Lệ Rơi về quê với gánh nặng nợ nần và chuyện "chiếc áo quá rộng"
- Thứ bảy - 10/10/2015 15:24
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Ngày
ấy,
hễ
ai
lên
tiếng
nói
thẳng
về
tài
năng
Lệ
Rơi
thế
nào
cũng
nhận
đầy
“gạch
đá”,
giờ
thì
chẳng
còn
nghi
ngờ
gì
nữa,
anh
chàng
nông
dân
Nguyễn
Đức
Hậu
thật
thà
kia
đã
ngộ
độc
showbiz,
đã
trở
thành
nạn
nhân
của
những
dụ
dỗ
lôi
kéo
và
những
lời
khen...
độc
ác.
Trắng
tay
và
nhận
được
ra
mình
ở
đâu
trên
cuộc
đời
này
chỉ
sau
một
thời
gian
ngắn,
có
lẽ
số
phận
của
anh
chàng
bỗng
dưng
nổi
tiếng
này
vẫn
còn
may
mắn
lắm.
Lại
nhớ,
cái
thời
“hoàng
kim”
của
Lệ
Rơi,
mỗi
clip
nghêu
ngao
hát
thường
xấp
xỉ
cả
trăm
nghìn
lượt
like
(thích),
vài
chục
nghìn
lượt
bình
luận
và
chia
sẻ,
số
người
nghe
cũng
xấp
xỉ
cả
trăm
nghìn
lượt
chỉ
trong
vòng
nửa
ngày
tung
lên
“phây”.
Đó
là
con
số
đáng
mơ
ước
và
đầy
thách
thức
ngay
cả
với
các
ca
sĩ
chuyên
nghiệp,
thậm
chí
nổi
nhất
làng
giải
trí
hiện
nay.
Tất
nhiên
cái
cộng
đồng
mạng
xã
hội
dăm
bữa
nửa
tháng
trồi
sụt
một
“cơn
sốt”
đó
thì
cũng
thập
loại
chúng
sinh,
người
chê
thì
đương
nhiên,
nhưng
quái
lạ
người
khen
cũng
lắm.
Có
người
lên
tiếng
bảo
vệ
giọng
ca
“có
một
không
hai”
và
lạ
nữa,
những
clip
hát
nhăng
kia
còn
được
đưa
lên
thành
hiện
tượng
và
chờ…
giải
mã.
Hình
ảnh
Lệ
Rơi
thời...
tham
gia
showbiz
Trong
khi
các
nhà
nghiên
cứu
xã
hội
học
còn
loay
hoay
giải
thích
về
thị
hiếu
đám
đông
cùng
sự
phát
cuồng
về
một
thứ
phi
nghệ
thuật,
cũng
như
cái
gọi
là
thị
hiếu
công
chúng
giới
trẻ
đương
đại
thì
các
công
ty
truyền
thông,
biểu
diễn
đã
nhanh
chân
chạy
trước,
tiếp
cận
anh
chàng
trồng
ổi
thật
thà
đất
Hải
Dương
với
vô
vàn
lời
mời
đi…
diễn.
Xe
sang
đón,
vệ
sĩ
đi
kèm,
một
số
vũ
trường
cũng
tranh
thủ
độ
“nóng”
này
mà
vời
cho
được
Lệ
Rơi.
Cũng
tội,
xưa
nay
Lệ
Rơi
vẫn
quen
với
đồng
ruộng,
ngô
khoai,
đâu
biết
được
có
những
điều
tưởng
là
ngọt
ngào
nhưng
hóa
ra
chỉ
là
sự
man
trá.
Chính
vì
thế,
giọng
hát
của
anh
đáng
ra
cũng
chỉ
để
đùa
như
lời
anh
nói
thì
lại
được
hô
hào,
cổ
động,
rồi
được
thổi
phồng
thật
to
và
rồi
nghe
xong
thì
cười
và…
chửi!
Ban
đầu
cứ
nghĩ,
Lệ
Rơi
sẽ
chìm
khi
chỉ
một
vài
tuần,
mạng
xã
hội
có
trào
lưu
gì
mới
hơn.
Hóa
ra,
thời
gian
để
anh
trượt
dài
trong
hào
quang
không
có
thật
lại
hơi
lâu.
