Nữ
trí
thức
trẻ
ấy
có
gương
mặt
xinh
đẹp,
thanh
tú
rất
Pháp
và
cái
tên
cũng
hoàn
toàn
Pháp:
Amandine
Dabat,
sinh
năm
1987
ở
Paris,
tốt
nghiệp
cử
nhân
Việt
Nam
học
tại
Pháp
năm
2012.
Vẻ
đẹp
rạng
rỡ,
phong
cách
ứng
xử
tinh
tế
và
diễn
ngôn
lưu
loát
của
cô
làm
dịu
đi
cái
nắng
xuân
oi
bức
Sài
Gòn
tháng
3.2015.
Điều
gây
ngạc
nhiên
cho
mọi
người
là
cô
lại
mang
trong
mình
dòng
máu
của
vị
hoàng
đế
yêu
nước
Hàm
Nghi,
mà
theo
cách
gọi
của
người
Pháp
thời
thuộc
địa
là
“ông
hoàng
An
Nam”.
Bằng
kiến
văn
sâu
sắc
và
khách
quan,
cô
đã
giúp
làm
sáng
tỏ
thêm
nhiều
điều
bất
ngờ
thú
vị
về
ông
vua
có
tâm
hồn
nghệ
sĩ.
Lịch
sử
cho
biết,
Hàm
Nghi
tên
huý
Nguyễn
Phúc
Ưng
Lịch
là
hoàng
đế
thứ
8
của
triều
đình
nhà
Nguyễn,
do
phái
chủ
chiến
mà
đứng
đầu
là
hai
đại
thần
Tôn
Thất
Thuyết
và
Nguyễn
Văn
Tường
dựng
lên
làm
vua
khi
ông
mới
13
tuổi.
Là
con
thứ
5
của
Kiên
Thái
vương
Nguyễn
Phúc
Hồng
Cai
và
bà
Phan
Thị
Nhàn,
ông
là
một
trong
ba
vị
vua
là
ba
anh
em
ruột
được
sinh
trưởng
trong
cùng
một
gia
đình
hoàng
tộc:
Kiến
Phúc,
Hàm
Nghi
và
Đồng
Khánh.
Ông
cũng
là
một
trong
ba
vị
vua
nhà
Nguyễn
được
lịch
sử
tôn
vinh
yêu
nước
chống
giặc
Pháp
xâm
lược:
Hàm
Nghi,
Thành
Thái,
Duy
Tân.
Và
sau
ba
năm
phất
cờ
khởi
nghĩa
Cần
Vương,
ông
bị
kẻ
phản
bội
chỉ
điểm
và
bị
thực
dân
Pháp
bắt
xuống
tàu
đày
sang
an
trí
tận
thủ
đô
Alger
của
Algeria
năm
1888.
Bị
giam
lỏng
xứ
người
xa
xôi,
sống
buồn
tủi
trong
ngôi
biệt
thự
Rừng
Thông
(Villa
des
Pins,
thuộc
làng
El
Biar),
cựu
hoàng
trẻ
tuổi
vẫn
giữ
cách
ăn
mặc,
sinh
hoạt
của
người
Việt,
từ
chối
học
tiếng
Pháp,
vì
ông
cho
đó
là
ngôn
ngữ
của
kẻ
thù
xâm
lược
Tổ
quốc
mình.
Tuy
nhiên,
cuối
cùng
nhận
thấy
người
Pháp
ở
Algeria
tỏ
ra
tử
tế
hơn
người
Pháp
ở
Việt
Nam
và
cũng
do
nhu
cầu
giao
tiếp
,
nên
ông
dần
học
và
nói,
viết
rành
tiếng
Pháp.
Đến
năm
1904,
Hàm
Nghi
đã
kết
hôn
với
bà
Marcelle
Laloe
ở
Alger
và
lần
lượt
sinh
hạ
ba
người
con:
hai
công
chúa
Như
Mai,
Như
Lý
và
hoàng
tử
Minh
Đức.
Trong
đó,
công
chúa
Như
Lý
(hoặc
Như
Luân,
1908
-
2005)
từng
tốt
nghiệp
tiến
sĩ
y
khoa
và
lập
gia
đình
với
công
tước
Frangois
Barthomivat
de
la
Besse,
mà
cô
Amandine
Dabat
là
cháu
đời
thứ
4;
cũng
có
nghĩa
Amandine
là
hậu
duệ
đời
thứ
5
của
vua
Hàm
Nghi.
