Mười
ba
tuổi
bỏ
nhà
theo
gánh
hát
Nghệ
sĩ
Mộng
Lành
sinh
ra
tại
một
miền
quê
nghèo
tỉnh
Cần
Thơ.
Kí
ức
về
gia
đình
đối
với
bà
ít
ỏi
lắm,
chỉ
nhớ
đó
là
một
miền
đồng
ruộng
nghèo,
ba
má
bà
đi
làm
thuê
cho
tá
điền,
hiếm
hoi
sinh
được
bà
và
một
người
chị
hai.
Mộng
Lành
biết
đến
nghề
hát
từ
năm
mười
ba
tuổi.
Ngày
đó
thỉnh
thoảng
các
gánh
hát
bội,
hát
cải
lương
lại
đến
biểu
diễn
rộn
ràng
khắp
đình
làng.
Trốn
ba
má
đi
xem
hát,
chẳng
hiểu
từ
khi
nào
cô
bé
nhỏ
nhắn
ấy
thuộc
làu
những
câu
hát
bội.
Niềm
đam
mê
nhen
nhóm
tự
lúc
nào
không
hay,
như
định
mệnh
cô
bé
mười
ba
tuổi
theo
chân
đoàn
hát
bội
Minh
Tơ
ngày
đó
nghe
hát
đến
độ
"quên
đường
về
nhà".
Mười
ba
tuổi
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
rời
khỏi
gia
đình
bắt
đầu
cuộc
sống
trong
đoàn
hát,
và
ước
mơ
được
một
lần
đứng
trên
sâu
khấu.
Cô
bé
Mộng
Lành
ngày
đó
làm
những
công
việc
nhỏ
nhất
trong
gánh
hát
và
bắt
đầu
học
xướng
ca
từ
các
anh
chị
đi
trước
bằng
cách
nhẩm
theo
điệu
nhạc
từ
trong
cánh
gà.
Những
vai
diễn
đầu
tiên
là
vai
nữ
tì,
a
hoàn
không
có
lời
thoại,
rồi
được
làm
diễn
viên
dự
bị
phòng
khi
diễn
viên
chính
nghỉ
ốm.
Từng
bước
phấn
đấu
để
được
đứng
lên
sân
khấu
với
vị
trí
đào
chánh
là
khi
đó
nghiệp
ca
hát
của
bà
mới
thực
sự
bắt
đầu.
Vào
những
năm
1960,
khi
phim
ảnh
và
tuồng
Đài
Loan,
Quảng
Đông
du
nhập
khắp
Sài
thành
là
thời
kì
khó
khăn
của
gánh
hát
bội
Minh
Tơ
ngày
đó.
Để
có
chỗ
đứng
với
khán
giả,
các
nghệ
sĩ
trong
đoàn
đã
đưa
cải
lương
vào
lối
hát
bội
đơn
thuần;
những
điệu
nhạc
Đài
Loan,
nhạc
Quảng
cũng
được
tiếp
thu
đưa
vào
làm
ca
khúc
trong
tuồng
hình
thành
nên
cải
lương
hồ
quảng.
Theo
hát
hồ
quảng
từ
đó
đến
năm
25
tuổi,
sau
mười
hai
năm
rong
ruổi
cùng
đoàn
hát,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
đã
được
khán
giả
biết
đến
và
yêu
quý
gọi
tên.
Sau
giải
phóng
năm
1975
Đoàn
Cải
lương
tuồng
cổ
Minh
Tơ
chính
thức
lập
ra
và
đi
hát
khắp
các
rạp
hát,
khi
đó
được
khán
giả
biết
đến
mình
nhiều
hơn.
Đoàn
hát
Minh
Tơ
nổi
tiếng
khắp
Sài
Gòn
với
tên
tuổi
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
và
một
số
nghệ
sĩ
nổi
tiếng
lúc
bấy
giờ
như
Thanh
Thế
Bạch
Lê
Xuân
Yến…
Phía
sau
vinh
quang
sân
khấu
Nhớ
lại
vinh
quang
sân
khấu
với
những
vai
diễn
để
lại
dấu
ấn
trong
lòng
khán
giả
như
vai
diễn
phản
diện
Hàn
Tố
Mai
trong
vở
Đào
Tam
Xuân
loạn
trào,
hay
vai
diễn
võ
tướng
uy
nghi
Phàn
Lê
Huê
trong
vở
Thần
nữ
dâng
ngũ
linh
kỳ…
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
không
giấu
được
cảm
xúc.
