ĐÔI DÒNG TÂM SỰ
- Chủ nhật - 21/02/2016 11:43
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Kỳ nữ Kim Cương & mẹ NS Bảy Nam
Thú
thật,
ngay
từ
nhỏ
tôi
đã
là
người
mê
nghề
hát
hơn
mê
tiền
bạc,
và
khi
lớn
lên
lại
quý
ánh
đèn
sân
khấu
hơn
chính
hơi
thở
của
bản
thân
mình.
Mỗi
lần
nghe
anh
nói
như
thế,
tôi
lại
cảm
thấy
vô
cùng
thấm
thía.
Có
lúc
tôi
thử
đem
hai
tiếng
“nghề
hát”
đổi
lại
thành
“đạo
hát”
nhưng
sao
nghe
nói
không
được
thuận
tai.
Thôi
thì
ai
muốn
gọi
sao
cũng
được.
Riêng
tôi,
tôi
không
cho
nó
là
một
nghề
nhưng
lại
chưa
thấy
được
nó
là
cái
đạo,
tôi
chỉ
cảm
nhận
một
tiếng
rất
hợp
lòng
mình,
đó
là
cái
“nghiệp”.
NSND
Bảy
Nam
-
Ảnh:
Tư
liệu
gia
đình
Tôi
có
chút
tự
hào
là
mình
đã
đứng
trên
sàn
diễn
hơn
sáu
mươi
lăm
năm
trời,
theo
cách
nói
thông
thường
thì
hai
phần
ba
cuộc
đời
tôi
đã
sống
cho
cái
nghiệp
ấy.
Như
bất
cứ
người
nghệ
sĩ
nào,
tôi
cũng
đã
có
những
ngày
tháng
vinh
quang
và
những
lần
trả
giá,
cũng
có
những
lúc
yêu
ghét
chính
bản
thân
mình
khi
nghề
nghiệm
gặp
lắm
gian
truân.
Lần đầu tiên bước sân khấu vào năm 1926-1927, người đời đặt cho tôi cái tên “con hát” đầy khinh miệt. Mười năm sau, người ta gọi tôi là “đào hát”. Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời làm đào hát, những người như tôi mới được gọi là “nghệ sĩ sân khấu”, và nay tuổi đã già mà vẫn còn đứng trên sàn diễn thì lại được xem là “nghề sĩ lão thành”
Nhưng đó cũng chỉ là tên gọi qua từng thời kỳ để nói về một nghề nghiệp mà vinh quang và cay đắng thường quyện chặt vào nhau.
Tôi không hề có tham vọng viết hồi ký, bởi cuộc đời đi hát của tôi cũng chỉ là những nét chấm phá chưa hoàn chỉnh. Ở tuổi tám mươi, không còn thường xuyên đứng trên sân khấu nữa, tôi chỉ mong làm được việc cuối cùng của đời mình là lượm lặt những buồn vui trong nghề nghiệp, ghi chép lại trên những trang viết vụng về như để cảm ơn cuộc đời đã cho mình tất cả niềm vui lẫn nỗi khổ.
Tháng 4 năm 1992
Nghệ sĩ Bảy Nam
Lần đầu tiên bước sân khấu vào năm 1926-1927, người đời đặt cho tôi cái tên “con hát” đầy khinh miệt. Mười năm sau, người ta gọi tôi là “đào hát”. Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời làm đào hát, những người như tôi mới được gọi là “nghệ sĩ sân khấu”, và nay tuổi đã già mà vẫn còn đứng trên sàn diễn thì lại được xem là “nghề sĩ lão thành”
Nhưng đó cũng chỉ là tên gọi qua từng thời kỳ để nói về một nghề nghiệp mà vinh quang và cay đắng thường quyện chặt vào nhau.
Tôi không hề có tham vọng viết hồi ký, bởi cuộc đời đi hát của tôi cũng chỉ là những nét chấm phá chưa hoàn chỉnh. Ở tuổi tám mươi, không còn thường xuyên đứng trên sân khấu nữa, tôi chỉ mong làm được việc cuối cùng của đời mình là lượm lặt những buồn vui trong nghề nghiệp, ghi chép lại trên những trang viết vụng về như để cảm ơn cuộc đời đã cho mình tất cả niềm vui lẫn nỗi khổ.
Tháng 4 năm 1992
Nghệ sĩ Bảy Nam
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