Đây
không
phải
là
chuyến
trở
về
Việt
Nam
đầu
tiên
của
Amandine
Dabat,
nhưng
là
lần
đầu
cô
có
buổi
trò
chuyện
trước
hàng
trăm
người
tại
Thư
viện
Khoa
học
Tổng
hợp
TP.
HCM,
lại
nói
về
cuộc
đời
kì
lạ
của
một
người
thân
thích
của
mình
là
hoàng
đế
-
nghệ
sĩ
Hàm
Nghi.
Điều
đó
gây
xúc
động
trong
từng
lời
nói
của
nữ
trí
thức
trẻ
này
và
xúc
động
cả
người
nghe
đông
đảo
khán
phòng.
Hình
ảnh
vị
vua
yêu
nước
trẻ
tuổi
có
số
phận
đặc
biệt
từ
hơn
một
trăm
năm
trước
như
sống
lại
trong
mỗi
ánh
mắt,
cử
chỉ
thông
minh
của
người
chắt
ngoại
xa
lạ
mà
dễ
gần
của
ông.
Mọi
người
bắt
gặp
phía
trong
hình
hài
rất
Pháp
của
cô
gái
trẻ
là
một
tâm
hồn
rất
Việt,
với
tinh
thần
tự
tôn
về
tổ
tiên
và
tình
yêu
cháy
bỏng
đối
với
di
sản
yêu
nước
và
nghệ
thuật
mà
cụ
tổ
là
hoàng
đế
Hàm
Nghi
để
lại.
Amandine
Dabat
cho
biết,
cô
càng
nghiên
cứu
kho
sử
liệu
gia
đình
thì
càng
tự
hào
vì
trong
mình
có
dòng
máu
của
vị
vua
người
Việt
Nam
yêu
nước,
một
nghệ
sĩ
có
cuộc
đời
thật
kì
lạ.
Khi
bị
lưu
đày
tại
Algeria,
vua
Hàm
Nghi
vẫn
bị
người
Pháp
cho
rằng
có
thể quay
về
Việt
Nam
làm
vua
và
xem
ông
như
một
quân
bài
dự
bị
chiến
lược.
Cả
người
quản
gia
cũng
là
nhân
viên
an
ninh
theo
dõi
nhà
vua
và
đã
làm
báo
cáo
nhiều
trang
gửi
chính
quyền
thực
dân.
Thư
từ
hoàn
toàn
bị
kiểm
soát
và
chỉ
một
số
ít
đến
được
tay
của
nhà
vua.
Hàm
Nghi
là
một
trong
hai
hoạ
sĩ
Việt
Nam
đầu
tiên
theo
phong
cách
phương
Tây
Đối
với
thế
giới
nghệ
thuật,
cựu
hoàng
Hàm
Nghi
với
nghệ
danh
Tử
Xuân
ký
dưới
các
bức
tranh,
là
một
hoạ
sĩ
đích
thực
với
niềm
đam
mê
hội
hoạ
lớn
lao
và
có
thành
tựu,
chứ
ông
không
chỉ
đơn
giản
dùng
tranh
để
khuây
khoả
những
năm
tháng
bị
đày
ải
biệt
xứ.
“Thực
sự
lúc
đầu
tôi
nghĩ
rằng
ông
vẽ
như
một
cách
để
tìm
niềm
vui.
Nhưng
qua
tư
liệu
cho
thấy,
khi
đã
khởi
đầu
thì
ông
đam
mê
vẽ
cả
ngày,
vẽ
như
một
hoạ
sĩ
thực
sự.
Và
theo
tôi,
ông
đã
trở
thành
hoạ
sĩ
một
cách
tự
nhiên”.
Amandine
Dabat
cũng
nói
rằng,
nhà
vua
đã
vượt
ra
khỏi
sự
giam
lỏng
của
chính
quyền
thực
dân
Pháp
để
tìm
đến
với
nghệ
thuật
như
một
cách
bày
tỏ
nỗi
nhớ
cố
hương
đang
chìm
trong
bóng
giặc.
Tác
phẩm
của
ông
không
bộc
lộ
quan
điểm
chính
trị.
Hành
trình
đến
với
nghệ
thuật
của
cựu
hoàng
Hàm
Nghi
cũng
khá
đặc
biệt.
Ông
vốn
không
tỏ
ra
có
năng
khiếu
mỹ
thuật.
Vào
năm
1899,
từ
Alger
ông
sang
Paris
và
thích
thú
khi
xem
một
cuộc
triển
lãm
của
danh
họa
Paul
Gauguin,
từ
đó
khơi
lên
trong
ông
ngọn
lửa
tình
yêu
hội
họa.
