Kép đóng đào, đào đóng kép trên sân khấu xưa
- Thứ tư - 10/05/2017 15:06
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
PM
Kép
đóng
đào
vì
quan
niệm
Nho
giáo
Khâm
định
Việt
sử
thông
giám
cương
mục
chép:
“Thời
nhà
Trần
đời
vua
Dụ
Tông
năm
thứ
12
(1369)
có
người
anh
cả
là
Cung
Túc
Vương
Nguyên
Dục
khi
xem
vợ
chồng
người
phường
chèo
tên
là
Dương
Khương
diễn
tích
Vương
mẫu
hiến
bàn
đào,
Nguyên
Dục
mê
vợ
Dương
Khương
trẻ
đẹp
hát
hay
đã
cưỡng
ép
làm
vợ
trong
khi
nàng
đang
mang
thai.
Sau
khi
nàng
sinh
con
trai
đã
nhận
đứa
bé
là
con
mình
đặt
tên
là
Trần
Nhật
Kiên”.
Lấy
vợ
con
hát
khi
đang
mang
thai,
tước
quyền
làm
bố
của
người
khác
thì
quá
đáng
hết
chỗ
nói.
Nhưng
đến
thời
nhà
Lê,
triều
đại
mà
các
nhà
sử
học
gọi
là
quân
chủ
Nho
giáo
thì
các
vua
đối
xử
với
con
hát
còn
tệ
hơn.
Theo
quan
niệm
của
Nho
giáo,
xã
hội
chỉ
có
4
nghề
là
“sĩ,
nông,
công,
thương”,
con
hát
xướng
không
thuộc
4
nghề
trên
nên
bị
xếp
vào
loại
vô
loài
(loại).
Song
nguyên
nhân
chính
là
các
vua
Lê
theo
nhã
nhạc,
phẩm
phục,
tang
lễ...
Trung
Hoa
nên
cấm
các
điệu
dân
gian
Lý
Liên
(Thanh
Hóa
gọi
là
Rí
Ren).
Đại
Việt
sử
ký
toàn
thư
chép:
“Lê
Thánh
Tông
đã
đuổi
chèo
ra
khỏi
cung
đình
vì
hay
châm
biếm
người
khác”.
Trong
một
bài
viết,
nhà
nghiên
cứu
và
biên
khảo
văn
hóa
dân
gian
Toan
Ánh
cho
rằng:
“Trong
diễn
xướng
có
khi
cha
lại
đóng
con,
con
lại
đóng
vai
cha
hay
vợ
đóng
vai
mẹ,
mọi
thứ
lộn
tùng
phèo
nên
bị
ghét
và
coi
rẻ.”
Theo
Đại
Việt
sử
ký
toàn
thư,
năm
1462
vua
Lê
Thánh
Tông
quy
định:
“Nhà
phường
chèo
con
hát
và
những
kẻ
phản
nghịch
ngụy
quan,
có
tiếng
xấu
bản
thân
và
con
cháu
không
được
đi
thi,
nếu
mang
sách
hay
mượn
người
khác
làm
hộ
thì
trị
tội
theo
luật”.
Lê
Thánh
Tông
đưa
ra
24
huấn
điều,
theo
Khâm
định
Việt
sử
thông
giám
cương
mục,
điều
1
ghi:
“Cha
mẹ
dạy
con
phải
đúng
khuôn
phép
hợp
với
lẽ
phải:
con
trai,
con
gái
đều
dạy
cho
có
nghề
nghiệp,
không
được
buông
tuồng
đắm
đuối
vào
cờ
bạc,
rượu
chè,
tập
nghề
hát
xướng
để
hại
đến
phong
tục”.
Còn
điều
16
ghi:
“Khi
hát
chèo,
lúc
hội
hè
trai
gái
đến
chơi
xem
không
được
đứng
ngồi
lẫn
lộn
để
ngăn
ngừa
thói
dâm
ô”,
đúng
với
quan
niệm
Nho
giáo
“nam
nữ
thụ
thụ
bất
thân”.
