Nữ Trạng Hề của thập niên 1960 – 1970
- Thứ hai - 14/04/2014 07:54
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Hoạt động cải lương từ cuối thập niên 1950 trở về trước không có nữ hề, mà nữ hề chỉ xuất hiện từ năm 1961 khi nghệ sĩ Bé Hoàng Vân được mời về đoàn Út Bạch Lan – Thành Được.

Nghệ
sĩ
hề
nổi
tiếng
Thanh
Việt
(trái)
và
Khả
Năng
(phải)
Trước
đó
trên
sân
khấu
Thanh
Minh
của
ông
bầu
Lư
Hòa
Nghĩa,
tức
nghệ
sĩ
Năm
Nghĩa
(dưỡng
phụ
của
Thanh
Nga),
Bé
Hoàng
Vân
đã
nổi
danh
qua
các
vai
đào
độc.
Nhắc
tới
Bé
Hoàng
Vân,
người
ta
nhớ
một
bà
hoàng
hậu
ác
độc
trong
vở
“Con
Trai
Người
Ăn
Mày”,
cái
ác
của
bà
hoàng
hậu
trong
tuồng,
đã
được
Bé
Hoàng
Vân
khai
thác
hết
mức,
gây
ấn
tượng
sâu
sắc
trong
lòng
khán
giả.
Có
người
xem
xong
vở
tuồng
khi
về
nhà
còn
giận
không
ngủ
được.
Một
cô
gái
hiền
từ
mà
lại
quá
nổi
danh
trong
các
vai
ác
độc,
Bé
Hoàng
Vân
nhiều
khi
đêm
về
cũng
không
ngủ
được
vậy.
Khoảng
năm
1959,
khi
gánh
Thanh
Minh
Thanh
Nga
trình
diễn
vở
tuồng
Đoạn
Tuyệt
của
Duy
Lân
(vở
hát
đã
chiếm
kỷ
lục
về
số
thu).
Với
sự
góp
mặt
của
Má
Bảy
Phùng
Há,
Thanh
Nga,
Thành
Được,
Việt
Hùng,
Ngọc
Nuôi,
Út
Bạch
Lan,
Tám
Vân...
Bé
Hoàng
Vân
đã
đổi
đời
trong
vai
một
cô
sen
ngớ
ngẩn,
và
cũng
đã
thành
công
trong
vai
diễn.
Năm
1961,
khi
gánh
Út
Bạch
Lan
–
Thành
Được
thành
lập,
thì
cô
Út
đã
mời
Bé
Hoàng
Vân
về
cộng
tác.
Tại
gánh
này,
Bé
Hoàng
Vân
bắt
đầu
thủ
diễn
các
vai
hề
cùng
với
Văn
Chung.
Trong
vở
“Tìm
Suối
Tiên”,
hai
cây
cười
đã
làm
cho
sân
khấu
vui
nhộn
và
rộn
rã
tiếng
cười.
Cũng
chính
thời
điểm
này,
Bé
Hoàng
Vân
đã
được
gọi
là
“Nữ
Trạng
Hề”
trên
sân
khấu
cải
lương.
Sau
đó,
Bé
Hoàng
Vân
đã
về
cộng
tác
với
đoàn
Dạ
Lý
Hương,
đoàn
Thái
Dương
và
đoàn
Tiếng
Hát
Dân
Tộc.
Ở
các
đại
bang
này,
Bé
Hoàng
Vân
càng
rạng
rỡ
trong
các
vở
tuồng
Tình
Chú
Thoòng,

Nghệ
sĩ
Bé
Hoàng
Vân
Đời
Là
Một
Chữ
T...
Giới
sành
điệu
cải
lương
nói
rằng
sở
dĩ
Bé
Hoàng
Vân
được
phong
“Nữ
Trạng
Hề”,
bởi
xưa
giờ
chưa
có
nữ
hề
nào
được
phong
“Trạng”.
