Sân
khấu
cải
lương
-
những
nghịch
lý
Không
ồn
ào
với
vài
vở
diễn
quy
mô
tiền
tỷ
gây
nhiều
tranh
cãi,
sân
khấu
chính
thống
gần
như
duy
nhất
tại
TP
HCM
-
rạp
Trần
Hưng
Đạo
tạm
đóng
cửa,
đập
đi
chờ
xây
mới,
cải
lương
lui
về
ngoại
tỉnh,
lặng
lẽ
tìm
đến
công
chúng
bằng
nhiều
cách,
kể
cả
ngoài
những
phương
thức
truyền
thống:
đưa
cải
lương
lên
mạng
Internet,
len
lỏi
vào
phòng
trà
-
“lãnh
địa”
xưa
nay
chưa
có
tiền
lệ
tạo
đất
diễn
cho
bộ
môn
nghệ
thuật
cải
lương...
Chỉ
thất
thế
chốn
phố
thị?
Ngay
từ
thời
điểm
công
bố
khởi
động
giải
thưởng
Trần
Hữu
Trang
lần
thứ
11,
nhà
viết
kịch
Lê
Duy
Hạnh,
Chủ
tịch
Hội
Sân
khấu
TP
HCM
nhắc
lại
lời
dẫn
cho
bản
chất
của
cải
lương:
“Cải
cách
hát
ca
nên
tiến
bộ,
lưu
truyền
tuồng
tích
sánh
văn
minh”
cùng
với
sự
khẳng
định
sự
trường
tồn
của
loại
hình
nghệ
thuật
dân
tộc
này
cùng
sự
năng
động
sáng
tạo
của
chính
các
nghệ
sĩ
của
vùng
đất
nhiều
nắng
gió
phương
Nam.

Nhiều
gương
mặt
trẻ
triển
vọng
vẫn
liên
tiếp
được
bổ
sung
vào
đội
ngũ
nghệ
sĩ
cải
lương
trong
khi
chờ
điểm
diễn
mới
hiện
đại
hơn
tại
TP
HCM.
Thực
tế
sau
đó
đúng
như
dự
đoán.
Mặc
dù
sân
khấu
cải
lương
chính
thống
tại
thành
phố
lớn
như
TP
HCM
rơi
vào
tình
trạng
khủng
hoảng
khán
giả
nhưng
tại
các
tỉnh,
thành,
phong
trào
này
vẫn
khá
mạnh.
Việc
đưa
cuộc
thi
về
các
tỉnh
tổ
chức
được
coi
là
cách
điểm
trúng
huyệt
khi
người
mộ
điệu
kéo
tới
tham
gia
rần
rần.
Mới
đây
nhất,
ban
tổ
chức
cuộc
thi
Chuông
vàng
vọng
cổ
năm
2013
cũng
tự
tin
và
tự
hào
chia
sẻ
rằng,
sau
7
lần
tổ
chức
thành
công,
cuộc
thi
năm
nay
vẫn
tiếp
tục
thu
hút
sự
tham
gia
dự
thi
của
đông
đảo
thí
sinh,
trong
đó,
ngoài
khu
vực
nhiều
tiềm
năng
nhất
như
các
tỉnh,
thành
miền
Nam
thì
các
tỉnh,
thành
khu
vực
miền
Trung,
miền
Bắc
cũng
có
khá
đông
thí
sinh
dự
thi.
Con
số
500
thí
sinh
đến
với
Chuông
vàng
vọng
cổ
2013
không
hẳn
nhiều
so
với
cuộc
thi
nhiều
chiêu
trò
với
format
mua
từ
nước
ngoài
cộng
với
phần
thưởng
cả
nửa
tỷ
đồng
kèm
theo
hứa
hẹn
danh
vọng
đang
nhan
nhản
trên
truyền
hình.
Nhưng,
nhìn
vào
chất
lượng
thí
sinh,
những
người
gắn
bó
lâu
năm
với
cuộc
thi
như
nhạc
sĩ
Kiều
Tấn
không
thể
không
tự
hào.
Anh
chia
sẻ
rằng,
ngay
vòng
sơ
loại
tại
khu
vực
miền
Trung,
miền
Bắc,
ban
giám
khảo
đã
không
thể
không
tiếc
nuối
trong
ngỡ
ngàng
khi
bắt
gặp
giọng
ca
nhí
chưa
đầy
15
tuổi
mà
khi
nghe
xong
có
thành
viên
thốt
lên
rất
thật
rằng:
“Nếu
em
đủ
tuổi,
rất
có
thể
Chuông
vàng
2013
sẽ
thuộc
về
em”.
Cũng
có
những
giọng
ca
rất
tốt
nhưng
cũng
buộc
rời
khỏi
cuộc
chơi
chỉ
vì
vượt
khung
35
tuổi.
Một
thực
tế
khác
nữa
là
mặc
dù
sân
khấu
chính
thống
duy
nhất
của
TP
HCM
–
nhà
hát
cải
lương
gần
như
chỉ
hoạt
động
cầm
chừng
với
một
số
lượng
vở
không
hẳn
đã
nhiều
như
kỳ
vọng
khi
tạm
trú
tại
rạp
Thủ
Đô
ở
tận
quận
5
nhưng
nhiều
nghệ
sĩ
cho
hay,
nếu
chịu
khó
lăn
lộn
với
nghề,
chịu
đi
tỉnh,
hát
phục
vụ
tại
đình
chùa
các
mùa
lễ
hội
trong
năm,
không
hẳn
nghệ
sĩ
không
duy
trì
được
cuộc
sống
lúc
này.
