Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Các
giải
pháp
bảo
tồn,
phát
triển
nghệ
thuật
cải
lương
...
Ngày
nay,
“Cải
lương
đang
xuống
cấp…”,
“Cải
lương
không
chạm
được
tới
khán
giả.
Khán
giả
quay
lưng
lại
với
cải
lương”,
“Cải
lương
đang
“chết”!...”…
Đó
không
chỉ
là
lời
cảnh
báo
thường
nghe,
thường
đọc
trên
các
phương
tiện
truyền
thông.
Đó
cũng
là
tiếng
kêu
cứu,
là
nỗi
đau
mỗi
lúc
mỗi
sâu,
không
chỉ
của
riêng
anh
chị
em
trong
cải
lương.
Đó
cũng
còn
là
nỗi
khắc
khoải,
ưu
tư
của
tất
cả
những
ai
đã
và
đang
gắn
công
việc,
suy
nghĩ,
vui
buồn
của
cuộc
đời
mình
với
nghệ
thuật
sân
khấu
dân
tộc.
Cũng
vì
vậy,
dù
tôi
là
một
người
“ngoại
đạo”
với
nghệ
thuật
cải
lương,
cũng
xin
phép
được
nêu
một
vài
suy
nghĩ
có
thể
còn
nông
cạn
của
mình
về
kịch
bản,
âm
nhạc,
diễn
viên,
đạo
diễn
-
những
thành
tố
cơ
bản
nhất
để
hình
thành,
làm
nên
thành
công
hay
thất
bại
một
vở
diễn
của
sân
khấu
cải
lương
hôm
nay.
Về
kịch
bản
Nhìn
vào
yếu
tố
thăng
trầm
của
nghệ
thuật
cải
lương,
chúng
ta
không
thể
không
kể
đến
yếu
tố
kịch
bản.
Kịch
bản
cải
lương
với
điểm
mạnh
là
phản
ánh
xã
hội,
nhưng
không
như
kịch
nói
là
mũi
nhọn
của
cuộc
sống,
cải
lương
phản
ảnh
đời
sống,
tâm
tư
của
con
người
xã
hội
dưới
hình
thức
trữ
tình.
Có
những
ý
kiến
của
các
nhà
nghiên
cứu
sân
khấu
bậc
trưởng
lão,
cho
rằng
thể
tài
sân
khấu
cải
lương
gần
gũi
với
kịch
Melodrame
của
sân
khấu
kịch
cổ
điển
châu
Âu.
Kịch
Melodrame
mang
tính
khuyến
giáo
đạo
đức,
đề
cao
cái
thiện,
phê
phán,
đả
kích
cái
ác
và
thường
kết
thúc
có
hậu.
Người
xem
thấy
trên
sân
khấu
những
gì
rất
quen
thuộc,
điều
vui,
nỗi
buồn,
những
nghịch
cảnh
cũng
như
nỗi
khó
khăn,
nhọc
nhằn,
đau
đớn
mà
họ
đã
gặp
phải.
Câu
chuyện
với
tình
tiết
éo
le,
phức
tạp,
chuyển
biến
bất
ngờ,
hấp
dẫn
và
gây
cảm
xúc
mãnh
liệt
người
xem.
Thế
nhưng,
xem
những
vở
cải
lương
gần
đây,
chúng
ta
nhận
thấy,
phần
lớn
câu
chuyện,
sự
việc,
tình
tiết
trong
kịch
bản
thường
cách
xa
với
thực
tế
hôm
nay.
Image
Những
buổi
sinh
hoạt
đờn
ca
tài
tử
vẫn
thường
xuyên
được
tổ
chức
tại
ấp
Mỹ
An,
xã
Nhị
Mỹ,
huyện
Cai
Lậy.
Ảnh:
Vân
Anh
Những
con
người
mờ
nhạt,
cũ
kỹ
hoặc
xa
lạ.
Nhiều
vở
còn
áp
đặt
câu
chuyện
và
mâu
thuẫn
ấu
trĩ
ngày
trước
vào
bối
cảnh
hôm
nay,
theo
kiểu
“bổn
cũ
soạn
lại”.
Ý
kiến
cho
rằng
“cải
lương
đang
gậm
nhấm
vào
hào
quang
quá
khứ”,
có
lẽ
cũng
không
quá
nặng
lời!...
