|
Từ
lâu,
chúng
ta
vẫn
nêu
cao
khẩu
hiệu,
đồng
thời
cũng
là
mục
tiêu
phấn
đấu:
"Xây
dựng
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến...".
Thế
nhưng,
đã
có
lúc
nào
chúng
ta
thực
sự
tìm
hiểu,
lý
giải
một
cách
chính
xác,
cụ
thể
về
nội
hàm
của
khẩu
hiệu
đó,
cũng
như
đi
sâu
nghiên
cứu
để
hoạch
định
ra
một
lộ
trình
thực
hiện
mục
tiêu
đó,
bằng
những
chương
trình,
kế
hoạch
cùng
những
biện
pháp
cụ
thể
để
có
thể
biến
nó
thành
hiện
thực?
Tình
trạng
ì
ạch,
lúng
túng
của
sân
khấu
hôm
nay
có
nhiều
nguyên
nhân,
trong
đó
có
một
nguyên
nhân
quan
trọng,
có
tính
chiến
lược,
đồng
thời
cũng
là
một
nguyên
nhân
có
tính
phổ
biến
ở
xã
hội
ta.
Đó
là
thói
quen
thích
đề
ra
những
khẩu
hiệu
rất
kêu,
những
mục
tiêu
to
tát,
lý
tưởng,
nhưng
lại
không
tính
đếm
gì
đến
hiện
thực
khách
quan,
càng
không
tạo
ra
những
điều
kiện
cần
và
đủ
có
thể
thực
hiện
mục
tiêu
đó.
Nói
gọn
lại,
đó
là
cái
bệnh
"nói
nhiều,
làm
ít",
"nói
thì
hay,
làm
thì
dở"...
Làm
sao
có
thể
có
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến
khi
mà
trên
mọi
phương
diện,
sân
khấu
chúng
ta
đều
thiếu
hụt
đủ
thứ?
Nhìn
vào
lực
lượng
làm
nghề,
từ
lâu
chúng
ta
đã
báo
động
tình
trạng
thiếu
hụt
các
tài
năng
trẻ
-
những
người
có
trách
nhiệm
chủ
yếu
trong
việc
xây
dựng
nền
sân
khấu
tương
lai.
Từ
nhiều
năm
nay,
mặc
dù
các
trường
sân
khấu
đã
đào
tạo
ra
nhiều
thế
hệ
đạo
diễn,
diễn
viên
trẻ,
nhưng
kết
quả
ra
sao
thì
tất
cả
chúng
ta
đều
đã
rõ.
Điển
hình
nổi
bật
gần
đây
nhất
là
trong
Hội
diễn
sân
khấu
kịch
nói
vừa
qua,
những
gương
mặt
diễn
viên
lâu
năm
trong
nghề
vẫn
chiếm
các
vị
trí
chủ
chốt
trong
hầu
hết
các
vở
diễn,
trong
đó
nhiều
người
tuổi
tác
khá
cao
vẫn
phải
"cưa
sừng
làm
nghé"...
Lác
đác
cũng
có
một
vài
gương
mặt
trẻ
sáng
giá,
nhưng
chỉ
là
một
con
số
nhỏ
nhoi
không
đáng
kể.
Với
con
số
trên
dưới
một
trăm
đoàn
nghệ
thuật
trong
cả
nước,
hàng
năm
sân
khấu
cần
dựng
mới
hàng
trăm
vở
diễn,
nhưng
lực
lượng
đạo
diễn
chủ
yếu
vẫn
phải
trông
cậy
vào
một
số
rất
ít
tên
tuổi
quá
quen
thuộc...
Số
đạo
diễn
trẻ
ra
trường
từ
nhiều
năm
nay
khó
có
thể
chen
chân,
trừ
một
vài
người
may
mắn
là
Trưởng
đoàn...
Lực
lượng
tác
giả
tuy
đông,
nhưng
số
người
thực
sự
có
vở
được
dàn
dựng
cũng
không
nhiều.
Phần
lớn
cũng
đã
đứng
tuổi.
Các
cây
bút
trẻ
cũng
có
xuất
hiện
lẻ
tẻ,
nhưng
vẫn
còn
ở
dạng
"nghiệp
dư",
thiếu
hẳn
một
quá
trình
đào
tạo
cơ
bản.
