.

NSƯT
Tô
Kim
Hồng
-
Nam
Hùng
trên
sân
khấu
Phng
Nghi
Đình
Mười
năm
sau,
vẫn
phong
thái
mực
thước,
nhu
mì
mà
không
kém
phần
quyết
đoán
khi
bà
nói
với
chồng:
-
Em
có
một
đề
nghị
với
anh,
trong
cuốn
sách
ấy,
anh
viết
về
nghề
thì
được.
Riêng
phần
đám
cưới
của
em
và
anh,
anh
chỉ
được
lướt
qua
thôi.
Ông
hàm
ý,
đó
là
một
phần
quan
trọng
trong
cuốn
hồi
ký
của
ông
do
một
nhà
xuất
bản
vừa
đặt
hàng,
ông
không
muốn
chỉ
điểm
qua.
Bà
dứt
khoát:
-
Nhưng
em
không
muốn
và
cũng
không
nên…
Ông
gật
đầu
như
một
lời
cam
kết.
Sinh
thời,
NSND
Phùng
Há
rất
xem
trọng
con
dâu
Tô
Kim
Hồng
(NSƯT
Nam
Hùng
là
con
nuôi
của
NSND
Phùng
Há).
Tô
Kim
Hồng
là
thế,
cái
mực
thước,
thuần
hậu
và
rất
nguyên
tắc
có
được
từ
mẹ
-
một
cô
giáo
tiểu
học;
chất
lãng
mạn,
thanh
tao
được
truyền
từ
cha
-
nhạc
sĩ
Kim
Anh.
Trái
ngược
hoàn
toàn
trên
sân
khấu,
chuyên
đóng
những
vai
đào
lẳng,
lẳng
-
mùi,
lẳng
-
độc,
ngoài
đời
Tô
Kim
Hồng
luôn
gìn
giữ
vẻ
kín
đáo,
thậm
chí
hơi
khép
mình.
Thời
son
rỗi,
trên
mọi
quãng
đường
lưu
diễn,
cô
đều
luôn
có
cha
mẹ
bảo
bọc.
Đến
khi
về
với
NSƯT
Nam
Hùng,
Tô
Kim
Hồng
lại
được
chồng…
bảo
vệ!
Ở
tuổi
75,
ông
hóm
hỉnh
bảo,
cô
bây
giờ
giỏi
dữ
lắm,
biết
nấu
ăn
chút
chút
rồi…
Hả,
thì
chú
dạy
cô
không
chứ
ai,
bày
từng
li
từng
tí…
Nhớ
quán
phở
Nam
Hùng
mở
ra
cách
đây
mấy
năm,
ông
phụ
trách
phần
“linh
hồn”:
nêm
nếm;
còn
bà,
lo
khâu
“kiểm
định
an
toàn
rau,
giá”.
Quán
phở
bình
dân
nhưng
thịt,
xương
phải
chọn
mua
phần
tươi
nhất,
ngon
nhất;
rau
phải
rửa
tới
rửa
lui,
tô
chén
lau
sạch
bong.
Khách
vô
ăn,
có
người
thấy
khăn
lạnh
sạch
sẽ,
lau
xong
đem...
bỏ
giỏ
luôn,
ông
bà
đều
không
nỡ
nhắc
nhở.
Quán
mở
một
thời
gian,
đông
khách
nhưng
ít
lời,
vả
lại,
bà
lo
ông
thức
khuya
dậy
sớm
mau
xuống
sức,
ông
lo
cho
bà…
vì
lo
lắng
mà
mất
ngủ;
cộng
với
mặt
bằng
lên
giá,
thế
là
tạm
đóng
cửa.
Tôi
không
dám
hỏi
nhưng
vẫn
lấy
làm
ái
ngại
khi
cuộc
sống
về
già
của
những
nghệ
sĩ
ca
kịch
luôn
ẩn
chứa
những
khốn
khó,
chật
vật.
Ông
bà
đều
đồng
lòng,
cô
chú
sống
ổn,
biết
đủ
là
đủ
thôi…
Hôm
nhận
lời
đóng
phim
Tình
ca
cao,
NSƯT
Tô
Kim
Hồng
cứ
băn
khoăn
mãi,
lo
chuyển
tải
ngôn
ngữ
sân
khấu
sang
truyền
hình
thì
ít
mà
bận
tâm
“lỡ
theo
đoàn
phim,
để
ông
(nhạc
sĩ
Kim
Anh)
và
chú
ở
nhà
một
mình…”.
Rạng
sớm
bà
đã
có
mặt
ở
phim
trường,
khuya
mới
về
tới
nhà,
bà
ráng
đeo
cho
đến
chót.
Người
ta
mời
tiếp,
bà
một
mực
từ
chối.
Không
từ
chối
sao
được,
nhạc
sĩ
Kim
Anh
đã
qua
tuổi
90,
chưa
thấy
con
gái
về,
ông
nhất
định
không
chịu
dùng
cơm.
Còn
NSƯT
Nam
Hùng
thì
thương
vợ,
lo
lắng
cho
vợ
đi
sớm
về
khuya,
lo
riết
đổ
bệnh.

Hạnh
phúc
bình
dị
trong
đời
thường
-
ẢNH:
M.T.
Trong
Phụng
Nghi
Đình
(bản
video),
Điêu
Thuyền
-
Tô
Kim
Hồng
lẳng
lơ
theo
mưu
lược
của
Vương
Tư
Đồ
mà
chia
rẽ
tình
cha
con
Đổng
Trác
(Nam
Hùng)
và
Lữ
Bố
(Thanh
Tòng).