Để
khắc
phục
điều
này,
việc
chuyển
thể
kịch
nói
thành
cải
lương
đang
dần
chiếm
ưu
thế.
Nhưng
theo
chúng
tôi
nghĩ,
đây
cũng
chỉ
là
giải
pháp
tạm
thời,
chứ
không
phải
lâu
dài.
Vì
điều
cơ
bản,
xét
về
mặt
hình
thức
biểu
diễn
thì
kịch
là
đối
thoại
và
cải
lương
là
ca,
diễn
và
vũ
đạo.
Bàn
về
kịch
bản
và
soạn
giả
cải
lương
hiện
nay,
đạo
diễn
-
NSUT
Trần
Minh
Ngọc
cho
rằng:
“Người
viết
cải
lương
bây
giờ
không
những
thiếu
mà
còn
cũ.
Người
còn
sức
viết
cũng
có
khi
không
có
con
mắt
để
nhìn
ra
vấn
đề”
và
“Viết
kịch
bản
cải
lương
khó
hơn
viết
kịch
bản
phim,
kịch
nói
nhiều,
mà
thù
lao
lại
chẳng
được
bao
nhiêu,
nên
người
làm
nghề
khó
bền
lòng
là
vậy!…”.
Về
âm
nhạc
Trước
hết,
cải
lương
là
kết
hợp
hài
hòa
giữa
2
yếu
tố
ca
ra
bộ
với
nhạc
đờn
ca
tài
tử.
Các
công
trình
nghiên
cứu
cho
thấy,
lịch
sử
sân
khấu
cải
lương
bắt
đầu
từ
yếu
tố
ca
nhạc
tài
tử,
còn
yếu
tố
diễn
xuất
được
dần
dần
hoàn
thiện
trong
quá
trình
phát
triển.
Âm
nhạc
cải
lương
là
sự
biểu
cảm,
mùi
mẫn,
trữ
tình
và
cũng
rất
“cởi
mở’’
trong
việc
du
nhập
các
thể
loại
âm
nhạc
dân
gian.
Khi
tiếng
nhạc
cải
lương
cất
lên,
ta
thấy
trong
đó
có
điệu
Tứ
đại
oán,
Nam
ai,
Vọng
cổ
Xuân
tình,
Phụng
hoàng…
của
cả
3
miền
Trung,
Nam,
Bắc.
Người
xem,
người
nghe
gần
gũi,
thân
quen
và
đồng
vọng.
Sân
khấu
cải
lương
được
gọi
là
sân
khấu
của
tân
cổ
giao
duyên
-
sự
hòa
trộn
giữa
tân
nhạc
và
cổ
nhạc,
điều
làm
nên
sự
bay
bổng,
kỳ
diệu
của
cải
lương
cũng
chính
từ
lối
đờn
hòa
ca.
Trước
đây,
có
những
ban
nhạc
cải
lương
mà
nhạc
công
lên
đến
gần
20
người
(Ban
Tái
lập
ban
-
năm
1924),
với
đầy
đủ
các
cây
đờn
kìm,
gáo,
đoản,
thập
lục,
cò
chánh,
cò
lòn
và
còn
thêm
vài
cây
fanfare
(đàn
Tây).
Một
người
xếp
đàn
trông
nom
công
việc
của
dàn
nhạc,
nhạc
công.
Ban
nhạc
nắm
rõ
điểm
mạnh,
điểm
yếu
chất
giọng,
lối
diễn
của
mỗi
diễn
viên
trong
đoàn
hát.
Vì
thế,
trong
đêm
diễn,
tiếng
đờn,
tiếng
nhạc
hòa
quyện,
tung
hứng
cùng
giọng
ca,
làm
nền
tựa
cho
giọng
ca,
điệu
diễn
của
từng
đào
kép
trên
sân
khấu.
Nhờ
vậy,
giọng
ca
của
đào
kép
trên
sân
khấu
được
chắp
cánh
không
chỉ
trong
cung
bậc
mà
cả
tình
cảm.
Ngày
nay,
trong
cả
nước
không
mấy
đơn
vị,
đoàn
hát
cải
lương
có
dàn
nhạc
công
mạnh,
đầy
đủ.