Tuy
nhiên,
huấn
điều
chưa
thể
khống
chế
được
hát
xướng
nên
Lê
Thánh
Tông
lại
ban
sắc
lệnh
mà
Khâm
định
Việt
sử
thông
giám
cương
mục
đã
chép:
“Phàm
ai
là
người
lương
thiện
mới
chuẩn
y
cho
nộp
thóc
và
trao
cho
quan
tước,
nếu
là
kẻ
ác
nghịch,
trộm
cướp,
hào
cường
ngỗ
ngược
và
phường
chèo
con
hát
thì
bản
thân
họ
và
con
cháu
họ
không
được
dự”.
Không
chỉ
huấn
điều,
sắc
lệnh
mà
ngay
trong
Lê
Triều
hình
luật
cũng
quy
định:
“Con
trai
nhà
xướng
ca
không
được
dự
thi,
con
gái
không
được
lấy
nhà
quyền
quý,
quan
chức
lấy
con
gái
nhà
xướng
ca
làm
vợ,
làm
thiếp
bị
phạt
đánh
70
trượng,
con
cháu
nhà
quan
chức
lấy
con
gái
nhà
xướng
ca
cũng
bị
phạt
đánh
60
trượng
và
nhất
thiết
bắt
ly
dị”.
Đào
Duy
Từ
(1572
-
1634)
có
cha
làm
nghề
ca
hát
nên
ông
không
được
thi
dưới
triều
vua
Lê
-
chúa
Trịnh.
Bất
bình,
ông
bỏ
vào
nam
gây
dựng
sự
nghiệp.
Nhận
ra
ông
là
nhân
tài
nên
chúa
Nguyễn
Phúc
Nguyên
trọng
dụng,
phong
tước
Lộc
Khê
Hầu;
được
vua
Minh
Mạng
truy
tặng
là
bậc
khai
quốc
công
thần,
cho
thờ
tại
Thái
Miếu.
Vì
những
quy
định
nghiệt
ngã
đó
nên
các
vở
tuồng
có
đề
tài
quân
quốc
(trung
quân
ái
quốc)
phải
dùng
kép
để
đóng
đào.
Thời
thế
thay
đổi,
những
quy
định
với
con
hát
có
phần
bớt
nghiệt
hơn.
Trong
Vũ
trung
tùy
bút,
Phạm
Đình
Hổ
viết:
“Từ
khi
bà
Trương
Thị
Ngọc
Chủ,
là
kẻ
hát
xướng
được
tuyển
vào
cung
hầu
Tần
Quang
Vương
sinh
ra
Trịnh
Nhân
Vương
(Trịnh
Cương),
Biện
trưởng
cung,
người
ở
Á
Lữ
sau
lại
đắc
sủng
với
Nhân
Vương
nên
các
họ
về
giáo
phường
mới
được
kể
bằng
hàng
với
các
họ
lương
gia.
Sau
này
các
họ
nhà
đại
khoa
hiển
loạn
cũng
thường
có
dòng
họ
hát
xướng
mà
phát
đạt
lên
nên
những
kẻ
sĩ
phu
cũng
giao
du
tự
nhiên
và
rồi
những
nhà
hát
xướng
cũng
quên
hẳn
thế
hệ
nhà
mình
từ
đâu
mà
ra.
Xem
đó
thì
biết
thế
vận
phong
tục
mỗi
ngày
một
khác”.
Tuy
nhiên
những
quy
định
trước
đó
vẫn
như
luật
bất
thành
văn
khiến
các
gia
đình
không
cho
con
gái
theo
nghề
hát,
do
vậy
ở
các
vở
tuồng,
có
nhân
vật
nữ,
các
thầy
tuồng
vẫn
phải
dùng
kép
đóng
đào.
Đào
đóng
kép
vì
thiếu
kép
Đầu
những
năm
1950,
các
nam
nghệ
sĩ
nổi
tiếng
như:
Tư
Út,
Từ
Anh
đột
ngột
qua
đời
chỉ
còn
lại
nghệ
sĩ
Năm
Châu.
Đoàn
Phụng
Hảo
thiếu
kép
tài
năng
để
đóng
các
vai
diễn
khó
nên
nữ
nghệ
sĩ
Phùng
Há
bàn
với
nghệ
sĩ
Năm
Châu
để
bà
đóng
thử
vai
An
Lộc
Sơn
khi
dựng
vở
Đường
Minh
Hoàng
du
nguyệt
điện
đang
ăn
khách.