Họ
có
thể
có
năng
khiếu,
nhưng
lại
thiếu
hụt
về
kiến
thức
sân
khấu,
về
vốn
sống
cũng
như
nghề
nghiệp...
Làm
sao
có
thể
hy
vọng
có
được
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến
khi
lực
lượng
sáng
tạo
chủ
chốt
quá
thiếu
hụt
cả
về
số
lượng
lẫn
chất
lượng,
ngay
cả
khi
chỉ
để
tạo
ra
một
số
tác
phẩm
tương
đối
có
chất
lượng
nghệ
thuật,
phục
vụ
được
yêu
cầu
thưởng
thức
nghệ
thuật
của
công
chúng
hôm
nay
chứ
chưa
nói
gì
đến
ngày
mai?
Nghệ
thuật
sân
khấu
nhất
thiết
phải
có
một
sàn
diễn
với
những
phương
tiện,
kỹ
thuật
nhất
định
để
tạo
ra
một
môi
trường
sáng
tạo
có
hiệu
quả
nghe
nhìn
cao.
Một
nền
sân
khấu
tiên
tiến
lại
càng
không
thể
thiếu
được
điều
đó.
Thế
mà
cả
nửa
thế
kỷ
nay,
các
nhà
hát,
các
rạp
hát
của
chúng
ta
vẫn
chẳng
có
một
sự
đổi
mới
nào
cả.
Vẫn
nguyên
xi
thứ
sân
khấu
hộp
cũ
kỹ.
Vẫn
những
phông
màn,
bục
bệ
làm
bằng
hai
chất
liệu
nghèo
nàn:
gỗ
và
vải,
trong
khi
đó
trên
thế
giới,
người
ta
đã
có
từ
lâu
hàng
chục
chất
liệu
tạo
hình
hiện
đại.
Cũng
có
đôi
chút
trang
thiết
bị
mới
khá
hơn
trước,
như
một
số
đèn
có
công
suất
cao,
như
dàn
micro
không
dây
thay
cho
những
"đùm
mắm
tôm"
trước
đây
ở
miền
Bắc,
những
"cục
gạch"
bay
tứ
tung
trên
sân
khấu
miền
Nam,
và
một
vài
thiết
bị
kỹ
thuật
đơn
giản,
như
máy
phun
khói,
mà
ở
Hội
diễn
Kịch
nói
Hải
Phòng
vừa
qua,
Ban
giaëm
khảo
và
khán
giả
ngồi
sát
sân
khấu
đã
nhiều
phen
muốn
tắc
thở
vì
bị
ngợp
khói
.
Từ
thế
kỷ
trước,
các
Nhà
hát
của
nhiều
nước
trên
thế
giới
đã
có
những
đổi
mới
dữ
dội
với
các
trang
thiết
bị
hiện
đại.
Từ
lâu,
kỹ
thuật
số
đã
được
đưa
vào
hệ
thống
điều
khiển
ánh
sáng,
tiếng
động,
âm
nhạc...
tạo
ra
những
hiệu
quả
vừa
chính
xác,
vừa
có
tính
nghệ
thuật
cao.
Sàn
diễn
với
các
thiết
bị,
máy
móc
hiện
đại
cho
phép
người
đạo
diễn
tha
hồ
sáng
tạo
các
không
gian
khác
nhau
tuỳ
theo
yêu
cầu
nghệ
thuật
của
từng
vở
diễn,
vừa
mới
lạ,
vừa
hấp
dẫn.
Sân
khấu
quay
đã
trở
thành
lỗi
thời
từ
nhiều
năm
nay,
nhưng
ở
ta
không
biết
đến
bao
giờ
mới
có.
Nói
cho
phải
cũng
có
hai
rạp
có
thiết
kế
loại
sân
khấu
này
(Cung
hữu
nghị
Việt
Xô,
Hà
Nội
và
Nhà
hát
Hoà
Bình,
TP.HCM),
nhưng
nó
chưa
bao
giờ
được
sử
dụng,
có
lẽ
vì
phải
sợ
tốn
tiền
điện
khi
phải
vận
hành?
Nói
gì
đến
các
loại
máy
móc
hiện
đại
khác.