Bà
nói
rằng
bà
sinh
ra
để
đứng
trên
sân
khấu,
ước
mơ
duy
nhất
là
được
hát
hoài,
hát
mãi,
hát
đến
khi
gục
chết
trên
sân
khấu.
Nhưng
cuộc
đời
sống
để
hát
ấy
đã
phải
hi
sinh
tất
cả
để
rồi
không
có
gì
nhận
lại
ngoài
sự
nghèo
khổ
và
cô
đơn.
Bỏ
nhà
theo
gánh
hát,
nữ
nghệ
sĩ
dáng
người
nhỏ
nhắn
này
đơn
thương
độc
mã
bước
vào
nghề,
cho
đến
khi
rời
xa
sân
khấu
người
đàn
bà
cũng
chưa
có
được
một
mụn
con
để
an
ủi.
Chồng
bà
đã
mất
khoảng
năm
1980.
Nghệ
sĩ
Mộng
Lành
kể
lại:
Năm
23
tuổi
bén
duyên
vợ
chồng
cũng
là
những
năm
tháng
hào
quang
nhất
của
người
nghệ
sĩ.
Cả
hai
vợ
chồng
bà
khi
đó
đều
dành
hết
lý
tưởng
cho
sự
nghiệp
trên
sân
khấu,
cũng
như
tâm
lý
chung
của
nhiều
nghệ
sĩ
sân
khấu
lúc
bấy
giờ
là…sợ
có
con.
Vì
khi
mang
bầu
hoặc
có
con
cũng
đồng
nghĩa
với
việc
người
nghệ
sĩ
sẽ
không
thể
đứng
vững
trên
sân
khấu.
Các
vai
diễn
sẽ
không
dành
cho
những
bà
bầu,
khán
giả
sẽ
quên
mình
đi
một
cách
nhanh
chóng.
Đó
là
điều
đau
lòng
nhất
của
người
nghệ
sĩ.
Tưởng
chừng
như
khát
khao
làm
mẹ
là
lớn
lao
nhất
đối
với
người
phụ
nữ,
ấy
vậy
mà
những
người
phụ
nữ
làm
nghệ
thuật
có
thể
hi
sinh
điều
đó
vì
sự
nghiệp.
Giờ
đã
là
một
người
phụ
nữ
thất
thập,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
mới
chua
xót
nói:
"
Khi
muốn
có
con
thì
đã
già
mất
rồi".
Và
trong
cả
cuộc
đời
buồn
nhiều
hơn
vui
ấy,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
cũng
chưa
bao
giờ
nghĩ
đến
một
căn
nhà
nhỏ
nương
thân
những
năm
tháng
tuổi
già.
Khi
đoàn
hát
Minh
Tơ
giải
tán,
bà
mới
nhận
ra
mình
không
có
chỗ
nào
gọi
là
nhà
để
về.
Cuộc
sống
không
còn
đứng
trên
sân
khấu
trở
nên
quá
khó
khăn.
Ngày
sống
trong
đoàn
hát
nhiều
đào
chánh,
kép
chánh
cũng
không
có
nhà
riêng,
cuộc
sống
lưu
diễn
nay
đây
mai
đó,
đoàn
hát
chính
là
ngôi
nhà
chung
duy
nhất.
64
tuổi
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
mới
nhận
ra
thiếu
một
căn
nhà
trú
ngụ.
Nghệ
sĩ
Mộng
Lành
trong
căn
phòng
ở
viện
dưỡng
lão.
Mộng
Lành
nói
cuộc
đời
nghệ
sĩ
của
bà
luôn
sống
dựa
vào
bạn
bè
và
khán
giả.
Trở
về
từ
đoàn
hát,
bà
có
gần
20
năm
sống
cùng
với
một
người
bạn
ở
quận
4,
TP
HCM
cho
đến
khi
về
viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ.
Bà
Trần
Thị
Bảy
ban
đầu
là
một
người
khán
giả
mê
hồ
quảng
và
mê
tiếng
hát
Mộng
Lành.
Khi
Đoàn
Minh
Tơ
còn
biểu
diễn
ở
đình
Cầu
Quan,
lần
nào
có
vở
diễn
là
bà
Bảy
đều
đi
xem
và
quen
biết
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
từ
đó.