Và
cũng
từ
đó
ông
dần
đắm
chìm
trong
sắc
màu.
Tranh
của
ông
chịu
ảnh
hưởng
của
trường
phái
ấn
tượng
của
nước
Pháp
và
châu
Âu.
Người
gần
gũi
dạy
vẽ
trực
tiếp
cho
ông
15
năm
là
hoạ
sĩ
Pháp
Marius
Reynaud
sống
ở
Algeria.
Ngoài
ra,
Hàm
Nghi
cũng
từng
“thọ
giáo”
nhà
điêu
khắc
vĩ
đại
nhất
nước
Pháp
August
Rodin,
mà
tại
cuộc
triển
lãm
năm
1979,
trong
phần
Rodin
với
vùng
Viễn
Đông
có
xác
thực
điều
này.
Nhờ
những
chuyến
du
hành
hạn
chế
sang
Pháp
và
trên
đất
nước
Algeria
mà
ông
đã
vẽ
nhiều
bức
phong
cảnh,
tĩnh
vật
và
điêu
khắc
một
số
tượng
chân
dung
bằng
đồng,
thạch
cao.
Tranh
tượng
của
Hàm
Nghi
dùng
bút
pháp
phương
Tây
nhưng
hoà
quyện
tinh
thần
văn
hoá
phương
Đông,
nơi
sinh
thành
ra
ông
với
những
hình
ảnh
thân
thuộc
như
cánh
đồng,
cây
cối,
hoa
trái,
cánh
cò
cánh
vạc
vào
buổi
hoàng
hôn.
Điều
đó
giúp
ông
giải
toả
nỗi
nhớ
cố
hương
và
cũng
là
hồn
cốt
tạo
nên
sự
khác
biệt
trong
tác
phẩm
của
ông.
Kì
lạ
là
hơn
nửa
thế
kỉ
sau
khi
cựu
hoàng
Hàm
Nghi
qua
đời,
mọi
người
mới
lơ
mơ
biết
rằng
ông
từng
vẽ
tranh
khắc
tượng.
Thông
tin
về
các
tác
phẩm
của
ông
chỉ
được
biết
qua
thư
từ
mà
ông
trao
đổi
với
bạn
bè,
nhất
là
catalogue
của
cuộc
triển
lãm
riêng
vào
năm
1926
tại
Paris
dưới
bút
danh
Tử
Xuân;
còn
đa
số
tranh
của
ông
đã
bị
thất
lạc,
nhất
là
khi
căn
nhà
ông
ở
bị
cháy
trong
biến
cố
chiến
tranh
ở
Algeria
năm
1962.
Đến
nay
tranh
của
ông
còn
lại
khoảng
dưới
100
tác
phẩm,
về
bức
tranh
Chiều
tà
(Déclin
du
jour)
của
Hàm
Nghi
được
phát
hiện
và
bán
đấu
giá
8.800
euro
ở
Paris
ngày
24.11.2010,
Amandine
Dabat
nói
rằng
cô
và
gia
đình
không
hề
hay
biết
cho
tới
khi
nghe
thông
tin
qua
báo
chí.
Vì
sao
Hàm
Nghi
ký
tên
dưới
các
bức
tranh
là
Tử
Xuân,
chứ
không
phải
Xuân
Tử
vốn
là
tên
được
cha
mẹ
đặt
cho?
Ông
kí
tên
bằng
chữ
quốc
ngữ
rất
rõ
ràng
nhưng
không
có
dấu,
theo
kiểu
tiếng
Pháp:
Tu
Xuan.
Vấn
đề
này
được
đặt
ra
và
tranh
luận
nhỏ
tại
buổi
giao
lưu.
Theo
lý
giải
của
Amandine
Dabat,
khi
chống
Pháp
và
bị
bắt
lưu
đày,
Hàm
Nghi
chưa
tiếp
cận
chữ
quốc
ngữ
mà
chỉ
dùng
chữ
Pháp
và
chữ
Hán.
Về
sau,
những
người
Việt
sang
Pháp
du
học
mới
dạy
cho
cựu
hoàng
chữ
quốc
ngữ
và
ông
đã
sử
dụng
nó
để
kí
tên
vào
tác
phẩm
của
mình.