Vì
thế
hiếm
hoi
những
ngón
đàn
thâm
trầm,
luyến
láy
nhiều
tuyến,
nhiều
chiều
làm
nền
cho
giọng
hát.
Nhạc
công
khan
hiếm,
nhiều
người
lại
nặng
nợ
chạy
show.
Nền
nhạc
mỏng.
Tiếng
hát
át
tiếng
đờn
là
điều
thường
nghe,
thường
thấy
ở
sàn
diễn
cải
lương
đương
đại.
Để
khắc
phục
việc
thiếu
nhạc
công
cải
lương,
có
đoàn
thay
vào
đó
bằng
những
âm
thanh
của
dàn
trống
điện
tử,
đàn
Organ,
guitare.
Có
ý
kiến
cho
rằng,
những
vở
diễn
cải
lương
hiện
nay
đều
có
phần
nhạc
sáng
tác
mới,
được
cho
là
“quá
đà”
do
phối
khí
nhiều
bè,
âm
lượng
quá
lớn,
không
phù
hợp
với
cải
lương…
Về
vấn
đề
đào
tạo
nhạc
công
cho
chuyên
ngành
cải
lương
hiện
nay
lại
càng
nan
giải.
Trường
Đại
học
Sân
khấu
TP.
Hồ
Chí
Minh
đã
không
còn
tuyển
sinh
đào
tạo
nhạc
công
cho
sân
khấu
cải
lương,
dù
rằng
đã
có
nhiều
chế
độ
ưu
đãi
khá
đặc
biệt
khi
xét
tuyển
đầu
vào
cho
các
em
có
nguyện
vọng
theo
đuổi
nghề
này
như:
Chỉ
cần
các
em
tốt
nghiêp
bậc
THCS,
không
phải
đóng
học
phí
trong
suốt
quá
trình
theo
học,
ưu
tiên
xét
học
bổng
mức
cao,
mời
thầy
giảng
dạy
thường
xuyên
hay
chuyên
đề
các
nhạc
công,
nghệ
sĩ
“lão
luyện”
trong
nghề…
Vậy
mà,
hàng
năm
thường
không
quá
10
hồ
sơ.
Tương
tự,
các
“lò
cổ
nhạc”
ở
thành
phố
hay
ở
các
tỉnh
cũng
vắng
dần
người.
Về
diễn
viên
Diễn
viên
cải
lương
là
sự
quy
tụ
nhiều
yếu
tố
như
không
chỉ
diễn
giỏi,
ca
hay.
Giọng
ca
“mùi”
nghĩa
là
không
chỉ
âm
vang
bay
bổng,
mà
còn
ngọt
ngào,
da
diết,
hòa
quyện
với
tiếng
đờn,
tiếng
phách,
làm
lay
động
tâm
can
người
xem.
Diễn
viên
cải
lương
còn
phải
có
vũ
đạo
giỏi.
Và
hơn
nữa,
lại
còn
thêm
thanh
sắc
trời
cho…
Đa
phần
các
diễn
viên
cải
lương
trẻ
hiện
nay
vẫn
còn
thiếu
cả
về
thanh
sắc
lẫn
khả
năng
diễn
xuất.
Không
những
vậy,
nhiều
diễn
viên
trẻ
không
thường
xuyên
trau
dồi
nghề
nhằm
tạo
dựng
phong
cách,
dấu
ấn
riêng,
mới
mẻ
mà
lại
hướng
vào
con
đường
“học
lỏm”,
từ
đó
“sao
chép”
lại
những
lối
ca,
lối
diễn
của
thế
hệ
đi
trước.
Các
bài
bản
ngâm
ca
trong
vốn
cổ
như
các
điệu
Tứ
đại
oán,
Trường
tương
tư,
Song
cước,
Chiêu
Quân,
Hành
vân,
Tây
Thi,
Phong
ba
đình…
không
được
các
diễn
viên
trẻ
trui
rèn
làm
nền
tảng
thì
tránh
sao
được
việc
“ca,
diễn
của
diễn
viên
thiếu
hẳn
dấu
ấn
phong
cách
cá
nhân.
