Đang
truy
cập
:
606
•Máy chủ tìm kiếm : 18
•Khách viếng thăm : 588
Hôm
nay
:
39194
Tháng
hiện
tại
:
2934513
Tổng
lượt
truy
cập
:
121202545
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Hát bội miền Nam và hát bội miền Trung
Một màn hát bội trên sân khấu trong nỗ lực bảo tồn nghệ thuật cổ
Từ
trước
năm
1940
trong
chương
trình
phát
thanh
tiếng
Việt
của
đài
phát
thanh
Sài
Gòn
(thời
Pháp)
đã
có
những
xuất
hát
của
“Ban
Nghệ
Thuật
Hát
Bội
Sài
Gòn”,
đó
là
những
xuất
hát
không
định
kỳ,
mỗi
tháng
có
đôi
ba
lần
do
nhạc
sĩ
Sáu
Vững
phụ
trách.
Do
ảnh
hưởng
cuộc
Thế
Chiến
Thứ
Hai,
các
cuộc
vui
chơi
giải
trí
bị
đình
chỉ
suốt
thời
gian
dài.
Mãi
đến
năm
1948
đài
phát
thanh
Sài
Gòn
mới
phục
hồi,
và
Ban
Vân
Hạc
của
nhạc
sĩ
Sáu
Vững
chính
thức
thành
lập
với
những
tay
nghề
từ
gánh
Bầu
Thắng
hát
thường
trực
ở
Đình
Cầu
Quan,
gần
bờ
tường
rào
nhà
ga
xe
lửa.
Theo
yêu
cầu
của
đài
phát
thanh,
trình
diễn
phải
có
kịch
bản
đưa
trước
rồi
mới
được
hát,
chứ
đào
kép
không
được
cương.
Vấn
đề
khó
khăn
trước
mắt
là
lúc
bấy
giờ
dễ
gì
kiếm
cho
ra
những
vở
tuồng
có
kịch
bản
văn
học
hoàn
chỉnh,
đầy
đủ
các
vai
từ
chính
đến
phụ.
Cũng
may,
kép
Thành
Tôn
từ
tỉnh
lên
Sài
Gòn,
vốn
là
người
có
ăn
học
lại
có
óc
cầu
tiến,
từng
sao
chép
được
nhiều
tuồng
xưa,
lại
thêm
thông
hiểu
cấu
trúc
hành
văn,
đã
nghiễm
nhiên
trở
thành
soạn
giả
thường
trực
của
Ban
Vân
Hạc.
Vấn
đề
khó
khăn
thứ
hai
là
thu
nhận
đào
kép,
bởi
diễn
viên
thời
đó
rất
nhiều
người
có
tài,
hát
hay
diễn
giỏi,
ngặt
nỗi
hiếm
ai
đọc
được
Quốc
ngữ.
Chọn
mãi
rồi
cũng
phải
có,
do
sáu
đào
kép
bắt
đầu
học
quốc
ngữ,
và
sáu
người
này
trở
thành
nòng
cốt
của
ban
suốt
thời
gian
dài,
đó
là
các
nam
như
nghệ
sĩ:
Ba
Út,
Hai
Nhỏ,
Ba
Sáng,
Chín
Luông,
Hữu
Thoại,
Thành
Tôn
là
những
diễn
viên
tài
giỏi,
yêu
nghề
nên
dễ
dàng
thành
công
khi
diễn
trên
đài
phát
thanh.
Cái hay của Ban Vân Hạc là tại phòng thu thanh của đài, các nghệ sĩ chỉ hát trước máy theo tiếng nhạc của đờn, trống, kèn... tức là ngồi một chỗ chứ đâu có ra bộ tịch, đi đứng múa may như trên sân khấu, cũng không có áo mão, cờ quạt gì hết. Vậy mà thính giả nghe Radio họ vẫn hình dung được nhân vật ấy ở sân khấu với trang phục và đang làm gì, có nghĩa là họ vẫn hiểu được câu chuyện, xúc động với từng sự kiện, dù chỉ nghe thôi.
Chương
trình
hát
bội
Ban
Vân
Hạc
có
đều
hàng
tuần
trên
đài
phát
thanh
Sài
Gòn.