Có
mặt
tại
buổi
giao
lưu,
Tiến
sĩ
văn
học
Trần
Hoài
Anh
cho
rằng,
việc
Hàm
Nghi
đã
viết
tên
mình
theo
ngữ
pháp
tiếng
Việt
chứ
không
phải
ngữ
pháp
tiếng
Hán
cho
thấy
ý
thức
khát
khao
độc
lập
về
văn
hoá
của
vị
vua
yêu
nước.
Với
trình
độ
Hán
học
uyên
thâm,
không
thể
có
chuyện
cựu
hoàng
viết
nhầm
Xuân
Tử
thành
Tử
Xuân
được.
Đây
chắc
chắn
là
một
biểu
hiện
có
chủ
ý
của
vua
Hàm
Nghi.
Amandine
Dabat
cho
hay,
cô
đã
tập
hợp
trên
2.500
tư
liệu
thư
từ
gia
đình,
thư
viện,
chứng
từ
hành
chính
trong
thời
kỳ
lịch
sử
có
liên
quan
đến
vua
Hàm
Nghi
để
dựng
lại
cuộc
đời
của
ông.
Cô
đang
hoàn
thành
hai
công
trình
để
xuất
bản
thành
sách,
đó
là
luận
án
tiến
sĩ
lịch
sử
nghệ
thuật
tại
Đại
học
Sorbonne
mà
cô
thực
hiện
năm
2010
có
chủ
đề:
“Tử
Xuân:
danh
mục
các
tác
phẩm
tranh
ảnh,
điêu
khắc
của
Hàm
Nghi
(1871-1944),
vị
hoàng
đế
Việt
Nam
lưu
vong”
và
luận
án
tiến
sĩ
ngành
lịch
sử
nghệ
thuật
và
khảo
cổ
với
chủ
đề
“Vua
An
Nam:
khảo
cổ
học
nhân
học”.
Ngoài
thư
viện
gia
đình,
Amandine
Dabat
đã
tiến
hành
nhiều
chuyến
đi
khảo
cứu
ở
Algeria,
Việt
Nam
và
ngay
tại
Paris
có
liên
quan
tới
cuộc
đời
vua
Hàm
Nghi.
Cô
nói:
“Tôi
hi
vọng
sẽ
sớm
xuất
bản
cuốn
sách
phát
triển
từ
luận
án
về
vua
Hàm
Nghi
viết
bằng
tiếng
Pháp
và
tiếng
Việt.
Mọi
thông
tin
cần
biết
về
vị
vua
yêu
nước
và
là
một
nghệ
sĩ
tài
năng
đích
thực
sẽ
là
niềm
tự
hào
cho
tất
cả
chúng
ta”.
Trong
câu
chuyện,
cô
hay
nói
từ
“chúng
ta”
bằng
tình
cảm
chân
thành
và
gần
gũi
của
một
người
con
xa
xứ
trở
về
cố
hương
với
bao
trăn
trở
về
quá
khứ
đau
thương
xen
lẫn
tự
hào
về
bậc
tiền
nhân
“vị
quốc
vong
thân”!
Chúng
ta
đã
biết
Hàm
Nghi
là
vị
hoàng
đế
yêu
nước
và
đã
thể
hiện
được
bản
lĩnh
tâm
hồn,
nhân
cách
Việt
khi
bị
lưu
đày
ở
xứ
lạ
quê
người.
Qua
“giọt
máu”
đáng
quý
của
ông
là
Amandine
Dabat,
nhất
định
rồi
đây
chúng
ta
sẽ
biết
rõ
thêm
một
Hàm
Nghi
nghệ
sĩ,
có
thể
là
người
tiên
phong
của
nền
mỹ
thuật
Việt
Nam
đương
đại.
Như
nhận
định
của
nhà
nghiên
cứu
Nguyễn
Đắc
Xuân:
“Luận
án
tiến
sĩ
của
Amandine
nghiên
cứu
về
toàn
bộ
cuộc
đời
làm
nghệ
thuật
của
vua
Hàm
Nghi.
Hàm
Nghi
nghệ
sĩ
vẽ
tranh,
Hàm
Nghi
nặn
tượng
và
Hàm
Nghi
nhiếp
ảnh.
Khi
luận
án
này
trình
xong,
cùng
với
Lê
Văn
Miến,
vua
Hàm
Nghi
sẽ
được
khẳng
định
là
một
trong
hai
họa
sĩ
Việt
Nam
đầu
tiên
vẽ
tranh,
nặn
tượng
theo
phong
cách
phương
Tây.
Hoàng
Thủy
(Pháp
luật
và
Cuộc
sống)