Sự
quăng
bắt
giữa
một
Đổng
Trác
háo
sắc
nhưng
cũng
đầy
nghi
hoặc
với
một
Điêu
Thuyền
lộng
lẫy
nhan
sắc
mà
nặng
tình
nặng
nghĩa.
Khán
giả
cười
đó
-
với
những
màn
trêu
hoa
cợt
gió
giữa
hai
nhân
vật,
lại
nao
lòng
đó
vì
phận
liễu
bồ
phải
gánh
vác
chuyện
giang
san.
Đến
Lôi
Vũ,
Nam
Hùng
vào
vai
Chu
Phác
Viên,
Tô
Kim
Hồng
nhận
lãnh
số
phận
Phồn
Y,
nổi
loạn,
khát
khao,
bi
kịch.
Họ
tiếp
tục
lay
động
sàn
diễn
bằng
sự
thăng
hoa
trong
cảm
xúc
sáng
tạo.
Như
thể
mọi
yêu
thương,
chăm
chút
của
đôi
vợ
chồng
nghệ
sĩ
này,
cuối
cùng
là
để
tạo
ra
những
“đứa
con”
nghệ
thuật.
Những
buổi
học
tuồng,
tập
tuồng
và
không
khí
biểu
diễn,
cứ
lớn
dần
và
đậm
lại,
sau
mấy
mươi
năm
về
với
nhau,
hát
cùng
nhau,
họ
vẫn
gìn
giữ
cái
nếp
tương
kính
như
tân.
Trong
căn
nhà
ở
khu
vành
đai
ngoài,
Q.Bình
Tân,
tôi
hỏi
vui,
cô
chú
vẫn
giữ
thói
quen
hai
trong
một?
Ấy
là
chuyện
mỗi
sáng,
ông
tự
tay
pha
một
ly
cà
phê
đen
rồi
cả
hai
cùng
uống.
Nhấm
nháp
cái
hương
vị
thơm
tho
ấy,
nhỏ
giọt
từng
mẩu
chuyện
nghề,
chuyện
đời
ngót
nghét
50
năm.
Bà
cười
bảo,
hết
rồi,
dạo
này,
cô
kiêng
ngọt
nên
hông
uống
chung
với
chú
nữa,
mỗi
người
một
ly,
khỏe
re…
Họ
là
vậy,
mỗi
người
tôn
trọng
sở
thích
của
nhau.
Ngay
cả
vườn
hoa
bé
xíu
trên
sân
thượng,
ông
thích
hoa
lan,
bà
thích
hoa
hồng,
mỗi
người
đều
tự
ươm
trồng,
tắm
tưới.
Thỉnh
thoảng
ông
“bắt
tại
trận”
mấy
nhánh
mồng
tơi
leo
trên
giàn
mướp
của
ông,
hỏi
ra
mới
biết
bà
nhanh
tay
“xí”
phần
đất
của
chồng,
trồng
thêm
mấy
nhánh
mồng
tơi
đặng
nấu
chung
với
mướp
-
món
mà
ông
rất
thích.
Hay
những
kỳ
nghỉ
hè,
bà
chiều
ông
khi
đặt
chuyến
về
những
miền
đất
xưa,
nơi
lưu
dấu
những
mối
tình
đẹp
của
ông
thời
trai
trẻ.
Hỏi
sao
cô
không
ghen,
bà
bảo,
ai
cũng
có
một
quá
khứ,
và
quá
khứ
ấy
cần
được
tôn
trọng,
tôn
trọng
một
quãng
đời
mà
mình
chưa
hiện
diện
để
rồi
cùng
gìn
giữ
quãng
đời
tiếp
theo
-
khi
đã
về
với
nhau.
Vẫn
là
cuốn
sách
ông
đang
viết
dở.
Cái
cách
họ
“kể
tội”,
nghe
cũng
vui.
Ông
không
có
thói
quen
nghiêm
cẩn
phải
ngồi
vào
bàn
mới
viết
mà
“đụng
đâu
viết
đó”,
có
hôm
viết
trên
tờ
lịch,
có
bữa
viết
vào
mặt
sau
của
hóa
đơn…
tiền
điện.
Bà
cứ
lẳng
lặng
theo
sau
chồng,
gom
góp
lại
rồi
chép
sang
một
cuốn
tập
cho
ngay
ngắn,
sạch
sẽ.
Ông
đọc
lại,
bỏ,
sửa…
bà
nhẫn
nại,
chịu
thương
chịu
khó
phụ
chồng,
đôi
khi
cũng
cằn
nhằn,
vì
mỏi
tay,
mỏi
mắt
và
cả
những
mẩu
chuyện
ông
kể,
có
đoạn
hơi
gay
gắt,
bà
ngại
sẽ
đụng
chạm,
làm
buồn
lòng
người
khác.
Bao
nhiêu
năm,
ghé
lại,
gặp
họ
-
NSƯT
Nam
Hùng
và
Tô
Kim
Hồng,
vẫn
một
tình
nghĩa
sâu
nặng,
một
nếp
sống
ôn
hòa,
tri
túc.
Ngay
giữa
phòng
khách,
ở
vị
trí
đẹp
nhất
là
bức
hình
được
phóng
lớn
của
NSƯT
Thanh
Thanh
Tâm,
góc
bên
kia
là
tấm
hình
nhân
vật
Điêu
Thuyền.
Không
chỉ
là
bài
trí
nội
thất,
cả
trong
nếp
sống,
Tô
Kim
Hồng
luôn
gìn
giữ
sự
khiêm
cung
không
lời
ấy.
Minh
Triết
Ý kiến bạn đọc