Thương
đời
nghệ
sĩ
đơn
độc
của
Mộng
Lành,
bà
Bảy
và
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
thân
thiết
như
hai
chị
em
ruột
thịt,
những
ngày
sau
đó
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
về
sống
tại
nhà
bà
Bảy
ở
quận
4.
Cuộc
sống
cũng
không
giàu
có
gì,
dư
dả
nhất
chỉ
có
tình
bạn,
sự
thấu
hiểu
của
một
người
đứng
vị
trí
khán
giả
dành
cho
giọng
ca
Mộng
Lành
ngọt
ngào
ấy.
Người
ta
nói,
bà
có
phước
mới
gặp
được
một
người
tốt
như
chị
Bảy.
Hai
con
người
đơn
độc
trở
thành
bạn
bè
lúc
tuổi
già
ốm
đau
bệnh
tật.
Được
sự
chăm
sóc
tận
tình
từng
chút
của
bà
Bảy
mà
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
mới
được
nguôi
ngoai
sự
cô
đơn.
Ba
lần
bệnh
nặng
phải
mổ,
chính
bà
Trần
Thị
Bảy
đã
bỏ
tiền
chạy
chữa
cho
Mộng
Lành
cho
đến
khi
căn
nhà
nhỏ
của
bà
Bảy
bị
giải
tỏa,
tiền
bạc
cũng
khánh
kiệt
bởi
căn
bệnh
tai
biến
quái
ác
của
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
năm
2006.
Nói
về
người
khán
giả,
người
bạn
hiếm
có
của
mình,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
chực
khóc.
Không
một
chút
máu
mủ
ruột
rà,
tình
cảm
giữa
bà
Trần
Thị
Bảy
và
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
còn
hơn
cả
tình
chị
em.
Sống
trong
sự
đùm
bọc,
yêu
thương
ấy
bù
đắp
vạn
phần
cho
nỗi
cô
đơn
những
năm
tháng
lùi
xa
sân
khấu
của
cô
đào
Mộng
Lành
ngày
ấy.
Năm
2006
sau
cơn
tai
biến
từ
bệnh
viện
trở
về,
hai
người
bạn
già
dắt
dìu
nhau
che
chiếc
bạt
nhỏ
nơi
góc
vỉa
hè
chỗ
căn
nhà
ngày
xưa
sống
là
hai
kẻ
vô
gia
cư
mưu
sinh
bằng
nghề
bán
vé
số.
Nghệ
sĩ
Mộng
Lành
khi
đó
đi
chưa
vững
phải
chống
gậy,
cánh
tay
trái
đã
liệt
hẳn,
giọng
hát
mới
đây
còn
đi
biểu
diễn
giờ
cũng
không
còn.
Người
phụ
nữ
chưa
đến
70
tuổi
mái
đầu
đã
bạc
trắng
không
còn
sợi
đen,
mỗi
một
ngày
bán
vé
số
chỉ
mong
đủ
tiền
ăn
đỡ
đói,
may
mắn
được
những
khán
giả
cùng
thời
nhận
ra
cô
đào
Mộng
Lành
ngày
ấy
hai
chị
em
Mộng
Lành
và
Trần
Thị
Bảy
mới
có
bữa
cơm
tử
tế.
Đầu
năm
2007,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
được
duyệt
đơn
xin
vào
viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ
sống
những
năm
tháng
tuổi
già
còn
lại.
Chị
Bảy
cũng
được
người
cháu
họ
hàng
xa
đưa
về
nhà
nuôi.
Hai
người
bạn
xa
nhau
quyến
luyến
nhưng
đó
là
cách
tốt
nhất
để
kết
thúc
những
tháng
ngày
hai
người
già
yếu
đuối
phải
vất
vả
mưu
sinh
và
chống
chọi
với
bệnh
tật.
Ngẫm
lại
cuộc
đời
nghệ
sĩ
từ
khi
theo
nghề
hát
năm
mười
ba
tuổi,
cái
tên
Mộng
Lành
hoàn
toàn
trái
ngược
với
số
phận
buồn
nhiều
hơn
vui
của
bà.
Trời
thiên
phú
cho
nghệ
sĩ
giọng
hát
nhưng
đến
bây
giờ
khi
lòng
còn
muốn
hát
thì
bệnh
tật
ập
đến
là
nghiệp
hát
ấy
cũng
điêu
tàn,
thứ
duy
nhất
trời
cho
cũng
không
còn
nữa.