Về
tuồng
tích
hầu
hết
được
viết
theo
truyện
Tàu:
Thuyết
Đường,
Tiết
Nhơn
Quí
chinh
Đông,
Tiết
Đinh
San
chinh
Tây,
Phản
Dường,
Tam
Quốc,
Chung
Vô
Diệm,...
người
ta
vẫn
mở
Radio
nghe
tuồng
nối
tiếp
từ
hồi
nọ
đến
hồi
kia,
có
nghĩa
là
một
buổi
hát
chỉ
vài
đoạn
nào
đó
trong
bộ
truyện
mà
thôi.
Từ
đầu
thập
niên
1960
trở
về
sau,
diễn
viên
Ban
Vân
Hạc
nhiều
người
già
không
còn
hát
nổi
nữa,
cũng
như
đã
có
những
người
qua
đời.
Ở
trong
Nam
với
những
đoàn
hát
bội
chuyên
hát
cúng
đình
cúng
miễu,
và
hàng
tuần
trên
đài
phát
thanh,
đài
truyền
hình
cũng
có
chương
trình
hát
bội
Đinh
Bằng
Phi,
hát
bội
Ban
Vân
Hạc.
Song
song
đó
thì
ở
ngoài
Trung
cũng
có
nghệ
thuật
hát
bội
mà
người
ta
gọi
nôm
na
là
“Hát
Bội
Bình
Định”,
cả
hai
môn
nghệ
thuật
đặc
thù
trên
đã
một
thời
được
khán
giả
mến
chuộng.
Nếu
như
ở
trong
Nam
có
những
nghệ
sĩ
hát
bội
vang
bóng
một
thời
như
kép
Thành
Tôn,
đào
Ba
Út,
Năm
Đồ,
Năm
Nhỏ...
thì
hát
bội
Bình
Định
cũng
có
đào
kép
lừng
danh
là
đào
Ngọc
Cầm,
Thu
An,
và
kép
Long
Trọng...
Thế
nhưng,
trong
thời
kỳ
cải
lương
xuống
dốc
thì
hát
bội
Nam
Phần
lẫn
hát
bội
Bình
Định
cũng
xuống
theo,
mà
còn
trầm
trọng
hơn
nhiều,
gần
như
tê
liệt.
Chính
quyền
thời
kỳ
trước
1975
đã
có
nhiều
biện
pháp
nhằm
cứu
vãn
hai
thành
phần
hát
bội
này
để
không
sớm
bị
mai
một.
Cụ
thể
là
vào
khoảng
đầu
năm
1972,
phủ
Quốc
Vụ
Khanh
đặc
trách
văn
hóa
đã
tổ
chức
3
đêm
trình
diễn
hát
bội
tại
Trường
Quốc
Gia
Âm
Nhạc
Sài
Gòn,
gọi
là
“đối
chiếu
nghệ
thuật
hát
bội
hai
miền
Nam
và
Trung”.
Đêm
đầu
là
vở
hát
“Ngũ
Hổ
Bình
Tây”
do
nghệ
sĩ
Bình
Định,
kịch
đoàn
Tây
Sơn,
Hội
Khổng
Học
trình
diễn.
Đêm
thứ
hai
cũng
vở
hát
“Ngũ
Hổ
Bình
Tây”
do
nghệ
sĩ
miền
Nam,
Hội
Khuyến
Lệ
Cổ
Ca
trình
diễn.
Và
đêm
sau
cùng
thì
nghệ
sĩ
Bình
Định
trở
lại
trình
diễn
vở
tuồng
“Tiết
Cương
tế
Thiết
Khưu
Phần”.
Khán
giả
trong
lúc
xem
một
số
người
nói
rằng
hát
bội
Bình
Định
thì
rất
nghề,
nhưng
thiếu
phần
huê
dạng
như
hát
bội
trong
Nam.
Thời
điểm
1972
ấy
hát
bội
miền
Nam
sống
không
ra
sống,
chết
không
ra
chết.
Vậy
hát
bội
miền
Trung–
hát
bội
Bình
Định
thế
nào?
Nhờ
cái
hôm
trình
diễn
đối
chiếu
hát
bội
Nam–Trung
này,
người
ta
mới
gặp
lại
cặp
tài
danh
hát
bội
Bình
Định
là
Long
Trọng–Thu
An.
Hỏi
dạo
này
“Ý
Hiệp
Ban”,
tức
ban
hát
bội
nổi
tiếng
một
thời
ngoài
Trung
có
còn
hoạt
động
hay
không,
thì
nghệ
sĩ
Long
Trọng
lắc
đầu
chán
nản
đáp: “Dạo
này
hát
khó
sống
cho
nên
vợ
chồng
tôi
đây
đã
mở
quán
cà
phê
hủ
tiếu
để
kiếm
ăn,
thỉnh
thoảng
có
lễ
hội
mời
thì
vợ
chồng
tôi
mới
hát
thôi”.