Không
như
hề
thuộc
phải
nam,
từ
thời
xa
xưa
đã
từng
xuất
hiện
các
danh
hề
nổi
tiếng
như
Bảy
Xê,
Ba
Vân,
Duy
Chức,
Sáu
Được...
Rồi
đến
thập
niên
1960
–
1970,
làng
hề
lại
có
thêm
Thanh
Việt,
Xuân
Phát,
Thanh
Hoài,
Khả
Năng,
Tùng
Lâm...
Hầu
hết
các
hề
nói
trên
đều
nổi
tiếng,
kể
luôn
cả
hề
ca
Văn
Hường,
Hề
Minh
những
chẳng
anh
nào
được
phong
“Trạng”.
Do
bởi
bên
gánh
Kim
Chung,
ông
Bầu
Long
đã
phong
cho
3
anh
hề
của
mình
là
“Trạng
Hề”
rồi.
Đó
là
hề
Phúc
Lai,
hề
Tư
Vững,
và
hề
Ba
Hội.
Do
vậy
mà
hề
miền
Nam
dù
hay
thế
mấy
cũng
không
được
các
chức
“Trạng”!
Theo
tờ
báo
Tia
Sáng
năm
1965,
thuở
xưa
không
hiểu
sống
trong
hoàn
cảnh
như
thế
nào,
mà
Hoàng
Vân
không
có
hân
hạnh
được
cắp
sách
đến
trường
như
bao
nhiêu
cô
bé
khác.
Rồi
Hoàng
Vân
vào
sân
khấu
cải
lương
từ
lúc
còn
nhỏ
tuổi,
được
người
trong
giới
gọi
là
“Bé
Hoàng
Vân,”
rồi
dần
dần
Hoàng
Vân
được
đóng
vai
đào.
Cái
nầy
mới
rắc
rối,
bởi
không
đọc
được
chữ
Quốc
ngữ,
Hoàng
Vân
làm
sao
mà
học
tuồng?
Cô
nhờ
người
đọc
từng
chữ
từng
câu
vai
tuồng
của
mình,
đọc
mãi,
đọc
hoài
cho
đến
khi
thuộc
làu
vai
tuồng.
Biết
phận
mình,
cô
rất
siêng
năng
học
tuồng,
nên
bất
cứ
vai
trò
nào
Hoàng
Vân
cũng
thuộc
bằng
cách
nhờ
người
đọc
role
của
mình.
Xem
Hoàng
Vân
ca
diễn
đâu
có
ai
rõ
được
Hoàng
Vân
không
đọc
được
chữ
Quốc
ngữ.
Đến
khi
biết
được
Hoàng
Vân
không
biết
chữ
mà
diễn
rất
linh
động,
chắc
nhiều
người
đã
phục
cô.
Thời
bấy
giờ,
kép
Văn
Chung
cũng
nhận
thấy
làn
hơi
ca
vọng
cổ
của
mình
không
thể
tiếp
tục
làm
kép
mùi,
như
lúc
còn
làm
chồng
cô
đào
Thanh
Hương,
nên
ông
ta
nhảy
ra
làm
hề
và
đã
thành
công
thích
đáng.
Văn
Chung
chuyên
thủ
vai
các
ông
chồng
sợ
vợ
mà
lại
hay
dê,
và
đã
phối
hợp
thật
ăn
ý
với
một
cây
cười
nữ
chuyên
đóng
vai
những
bà
vợ
ghen
tuông
đanh
đá,
chuyên
ăn
hiếp
và
khủng
bố
chồng
trên
sân
khấu
Út
Bạch
Lan
–
Thành
Được.
Nghề
nghiệp
dẫn
đưa
Hoàng
Vân
trở
thành
nữ
hề,
và
là
một
trong
số
rất
ít
nữ
hề
của
cải
lương.
Sau
1975
Hoàng
Vân
vẫn
tiếp
tục
làm
nữ
hề
và
lẳng
độc
trên
sân
khấu
đoàn
Sông
Bé
2
của
Bầu
Quới.