Ngay
thời
điểm
nhiều
người
bắt
đầu
mất
niềm
tin
với
sự
phục
hồi
sân
khấu
cải
lương,
khi
chia
sẻ
chuyện
đời,
chuyện
nghề
với
chúng
tôi,
nghệ
sĩ
ưu
tú
Tú
Sương,
một
trong
những
cô
đào
trẻ
nổi
tiếng
của
dòng
họ
nhiều
đời
gắn
bó
với
cải
lương,
tuồng
cổ
thừa
nhận
rằng
nghệ
sĩ
cải
lương,
nhất
là
nghệ
sĩ
đã
ít
nhiều
khẳng
định
được
tên
tuổi
không
đến
nỗi
không
thể
sống
được
bằng
nghề...
Vẫn
gian
nan...
thử
lửa
Bù
khuyết
khoảng
trống
sân
khấu
chính
thống,
người
mộ
điệu
cải
lương
khá
dễ
thỏa
mãn
nếu
biết
bằng
lòng
với
cách
tiếp
cận
gián
tiếp
các
chương
trình
qua
sóng
truyền
hình
hay
các
trang
web
chuyên
về
nghệ
thuật
cải
lương
của
Cải
lương
Việt
Nam
hay
nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
với
các
thông
tin
được
cập
nhật
khá
bài
bản
từ
nghệ
sĩ
nổi
tiếng
một
thời,
vở
diễn
nổi
tiếng,
hoạt
động
của
các
nghệ
sĩ
hiện
tại
cho
đến
các
buổi
phát
sóng,
phát
thanh,
các
chương
trình
biểu
diễn
trong
và
ngoài
nước.
Tại
TP
HCM,
cải
lương
len
lỏi
vào
nhiều
phòng
trà.
Phòng
trà
Nam
Quang
trên
đường
Cách
Mạng
Tháng
Tám
cho
biết,
đến
nay,
phòng
trà
vẫn
là
địa
chỉ
tìm
đến
cho
người
mộ
điệu
với
mỗi
suất
diễn
hàng
tháng.
Phòng
trà
Tiếng
Xưa,
đơn
vị
tiên
phong
trong
hoạt
động
đưa
cải
lương
vào
phòng
trà
cũng
chia
sẻ
rằng
mặc
dù
không
phải
“thực
đơn”
chính
nhưng
cải
lương
vẫn
là
một
trong
những
“thực
đơn”
để
hướng
đến
một
lượng
khán
giả
nhất
định
trong
thời
điểm
cải
lương
vẫn
còn
thiếu
điểm
diễn.
Tuy
nhiên,
hầu
hết
các
phòng
trà
và
nghệ
sĩ
tham
gia
đưa
cải
lương
vào
phòng
trà
đều
khẳng
định,
đây
chỉ
là
giải
pháp
tức
thời.
Một
sân
khấu
đảm
bảo
điều
kiện
vật
chất
để
nghệ
sĩ
có
không
gian
tung
tẩy,
người
mộ
điệu
có
địa
chỉ
lý
tưởng
để
tìm
đến
hàng
đêm,
phục
vụ
rộng
hơn
là
khách
du
lịch
có
nhu
cầu
tìm
hiểu
về
đời
sống
văn
hóa,
nghệ
thuật
Việt
khi
đặt
chân
đến
TP
HCM
vẫn
là
mong
mỏi
không
của
riêng
nghệ
sĩ
nào.
Niềm
kỳ
vọng
này
hoàn
toàn
được
đặt
vào
Trung
tâm
nghệ
thuật
cải
lương
Trần
Hưng
Đạo,
dự
án
thay
thế
rạp
Cải
lương
Trần
Hưng
Đạo
đã
xuống
cấp
và
cũ
kỹ
xưa
nay.
Do
Sở
Văn
hóa,
Thể
thao
và
Du
lịch
TP
HCM
làm
chủ
đầu
tư,
Trung
tâm
trong
tương
lai
khá
lý
tưởng
với
khuôn
viên
rộng
gần
1.000m2,
có
tổng
diện
tích
sàn
lên
đến
trên
6.358m2,
bao
gồm
1
hầm
và
5
tầng.
Ngoài
khán
phòng
biểu
diễn
chính
với
sức
chứa
trên
600
người
và
khán
phòng
thể
nghiệm
có
gần
300
chỗ
ngồi
được
thiết
kế,
đầu
tư
trang
thiết
bị
theo
chuẩn
sân
khấu
hiện
đại,
trung
tâm
còn
có
riêng
khu
vực
văn
phòng,
biểu
diễn,
đào
tạo,
phòng
truyền
thống,
thư
viện,
sản
xuất
băng
đĩa...
Với
dự
kiến
tổng
mức
đầu
tư
xây
dựng
Trung
tâm
là
132,39
tỷ
đồng,
Trung
tâm
không
chỉ
là
niềm
mong
ước
của
riêng
nghệ
sĩ
cải
lương
mà
các
nghệ
sĩ
nhà
hát
bội
cũng
hy
vọng
là
chốn
an
cư
sau
này.
Chỉ
có
điều,
sau
nhiều
năm
nằm
trên
giấy
do
vướng
mắc
về
đền
bù,
giải
phóng
mặt
bằng,
cuối
tháng
4/2013,
Trung
tâm
nghệ
thuật
cải
lương
Trần
Hưng
Đạo
mới
chính
thức
khởi
công.
Theo
kế
hoạch
dự
kiến,
công
trình
được
hoàn
thiện
và
đưa
vào
sử
dụng
sau
500
ngày
kể
từ
thời
điểm
khởi
công
nhưng
không
hiểu
vì
lý
do
gì
đến
thời
điểm
này,
mọi
việc
vẫn
gần
như
dậm
chân
tại
chỗ
Ngọc
Nguyễn
Ý kiến bạn đọc