Người
ta
lại
hỏi
thăm
cô
đào
tài
sắc
của
miền
Trung
là
Ngọc
Cầm
thì
cặp
Long
Trọng–Thu
An
cho
biết
cũng
mở
quán
phở
như
vợ
chồng
anh
thôi.
(Thu
An
ở
đây
là
đào
hát
bội
Bình
Định,
chớ
không
phải
soạn
giả
Thu
An).
Nếu
như
người
ta
ngược
thời
gian
trở
về
thời
thập
niên
1940,
dài
cho
đến
những
năm
đầu
của
thập
niên
1950
gánh
hát
bội
Tấn
Thành
Ban,
một
trong
những
đoàn
danh
tiếng
thời
bấy
giờ
do
ông
Huyện
Trần
Khiêm
Cung
làm
bầu
gánh.
Hằng
năm
cứ
sau
Tết
Nguyên
Đán
từ
tháng
Hai
Âm
Lịch
trở
đi
là
gánh
hát
bội
của
ông
Bầu
Cung
liên
tục
bán
giàn,
được
mời
đi
hát
cúng
Kỳ
Yên
ở
các
đình
làng
quanh
tỉnh
Gia
Định,
và
đôi
khi
cũng
đi
hát
ở
Biên
Hòa,
Thủ
Dầu
Một,
hoặc
quê
hương
của
ông
ở
Cần
Đước,
Long
An.
Khi
hết
lễ
cúng
Kỳ
Yên
rồi
thì
gánh
Bầu
Cung
đi
hát
quanh
quẩn
vùng
Chợ
Lớn,
Tân
Định,
Bà
Chiểu...
và
thường
hay
về
nằm
ở
tại
đình
Cầu
Muối
ở
đường
Cô
Giang.
Tuy
khán
giả
không
đông
đảo
như
hát
ở
đình
làng,
nhưng
đêm
nào
cũng
có
số
khán
giả
mua
vé,
nếu
không
lời
thì
cũng
đủ
sở
hụi
chi
phí
trả
lương
đào
kép,
công
nhân.
Thời
điểm
này
khán
giả
đi
coi
hát
bội
còn
nhiều,
đào
kép
có
thể
sống
với
nghề
được.
Thế
nhưng,
đến
gần
cuối
thập
niên
1950
thì
số
người
coi
hát
bội
ngày
một
giảm
sút.
Và
theo
như
nhận
định
của
những
người
am
tường
vấn
đề
thì
số
khán
giả
lớn
tuổi
lần
lượt
trước
sau
qua
đời,
hoặc
già
yếu
không
đến
rạp
được.
Còn
khán
giả
trẻ
thì
phần
lớn
đã
chuyển
sang
đi
coi
cải
lương,
để
thưởng
thức
tuồng
tích
mới
lạ,
thay
vì
coi
hát
bội
chỉ
hát
đi
hát
lại
mãi
những
tuồng
dựa
theo
truyện
Tàu.
Những
năm
hát
bội
còn
thịnh
hành
thì
đào
kép
đêm
hát
ngày
tập
tuồng,
dù
rằng
họ
thuộc
lòng
từng
chữ
từng
câu,
từ
điệu
bộ
cho
đến
đối
thoại
họ
rành
như
ăn
cơm
bữa
vậy.
Thế
mà
họ
lại
siêng
tập
tuồng,
họ
tập
những
lớp
diễn
mà
thường
hay
được
thưởng
trống
chầu
và
cây
quạt
giấy
kẹp
tiền
liệng
lên
sân
khấu.
Theo
lời
ông
bầu
gánh
Trần
Khiêm
Cung
thì
lớp
tuồng
thường
hay
được
vị
cầm
chầu
đánh
trống
khen
tặng,
cũng
như
quạt
giấy
được
quăng
lên
nhiều
nhứt
là
lớp
Khương
Linh
Tá
và
Đổng
Kim
Lân
trong
tuồng
San
Hậu.
Trong
tuồng
có
lớp
linh
hồn
Khương
Linh
Tá
đưa
Đổng
Kim
Lân
qua
núi.
Kim
Lân
và
Linh
Tá
phò
trợ
hoàng
tử
Tề
bang
đi
lánh
nạn.
Bọn
soán
ngôi
là
anh
em
Tạ
Ôn
Đình,
Lôi
Nhước
đuổi
theo
tìm
bắt.
