẽ
có
lửa
cháy,
có
để
sẵn
những
cái
quạt
máy
quấn
theo
kích
thước
nhỏ,
có
dán
giấy
kiếng
màu
đỏ,
màu
vàng
và
một
ít
giấy
kiếng
màu
xanh.
Quạt
máy
sẽ
thổi
các
tờ
giấy
kiếng
màu
bay
lên,
dưới
ánh
đèn
màu
đỏ
chớp
sáng,
khán
giả
sẽ
thấy
như
lửa
cháy
bùng
lên.
Chừng
đó
anh
chín
Siểng
sẽ
đổ
một
chung
nước
vô
thùng
đựng
nước
đá
kim
cương.
Khói
lạnh
sẽ
chuyển
theo
các
ống
cao
su,
xịt
cuồn
cuộn
từ
mái
nhà,
nóc
nhà
vẽ
trên
khung
vải.
Ánh
sáng
đèn
đỏ
sẽ
cho
thấy
khói
đỏ
gần
chỗ
lửa
bốc
cháy
và
khói
cuồn
cuộn
lên
cao
sẽ
là
khói
trắng
như
những
cảnh
cháy
nhà
thiệt.
Phối
hợp
với
âm
thanh
gió
rít,
lời
ca
vọng
cổ,
anh
dàn
cảnh
sẽ
kéo
chốt
cho
từng
khung
cảnh
mái
nhà
đổ
xuống,
còn
lại
là
sườn
nhà
bốc
lửa,
nám
đen.
Ban
ngày
khi
tập
tuồng,
bà
bầu
Thơ,
các
soạn
giả
và
nghệ
sĩ
trong
đoàn,
những
người
không
có
vai
tuồng
đang
hát
đều
xuống
khán
phòng
xem
cảnh
cháy
biệt
thự
như
trong
bài
ca
của
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
ca.
Mấy
anh
ký
giả
kịch
trường
thân
thích
với
đoàn
hát
Thanh
Minh
Thanh
Nga
cũng
đến
quan
sát.
Phải
nói
là
thành
công
trên
cả
tuyệt
vời,
xem
y
như
một
trận
cháy
nhà
thật,
bài
ca
của
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
tăng
thêm
phần
xúc
cảm
cho
đoạn
kết
của
vở
tuồng.
Bình
thường
bà
Bầu
thơ
khi
khen
chuyện
gì
trong
gánh
hát,
bà
chỉ
gật
đầu
cười.
Khi
thích
lắm
thì
bà
chỉ
nói:
Giỏi!
Mấy
anh
giỏi
thiệt!
Lần
nầy
dứt
cảnh
cháy
giả
trên
sân
khấu,
bà
vỗ
tay,
cười
rồi
nói:
“Mấy
anh
mấy
chú
cực
quá
mới
làm
được
cảnh
nầy.
Hay
thiệt.
Tối
nay
đặc
biệt
phát
lương
đúp
cho
anh
Loka
và
mấy
chú
dàn
cảnh.
Riêng
anh
Nguyễn
Phương
cũng
cực
vậy,
nhưng
đêm
nay
hát
nhứt
định
là
bán
vé
complet
rồi.
Vậy
khỏi
thưởng
tiền.
Bữa
nay
tôi
mời
anh
Nguyễn
Phương
và
mấy
anh
em
ký
giả
đi
dùng
cơm
ở
tiệm
Phước
Thành,
đường
Ngô
Tùng
Châu
với
tôi
và
Thanh
Nga.
Anh
Ba
về
nhà
chở
chị
Ba
ra
dùng
cơm
luôn.”
Đêm
hát
đó
đúng
là
thành
công
quá
sự
mong
đợi
của
tôi.
Mấy
anh
ký
giả
kịch
trường
và
khán
giả
nhiệt
liệt
vỗ
tay
hoan
hô
nhưng
trong
bụng
tôi,
tôi
lại
lo
ra.
Vì
tôi
là
Giám
đốc
kỹ
thuật
của
đoàn
hát,
sau
đêm
công
diễn
đầu
tiên,
tôi
thấy
về
mặt
cảnh
trí,
đẹp
và
lạ
thì
đúng
rồi
nhưng
có
vẻ
không
ổn.
Khi
mấy
anh
dàn
cảnh
kéo
cho
rớt
từng
mảnh
cảnh
trí
bốc
lửa,
khán
giả
thấy
mường
tượng
như
những
mảnh
nhà
bị
sập,
tôi
đứng
bên
cánh
gà,
thấy
mấy
tấm
panneaux
làm
cảnh
nhà
đó
rung
rinh.
