Bài tân cổ về đạo Phật có giá trị nhất
- Thứ tư - 18/09/2013 06:58
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Được
cái
này
mất
cái
kia,
đó
cũng
là
cách
an
ủi
đề
sống,
nhưng
ngày
nay
nếu
các
bạn
có
dịp
đi
chùa,
nhà
thờ
vào
những
ngày
đặc
biệt
ở
Việt
Nam,
bạn
sẽ
thấy
người
Việt
chúng
ta
đến
với
đạo,
đặc
biệt
là
đạo
phật
động
đảo
hơn
bao
giờ
hết,thành
tâm
hơn
bao
giờ
hết,
duờng
như
bà
con
càng
ngày
càng
nhìn
thấy
rõ
cuộc
sống
chỉ
là
tạm
bợ
trần
thế,
với
những
vụ
án
chấn
động
kinh
hoàng,
tình
máu
mũ
nhẹ
hơn
giá
trị
đất
đai,
nhà
cửa,
vàng
vòng,
rồi
thiên
tai
bão
lụt,
cái
bệnh,
cái
đói
cái
nghèo.....Những
cuộc
hoằng
pháp
có
hàng
vạn
phật
tử
với
nhiều
kỳ
lên
hàng
trăm
với
cả
nghìn
phật
tử
tham
dự,
nhiều
phật
tử
kệ
lại
đời
mình
giống
y
như
lời
phật
đã
nói
cách
đây
mấy
nghìn
năm
một
cách
xúc
động,
đong
đầy
nước
mắt...
nhiều
chùa
lớn
nhỏ
mọc
lên,
chùa
nào
cũng
đầy
phật
tử.
Thấy
được
xu
hướng
phát
triền
này,
những
nhà
làm
nghệ
thuật
cải
lương
cũng
len
lõi
vào
mảnh
đất
màu
mở
này,
nhiều
nghệ
sĩ
hợp
tác
với
các
sư,
các
sãi
cho
ra
đời
nhiều
tuồng
cải
lương
nhiều
bài
vọng
cổ
về
phật
pháp
cho
việc
truyền
bá
đạo,
nhiều
Trường
Ca
về
Phật
cũng
ra
đời.
Đa
số
các
nghệ
sĩ
đều
có
tham
gia
những
đề
tài
về
phật
pháp,
nhiều
nghệ
sĩ
ăn
chay
trường,
nam
mô
a
di
đà
phật
suốt
đến
nổi
khán
giả
tưởng
như
là
đã
đi
tu.
Nghe qua bao nhiêu tuồng, nhiều bài tân cổ giao duyên dành cho đạo Phật ngày nay, nhưng chưa thấy có bài nào qua mặt được bài tân cổ giao duyên xưa " Luật sư nhà sư " do hai nghệ sĩ tài danh Hùng Cường và Phượng Liên trình bày, qua nhiều lần cố tìm tông tích người sáng tác nhưng đều vô vọng nhưng chúng ta có thể đoán rằng qua nền tảng những vờ tuồng về phật hay như Giữa Chốn Bụi Hồng (Hà Triều-Hoa Phượng), Yêu Người Điên(Mộc Linh), Tu là cõi phúc(Viễn Châu)...thì có thể cho rằng tác giả bài này là Hà Triều-Hoa Phượng; vốn với những thủ pháp viết văn phong sống động về hình ảnh, cũng như nội dung, xâm nhập vào cuộc sống, đời sống nhân vật và xã hội, hai ông chắt chiu từng từ từng câu viết, vận dụng những câu nói xưa, những quan niệm sống của ông bà, những triết lý của đạo phật...nhưng đó chỉ là đoán già đoán non, vỉ thế hệ sáng tác xưa, nhiều nguời tài năng không kém nhưng cường độ sáng tác thấp mà thôi. Không cần phân tích, chính nội dung bài hát đã nói lên cái hay, cái đẹp của nó.
Sau đây là lời bài tân cổ giao duyên Luật sư nhà sư (NS Hùng Cường và Phượng Liên Trình bày.) do chị tuyetmai, một thành viên ban điều hành của Cải Lương Việt Nam chấm com, người không tiếc thời gian và công sức khi đánh ra lời của hàng trăm bài tân cổ và tuồng cải lương.
