Gần
70
tuổi,
người
học
trò
của
đệ
nhất
danh
cầm
Văn
Vĩ
vẫn
lặng
lẽ
đào
tạo
học
trò
và
đóng
góp
cho
những
hoạt
động
thiện
nguyện.
Trong
những
buổi
diễn
văn
nghệ
hàng
tháng
tại
Viện
Dưỡng
lão
Nghệ
sĩ,
TP
HCM,
khán
giả
thường
thấy
một
nhạc
sĩ
mù
ngồi
khuất
trong
hậu
trường,
lặng
lẽ
đàn
cho
các
nghệ
sĩ
hát
trên
sân
khấu.
Đó
chính
là
nhạc
sĩ
Văn
Bền,
một
trong
các
học
trò
xuất
sắc
của
đệ
nhất
danh
cầm
khiếm
thị
Văn
Vĩ - người
giúp
giọng
ca
Út
Bạch
Lan
tỏa
sáng
trên
sân
khấu
và
tạo
ra
các
tiết
mục
ăn
khách
cùng
thời.
Văn
Bền
sinh
năm
1945,
bị
khiếm
thị
từ
nhỏ
do
di
chứng
của
bệnh
đậu
mùa.
Năm
12
tuổi
ông
theo
học
đàn
với
thầy
Văn
Vĩ.
Không
hề
có
bất
cứ
nguyên
tắc
nhạc
lý
nào,
thầy
giáo
truyền
nghề
cho
ông
bằng
cách
đàn
trước,
ông
nghe
âm
thanh
rồi
mò
mẫm
mô
phỏng
lại
trên
đàn
của
mình.
Cuộc
đời
lấy
đi
của
ông
đôi
mắt
nhưng
bù
lại
cho
ông
đôi
tai
có
khả
năng
thẩm
âm
rất
chuẩn
xác.Với
những
bài
vọng
cổ
khó,
người
sáng
mắt
phải
học
đến
một
tháng,
còn
ông
chỉ
mất
nửa
tháng
để
luyện
tập.
Cũng
do
bị
mù
mà
quá
trình
học
của
nhạc
sĩ
bị
gián
đoạn
bởi
không
phải
lúc
nào
người
nhà
cũng
có
điều
kiện
chở
ông
qua
nhà
thầy
Văn
Vĩ
luyện
tập.
“Tôi
phải
mất
7
đến
8
năm
mới
học
xong
những
bài
vọng
cổ
phổ
biến.
Năm
20
tuổi
tôi
chính
thức
đàn
cho
các
nghệ
sĩ
hát
trên
sân
khấu”,
nhạc
sĩ
cho
biết.
 |
|
Nhạc
sĩ
Văn
Bền
với
chiếc
guitar
phím
lõm
đã
gắn
bó
với
ông
nhiều
năm.
Ảnh: Hoàng
Phố.
|
Văn
Bền
đã
trưởng
thành
qua
nhiều
đoàn
hát
nổi
tiếng
của
thế
kỷ
trước
như
Thanh
Bình
-
Kim
Mai,
Huỳnh
Long,
Bông
Sen,
từng
đàn
cho
các
danh
ca
Út
Trà
Ôn,
Minh
Vương,
Thiên
Kim,
Diệu
Hiền...
Năm
1966,
ông
ngừng
tham
gia
các
đoàn
hát,
chính
thức
trở
thành
thầy
dạy
ca
và
đàn
cho
nhiều
thế
hệ
nghệ
sĩ
cải
lương
sau
này.
Lý
do
là
các
đoàn
hát
lưu
diễn
tỉnh
nhiều
quá,
mắt
ông
lại
kém
nên
đi
lại
khó
khăn.
Nghệ
sĩ
mù
không
nhớ
đã hướng
dẫn đàn,
ca
cho
bao
nhiêu
học
trò.
Có
thời
điểm
số
lượng
học
trò
một
khóa
lên
tới
vài
trăm
người.
Trong
số
đó,
có
nhiều
nhạc
sĩ
khiếm
thị
thành
danh
sau
này
như
Văn
Tâm,
Văn
Chánh, hiện giảng
dạy
tại Cao
đẳng
Nghệ
thuật
TP
HCM.