Hàng
tháng
vào
ngày
rằm,
viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ
thường
tổ
chức
biểu
diễn
sân
khấu.
Nhìn
anh
chị
em
tuy
tuổi
cao
nhưng
vẫn
còn
đứng
trên
sân
khấu
hát,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
cũng
cảm
thấy
tủi
thân.
Trời
đã
không
chiều
lòng
người
khi
không
cho
người
nghệ
sĩ
già
được
tiếp
tục
cất
giọng
ca
dù
là
yếu
ớt.
Nhìn
lại
cả
cuộc
đời
tưởng
chừng
như
chỉ
toàn
đau
khổ
nhưng
trời
không
lấy
hết
mọi
thứ
của
con
người.
Nghệ
sĩ
Mộng
Lành
vẫn
thường
cảm
ơn
trời
phật
vì
đã
mang
đến
cho
bà
những
con
người
yêu
thương
mình
đó
là
khán
giả,
người
bạn
Trần
Thị
Bảy
hiếm
có
và
người
thầy
cũng
vừa
là
người
bạn
tri
âm
nghệ
sĩ
Minh
Tơ.
Nghệ
sĩ
tiếng
tăm
Minh
Tơ
là
người
dìu
dắt
bà
từ
những
ngày
bước
vào
nghiệp
hát,
cũng
chính
ông
là
người
luôn
bảo
vệ
và
có
ảnh
hưởng
lớn
đối
với
sự
nghiệp
của
đào
chánh
Mộng
Lành.
Bà
có
gần
10
năm
sống
với
nghệ
sĩ
Minh
Tơ
tại
căn
nhà
của
ông
sau
khi
bà
Bảy
Sự
vợ
ông
Minh
Tơ
mất,
cho
đến
khi
người
nghệ
sĩ
tài
hoa
ấy
gục
chết
trên
tay
của
bà
(sau
đó
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
về
sống
tại
nhà
bà
Trần
Thị
Bảy).
Nói
về
Minh
Tơ,
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
luôn
dùng
kính
ngữ
trân
trọng
gọi
ông
là
thầy.
Đã
có
nhiều
gian
nan
cuộc
sống
nhưng
xét
cho
cùng
tình
cảm
ấy
đối
với
Mộng
Lành
rất
đỗi
thiêng
liêng.
Cho
đến
bây
giờ
bà
vẫn
không
muốn
chia
sẻ
tâm
sự
đó
cho
bất
kì
ai
vì
người
đời
không
dễ
dàng
thấu
hiểu.
Rồi
tuổi
già
cũng
kết
thúc
bằng
cái
chết,
mong
rằng
cuộc
đời
xí
xóa
cho
con
người
mọi
điều
tiếng.
Giờ
đây
quãng
thời
gian
sống
ở
viện
dưỡng
lão
đã
khiến
cô
đào
Mộng
Lành
bình
tâm
lại,
bà
không
còn
nuối
tiếc
những
gì
cuộc
đời
đã
mất.
Cách
tốt
nhất
để
vui
vẻ
là
tận
hưởng
cuộc
sống
yên
bình
trong
viện
cùng
với
những
người
bạn,
những
câu
chuyện
nghề
nghiệp
hàng
ngày
ôn
lại.
Thi
thoảng
bà
Trần
Thị
Bảy
vẫn
đến
thăm
Mộng
Lành,
mua
quà
cho
bà
và
chia
sẻ
câu
chuyện
tình
bạn
của
riêng
họ.
Viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ
ai
cũng
biết
đến
và
khâm
phục
tình
bạn
hiếm
có
này.
Nghệ
sĩ
Mộng
Lành
cùng
tâm
sự:
nếu
có
kiếp
sau
chắc
bà
sẽ
không
chọn
nghề
ca
hát
mà
sẽ
ước
mơ
và
phấn
đấu
một
lần
được
làm
vợ,
làm
mẹ,
sống
cuộc
sống
bình
dị
như
những
người
phụ
nữ
khác.
Còn
ước
mơ
nhỏ
bé
cuối
cùng
bây
giờ
của
bà
là
tận
hưởng
sự
yên
bình
cuối
đời
tại
viện
dưỡng
lão
và
cầu
mong
"ông
bà"
thương
ban
cho
một
cái
chết
nhẹ
tựa
lông
hồng
Ý kiến bạn đọc