NAM :Ngày đêm quỳ trước, trước liên đài,
Cầu xin phật Tổ Như Lai chứng lòng
Độ con thời rũ sạch bụi hồng,
Lục căn mà căn sớm dứt, lục thông sớm thành.
NỮ : Anh Lương !
Tại sao anh bỏ em trốn đi quy y thí phát ?
Anh còn nhớ chăng , hồi em học y khoa anh ngồi trường Luật, hẹn ra trường xây hạnh phúc bên nhau. Nay anh đậu luật sư , em chiếm bằng bác sĩ, tiền tài danh vọng đang mời đón chúng ta, hỏi còn vinh hiển nào hơn, sao anh lại giam mình nơi Phật Tự ?
NAM : Nam mô a di đà Phật !
Vọng cổ câu 1 :
Cô Huệ ơi, Bác sĩ có thể cứu bịnh chớ không cứu tử, Luật sư chỉ gở tội hình của đương sự đâu bằng giúp cho họ sớm tu thân bỏ dữ theo.....lành,
Nên tôi quyết xả thân khổ hạnh tu hành,
Tìm đạo lý dắt dìu nhân loại, thoát khỏi vòng khổ ải trầm luân,
Người với người tương ái tương thân, cho hoa tình thương nở rực cỏi trần,
Chẳng còn ai ích kỷ hại nhân đừơng không lượm của rơi nhà khỏi lo đóng cửa.
Nói dặm :
NỮ : Anh người Âu học văn minh mà không thực tế để nhìn xa,
NAM : Ta ngót ba mươi tuổi đời, phù sinh gẫm có mấy hồi mà vui.
Vọng cổ câu 2 :
NỮ : Lương ơi, anh vứt chiếc áo Luật sư để mang vào thân lớp nâu sòng áo bả, khiến em đau nhói tim gan vì tan rã mộng ban đầu,
Bấy lâu ta vun quén vườn xuân cho hoa lá đượm hương màu,
Một trời hạnh phúc huy hoàng diễm lệ, đang đợi chờ ở hôn lễ hai ta
Sao anh vào chùa kinh kệ ngâm nga, bỏ sách Luật nhện giăng bụi bám,
Bỏ vườn hạnh phúc cho nắng mưa dày dạn, liểu đợi hoa chờ lỡ cả mùa xuân.
Ngâm thơ :
NAM : Chớ luyến tình yêu chớ luyến đời
Cỏi trần đau khổ lắm người ơi,
Lợi danh tiến thoái gây phiền não
Ba vạn sáu ngàn ngày cũng phủi trôi.
Vọng cổ câu 4 :
NỮ : Trong kiếp hiện sinh, có ai chối bỏ được ái tình danh lợi, cũng như thân cây dù mọc trên mảnh đất phù sa mát rượi, vẫn phải vươn mình hứng lấy sương đông tuyết hạ cho nhựa sống tràn cây đẹp lá tươi.......cành,
Thì tại sao anh bỏ nghề Luật sư vào cửa Phật tu hành,
Anh xa lánh gia đình xã hội, quên lảng bao người đang chờ đợi anh,
Trong ấy có nghĩa mẹ cha tình chồng vợ , nợ tổ quốc ơn đồng bào chủng tộc,
Mỏ chuông không át được tiếng than thảm khốc , thà giúp kẻ quanh ta đang nheo nhóc sống cơ hàn.
Dặm :
NAM : Dưới sông cá lớn ăn cá bé,
Trên bờ thú dữ xé thú hiền,
NỮ : Mạnh còn yếu mất đời là thế
Cỏ mọc hoa tàn lẻ tự nhiên.
Vọng cổ câu 5 :
NAM : Huệ ơi, hoa mới nở sắc hương nồng tinh tuý, người mới sinh ra tâm ý vốn lương hiền,
Lớn dần lên dần bị lôi cuốn theo mùi vật chất lợi tiền,
Gái bất hạnh lăng loàn trái đạo, trai vô nghì bội nghĩa vong ân,
Con một nhà ganh ghét tranh phân,dân một nước giựt giành sát hại,
Nếu không đạo từ bi bác ái thì làm sao cho khắp chúng sanh người biết thương người.
