Duyên nợ bầu Xuân
- Chủ nhật - 07/06/2015 20:13
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Duyên
mẹ
con
từ
kiếp
trước
Tháng
6.2015
là
giỗ
lần
thứ
6
của
NSND
Phùng
Há.
Ông
bầu
Xuân
ngồi
ôn
lại
những
kỷ
niệm
với
bà.
|
||||||||||||||||
Bà
về
nương
náu
ở
chùa
Nghệ
Sĩ
vào
năm
1987,
đến
năm
1994
ông
bầu
Xuân
về
chùa.
Ông
bắt
đầu
tham
gia
ban
quản
trị
tiếp
sức
với
má
Bảy
Phùng
Há.
Má
Bảy
thương
ông,
giao
nhiều
nhiệm
vụ
cho
ông,
trong
đó
có
chương
trình
từ
thiện
được
khởi
xướng
từ
năm
2000.
Khi
bà
mất
đi,
ông
bầu
Xuân
vẫn
tiếp
tục
vận
động,
đến
nay
đã
cứu
trợ
được
65
chuyến,
khắp
các
tỉnh
từ
nam
ra
bắc.
Mỗi
chuyến
trung
bình
60
-
70
triệu
đồng,
có
cả
trăm
người
đi
theo,
vừa
mang
vật
chất,
vừa
đem
tiếng
hát
đến
khắp
thôn
làng.
Còn
ông
thì
cảm
phục
má
Bảy
bởi:
“Bà
không
bao
giờ
nghĩ
đến
bản
thân
mình,
cứ
lo
cho
mọi
người.
Bà
xin
được
tiền
thì
kêu
“Ông
bầu
cất
cho
tui,
không
thôi
mất
à!”.
Cất
để
dành
đi
cứu
trợ.
Cuối
đời
có
chiếc
khánh
vàng
cũng
kêu
tôi
đem
đi
bán
lo
cho
trẻ
em
nghèo.
Vàng
vòng
hồi
trẻ
bà
sắm
tùm
lum,
khi
già
tháo
ra
cho
người
này
người
kia
hết,
có
khi
bị
người
ta
gạt
nữa.
Bà
cười,
kệ,
họ
xài
thì
họ
tội.
Tôi
chưa
thấy
ai
tốt
như
bà,
cho
nên
tôi
chăm
sóc
bà.
Chắc
kiếp
trước
tôi
với
bà
có
duyên
mẹ
con,
kiếp
này
gặp
lại”.
Thật
sự,
nếu
không
có
cái
“duyên”
và
sự
cảm
phục
ấy
thì
có
lẽ
khó
mà
nhẫn
nại
chăm
sóc
một
cụ
già
thường
đau
yếu,
lại
bắt
đầu
khó
tính.
Ông
kể,
mỗi
năm
má
Bảy
nằm
bệnh
viện
tổng
cộng
6
-
7
tháng,
sau
chắc
nhờ
làm
từ
thiện
và
tối
nào
bà
cũng
tụng
kinh
đều
đặn,
mà
giảm
dần
còn
1
-
2
tháng,
cuối
cùng
không
nằm
tháng
nào
nữa,
như
một
sự
mầu
nhiệm,
và
bà
ra
đi
bởi
kiệt
sức
như
ngọn
đèn
hết
dầu
rồi
tắt
mà
thôi.
Khi
không
nằm
viện
thì
bà
trở
tánh
như
trẻ
con,
phải
chiều
chuộng
hết
sức.
Cứ
2
-
3
ngày,
ông
bầu
Xuân
phải
lấy
xe
hơi
chở
bà
ra
Vũng
Tàu
tắm
biển.
Có
khi
chẳng
tắm
gì,
bà
ngồi
trên
bãi
cát
nhìn
thiên
hạ
nô
đùa
là
bà
cười
vui
rồi.
Cách
5
-
7
ngày
thì
ông
bầu
chở
bà
đi
ăn
cơm
thố,
ăn
sáng
ở
những
quán
trung
tâm
mà
bà
quen
miệng.
