13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
Tạm
bợ
sân
khấu
“phục
vụ”
Hiện
nay,
các
đơn
vị
sân
khấu
công
lập
phải
có
nghĩa
vụ
biểu
diễn
miễn
phí
phục
vụ
vùng
sâu
vùng
xa,
trại
cai
nghiện…
Chủ
trương
này
là
cần
thiết
và
đúng
đắn,
nhưng
cách
thực
hiện
lại
khiến
các
nghệ
sĩ
không
khỏi
ưu
tư.
Gần
đây,
bên
cạnh
tiếng
cười
của
các
diễn
viên,
đã
bắt
đầu
xuất
hiện
những
ưu
tư.
Hình
như
chúng
ta
quên
rằng
bây
giờ
đã
sang
thế
kỷ
21
từ
lâu,
sân
khấu
không
thể
nào
giống
thời
bao
cấp,
thế
mà
hình
ảnh
cái
sân
khấu
dựng
tạm
bợ
ở
bãi
đất
trống,
âm
thanh
ánh
sáng
lờ
mờ
rột
rẹt,
cảnh
trí
bay
phất
phơ
vì
gió,
còn
khán
giả
kê
dép
ngồi
trên
cát,
lổm
nhổm
như
cái
chợ
vẫn
còn
tồn
tại
trong
những
chuyến
“phục
vụ”.
Chưa
kể
những
hôm
trời
mưa
lại
càng
nguy
hiểm.
Nghệ
sĩ
Lê
Trung
Thảo
(Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang)
nói:
“Mưa
mặc
mưa,
bà
con
vẫn
ngồi
che
áo
mà
xem,
khiến
anh
em
diễn
viên
chúng
tôi
cảm
động
quá
vẫn
leo
lên
diễn.
Nhưng
nói
thật,
rất
lo
lắng
vì
điện
bị
ướt,
rồi
sân
khấu
trơn
trợt
chỉ
cần
múa
kiếm
không
khéo
là
té
như
chơi.
Thậm
chí
dù
không
mưa
nhưng
chiếc
xe
tải
bung
sườn
ra
làm
sân
khấu
rất
tạm
bợ,
ca
hát
nhẹ
nhẹ
thôi
chứ
không
dám
thực
hiện
những
vũ
đạo
tuồng
cổ
mạnh
mẽ”.
Và
chắc
chắn
sau
những
cơn
mưa
đó
sẽ
có
những
diễn
viên
và
khán
giả
bị
bệnh…
Ngay
cả
khi
bị
khán
giả
quây
kín
bốn
phía,
nghệ
sĩ
hóa
trang,
thay
đồ,
ăn
uống
gì
cũng
bị
quan
sát,
rất
ngại
ngùng.Sân
khấu
tạm
bợ
ấy
đã
khiến
chất
lượng
vở
diễn
giảm
sút
trầm
trọng.
Thậm
chí
một
số
nghệ
sĩ
bắt
đầu
chán
nản,
cho
rằng
diễn
“chùa”
thì
nỗ
lực
làm
chi.
Vì
vậy
không
ngạc
nhiên
khi
một
cán
bộ
ngoại
vụ
của
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
than
thở:
“Có
những
địa
phương
mình
xuống
phục
vụ
mà
họ
chẳng
mặn
mà
gì.
Họ
còn
bảo
mình
về
đi,
khỏi
diễn,
họ
sẵn
sàng
ký
xác
nhận
giùm,
mình
cứ
lãnh
tiền
thù
lao
nhà
nước”.
Nghệ
sĩ
Trung
Thảo
thở
dài:
“Chúng
tôi
thuộc
nhóm
Thắp
sáng
niềm
tin,
đa
số
còn
trẻ,
nhất
quyết
không
đầu
hàng
hoàn
cảnh,
cỡ
nào
cũng
phải
diễn
hết
mình.
Nhưng
không
thể
nào
tránh
được
hạn
chế.
Cho
nên
chúng
tôi
kiến
nghị
nhà
nước
nên
xây
những
nhà
văn
hóa
mini
ở
các
xã,
chừng
400
ghế
là
đủ,
để
nghệ
sĩ
sân
khấu,
ca
nhạc,
phim
ảnh
đều
có
nơi
tử
tế
mà
phục
vụ
bà
con”.“Nếu
nhà
nước
hỗ
trợ
kinh
phí
phù
hợp
và
đầu
tư
tốt
hơn
về
điểm
diễn
thì
sân
khấu
xã
hội
hóa
chúng
tôi
sẵn
sàng
phục
vụ.
Vì
một
vở
kịch
mà
che
bạt,
không
đủ
kỹ
thuật
âm
thanh,
ánh
sáng,
khán
giả
lại
ngồi
trên
đất
mà
xem,
sẽ
trông
rất
luộm
thuộm,
làm
mất
thương
hiệu
của
chúng
tôi.
Ít
nhất
nhà
nước
phải
đầu
tư
cho
các
nhà
văn
hóa
quận
huyện
tử
tế
một
chút.
Đã
thưởng
thức
thì
phải
đàng
hoàng
như
vậy”.
(Ông
Huỳnh
Anh
Tuấn,
Giám
đốc
Sân
khấu
kịch
IDECAF)
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
TN
Ý kiến bạn đọc