Dặm :
NỮ : Thường đời ta hãy sống nơi trần,
Đem chí tài ra giúp nước dân,
NAM : Đuốc phàm không thể soi đời tối
Nhờ ánh đạo vàng rọi thế gian.
Vong cổ câu 6 :
NỮ : Trời Phật ở xa, đồng bào ta trước mắt, kẻ thiếu nhà ở cơm ăn áo mặc,
Người bị nạn tai hiếp bức hàm oan, sở học của anh nên đem cứu gở cho họ an,
Cũng như em đem nghề thuốc giúp người bịnh khổ,
chớ ngồi đây tay chuông tay mỏ,Miệng ê a cứu dân nước được nào.
NAM : Tát Biển Đông không thể dùng gào đôi bàn tay thế nhân không cứu được một cỏi trần đầy đau khổ,
Cầu nguyện Đức Như Lai Phật Tổ đem thuyền Bát Nhã,
Đưa loài người qua biển khổ trầm luân.
Nghe qua bao nhiêu tuồng, nhiều bài tân cổ giao duyên dành cho đạo Phật ngày nay, nhưng chưa thấy có bài nào qua mặt được bài tân cổ giao duyên xưa " Luật sư nhà sư " do hai nghệ sĩ tài danh Hùng Cường và Phượng Liên trình bày, qua nhiều lần cố tìm tông tích người sáng tác nhưng đều vô vọng nhưng chúng ta có thể đoán rằng qua nền tảng những vờ tuồng về phật hay như Giữa Chốn Bụi Hồng (Hà Triều-Hoa Phượng), Yêu Người Điên(Mộc Linh), Tu là cõi phúc(Viễn Châu)...thì có thể cho rằng tác giả bài này là Hà Triều-Hoa Phượng; vốn với những thủ pháp viết văn phong sống động về hình ảnh, cũng như nội dung, xâm nhập vào cuộc sống, đời sống nhân vật và xã hội, hai ông chắt chiu từng từ từng câu viết, vận dụng những câu nói xưa, những quan niệm sống của ông bà, những triết lý của đạo phật...nhưng đó chỉ là đoán già đoán non, vỉ thế hệ sáng tác xưa, nhiều nguời tài năng không kém nhưng cường độ sáng tác thấp mà thôi. Không cần phân tích, chính nội dung bài hát đã nói lên cái hay, cái đẹp của nó.
Sau đây là lời bài tân cổ giao duyên Luật sư nhà sư (NS Hùng Cường và Phượng Liên Trình bày.) do chị tuyetmai, một thành viên ban điều hành của Cải Lương Việt Nam chấm com, người không tiếc thời gian và công sức khi đánh ra lời của hàng trăm bài tân cổ và tuồng cải lương.
NAM :Ngày đêm quỳ trước, trước liên đài,
Cầu xin phật Tổ Như Lai chứng lòng
Độ con thời rũ sạch bụi hồng,
Lục căn mà căn sớm dứt, lục thông sớm thành.
NỮ : Anh Lương !
Tại sao anh bỏ em trốn đi quy y thí phát ?
Anh còn nhớ chăng , hồi em học y khoa anh ngồi trường Luật, hẹn ra trường xây hạnh phúc bên nhau. Nay anh đậu luật sư , em chiếm bằng bác sĩ, tiền tài danh vọng đang mời đón chúng ta, hỏi còn vinh hiển nào hơn, sao anh lại giam mình nơi Phật Tự ?
NAM : Nam mô a di đà Phật !