Vừa
qua,
ở
Hội
diễn
kịch
nói
Hải
Phòng,
Nhà
hát
Tuổi
trẻ
trong
vở
Ngoại
phạm,
đã
sử
dụng
một
động
cơ
điện
để
kéo
một
bộ
phận
trang
trí
lên
cao,
tạo
thành
một
con
thuyền
bồng
bềnh
cách
mặt
sàn
sân
khấu
khoảng
vài
ba
mét.
Máy
móc,
kỹ
thuật
cũng
đơn
giản,
nhưng
phòng
khán
giả
vẫn
ồn
lên
vì
kinh
ngạc
và
thán
phục,
vì
sân
khấu
ta
chưa
bao
giờ
làm
được
điều
đó.
Và
Nhà
hát
cũng
đã
phải
chi
một
số
tiền
không
nhỏ
mà
không
phải
đơn
vị
sân
khấu
nào
cũng
dám
bỏ
ra
để
làm
những
công
việc
tương
tự...
Mọi
sự
so
sánh
đều
khập
khiễng,
nhưng
chúng
ta
vẫn
không
thể
không
so
sánh.
Chẳng
hạn,
mấy
năm
qua,
ngành
thể
dục
thể
thao
đã
xây
dựng
không
biết
bao
nhiêu
công
trình
mới
với
các
trang
thiết
bị
hiện
đại
dành
cho
các
cuộc
thi
đấu
thể
thao,
từ
Trung
ương
cho
đến
cácTỉnh,
Thành
phố
(nhiều
nơi
có
tới
hai,
ba
công
trình).
Còn
ngành
văn
hoá
thì
sao?
Đã
có
một
Nhà
hát
hiện
đại
nào
được
xây
dựng
mới
trong
cả
nước
chưa?
Hay
niềm
tự
hào
của
chúng
ta
vẫn
chỉ
dựa
vào
cái
Nhà
hát
lớn
Hà
Nội
của
thực
dân
Pháp
xây
dựng
từ
đầu
thế
kỷ
trước?
Mà
về
mặt
sàn
diễn,
nó
cũng
đã
lạc
hậu
khá
xa
so
với
thiên
hạ
rồi.
Hơn
thế
nữa,
đối
với
các
đoàn
nghệ
thuật
sân
khấu
chúng
ta,
mấy
ai
đã
dám
bước
vào
đó
để
diễn,
nếu
không
kiếm
được
nhà
tài
trợ
hoặc
nếu
không
đúng
vào
dịp
hội
hè,
lễ
lạt?
Chỉ
vì
một
lẽ
đơn
giản,
số
tiền
thuê
Rạp
quá
cao"
!
Một
nền
sân
khấu
nghèo
nàn
về
kính
phí
hoạt
động
thì
làm
sao
có
thể
yêu
cầu
cao,
lại
càng
không
thể
đòi
hỏi
nó
phải
"tiên
tiến"?
Hãy
thử
so
sánh
kinh
phí
dành
cho
một
vở
diễn
hôm
nay
của
các
Đoàn
nói
chung
(chỉ
vài
chục
triệu
cho
tới
không
quá
một
trăm
triệu)
với
số
tiền
đầu
tư
cho
một
Live
shoow
của
một
ngôi
sao
nhạc
trẻ
như
Mỹ
Tâm
chẳng
hạn
(một
tỷ
rưỡi
cho
một
đêm
diễn),
ta
sẽ
thấy
vừa
tủi
thân,
vừa
xấu
hổ.
Đó
là
chưa
kể
số
tiền
đó
đâu
có
được
sử
dụng
hết
cho
việc
dàn
dựng.
Từ
nơi
cấp
kinh
phí
đến
tay
chúng
ta,
chúng
đã
rơi
vãi
khá
nhiều
trên
dọc
đường!
Lại
phải
làm
một
sự
so
sánh
với
sân
khấu
nước
ngoài
để
thấy
sự
lạc
hậu
về
mặt
tiền
nong
của
sân
khấu
chúng
ta.
Chẳng
hạn,
ở
Trung
Quốc
khi
dựng
vở
"Công
chúa
Turanđốt"
dưới
hình
thức
dân
tộc,
do
Trương
Nghệ
Mưu
đạo
diễn,
người
ta
đã
dám
đầu
tư
cả
triệu
đô-la...
Còn
ở
Mỹ,
một
vở
Nhạc
kịch
trung
bình
cũng
tốn
kém
tiền
triệu
(tất
nhiên
không
phải
là
tiền
triệu
Việt
).