Cách
dạy
của
ông
cũng
giống
thầy
Văn
Vĩ
ngày
trước.
Ông
đàn
làm
mẫu,
trò
đàn
theo,
thầy
nghe
rồi
nhận
xét.
Một
học
trò
của
ông,
tên
Hiền,
ngoài
50
tuổi,
nói:
"Tôi
theo
học
thầy
Bền
gần
20
năm
tuy
không
thường
xuyên.
Thầy
có
ngón
đàn
độc
và
tai
nghe
nhạc
rất
tinh
tường.
Tuy
không
nhìn
thấy
nhưng
nghe
qua
âm
thanh,
thầy
biết
học
trò
sai
chỗ
nào,
cần
sửa
chỗ
nào". Còn
nghệ
sĩ
Hồng
Liên
của
đoàn
Trần
Hữu
Trang
chia
sẻ:
“Tôi
chỉ
theo
học
thầy
trong
6
tháng
nhưng
nhờ
đó
mà
được
vững
nhịp
ca
như
ngày
hôm
nay".
Văn
Bền
cho
biết,
ông
không
có
bí
quyết
nào
ngoài
việc
đem
hết
khả
năng,
kinh
nghiệm
ra
truyền
cho
học
trò.
"Muốn
học
trò
ra
nghề
được,
mình
phải
dạy
thật
tình,
dạy
kỹ
lưỡng,
sửa
giọng,
sửa
tiếng
cho
từng
người.
Mất
thời
gian,
công
sức
một
chút
nhưng
các
em
ra
nghề
sẽ
vững
vàng
và
có
chỗ
đứng
trên
sân
khấu".
 |
|
Nhạc
sĩ
Văn
Bền
dạy
học
trò
tại
tư
gia.
Ảnh: Hoàng
Phố.
|
Khi
cải
lương
ở
thời
kỳ
đỉnh
cao,
thù
lao
đi
dạy
của
thầy
Văn
Bền
có
thể
nuôi
sống
cả
gia
đình
gồm
vợ
và
ba
người
con.
Những
năm
gần
đây,
số
lượng
học
viên
giảm.
Ngoài
học
viên
lâu
năm
và
ổn
định,
mỗi
khóa
học
(kéo
dài
3
tháng)
hiện
chỉ
có
chừng
10
đến
15
trò.
Với
mức
học
phí
300 nghìn
đồng một
tháng,
thu
nhập
của
nhạc
sĩ
dao
động
từ
3
-
4
triệu
đồng,
cùng
150 nghìn đồng
tiền
trợ
cấp
từ
Ban
ái
hữu
hội
nghệ
sĩ
TP
HCM.
Số
tiền
này
được
dùng
chi
phí
cho
tiền
chữa
bệnh
dạ
dày,
thấp
khớp
của
nhạc
sĩ
và
tiền
sinh
hoạt
của
hai
cha
con.
Hiện
nhạc
sĩ
sống
cùng
con
trai
út, vợ
ông
đã
mất
cách
đây
nhiều
năm,
hai
con
lớn
lập
gia
đình
và
ra
ở
riêng.
Gần
70
tuổi,
sức
khỏe
không
cho
phép,
nhạc
sĩ
Văn
Bền
không
còn
dạy
được
nhiều
như
trước,
thi
thoảng
con
trai
vẫn
phụ
giúp
ông
dạy
học
trò.
“Tôi
không
lấy
học
phí
cao
vì
những
người
yêu
vọng
cổ
giờ
ít
lắm,
họ
đến
học
là
có
tâm
rồi.
Thành
công
lớn
nhất
của
tôi
là
ba
đứa
con
đều
theo
nghiệp
cha,
đứa
đi
hát,
đứa
đi
đàn.
Tôi
không
mong
gì
hơn
được
trao
truyền
cổ
nhạc
cho
thế
hệ
sau”,
nhạc
sĩ
tâm
sự.