Vọng cổ câu 1 :
Cô Huệ ơi, Bác sĩ có thể cứu bịnh chớ không cứu tử, Luật sư chỉ gở tội hình của đương sự đâu bằng giúp cho họ sớm tu thân bỏ dữ theo.....lành,
Nên tôi quyết xả thân khổ hạnh tu hành,
Tìm đạo lý dắt dìu nhân loại, thoát khỏi vòng khổ ải trầm luân,
Người với người tương ái tương thân, cho hoa tình thương nở rực cỏi trần,
Chẳng còn ai ích kỷ hại nhân đừơng không lượm của rơi nhà khỏi lo đóng cửa.
Nói dặm :
NỮ : Anh người Âu học văn minh mà không thực tế để nhìn xa,
NAM : Ta ngót ba mươi tuổi đời, phù sinh gẫm có mấy hồi mà vui.
Vọng cổ câu 2 :
NỮ : Lương ơi, anh vứt chiếc áo Luật sư để mang vào thân lớp nâu sòng áo bả, khiến em đau nhói tim gan vì tan rã mộng ban đầu,
Bấy lâu ta vun quén vườn xuân cho hoa lá đượm hương màu,
Một trời hạnh phúc huy hoàng diễm lệ, đang đợi chờ ở hôn lễ hai ta
Sao anh vào chùa kinh kệ ngâm nga, bỏ sách Luật nhện giăng bụi bám,
Bỏ vườn hạnh phúc cho nắng mưa dày dạn, liểu đợi hoa chờ lỡ cả mùa xuân.
Ngâm thơ :
NAM : Chớ luyến tình yêu chớ luyến đời
Cỏi trần đau khổ lắm người ơi,
Lợi danh tiến thoái gây phiền não
Ba vạn sáu ngàn ngày cũng phủi trôi.
Vọng cổ câu 4 :
NỮ : Trong kiếp hiện sinh, có ai chối bỏ được ái tình danh lợi, cũng như thân cây dù mọc trên mảnh đất phù sa mát rượi, vẫn phải vươn mình hứng lấy sương đông tuyết hạ cho nhựa sống tràn cây đẹp lá tươi.......cành,
Thì tại sao anh bỏ nghề Luật sư vào cửa Phật tu hành,
Anh xa lánh gia đình xã hội, quên lảng bao người đang chờ đợi anh,
Trong ấy có nghĩa mẹ cha tình chồng vợ , nợ tổ quốc ơn đồng bào chủng tộc,
Mỏ chuông không át được tiếng than thảm khốc , thà giúp kẻ quanh ta đang nheo nhóc sống cơ hàn.
Dặm :
NAM : Dưới sông cá lớn ăn cá bé,
Trên bờ thú dữ xé thú hiền,
NỮ : Mạnh còn yếu mất đời là thế
Cỏ mọc hoa tàn lẻ tự nhiên.
Vọng cổ câu 5 :
NAM : Huệ ơi, hoa mới nở sắc hương nồng tinh tuý, người mới sinh ra tâm ý vốn lương hiền,
Lớn dần lên dần bị lôi cuốn theo mùi vật chất lợi tiền,
Gái bất hạnh lăng loàn trái đạo, trai vô nghì bội nghĩa vong ân,
Con một nhà ganh ghét tranh phân,dân một nước giựt giành sát hại,
Nếu không đạo từ bi bác ái thì làm sao cho khắp chúng sanh người biết thương người.
Dặm :
NỮ : Thường đời ta hãy sống nơi trần,
Đem chí tài ra giúp nước dân,
NAM : Đuốc phàm không thể soi đời tối
Nhờ ánh đạo vàng rọi thế gian.
Vong cổ câu 6 :
NỮ : Trời Phật ở xa, đồng bào ta trước mắt, kẻ thiếu nhà ở cơm ăn áo mặc,
Người bị nạn tai hiếp bức hàm oan, sở học của anh nên đem cứu gở cho họ an,
Cũng như em đem nghề thuốc giúp người bịnh khổ,
chớ ngồi đây tay chuông tay mỏ,Miệng ê a cứu dân nước được nào.
NAM : Tát Biển Đông không thể dùng gào đôi bàn tay thế nhân không cứu được một cỏi trần đầy đau khổ,
Cầu nguyện Đức Như Lai Phật Tổ đem thuyền Bát Nhã,
Đưa loài người qua biển khổ trầm luân.