Tất
nhiên,
tiền
không
phải
là
tất
cả,
càng
không
phải
cứ
có
nhiều
tiền
là
làm
ra
được
tác
phẩm
hay.
Thế
nhưng
với
số
tiền
đầu
tư
quá
nghèo
nàn,
thì
cũng
không
nên
đòi
hỏi
nhiều,
càng
không
nên
đề
ra
những
mục
tiêu
cao
xa,
không
thể
thực
hiện
được.
Bằng
vào
kinh
nghiệm
làm
sân
khấu
gần
nửa
thế
kỷ
nay,
cộng
với
sự
theo
dõi
quan
sát
tình
hình
sân
khấu
trên
thế
giới,
tôi
có
thể
khẳng
định
rằng,
một
nền
sân
khấu
tiền
ít
không
bao
giờ
có
thể
trở
thành
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến
được.
Đến
đây,
chắc
chắn
có
bạn
sẽ
hỏi:
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến
đâu
phải
chỉ
dừng
lại
ở
chuyện
con
người,
chuyện
tiền
nong,
chuyện
cơ
sở
vật
chất,
kỹ
thuật;
nói
chung
là
ở
khâu
hình
thức?
Còn
vấn
đề
nội
dung
nữa
chứ?
Vâng!
Đúng
thế!
Nói
đến
một
nền
nghệ
thuật
tiên
tiến
không
thể
không
đề
cập
đến
vấn
đề
nội
dung
của
nó.
Về
phương
diện
này,
có
lẽ
trong
chúng
ta
không
ai
có
thể
phủ
nhận
những
cố
gắng
của
chúng
ta
trong
nhiều
năm
qua.
Thế
nhưng,
nếu
nhìn
thẳng
vào
sự
thật
thì
chúng
ta
cũng
đành
phải
thừa
nhận
rằng
sân
khấu
chúng
ta
lúc
này
đây
vẫn
đang
còn
lạc
hậu
khá
xa
so
với
thời
đại.
Nói
cho
phải,
ở
thế
kỷ
trước,
cũng
có
một
dạo
sân
khấu
đã
làm
được
công
việc
"đầu
tầu"
trong
việc
phản
ánh
những
vấn
đề
bức
xúc,
nóng
bỏng
của
xã
hội,
với
những
vở
diễn
như:
Nhân
danh
công
lý,
Tôi
và
chúng
ta,
Mùa
hè
ở
biển,
Hồn
Trương
Ba
da
hàng
thịt,
Bộ
ba
:
Bài
ca
giữ
nước....
Thế
nhưng,
tất
cả
đều
đã
trở
thành
dĩ
vãng.
Sân
khấu
hôm
nay,
những
năm
đầu
của
thế
kỷ
21,
đã
có
những
đột
phá
gì
mới
mẻ,
đáng
nể
trọng?
Cuộc
đời
ngoài
kia
ngổn
ngang,
bộn
bề
bao
nhiêu
vấn
đề
dữ
dội,
với
những
biến
động
từng
ngày
từng
giờ
trên
mọi
lĩnh
vực...
Con
người
Việt
hôm
nay
đã
có
những
chuyển
động
hoàn
toàn
khác
trước
về
mặt
nhận
thức
tư
tưởng,
tình
cảm,
thể
hiện
trong
cách
sống,
cách
làm
việc,
cách
suy
nghĩ...
Trong
một
xã
hội
cởi
mở,
với
nhiều
kênh
thông
tin
tự
do
hơn,
phức
tạp
hơn,
với
sự
phong
phú
và
sâu
sắc
của
các
tác
phẩm
nghệ
thuật
hiện
đại
của
thế
giới
tràn
ngập
trong
đời
sống
tinh
thần...,
sân
khấu
chúng
ta
vẫn
chỉ
loanh
quanh
trong
một
số
đề
tài
hạn
hẹp,
vất
vả
với
một
số
vấn
đề
"biết
rồi,
khổ
lắm,
nói
mãi",
luẩn
quẩn
với
những
nhân
vật
quen
thuộc
dưới
dạng
những
khái
niệm
khô
khan,
hoặc
công
thức
cứng
nhắc...
mà
hậu
quả
của
nó
là
sự
lạnh
nhạt
của
khán
giả
đối
với
sân
khấu
ngày
càng
gia
tăng,
là
điều
mà
chúng
ta
rất
đau
lòng
nhưng
không
phải
có
thể
khắc
phục
một
sớm
một
chiều.