Hơn
40
năm
qua,
không
chỉ
âm thầm
đào
tạo
nhiều
lớp
nghệ
sĩ
vọng
cổ,
nhạc
sĩ
Văn
Bền
còn
đóng
góp
tiếng
đàn
vào
các
phong
trào
văn
nghệ
địa
phương. Ông
luôn
là
người
lặng
lẽ
ngồi
sau
cánh
gà,
đàn
cho
các
thành
viên
đội
văn
nghệ
quận
4
trong
các
kỳ
hội
diễn
văn
nghệ
cấp
thành
phố.
Văn
Bền
cũng
là
nhạc
sĩ
được
địa
phương
chọn
mặt
gửi
vàng
tham
gia
tranh
giải
trong
các
cuộc
thi
đờn
ca
tài
tử
miền
Đông
Nam
bộ
và
luôn
giành
được
giải
cao.
Được vinh
danh
trong
nhiều
cuộc
thi,
nhưng
ông
không
nhận
phần
thưởng
về
mình
mà
nhường
thành
tích
cho
tập
thể.
Trong
ngôi
nhà
nhỏ,
ông
chỉ
treo
đàn
và
những
tấm
ảnh
cũ,
mọi
bằng
khen,
giấy
khen
ghi
nhận
thành
tích,
ông
đều
gửi
treo
trên
văn
phòng
Ủy
ban
quận
với
suy
nghĩ,
thành
tích
là
của
tập
thể
chứ
không
phải
cá
nhân
mình.
Dù
đời
sống
không
mấy
khá
giả,
nhạc
sĩ
Văn
Bền
vẫn
nhận
đào
tạo
miễn
phí
học
trò
nghèo,
phần
lớn
là
các
em
thiếu
nhi.
Hiện
có
gần
10
em
được
ông
dạy
miễn
phí
tại
nhà.
Với
học
trò
nào
ông
cũng
dành
sự
tận
tâm
như
nhau.
"Các
em
nghèo
không
có
tiền
trả
học
phí
tôi
vẫn
nhận
dạy.
Họ
có
lòng
yêu
nhạc
cổ
là
tôi
mừng",
nhạc
sĩ
cho
biết.
 |
|
Nhạc
sĩ
Văn
Bền
(phải)
và
con
trai
út
đàn
trong
hậu
trường
sân
khấu
của
Viện
Dưỡng
lão
Nghệ
sĩ
vào
ngày
15
hàng
tháng.
Ảnh: Cải
lương
Việt
Nam.
|
Ngày
15
mỗi
tháng,
Văn
Bền
lại
cùng con đến
Viện
Dưỡng
lão
Nghệ
sĩ
biểu
diễn
miễn
phí
cho
đồng
nghiệp,
những
người
cùng
đứng
chung
sân
khấu
với
ông
ở
thời
kỳ
đỉnh
cao
của
cải
lương.
“Tôi
cũng
là
nghệ
sĩ
nghèo,
không
có
nhiều
tiền
đóng
góp
thì
góp
chút
tài
mọn
qua
tiếng
đàn
nhằm
đem
niềm
vui
đến
những
đồng
nghiệp
một
thời”,
nhạc
sĩ
tâm
sự.
"Thầy
còn
kêu
gọi
học
trò
mỗi
tháng
cố
gắng
sắp
xếp
thời
gian
đến
Viện
Dưỡng
lão
Nghệ
sĩ
ca
hát
và
đóng
góp
chút
tiền
có
thêm
chi
phí
sinh
hoạt
cho
các
nghệ
sĩ.
Tôi
quý
thầy
là
ở
việc
làm
thầm
lặng
ấy”,
một
học
trò
khác
của
nhạc
sĩ
Văn
Bền
kể
lại.
Ở
tuổi
thất
thập,
nghệ
sĩ
mù
không
mong
gì
hơn
ngoài
niềm
vui
hàng
ngày
được
trò
chuyện,
giao
tiếp
với
học
trò
và
đồng
nghiệp:
"Còn
sống,
tôi
còn
dạy,
vì
lời
ca,
tiếng
đàn
ăn
vào
máu
thịt
mình
rồi".
Châu
Mỹ
Ý kiến bạn đọc