Có
bộ
phim
sitcom
muốn
hút
khán
giả,
mời
hotgirl,
hotboy
tham
gia
đóng
chắc
vẫn
chưa
đủ
nên
phải
vời
bằng
được
Lệ
Rơi
vào
với
vài
cảnh
gượng
ép,
vốn
chẳng
liên
quan
gì
đến
kịch
bản
bộ
phim.
Lại
có
cả
phim
chiếu
rạp
-
“Sơn
đẹp
trai”,
ca
sĩ
Bằng
Kiều
đảm
nhận
vai
chính,
nhưng
Lệ
Rơi
cũng
góp
mặt
trong
mấy
chục
giây
cho
hút
khách.
Chỉ
cần
seach
cụm
từ
“Lệ
Rơi
đóng
phim”
trên
Google
sẽ
cho
ra
330
nghìn
kết
quả
liên
quan.
Đấy
là
chuyện
Lệ
Rơi
làm
nghệ
thuật,
chưa
dừng
ở
đó,
thừa
thắng
xông
lên,
anh
chàng
này
còn
kinh
doanh.
Chuỗi
nhà
hàng
bún
chả
“3
thằng
khùng”
ngày
ra
mắt
cũng
ầm
ĩ,
xong
rồi
thì
đìu
hiu,
thua
lỗ,
lãi
mẹ
đẻ
lãi
con,
đành
giải
thể…
Ai
cũng
biết
tài
năng
xưa
nay
vốn
là
thứ
hữu
hạn.
Chẳng
ai
bắt
chước
được
và
trên
đời
này
cũng
không
có
thứ
gì
đó
hao
hao
giống
được
với
tài
năng.
Quan
trọng
hơn
cả,
những
thứ
hao
hao
đó
khi
nhận
được
những
lời
khen
tặng
quá
đà
thì
chẳng
khác
gì
bị
chuốc
bùa
mê.
Bởi
lẽ,
đã
từng
có
rất
nhiều
người
viết
được
dăm
câu
thơ,
một
vài
truyện
ngắn,
vẽ
được
một
bức
tranh…
Tranh
chẳng
đẹp,
thơ
chẳng
hay,
truyện
ngắn
thì
chỉ
ở
mức
thường
thường,
nhưng
tai
họa
ập
xuống
đầu
ấy
là
khi
được
tung
hô,
được
đẩy
lên
thành
hiện
tượng,
được
coi
là
thần
đồng,
thêm
một
vài
người
viết
bài…
chê.
Thế
là
thôi.
Bao
nhiêu
công
lao
học
hành
(nếu
có)
đổ
hết
xuống
sông,
một
mực
rũ
áo
ra
đi
theo
tiếng
gọi
rất
trừu
tượng
của
nghệ
thuật.
Cũng
kha
khá
người,
chỉ
đến
khi
tóc
bạc
da
mồi
mới
nhận
ra
rằng,
con
đường
mình
vừa
trải
qua
đi
không
phù
hợp
và
chiếc
áo
mình
đang
mặc,
quá
rộng.
Sau
trải
nghiệm
này,
có
lẽ
anh
chàng
nông
dân
Nguyễn
Đức
Hậu
sẽ
rút
ra
nhiều
kinh
nghiệm
trong
cuộc
sống
Mạng
xã
hội
kết
nối
con
người,
thu
nhỏ
thế
giới,
nhưng
giữa
ảo
và
thật
đôi
khi
lẫn
lộn,
bạn
thật
cũng
có
nhưng
bản
ảo
thì
vô
vàn.
Lời
khen
tặng
cũng
vậy,
mất
gì
vài
giây
gõ
bàn
phím
đâu.
Thôi
thế
là
cũng
may,
anh
chàng
Lệ
Rơi
Nguyễn
Đức
Hậu
đó
cũng
đã
dừng
chân
sau
1
năm
bồng
bềnh
trải
nghiệm,
thua
thiệt
nhiều
nhưng
điều
mà
anh
nhận
về
thật
quý
giá,
đó
là
giá
trị
của
bản
thân
mình
đến
đâu
và
nơi
nào
mới
thực
sự
là
chỗ
của
mình.
Lệ
Rơi
không
đáng
trách,
chỉ
trách
cho
cái
đám
đông
ồn
ào
với
những
lời
khen
tặng,
những
lời
khen
vừa
độc
ác,
vừa
vô
tình.