Ở
đây
có
phần
trách
nhiệm
của
những
người
làm
sân
khấu,
nhưng
then
chốt
quan
trọng
hơn
để
có
thể
tháo
gỡ
tình
trạng
đáng
buồn
này
lại
nằm
ngoài
phạm
vi
và
khả
năng
giải
quyết
của
anh
chị
em
nghệ
sĩ
chúng
ta.
Đó
là
cái
cơ
chế
lãnh
đạo
và
quản
lý
nghệ
thuật
của
Nhà
nước
quá
cũ
kỹ,
lạc
hậu
trong
điều
kiện
xã
hội
đã
chuyển
mạnh
sang
cơ
chế
thị
trường.
Chẳng
hạn,
vào
những
năm
70
của
thế
kỷ
trước,
sân
khấu
chúng
ta
đã
phải
đấu
tranh
mãi
mới
xoá
bỏ
được
chế
độ
duyệt
kịch
bản
trước
khi
dàn
dựng
và
thay
thế
chế
độ
Hội
đồng
duyệt
có
quyền
sinh
quyền
sát
bằng
Hội
đồng
nghệ
thuật
chỉ
làm
nhiệm
vụ
đóng
góp
ý
kiến
trước
khi
vỡ
diễn
ra
mắt
khán
giả...Vậy
mà,
mấy
chục
năm
sau,
bước
sang
thế
kỷ
21
rồi,
mọi
chuyện
lại
quay
trở
lại
y
nguyên
như
cũ.
Đáng
buồn
hơn
nữa,
ở
một
số
nơi,
trong
Hội
đồng
duyệt
vở
lại
có
thêm
cả
một
ông
công
an
và
một
bà
tài
chính...
Điều
này,
mỉa
mai
thay,
lại
đã
được
một
vị
quan
chức
Bộ
văn
hoá
khẳng
định
trên
báo
chí
là
cần
thiết!
Chả
trách
đã
có
không
biết
bao
nhiêu
chuyện
cười
ra
nước
mắt
trong
việc
duỵệt
vở,
mà
người
hứng
chịu
mọi
đau
khổ
lại
chính
là
anh
chị
em
nghệ
sĩ
chúng
ta.
Đó
mới
chỉ
là
một
trong
rất
nhiều
ví
dụ
về
sự
bất
hợp
lý,
phi
nghệ
thuật
của
cái
cơ
chế
quản
lý
sân
khấu
hiện
nay,
là
một
trong
những
nguyên
nhân
chủ
yếu
dẫn
đến
tình
trạng
sân
khấu
cứ
ì
ạch,
dẫm
chân
tại
chỗ,
nói
gì
đến
chuyện
trở
thành
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến.
Thế
giới
hôm
nay
là
một
thế
giới
giao
lưu,
hội
nhập.
Không
còn
cái
tình
trạng
"ở
nhà
nhất
mẹ,
nhì
con”
"đóng
cửa
khen
nhau"...
như
trước
nữa.
Chỉ
với
những
nội
dung
hạn
hẹp
trong
một
số
đề
tài,
một
số
vấn
đề
hạn
chế,
sân
khấu
lạc
hậu
ngay
cả
với
khán
giả
trong
nước,
thì
làm
sao
có
thể
vỗ
ngực,
tự
xưng
là
"tiên
tiến"
với
thiên
hạ
được.
Chả
nhẽ
lại
chỉ
"tiên
tiến"
với
chính
mình?
Một
nền
nghệ
thuật
tiên
tiến
là
một
nền
nghệ
thuật
đứng
ở
hàng
đầu
trong
công
cuộc
đấu
tranh
cho
lẽ
phải,
cho
sự
công
bằng,
cho
sự
tiến
bộ
của
nhân
loại.
Nền
nghệ
thuật
đó
cũng
không
ngại
đối
diện
với
những
thế
lực
đen
tối,
với
cái
ác,
cái
xấu
đang
huỷ
hoại
những
giá
trị
vật
chất
và
tinh
thần
của
cuộc
sống...