Có
khi
nửa
đêm
bà
kêu
tài
xế
lấy
xe
chở
bà
đi
chơi.
Khi
sức
bà
yếu,
ông
bầu
Xuân
không
cho
bà
ra
đường
nhiều,
thì
bà
leo
rào,
la
lối.
Bà
la
rầy
dữ
lắm,
nhưng
lát
sau
xin
lỗi
liền.
Ông
bầu
cười:
“Đôi
lúc
mình
cũng
tủi
thân
chứ,
từng
tuổi
này
còn
bị
la
um
sùm,
nhưng
biết
bà
trở
tánh
nên
thôi
không
có
giận,
và
lát
sau
bà
đã
lại
cười
dễ
thương
lắm”.
Thực
ra,
NSND
Phùng
Há
không
có
con
phụng
dưỡng,
chỉ
còn
vài
người
cháu
theo
về
chùa
chăm
sóc,
nhưng
có
ông
bầu
Xuân
là
“dỗ”
được
bà.
Chính
vì
vậy,
ông
mới
nghĩ
chắc
kiếp
trước
có
duyên
mẹ
con,
làm
sao
bỏ
nhau
cho
được!
Xin
làm
từ
thiện
đến
khi
nhắm
mắt
Ông
túc
trực
ở
chùa
Nghệ
Sĩ
suốt
365
ngày,
kể
cả
chủ
nhật,
ngày
lễ.
21
năm,
không
mệt
mỏi,
giờ
đã
88
tuổi
rồi
vẫn
minh
mẫn
tiếp
khách,
ghi
sổ
sách,
cân
đối
từng
hạng
mục.
Căn
phòng
nhỏ
xíu
có
kê
chiếc
giường
đơn
để
ông
ngả
lưng
đến
9
giờ
tối
mới
về
nhà.
Ông
là
Trưởng
ban
Quản
trị
của
chùa,
lo
tất
cả
cơm
áo
gạo
tiền,
điện
nước,
vật
dụng,
sửa
chữa.
Chùa
có
20
người
gồm
nhà
sư,
thành
viên
ban
quản
trị,
người
công
quả,
và
chung
quanh
là
gần
400
ngôi
mộ
nghệ
sĩ
luôn
được
quét
dọn
sạch
sẽ.
Mỗi
tháng,
ông
vận
động
mạnh
thường
quân
khoảng
20
-
30
triệu
đồng
để
duy
trì
hoạt
động
của
chùa.
Người
ta
thương
mến
ông,
ủng
hộ
hết
lòng.
Cứ
2
-
3
tháng
lại
hùn
nhau
đi
cứu
trợ
một
chuyến
thật
vui.
Ông
nói:
“Đời
tôi
chẳng
thích
gì
hơn
làm
từ
thiện.
Tôi
chỉ
mong
mình
khỏe
mạnh
để
làm
từ
thiện
đến
khi
nhắm
mắt”.
Thỉnh
thoảng
cũng
có
điều
tiếng,
ý
kiến
này
nọ.
Ông
bình
tĩnh
chịu
đựng,
và
khi
người
ta
hiểu
ra
thì
tự
họ
thông
cảm
cho
ông.
Ông
nói:
“Chẳng
hạn,
người
ta
trách
tôi
sao
có
một
số
tiền
để
dành
mà
không
phát
lương
cho
người
làm
công
quả
trong
chùa.
Tiền
đó
tôi
dự
trữ
phòng
khi
chùa
có
việc
cần
kíp
thì
lấy
ra
dùng,
vì
đâu
phải
lúc
nào
mạnh
thường
quân
cũng
sẵn
sàng
có
mặt.
Ăn
hết
mà
không
dự
trữ
là
vô
cùng
nguy
hiểm.
Và
đã
gọi
làm
công
quả
thì
sao
có
lương
được?
Đến
như
ban
quản
trị
chúng
tôi
còn
không
có
lương
kia
mà.
Vô
chùa,
không
tính
chuyện
thù
lao.