Với
những
vai
độc
để
đời
trong
thời
con
gái
và
các
vai
hài
chanh
chua,
ăn
hiếp
chồng
khi
bước
qua
tuổi
30.

Nghệ
sĩ
hề
nổi
tiếng
Tùng
Lâm
(trái)
và
Thanh
Hoài
(phải).
Courtesy
Cailuongvietnam.com
Đến
năm
1994
do
bị
bệnh
thấp
khớp
hoành
hành
cơ
thể,
đi
đứng
khó
khăn
nên
Bé
Hoàng
Vân
nghỉ
hát.
Cách
đây
trên
10
năm,
nghe
nói
cô
đang
sống
bình
yên
với
gia
đình
tại
con
hẻm
nhỏ
bên
đường
Hưng
Phú,
Quận
8.
Gương
mặt
còn
trẻ
hơn
tuổi,
có
thể
người
ta
sẽ
không
nhận
ra
một
Bé
Hoàng
Vân
dù
đang
bị
bệnh.
Các
nghệ
sĩ
bạn
đến
thăm,
Hoàng
Vân
vẫn
với
gương
mặt
hiền
hậu,
vui
tươi,
đôi
mắt
vẫn
rực
sáng,
khi
được
nghe
người
nào
đó
chỉ
cho
một
người
thầy
thuốc,
hoặc
một
bài
thuốc
trị
dứt
bệnh
thấp
khớp,
căn
bệnh
đã
hành
hạ
cô
suốt
nhiều
năm.
Tính
đến
nay
thì
nữ
trạng
hề
Bé
Hoàng
Vân
đã
ở
tuổi
ngoài
80,
từ
lâu
nay
không
nghe
tin
tức
gì,
không
biết
cô
có
còn
mạnh
giỏi.
Nếu
nói
về
hề
trên
sân
khấu
cải
lương,
thì
ai
cũng
nhìn
nhận
hề
đã
có
từ
lâu,
gánh
nào
cũng
có
hề,
đôi
khi
một
gánh
hát
có
những
2,
3
anh
hề,
chẳng
hạn
như
gánh
Thanh
Minh
khi
xưa
có
hề
Văn
Núi,
hề
Châu
Hí
và
hê
Kim
Quang.
Do
đó
mà
trong
tuồng
vai
hề
được
viết
thêm
để
cho
tất
cả
hề
đều
có
vai
trò.
Hề
cũng
xuất
hiện
ở
cảnh
chánh,
rồi
hề
cũng
được
phân
vai
có
liên
hệ
đến
tình
huống
kịch,
như
tiểu
đồng,
gia
nhân,
tôi
tớ
của
gia
đình
quan
chức,
giàu
có.
Sau
đó,
soạn
giả
lại
khai
thác
loại
vai
hài
là
ông
chủ,
con
nhà
giàu,
“công
tử
bột”,
với
tính
chất
lố
bịch
đáng
cười.
Tóm
lại
thời
ấy
hề
nào
cũng
có
vai
trò
trong
tuồng
đàng
hoàng,
chớ
không
như
sau
nay
hề
không
có
vai
trò
trong
tuồng,
lợi
dụng
lúc
tấm
đề
co
phít
bỏ
xuống
chuyển
cảnh
bên
trong,
thì
phía
trước
2
anh
hề
(có
khi
một
nam
một
nữ)
đi
ra
nói
lung
tung
chẳng
ăn
nhập
gì
trong
vở
hát,
gọi
là
“tấu
hài”.
Cách
đây
hơn
một
thập
niên
làng
sân
khấu
lại
rộ
lên
phong
trào
diễn
hài,
nghệ
sĩ
không
phải
hề
cũng
xông
vào
lãnh
vực
hài.
Tuy
rằng
cũng
làm
cho
người
ta
cười,
nhưng
những
người
thật
sự
mua
vé
vào
xem
thưởng
thức
nghệ
thuật
thì
rất
chán
ngán
khi
bị
coi
cái
màn
này.
Tôi
đã
từng
ngồi
gần
mấy
vị
khán
giả,
lúc
đang
tấu
hài,
mấy
vị
nói
với
nhau:
-
Mất
thì
giờ
quá!
Rất
bực
mình
phải
coi
cái
màn
hề
nói
lung
tung
beng,
hằng
bà
lằng
này.
Theo
như
phần
đông
khán
giả
thì
hề
rất
cần
trong
kịch
bản
cải
lương,
bất
cứ
loại
tuồng
nào:
Dã
sử,
xã
hội,
hương
xa
màu
sắc...
nhưng
soạn
giả
nên
cho
họ
có
vai
trò
thì
mới
hay.
Các
hề
cần
phải
được
đanh
giá
đúng
mức,
chớ
không
tạm
bợ
bằng
cách
“tấu
hài”
thì
sẽ
không
có
hiệu
quả
lâu
dài
cho
cuộc
đời
nghệ
thuật.
Cũng
cần
biết
là
“tấu
hài”
chỉ
xuất
hiện
sau
1975,
chớ
trước
kia
cải
lương
đâu
có
cái
món
này.
Nỗi
lòng
anh
hề
Tám
Lọ
Thời
kỳ
trước
1975
dân
nhậu
ở
Sài
Gòn
hầu
như
ai
cũng
biết
quán
nhậu
“Tám
Lọ”,
quán
nổi
tiếng
nhờ
có
nhiều
rượu
ngoại
quốc
mà
dân
sành
điệu
truyền
miệng
với
nhau
là
rượu
“thiệt”
nhập
từ
bên
Tây.
Trong
khi
đó
thì
trong
làng
cải
lương
lại
có
anh
hề
Tám
Lọ,
thành
ra
nhiều
người
ngỡ
rằng
quán
nhậu
kia
là
của
anh
hề.
Các
nghệ
sĩ
cải
lương
vốn
là
đệ
tử
lưu
linh
như
Hoàng
Giang,
Út
Hiền...
rất
thường
lui
tới
quán
này,
và
giới
cải
lương
đồn
rằng
Hoàng
Giang
chỉ
ngửi
mùi
là
biết
rượu
thiệt
hay
giả.
Một
ký
giả
kịch
trường
phỏng
vấn
hề
Tám
Lọ:
-
Có
phải
anh
là
chủ
quán
nhậu
Tám
Lọ?
Tám
Lọ
mặt
mày
buồn
hiu
trả
lời:
-
Chủ
cái
nỗi
gì
chớ!
Có
lần
tôi
từ
tỉnh
về
Sài
Gòn
ghé
vào
quán
tính
mần
vài
cái
còng
xôm
ma
xông,
trả
tiền
đàng
hoàng,
vậy
mà
người
trong
quán
thấy
tôi
đi
một
mình,
lại
ăn
mặc
lôi
thôi
nên
không
tiếp.
Đỡ
tốn
tiền!
Rồi
anh
tâm
sự
tiếp,
nếu
như
làm
chủ
được
cái
quán
nhậu
đầy
ắp
rượu
Tây
như
vậy,
thì
đâu
phải
bôn
ba
theo
đoàn
hát
đi
các
tỉnh
để
rồi
cả
tuần
lãnh
lương
mua
chưa
được
một
chai
Martell.
Không
biết
do
đâu
mà
người
ta
lại
lấy
tên
Tám
Lọ
đặt
cho
quán
nhậu
kia,
có
nhiều
lần
khán
giả
cũng
thuộc
dân
nhậu
đến
hỏi
thì
được
trả
lời
rằng:
-
Ở
đây
chẳng
có
ai
là
“Tám”
và
cũng
không
có
ai
là
“Lọ”
cả,
tên
quán
là
do
khách
nhậu
đặt
đó
thôi.
Có
vài
nghệ
sĩ
biết
được
câu
chuyện
Tám
Lọ
không
được
tiếp
tại
quán
tên
mình
đã
nói:
“Thật
đáng
buồn,
cười
ra
nước
mắt,
thôi
về
nhà
nằm
suy
gẫm
sự
đời
cho
“dui”
vậy!”