Sân
khấu
của
chúng
ta
những
năm
qua
cũng
đã
có
một
số
vở
đã
mạnh
dạn
"tuyên
chiến"
với
những
hiện
tượng
tiêu
cực
trong
xã
hội,
nhưng
cũng
chỉ
mới
dừng
lại
ở
tính
chất
chạy
theo
thời
sự,
theo
kiểu
sau
vụ
Năm
Cam
ngoài
đời
thì
sân
khấu
lập
tức
có
ngay
kịch
diễn
về
Sáu
Quýt
mà
thôi.
Tính
tiên
phong,
tính
dự
báo,
tính
phát
hiện
và
khái
quát
một
cách
sâu
sắc
những
vấn
đề
của
cuộc
sống,
với
những
giá
trị,
những
ý
nghĩa
nhân
bản,
có
tính
nhân
loại,
tính
toàn
cầu
là
điều
sân
khấu
chúng
ta
hầu
như
thiếu
vắng
hẳn.
Cũng
phải
thôi!
Bởi
một
lẽ
chỉ
mới
sơ
sơ
đụng
đến
một
số
vấn
đề
tiêu
cực
ở
các
cấp
phó
(phó
giám
đốc,
phó
chủ
tịch,
v.v...),
mà
lại
chỉ
mới
là
cấp
phó
ở
Huyện,
ở
Tỉnh
thôi,
nhiều
vở
diễn
của
chúng
ta
cũng
đã
phải
sửa
đi,
sửa
lại
nhiều
lần,
phải
cắt
bỏ
nhiều
chi
tiết
tâm
huyết
của
người
viết,
người
dựng,
mới
được
phép
công
diễn.
Ở
đây
có
vấn
đề
thuộc
phạm
vi
nhận
thức
và
quan
niệm
về
nghệ
thuật
quá
lạc
hậu,
quá
cũ
kỹ,
quá
chật
hẹp...
của
những
người
có
trách
nhiệm
"cầm
cân,
nảy
mực"...
Làm
sao
chúng
ta
có
thể
vượt
ra
cái
hàng
rào
cản
trở
sự
tiến
bộ
của
nghệ
thuật
khi
mà
quyền
sinh
quyền
sát
lại
ở
trong
tay
người
khác,
những
người
chỉ
lo
an
toàn
cho
cái
ghế
ngồi
hơn
là
lo
cho
sự
phát
triển
của
sân
khấu!
Còn
có
thể
nêu
ra
ở
đây
nhiều
vấn
đề
về
nhiều
phương
diện
khác
nữa
để
thấy
rằng
cái
khẩu
hiệu,
cái
mục
tiêu
"xây
dựng
một
nền
sân
khấu
tiên
tiến"
sẽ
chỉ
là
không
tưởng,
nếu
ngay
từ
hôm
nay,
các
cơ
quan
chức
năng
có
thẩm
quyền
của
Đảng
và
Nhà
nước
không
thực
sự
nghiêm
túc
xem
xét
lại
một
cách
toàn
diện
cái
cơ
chế
quản
lý
và
vận
hành
bộ
máy
nghệ
thuật
để
có
thể
có
một
chương
trình
hành
động
dài
hơi,
nhằm
tạo
ra
những
điều
kiện
thuận
lợi
cho
nghệ
thuật
phát
triển
mạnh
mẽ.
Bản
tham
luận
này
không
dám
có
tham
vọng
gì
nhiều,
chỉ
mong
dóng
lên
một
tiếng
chuông
báo
động
mà
thôi!
Nó
có
đến
tai
các
vị
có
trách
nhiệm
ở
trên
cao
hay
không
là
còn
tuỳ
ở
chỗ
các
vị
đó
có
chịu
nghe,
có
muốn
nghe
những
lời
nói
thẳng
nói
thật,
có
dám
nhìn
thẳng
vào
sự
thật
hay
không?
Hay
các
vị
vẫn
thích
nghe
những
thành
tích
dỏm,
để
rồi
lại
tiếp
tục
đề
ra
những
khẩu
hiệu,
những
yêu
cầu
không
tưởng?
Và
như
vậy
thì
sân
khấu
chúng
ta
có
đến
thế
kỷ
22
cũng
khó
mà
đạt
được
mục
tiêu
là
"một
nền
sân
khấu
tiên
tiến"
!
HỒ
NGỌC
|