Chất
giọng
thiếu
cá
tính,
thiếu
chất
độc
đáo
của
ca
ngâm
luyến
láy
chỉ
có
ở
nghệ
sĩ
này
mà
không
có
ở
nghệ
sĩ
khác”
(“Thực
trạng
sân
khấu
cải
lương”,
tác
giả
Trần
Minh
Ngọc,
xuất
bản
năm
2010).
Việc
tạo
nguồn
diễn
viên
cải
lương
hiện
nay
tập
trung
vào
Trường
Đại
học
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP.
Hồ
Chí
Minh,
với
khoa
kịch
hát
dân
tộc.
Những
năm
qua,
nhà
trường
đã
nỗ
lực
đến
tận
các
trường
ở
tỉnh,
các
đoàn,
các
trường,
lớp
ở
địa
phương
để
tìm
kiếm,
phát
hiện
những
mầm
tài
năng,
những
“đốm
sáng”
cho
nghề
nghiệp.
Nhà
trường
trân
trọng
mời
các
thầy
cô
thỉnh
giảng
là
các
nghệ
sĩ,
diễn
viên
gạo
cội
trong
nghề
cùng
tham
gia
hướng
dẫn
sinh
viên,
cũng
như
tạo
điều
kiện
nâng
cao
nghề
nghiệp
cho
các
giảng
viên
trẻ
trong
khoa.
Nhà
trường
tích
cực
dựng
các
vở
mang
tính
thể
nghiệm,
hoặc
cử
những
sinh
viên
ưu
tú
tham
dự
các
hội
diễn,
các
cuộc
thi
tài
năng
để
các
em
trải
nghiệm,
học
hỏi
thêm
qua
thực
tiễn.
Về
đạo
diễn
Trong
sân
khấu
cải
lương,
có
lẽ
yếu
tố
diễn
viên
nổi
trội,
lấn
át.
Để
tạo
ra
sự
nổi
trội
của
diễn
viên
trong
một
vở
diễn
thì
vai
trò
của
người
đạo
diễn
cũng
quan
trọng,
không
kém
trên
các
sân
khấu
chuyên
ngành
khác.
Có
kịch
bản
hay,
diễn
viên
giỏi,
vai
trò
của
người
đạo
diễn
lại
càng
quan
trọng.
Đạo
diễn
là
người
chịu
trách
nhiệm
tổ
chức,
xâu
chuỗi
các
sự
kiện,
tạo
nên
hồn
cốt
của
vở
diễn…
Thế
mà
hiện
nay
số
đạo
diễn
chuyên
về
sân
khấu
cải
lương
không
nhiều.
Phần
khác
là
các
đạo
diễn
từ
sân
khấu
kịch
nói
chuyển
“tay
ngang”.
Ở
Trường
Đại
học
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP.
Hồ
Chí
Minh,
trong
nhiều
năm
qua,
số
sinh
viên
theo
học
Khoa
Đạo
diễn
chọn
môn
kịch
nói
chiếm
tỷ
lệ
tuyệt
đối.
Vậy
nên,
các
đoàn
cải
lương
khi
dàn
dựng
tiết
mục
mới
thường
trông
cậy
vào
những
nghệ
sĩ
-
diễn
viên
có
kinh
nghiệm,
gắn
bó
lâu
năm
với
nghề.
Cũng
có
những
vở
dàn
dựng
tốt,
thành
công.
Nhưng
đây
cũng
chỉ
là
giải
pháp
tình
thế.
Vì
ngôn
ngữ
sáng
tạo
của
đạo
diễn
và
của
diễn
viên
là
2
ngôn
ngữ
chuyên
biệt,
khác
nhau
về
bản
chất.
Còn
nếu
vở
diễn
được
tin
tưởng
trao
vào
tay
một
đạo
diễn
trẻ
thì
có
thể
vì
thiếu
kinh
nghiệm,
thiếu
từng
trải
trong
sân
khấu
cải
lương
nên
dễ
dàng
thay
vào
bằng
các
lớp
lang,
chiêu
trò
vụn
vặt,
thay
đổi
bài
bản
mà
không
hiểu
phần
hồn
của
sân
khấu
này
là
âm
nhạc
cải
lương,
khiến
vở
diễn
chắp
vá,
hời
hợt
và
nông
cạn
là
điều
dễ
vướng.
TS.
TRẦN
YẾN
CHI
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
Báo
Ấp
Bắc
lược
trích
Ý kiến bạn đọc