Nếu
có
một
anh
dàn
cảnh
nào
sơ
ý
kéo
thật
mạnh
hoặc
không
kềm
giữ
cho
cứng
phía
sau
mấy
tấm
panneax
đó,
tôi
e
nó
sẽ
đổ
ập
xuống
đầu
của
Thanh
Nga
hay
Út
Bạch
Lan.
Cảnh
trí
trên
sân
khấu
thay
đổi
trong
khi
đang
diễn
thường
hay
xảy
ra
tai
nạn
như
trường
hợp
đoàn
hát
Hoa
Sen
bị
đổ
phong
cảnh
khi
thực
hiện
sân
khấu
quay…
Vãn
hát,
trong
khi
mọi
người
trong
đoàn
đang
vui,
nói
chuyện
ồn
ào,
tôi
gọi
anh
Mười
âm
pli,
Hữu
Phước,
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
ở
nán
lại
một
chút,
tôi
dẫn
họ
ra
sân
khấu.
Tôi
đề
nghị
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
trong
màn
kết
thúc
nầy,
khi
Hữu
Phước
đóng
vai
đứa
con
lãng
tử
uống
chén
trà
có
độc
dược,
Hữu
Phước
phải
giả
bước
loạng
choạng
để
ra
gần
tới
tiền
đài
sân
khấu,
gần
dàn
đèn
rampe
rồi
ngã
ra
chết
để
cho
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
quỳ
kế
bên
đó
ca
vọng
cổ.
Anh
Mười
Âm
pli
sẽ
bố
trí
một
cái
micro
với
chân
thấp,
để
gần
máng
đèn
ngoài,
khi
Thanh
Nga
và
Út
Bạch
Lan
quỳ
xuống
ca
thì
miệng
vừa
tầm
với
cái
micro,
âm
thanh
sẽ
nghe
rõ
hơn.
Trước
hết
là
gần
khán
giả,
họ
sẽ
bị
cái
thảm
cảnh
và
giọng
ca
bi
ai
của
diễn
viên
thu
hút,
họ
sẽ
xúc
động
hơn.
Sau
nữa,
nếu
rủi
có
ngã
mấy
tấm
panneaux
cảnh
ngôi
nhà
cháy
do
các
anh
dàn
cảnh
giựt
chốt
sắt
quá
mạnh
hay
vì
sơ
ý
không
niềng
kỹ
mấy
tấm
panneaux
với
nhau,
nó
có
ngã
xuống
thì
Hữu
phước,
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
sẽ
không
bị
thương
vì
tất
cả
ba
diễn
viên
đó
ở
sát
tiền
đài,
panneaux
cảnh
sẽ
rớt
cách
họ
ít
nhứt
trên
một
thước.
Hữu Phước cười tôi: Anh Ba lo xa quá! Xưa giờ dàn cảnh của đoàn mình làm việc đâu có bê bối, nhưng được rồi, tôi sẽ theo ý của anh Ba, tôi té nằm gần dàn đèn rampe thì nó nóng quá, vậy tôi sẽ té gần tấm frise ngoài, tức là cánh gà ngoài… được hông?
Tôi so chiều cao của tấm panneaux giữa và chỗ Hữu Phước đề nghị sẽ té nằm đó, tôi nói: Hữu Phước muốn vậy thì khi té, cái đầu nằm hướng về khán giả, cái chân vô trong. Nếu có xảy ra cảnh trí đổ thì bắt quá bị trật chân, đi cà nhắc, còn ca hát được. Đừng quay đầu vô trong, tấm panneaux đó xáng vô đầu là hết hát hết hò.
Anh Thiệt (xếp dàn cảnh) thấy tôi sấp xếp như vậy với các diễn viên, anh giận tôi vì anh cho là tôi không tin tưởng nơi anh. Anh định sau một loạt hát hai hay ba tuần lễ liền mà chẳng có vấn đề gì xảy ra, anh sẽ mời anh em dàn cảnh lại, tổ chức nhậu một chầu và mời tôi lại để tôi nói tiếng xin lỗi các anh vì tôi đã tỏ vẻ không tin tưởng các anh.
Đêm hát thứ hai, mọi việc đều tốt đẹp.
Đêm
hát
thứ
ba…Sau
lớp
đối
thoại
giữa
Hài
Viên
và
Mẹ,
bà
mẹ
không
nhận
ra
được
đứa
con
lãng
tử
đã
trở
về
thăm
quê
sao
hơn
ba
mươi
năm
lưu
lạc
giang
hồ.
Bà
mời
chàng
trai
một
chung
trà
có
độc
dược.
Hài
Viên
không
nghi
ngờ,
uống
trà
một
cách
sảng
khoái.
Bà
mẹ
xin
phép
lui
vào
trong
lo
cơm
nước.
Hài
Viên
(nói
lối):
Mẹ
vẫn
chưa
nhận
ra
mình…Hay
lắm…
Sau
bữa
cơm,
ta
sẽ
đem
những
châu
báu
ngọc
ngà,
tặng
cho
mẹ
để
mẹ
biết
rằng
thằng
bé
lêu
lỏng
ngày
xưa,
bây
giờ
nó
đã
trưởng
thành…
Lý
Hài
Viên
mở
bọc
châu
báu
ra,
bốc
từng
nắm,
đưa
lên
cao
rồi
bỏ
xuống
như
khoe
của.
Út
Bạch
Lan
(bà
mẹ)
và
Thanh
Nga
(em
gái)
lấp
ló
bên
trong
theo
dõi:
Hài
Viên:
Ba
mươi
năm
xa
mẹ
xa
cha…
Ba
mươi
năm
rời
bỏ
quê
nhà…
Thằng
bé
nghèo
xơ
xác
đã
trở
thành
kẻ
thương
buôn
giàu
có…
Ngày
ta
trở
về
quê
cũ
,
đi
giữa
lòng
đất
quê
hương
mà
nghe
như
lạc
vào
cõi
sa
mạc
mênh
mông…
Không
còn
ai
nhận
ra
ta
được
nữa…
Mà
chính
ta…
ôi
sao
lòng
ta
cũng
dửng
dưng
tẻ
lạnh.
Tiểu
Lý
(ra):
Ông
khách
thương
hồ!
Mời
ông
dùng
chung
trà
giải
nhiệt.
Hài
Viên:
Tôi
mới
vừa
uống
xong,
mẹ
cô
vừa
mời
tôi
một
chung
trà
thân
thiết.
Tiểu
Lý:
Ông
đi
buôn
ngang
qua
vùng
này
hay
ông
đang
trên
đường
phản
hồi
cố
quán?
Hài
Viên:
Tôi
là
kẻ
thành
công
trên
chốn
thương
trường,
muốn
mua
hạnh
phúc
bằng
trân
châu
mã
não.
Tôi
sẽ
tặng
hết
vàng
bạc
châu
báu,
cho
người
nào
theo
tôi
đến
Tô
Châu.
Cô…Cô
có
thích
đi
không?
Hãy
rời
khỏi
nơi
nầy
một
ít
lâu.
Tôi
sẽ
dùng
thuyền
đưa
cô
về
Ô
Giang
Khẩu.
Ở
chốn
ấy
có
hoa
đào
tươi
nở
Cửa
sông
Ô
mở
rộng
thênh
thang
Ở
đó
tôi
có
cả
một
kho
vàng,
Ta
sẽ
dựng
một
ngôi
nhà
thơ
mộng…
(ôm
bụng
la)
Ôi…
đau
quá
!
Bỗng
nhiên
sao
ta
choáng
váng…Mặt
đất
như
sụp
đổ
dưới
chân
ta…(lảo
đảo,
ôm
bụng
đi
vài
bước,
té
lăn
xuống
đất).
Tiểu
Lý:
Mẹ
ơi
mẹ…
Người
khách
đã…
đã
chết
rồi,
mẹ
ơi…
Bà
Mẹ:
Thật
vậy
sao?
Hắn
đang
đói
bụng
và
mệt
sau
một
chuyến
đi
dài,
nên
thuốc
ngấm
mau
như
vậy
đó…
Tiểu
Lý:
Mẹ
xem
kìa,
cả
một
gói
hành
trang
thật
lớn,
nhiều
bạc
vàng
châu
báu,
hắn
nói,…
hắn
nói
nếu
chịu
theo
hắn
đến
Ô
Giang
Khẩu,
hắn
có
ở
đó
cả
một
kho
vàng…
Bà
Mẹ:
Khoan…
khoan…hãy
lục
soát
hành
trang,
xem
hắn
có
những
gì
quý
giá…
Tiểu
Lý:
Đủ
cả,
trân
châu,
mã
não,
ngọc
quý,
vàng
thoa…Ý…
đây
là
miếng
ngọc
Phỉ
Thúy
có
khắc
hình
Song
Điểu
quy
sào…
Bà
Mẹ
(hốt
hoảng)
:
Con
nói
sao?