Có
cơm
ăn
áo
mặc,
điện
nước,
nhà
ở...
là
mừng
rồi.
Quý
vị
làm
công
quả
cũng
thường
được
người
đi
viếng
chùa
cho
tiền,
khi
vài
chục
ngàn,
khi
cả
trăm
ngàn,
đâu
đến
nỗi
thiếu
thốn.
Tiền
người
ta
hiến
cúng
để
chùa
hoạt
động,
bây
giờ
bảo
tôi
ghi
sổ
là
“phát
lương”,
tôi
làm
sao
giải
thích
cho
người
ta
đây?”.
Giọng
nói
ông
lúc
nào
cũng
nhỏ
nhẹ
và
nhẫn
nại.
Cuối
cùng
thì
mọi
người
vẫn
trân
trọng
“cậu
Ba
Xuân”,
người
giữ
gìn
những
gì
còn
sót
lại
của
một
đời
nghệ
sĩ.
|
Đại
gia
mê
hát
Ông
bầu
Xuân
vào
nghề
hát
như
một
“định
mệnh”
để
rồi
lưu
danh
bất
ngờ.
Ông
vốn
là
ông
chủ
xưởng
giấy
hiệu
Kiss
Me,
giàu
có
phong
lưu.
Nhưng
ông
lại
chơi
thân
với
những
cây
bút
lừng
danh
như
Hà
Triều,
Hoa
Phượng,
Thiếu
Linh,
Hoàng
Khâm,
và
chứng
kiến
một
gánh
hát
giải
thể
ngay
trước
xí
nghiệp
của
mình.
Anh
em
nghệ
sĩ
đói
quá,
ông
động
lòng
xuất
tiền
ra
cho
họ
ăn
uống.
Thế
là
các
soạn
giả
ấy
“xúi”
ông
mua
lại
xác
gánh,
làm
bầu
cải
lương.
Ông
nghe
lời,
mua
liền,
năm
1963,
đặt
tên
Hoa
Mùa
Xuân,
vài
năm
sau
đổi
thành
Dạ
Lý
Hương.
Nhưng
ông
giao
cho
nhóm
bạn
này
quản
lý
trực
tiếp,
còn
ông
ban
ngày
ở
xưởng
giấy,
ban
đêm
mới
xách
xe
lạng
xuống
gánh
hát.
Tuy
nhiên,
ông
có
đặt
một
văn
phòng
hành
chính
cho
Dạ
Lý
Hương
ngay
trong
xưởng
giấy,
và
ngồi
đó
duyệt
tuồng
để
chi
tiền
đầu
tư.
Ông
nói:
“Chắc
cái
máu
kinh
doanh
giúp
tôi
“đánh
hơi”
được
tuồng
nào
ăn
khách,
và
đào
kép
nào
“ngon
lành”
thì
mời
về
ký
hợp
đồng,
mấy
năm
phất
lên,
thật
là
sung
sướng”.
Đúng
là
Dạ
Lý
Hương
từng
nắm
trong
tay
những
tên
tuổi
như
Út
Bạch
Lan,
Út
Trà
Ôn,
Thanh
Sang,
Dũng
Thanh
Lâm,
Bạch
Tuyết,
Hùng
Cường,
Ngọc
Giàu,
Thành
Được,
Thanh
Tú,
Trang
Bích
Liễu,
Phương
Quang...
Có
lúc
Thanh
Nga
cũng
về
đầu
quân.
Những
vở
tuồng
nổi
tiếng
như
Tuyệt
tình
ca,
Tướng
cướp
Bạch
Hải
Đường,
Cô
gái
Đồ
Long...
đã
đưa
Dạ
Lý
Hương
thành
đại
bang.
Đến
1975,
các
đoàn
hát
vô
tập
thể,
dần
xuống
dốc,
năm
1994
thì
ông
bỏ
hẳn
nghề
hát
xướng
mà
vô
chùa
Nghệ
Sĩ.
|
Hoàng Kim