Khương
Linh
Tá
chặn
đường
giặc,
Kim
Lân
ôm
hoàng
tử
thoát
thân.
Lớp
diễn
mà
khán
giả
hồi
hộp,
tán
thưởng
nhiều
nhứt,
cũng
như
trống
chầu
đánh
liên
tục,
quạt
giấy
quăng
lên
sân
khấu
không
ngớt
là
lúc
Tạ
Ôn
Đình
chém
Khương
Linh
Tá
rụng
đầu,
nhưng
khi
chúng
nhìn
thấy
Linh
Tá
mò
mẫm
tìm
kiếm
chiếc
đầu
rơi
chụp
gắn
vào
cổ,
chúng
sợ
quá
lui
binh
không
dám
đuổi
theo
Đổng
Kim
Lân.
Hồn
nghĩa
sĩ
Khương
Linh
Tá
thương
bạn
Kim
Lân,
bèn
hóa
thành
ngọn
đèn
hồng,
đưa
đường
Kim
Lân
và
hoàng
tử
qua
núi
trước
khi
trời
rạng
sáng.
Đây
là
một
trong
những
nét
đặc
trưng
của
sân
khấu
hát
bội,
đã
đem
lại
sức
suy
tưởng
phong
phú
đầy
thú
vị
cho
khán
giả.
Hiện
nay
ở
trong
nước
hát
bội
vẫn
còn.
Hằng
năm
nhân
ngày
giỗ
Đức
Tả
Quân
Lê
Văn
Duyệt
là
có
diễn
tuồng
San
Hậu
ở
Lăng
Ông
Bà
Chiểu.
Riêng
ở
hải
ngoại
thì
Hội
Văn
Học
Nghệ
Thuật
Việt
Mỹ
(VAALA)
cũng
có
đào
kép
hát
bội
ngày
xưa
truyền
dạy
cho
lớp
trẻ
bộ
môn
nghệ
thuật
này.
Rõ
ràng
là
nghệ
thuật
không
nuôi
sống
nổi
con
người
chuyên
nghiệp.
Ai
đã
làm
cho
sân
khấu
cổ
truyền
sụp
đổ
như
vậy?
Câu
chuyện
xảy
ra
trong
làng
hát
bội.
Khoảng
đầu
thập
niên
1970
đoàn
hát
bội
của
ông
bầu
Ba
Luông
hát
tại
Lăng
Ông
Thủy
Tướng,
thuộc
xã
Thắng
Nhì
(Vũng
Tàu),
và
do
hát
cúng,
không
bán
vé,
bà
con
đi
coi
đông
đảo.
Đêm
ấy
đoàn
trình
diễn
vở
tuồng
“Triệu
Hường
Lan
Đả
Hổ”,
có
lớp
bà
mẹ
chồng
cùng
nàng
dâu
đi
xin
ăn,
sau
đó
bà
mẹ
chồng
chết
dọc
đường
bỏ
lại
nàng
dâu
bơ
vơ.
Trong vai mẹ chồng do đào mụ là bà Tám Ngàn thủ diễn, bà hát mấy câu Nam, bi ai thảm thiết làm khán giả xúc động, họ ném tiền lên ào ạt thưởng cho bà. Hát bội thời xưa có thông lệ khán giả thưởng tiền cho đào kép đang hát bằng cách kẹp tiền vào chiếc quạt giấy liệng lên sân khấu, và diễn viên khi hết lớp tuồng thì lượm tiền, cám ơn xong mới đi vô.
Thế
nhưng,
bà
Tám
Ngàn
chưa
kịp
lấy
tiền,
mới
vừa
hát
dứt
câu
Nam
chót,
thì
bà
trợn
mắt
rồi...
đi
luôn.
Cô
đào
đóng
vai
nàng
đâu
kinh
hoàng
kêu
thét
lên:
-
Mẹ!
Mẹ
chết...
thiệt
sao
mẹ?
Khán
giả
đâu
có
biết,
tưởng
lớp
tuồng
là
như
vậy,
hay
quá,
nên
cứ
tiếp
tục
quăng
quạt
giấy
lên
thưởng,
cho
tới
khi
cô
đào
la
lên
bài
hãi:
-
Ông
bầu
ơi,
bà
Tám
chết
rồi
nè!
Mọi người giựt mình trở về thực tại, bàng hoàng trước cái chết thật của một nữ nghệ sĩ già, lẽ ra chỉ làm bộ chết mà thôi!
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc