KHI "THÁNH ĐƯỜNG" RỘNG CỬA
- Thứ hai - 19/09/2016 20:30
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
nhà hát
Quyết
định
trên
biến
Nhà
hát
Lớn
Hà
Nội
thành
trung
tâm
nghệ
thuật
chất
lượng
và
thường
xuyên
của
thủ
đô.
Khi
được
tạo
điều
kiện,
nhiều
đơn
vị
nghệ
thuật
truyền
thống
trút
đi
gánh
nặng
về
chi
phí,
địa
điểm
biểu
diễn.
Có
thể
gọi
quyết
định
kể
trên
là
cú
hích
bảo
tồn,
phát
huy
nghệ
thuật
truyền
thống.
Bên cạnh đó, từ chủ trương này, công suất phục vụ cũng như hiệu quả hoạt động của Nhà hát Lớn Hà Nội cũng được phát huy; trả chức năng phục vụ biểu diễn nghệ thuật lại cho Nhà hát thay cho kinh doanh cho thuê hội trường như thời gian qua.
Ðược biết, từ tháng 9.2016 - khi quyết định có hiệu lực - đến cuối năm sẽ có 17 chương trình nghệ thuật, vở diễn sân khấu được biểu diễn. Dự kiến, trung bình mỗi tháng có khoảng 8 buổi biểu diễn vào cuối tuần; năm 2017 cũng đã chốt được gần 100 buổi biểu diễn.
Chủ trương này của Bộ VH-TT&DL, xét ở một khía cạnh khác, thiết nghĩ, điều quan trọng không phải là biểu diễn ở đâu mà vấn đề là thu hút được bao nhiêu khán giả đến xem?
Một vấn đề khác, từ chủ trương của Bộ với 12 đơn vị nghệ thuật thuộc Bộ, các đoàn nghệ thuật thuộc các địa phương cũng có quyền hy vọng đến một lúc nào đó phạm vi chủ trương này sẽ mở rộng và áp dụng cho cả các đơn vị nghệ thuật ngoài Bộ. Vì xét đến cùng, quan trọng là ở vấn đề chuyên môn, là “thương hiệu nghệ thuật” của mỗi đơn vị, chất lượng nghệ thuật của tác phẩm để được chọn mang đến biểu diễn tại Nhà hát Lớn, chứ không phải ở chuyện đơn vị đó thuộc Trung ương hay địa phương.
Nếu điều này được tính đến, 2 đoàn nghệ thuật truyền thống của Bình Ðịnh có thể tràn trề hy vọng bởi bề dày thành tích nghệ thuật đã được khẳng định qua hành trình dài.
KHẢI THƯ
Bên cạnh đó, từ chủ trương này, công suất phục vụ cũng như hiệu quả hoạt động của Nhà hát Lớn Hà Nội cũng được phát huy; trả chức năng phục vụ biểu diễn nghệ thuật lại cho Nhà hát thay cho kinh doanh cho thuê hội trường như thời gian qua.
Ðược biết, từ tháng 9.2016 - khi quyết định có hiệu lực - đến cuối năm sẽ có 17 chương trình nghệ thuật, vở diễn sân khấu được biểu diễn. Dự kiến, trung bình mỗi tháng có khoảng 8 buổi biểu diễn vào cuối tuần; năm 2017 cũng đã chốt được gần 100 buổi biểu diễn.
Chủ trương này của Bộ VH-TT&DL, xét ở một khía cạnh khác, thiết nghĩ, điều quan trọng không phải là biểu diễn ở đâu mà vấn đề là thu hút được bao nhiêu khán giả đến xem?
Một vấn đề khác, từ chủ trương của Bộ với 12 đơn vị nghệ thuật thuộc Bộ, các đoàn nghệ thuật thuộc các địa phương cũng có quyền hy vọng đến một lúc nào đó phạm vi chủ trương này sẽ mở rộng và áp dụng cho cả các đơn vị nghệ thuật ngoài Bộ. Vì xét đến cùng, quan trọng là ở vấn đề chuyên môn, là “thương hiệu nghệ thuật” của mỗi đơn vị, chất lượng nghệ thuật của tác phẩm để được chọn mang đến biểu diễn tại Nhà hát Lớn, chứ không phải ở chuyện đơn vị đó thuộc Trung ương hay địa phương.
Nếu điều này được tính đến, 2 đoàn nghệ thuật truyền thống của Bình Ðịnh có thể tràn trề hy vọng bởi bề dày thành tích nghệ thuật đã được khẳng định qua hành trình dài.
KHẢI THƯ