Nghệ
sĩ
Năm
Châu
tin
tưởng
tài
năng
diễn
xuất
của
Phùng
Há
nhưng
băn
khoăn:
giọng
đào
giả
kép
có
thuyết
phục
khán
giả
không?
Ở
tình
thế
khán
giả
đang
chờ
đợi
tuồng
mới
của
đoàn
Phụng
Hảo
nên
Năm
Châu
đành
phải
gật
đầu.
Và
An
Lộc
Sơn
do
Phùng
Há
đảm
nhận
đã
được
khán
giả
nồng
nhiệt
đón
nhận.
Thành
công
đó
đã
mở
ra
đường
đi
mới
cho
nghệ
sĩ
Phùng
Há,
sau
đó
bà
vào
nhiều
vai
dành
cho
kép,
và
một
trong
những
vai
tạo
ấn
tượng
sâu
đậm
nhất
trong
lòng
người
hâm
mộ
là
Lữ
Bố
trong
vở
Phụng
Nghi
Đình.
Từ
đó
cho
đến
nay,
nhiều
đoàn
hát
đã
dùng
đào
đóng
kép,
ngoài
hiệu
quả
nghệ
thuật
còn
gây
cảm
hứng
cho
khán
giả.
Từ
giữa
năm
1964,
khán
giả
thích
cải
lương
ở
miền
Nam
có
sự
thay
đổi,
họ
thích
cười
hơn
và
không
muốn
khi
ra
khỏi
rạp
phải
suy
nghĩ
nhiều.
Nắm
bắt
tâm
lý
này
các
soạn
giả
đã
cho
ra
đời
nhiều
soạn
phẩm
có
tính
hài
hước
mà
tiên
phong
là
đoàn
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga.
Vở
đầu
tiên
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
dựng
là
Vàng
sáu
bạc
mười
thu
hút
rất
đông
khán
giả.
Thừa
thắng
xông
lên,
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
dựng
tiếp
vở
Hoa
Mộc
lan
và
Tình
nở
đào
hoa
thôn
(phỏng
theo
phim
Tình
nở
hoa
đào
của
Hồng
Kông)
trong
đó
có
nhân
vật
trai
giả
gái,
gái
giả
trai.
Một
cách
công
bằng
các
soạn
giả
sử
dụng
thủ
pháp
này
là
từ
vai
Lang
Ba
trong
phim
Hoa
Mộc
Lan.
Cải
lương
diễn
thiên
về
hài
là
không
dễ
bởi
bên
cạnh
giọng
xuân
lại
có
cả
giọng
ai
nên
chỉ
có
thể
xen
vào
những
lớp
hài
phù
hợp
với
hoàn
cảnh
và
tình
huống
trong
vở.
Nắm
bắt
được
đặc
điểm
này,
hai
soạn
giả
Ngọc
Huyền
Lan
và
Viễn
Châu
soạn
theo
cách
riêng,
bắt
đúng
mạch
tâm
lý
khán
giả.
Rút
kinh
nghiệm
từ
Hoa
Mộc
Lan,
hai
soạn
giả
đã
khai
thác
triệt
để
mọi
tình
huống
gây
cười.
Hầu
hết
các
vai
chính
trong
vở
không
ít
thì
nhiều
mang
sẵn
tính
hài
hước,
chẳng
hạn
trai
giả
gái,
gái
giả
trai
lấy
vợ
lấy
chồng
lầm
lẫn
lung
tung.
Thấy
thủ
pháp
trai
giả
gái,
gái
giả
trai
gây
cười
cho
khán
giả,
các
đoàn
cũng
bắt
chước
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
và
cho
đến
nay
nhiều
tiểu
phẩm
trên
sân
khấu
hay
truyền
hình
vẫn
ăn
theo
người
xưa.
Tuy
nhiên,
nó
đang
bị
lạm
dụng
cho
thấy
sự
lười
biếng
trong
sáng
tạo
của
diễn
viên
và
sự
tùy
tiện
đã
gây
ra
phản
ứng
ngược
của
khán
giả.
Nguyễn Ngọc Tiến