Một
miếng
ngọc
Phỉ
Thúy
có
khắc
hình
gì?
Khắc
hình
gì?
Tiểu
Lý:
Hình
Song
Điểu
Quy
Sào…
Bà
Mẹ:
Trời…
Không
Thể
nào…
Lý
Hài
Viên…
Người
khách
thương
hồ
nầy
là
Lý
Hài
Viên..,..
Hài
Viên:
(thều
thào)
Mẹ!
Con…
con
là
Lý
Hài
Viên
đây…
con
về
thăm
mẹ
và
em…
Bà
Mẹ:
Trời
ơi
!
Tôi…
tôi
đã
giết
con
tôi…
Tại
sao
về
đến
nhà
mà
con
không
nói
rõ
là
con…là
Hài
Viên
đã
về
với
mẹ
(gào
lên
khóc).
Hài
Viên:
Tại
sao?
Tại
sao
con
phải
nói
như
vậy?
Mẹ
nhớ
con
không?
Bà
Mẹ:
Trời
ơi…Tại
sao?
Con
tôi
còn
có
can
đảm
để
hỏi
tôi
câu
đó.
Con
ôi!
Có
lẽ
nào
con
không
thể
hiểu,
nỗi
lòng
của
người
mẹ
già
mỗi
chiều
mỗi
tối,
rưng
rưng
dòng
suối
lệ
mắt
buồn
đau
vọng
ngó…
Ca
vọng
cổ
1
)-
lối
quê
mòn…
Như
một
cành
khô
đọng
tuyết
gầy
còm…
Qua
một
mùa
thu
thất
vọng
mẹ
không
còn
can
đảm
đợi
tới
mùa
xuân.
Vì
tuyết
giá
của
mùa
đông
cứ
tê
lần
hai
vai
yếu,
vì
cành
liễu
già
nua
đã
gục
ngã
ở
đầu
sân,
nhắc
nhở
mẹ
một
tuổi
đời
gần
về
cõi
chết.
Hài
Viên:
Mấy
lần
định
hết
đông
sẽ
về
với
mẹ,
nhưng
rồi
bận
bịu
tháng
lại
ngày
qua…Con
có
bao
giờ
dám
lãng
quên
đâu.
Bà
Mẹ:
ca
câu
2
)-
Hài
viên
ơi…
Trong
đời
sống
có
những
người
con
quên
mẹ,
Nhưng
Mẹ
quên
con
thì
không
hề
có
bao
giờ…
Ôi,
bao
giờ
con
mới
hiểu
cái
nỗi
đau
khổ
của
đợi
chờ…
Sóng
đục
giòng
sông
cũng
làm
cho
run
sợ,
sợ
con
thuyền
không
ngược
nổi
trường
giang.
Nhìn
màn
đêm
đen
tối
cũng
kinh
hoàng.
Sợ
cho
những
đường
đèo,
ngựa
lỗi
bước
ngã
hào
sâu.
Hài
Viên:
Con
chưa
kịp
trở
về
vì
mộng
ước
chưa
thành,
con
đã
khôn
lớn,
mẹ
có
gì
mà
phải
sợ
cho
con..
Bà
Mẹ:
ca
câu
3
–
Mẹ
sợ
cho
con…
cho
một
linh
hồn
yếu
ớt
trước
cạm
bẫy
đời
và
cạm
bẩy
của
tình
yêu,
Có
tiền
của
trong
tay
vung
ra
tìm
lạc
thú
mà
quên
đi
cái
quá
khứ
thuở
hàn
vi.
Hồi
nào
con
mới
ra
đi,
mỗi
năm
đều
trở
lại
với
mẹ
hiền
tuổi
đã
già
nua,
bên
mẹ
con
than
vãn
tình
đời
đen
bạc,
mẹ
khuyên
con
với
lời
lẽ
êm
đềm,
rồi
bẳng
đi
ba
chục
năm
dài
con
quên
hẳn
quê
xưa
xóm
cũ,
phải
chăng
là
con
mãi
mê
theo
những
lạc
thú
điên
cuồng
.