ANTĐ
Vườn ổi của Lệ Rơi
Lệ Rơi - nghệ danh của chàng nông dân trồng ổi Nguyễn Đức Hậu, quê Hải Dương - đã về lại vườn ổi của mình sau những thử nghiệm và thất bại, sau những kế hoạch nảy sinh từ nổi tiếng ngoài kế hoạch, không giống ai và chưa có tiền lệ.
Dư luận dĩ nhiên thêm lần nữa săm soi. Có điều cũng có những ý kiến khắt khe, dè bỉu và cả ác cảm hay răn dạy. Riêng tôi thấy Lệ Rơi chẳng có lỗi gì với công chúng, với xã hội. Anh ta cover các bài nhạc và đưa lên mạng, ai thích nghe thì nghe. Mấy bài hát trật vuột đó không làm hại ai, cũng chẳng “kéo lùn” thị hiếu thẩm mỹ và gu nhạc của ai cả. Thích thì nghe, không thì thôi.
Anh ta trở thành hiện tượng, truyền hình phỏng vấn, vài tụ điểm giải trí mời, cũng vậy. Chẳng hại ai, người ta quảng cáo chỗ này có Lệ Rơi hát, ai tới thì tới, chứ tới rồi chửi hát dở sao dám bán vé là vô duyên. Nói thật, mấy người đó đi “coi” Lệ Rơi hát chớ có đi nghe nhạc hay xem kịch đâu mà chửi. Tới coi rồi thì xem như xong, chửi gì!
Lệ Rơi cũng chẳng có lỗi gì với gia đình, kiếm được mấy trăm triệu, vô Sài Gòn mở quán bún chả, lỗ chổng vó thì phủi tay, có phá phách của nhà đâu. Có chăng anh ta có lỗi với bản thân khi mất một năm showbiz rồi giờ về “số mo”! Nhưng còn trẻ, khối người thất bại ba bốn lần chổng vó, riêng gì anh.
Nói vậy để thấy chẳng có gì nghiêm trọng để nói về bài học thương trường, ảo tưởng showbiz, định vị sai lầm bản thân, lừa dối khán giả, coi thường thị hiếu thẩm mỹ của công chúng cả.
Ấy, viết dài dòng vậy nhưng kỳ thực muốn nói về vườn ổi.
Lệ Rơi hạnh phúc khi có một vườn ổi để quay về. Nơi ấy có nhà, có cha mẹ, xóm giềng, có hương ổi chín mùa thu, có quê hương. Tất cả còn nguyên đấy đợi anh. Đó là điều mà những kẻ cô đơn và thất bại không phải ai cũng có được, dù ao ước. Nó sẽ vỗ về anh ấy.
Bạn thất tình chưa? Bạn bị lừa dối chưa? Bạn thất bại chưa? Bạn chán nản và cô đơn cùng cực chưa? Bạn có khi nào bốc máy điện thoại lên và dò cả danh bạ mà không biết gọi cho ai, dù trong đó có hàng ngàn số, dù khi ấy bạn chỉ muốn nghe một tiếng người? Khi ấy, tâm trạng tồi tệ của bạn từ chối mọi kết nối, đụng vào đâu cũng thấy không phải là người mình muốn gặp.
Khi ấy, bạn có mong có một vườn ổi để quay về? Cái vườn ổi mà bạn đã để nó um tùm cỏ hoang để đi dan díu với những ước mơ chưa chín nơi thị thành. Cái vườn ổi không bao giờ lừa dối bạn. Nó nhắc bạn rằng phải có mồ hôi, phải chăm tưới đúng kỳ mới hoa thơm quả ngọt. Nó dạy bạn đủ thứ nhưng lại không chê trách hay phán xét, nó không nhiều chuyện như người đời hay thị phi. Nó chỉ im lặng kể bạn nghe chuyện đời, nhẫn nại và chân thành. Bạn đi thì nó buồn nó cỗi nó héo. Nhưng nó vẫn ở yên đấy đợi bạn về sau khi đã nếm “quê người đắng khói, quê người cay men”.
Thế nên trong sự trở về của Lệ Rơi, sự vui nhiều hơn buồn. Không thấy buồn cho anh ấy sau những thất bại. Mà mừng cho anh ấy sau những long đong có một vườn ổi để quay về!