Hài
Viên:
Không…không…Con..
con…
trời
ơi
đau
bứt
ruột
bứt
gan…mẹ…con
chết
mất…
Bà
Mẹ:
Trời
ơi!
Độc
dược
đã
ngấm…tôi
giết
con
tôi…Hài
Viên
ôi!
Mẹ
đã
giết
con…
Châu
báu
ngọc
ngà
để
làm
gì
khi
mà
vì
nó
tôi
đã
giết
con
tôi…
Tôi
sẽ
đốt
hết,
thiêu
huỷ
hết…đốt…đốt
hết…
(Bà
chạy
vô
trong,
xong
trở
ra
với
một
cây
đuốt
trong
tay)
Đốt…tôi
đốt
hết.
(Bà
chạy
vào
từ
góc
cạnh
của
căn
nhà,
châm
lửa,
mỗi
lần
châm
lửa
nơi
nào
thì
đèn
đỏ
và
lửa
giả
nơi
đó
phừng
cháy.
Tiểu
Lý
chạy
theo
ngăn
cản
nhưng
không
được,
chạy
trở
ra)
Khi
ngọn
lửa
và
khói
ngùn
ngụt
bay
ngợp
trời
thì
bỗng
nghe
một
tiếng
rầm
thật
lớn.
Bụi
nơi
sàn
sân
khấu
bốc
cao.
Hài
Viên
–
Hữu
Phước
đang
nằm
chết
nhảy
tưng
lên
như
bất
ngờ
sống
dậy.
Panneaux
vẻ
cảnh
bị
các
anh
dàn
cảnh
giựt
cho
sút
cây
chốt
sắt
để
cho
mấy
miếng
panneaux
nhỏ
rớt
xuống
để
diễn
cảnh
nhà
cháy
bị
sập
nhưng
vì
các
anh
giựt
mạnh
quá,
tấm
panneaux
ngã
ra
phía
trước,
kéo
đổ
hết
dàn
panneaux
vẻ
cảnh
nhà.
May
mà
Hữu
Phước
nghe
lời
tôi
dặn,
anh
giả
chết,
té
nằm
ngang,
sát
ngay
hàng
frise
ngoài,
nên
panneaux
bằng
cây
và
ván
ép
rớt
đập
xuống
sân
khấu,
cách
chỗ
anh
nằm
chừng
ba
mươi
phân.
Hú
hồn,
nếu
đầu
xoay
vô
trong,
chắc
là
sẽ
bể
đầu,
Hữu
Phước
sẽ
hết
ca
vọng
cổ.
Út
Bạch
Lan
và
Thanh
Nga
cũng
ngồi
xuống
gần
chỗ
Hữu
Phước
nằm
nên
cũng
được
vô
sự
khi
panneaux
ngã.
Khán
giả
la
ó,
cười
cợt.
Màn
phải
hạ
thật
nhanh.
Hữu
Phước
chạy
lại
nắm
tay
tôi,
lắc
mạnh:
Cám
ơn…cám
ơn
anh
Ba…
Nếu
không
nghe
lời
anh
Ba
thì
tôi
tàn
cuộc
đời
rồi…
Những
buổi
diễn
kế
tiếp
trong
ba
tuần
lễ
hát
tuồng
Chén
Trà
Của
Qủy
tại
rạp
Hưng
Đạo,
chỉ
làm
lửa
giả
bằng
quạt
máy
thổi
các
tờ
giấy
kiếng
màu
đỏ,
cho
khói
lạnh
phun
trên
các
nóc
nhà
trong
panneaux
trên
sân
khấu
mà
không
cho
kéo
sập
ngã
từng
mảnh
như
ý
kiến
của
anh
Loka.
Sân khấu Nhựt Bổn được hiện đại hóa, mọi thay đổi, di chuyển, bốc xếp trên sân khấu đều thực hiện bằng máy móc, tính toán chính xác và do computeur điều khiển. Ở Saigon trong thập niên 60, sức người chạy bằng cơm trắng mắm kho mà muốn thể hiện như “hiện đại” cho nên gặp phải cảnh “hại điện” như vừa kể.
Nhớ
hoạ
sĩ
Loka,
cả
đời
tâm
huyết
vì
một
sân
khấu
đầy
màu
sắc
đẹp
như
cuộc
đời.
Nguyễn
Phương
5/2018































Ý kiến bạn đọc