Sắp
tới
đây
là
kỷ
niệm
21
năm
ngày
thành
lập
trang
web
cailuongvietnam.com
(13/04/2004
-
13/04/2025)
Dây
là
trang
tin
tức
đầu
tiên
của
cailuongvietnam.com
từ
năm
2004.
Còn
đuọc
gọi
là
CLVNCOM1
.
Thân
mời
các
dộc
giả
xem
những
bằi
mới
hơn
tại
trang
tin
tưc
CLVNCOM2
theo
link
dưới
dây
https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Xem
tiếp...
Nữ
tướng
trong
một
tuồng
hát
bội.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Hôm
nay
mùng
8
Tháng
Giêng
Âm
lịch,
tức
ngày
Tết
đã
trôi
qua
gần
cả
tuần
và
thiên
hạ
trở
lại
cuộc
sống
bình
thường,
có
nghĩa
là
phải
lo
làm
ăn
chớ
không
lẽ
“Tháng
Giêng
là
tháng
ăn
chơi”
như
câu
nói
đã
có
từ
lâu
đời
trong
dân
gian,
trong
sử
sách
xưa
để
lại.
Thế
nhưng,
nếu
như
suy
xét
cho
tận
cùng
về
đời
sống
văn
hóa
của
người
dân
nông
thôn
Nam
Việt
thì
Tháng
Giêng,
Tháng
Hai
Âm
lịch
vẫn
còn
là
thời
gian
ăn
chơi,
nhưng
có
giới
hạn
với
thời
gian
nào
đó.
Bởi
tuy
lo
làm
ăn
đó,
nhưng
cũng
dành
ít
nhiều
thời
giờ
và
tâm
trí
tính
đến
chuyện
cúng
kiếng
lễ
Kỳ
Yên
hằng
năm
ở
đình
làng.
Ðồng
thời
cũng
bàn
tính
đến
vấn
đề
hát
bội,
vì
đó
là
một
sinh
hoạt
đặc
thù
không
thể
thiếu
được
ở
các
lễ
Kỳ
Yên,
nếu
như
theo
đúng
truyền
thống.
Thời
gian
này
các
viên
chức
làng
xã
và
các
bô
lão
bàn
luận
mỗi
ngày,
và
người
dân
thì
nghe
ngóng
theo
dõi,
nói
chung
là
mọi
người
đều
quan
tâm
đến
các
cuộc
vui
chơi
trong
lễ
Kỳ
Yên
làng
mình
và
của
các
làng
xã
lân
cận.
Riêng
về
các
đoàn
nghệ
thuật
hát
bội
được
mời
biểu
diễn
khắp
nơi,
tùy
theo
khả
năng
và
yêu
cầu
của
từng
địa
phương.
Có
thể
nói
đây
là
mùa
“làm
ăn”
rôm
rả
nhứt
trong
năm
của
làng
hát
bội,
do
đó
mà
nhiều
đoàn
hát
bội
đã
được
chia
ra
thành
nhiều
nhóm
nhỏ.
Có
như
thế
mới
đáp
ứng
đủ
các
lịch
mời
biểu
diễn
khắp
nơi.
Cái
khổ
tâm
của
nghề
hát
bội
là
chỉ
làm
ăn
tốt
đẹp,
hết
lễ
cúng
Kỳ
Yên
thì
nghỉ
chờ
năm
sau.
Nghệ
thuật
hát
bội
đã
hiện
diện
ở
miền
Nam
Việt
Nam
từ
thời
xa
xưa,
và
rất
thịnh
hành
thời
thập
niên
1920-30-40
bởi
hát
bội
gắn
liền
với
lễ
cúng
Kỳ
Yên
ở
các
đình
làng.
Nói
rõ
hơn
thời
bấy
giờ
hễ
nói
tới
cúng
Kỳ
Yên
thì
thiên
hạ
nghĩ
ngay
đến
hát
bội,
hoặc
nhớ
tới
hát
bội
thì
người
ta
lại
không
quên
cúng
Kỳ
Yên.
Có
đi
sâu
vào
hoạt
động
bộ
môn
nghệ
thuật
hát
bội
mới
thấy
rằng
muốn
thành
nghề
này,
ngoài
năng
khiếu
ra,
người
ta
còn
phải
chịu
đựng
khó
nhọc,
lắm
công
phu
mới
có
thể
trở
thành
nghệ
nhân
hát
bội.
Xem
xong
một
vở
hát
bội,
nhiều
khán
giả
đã
bước
vội
vào
buồng
hát,
chen
lấn
với
trẻ
con,
để
được
nhìn
thấy
những
nhân
vật,
mới
vừa
đây
là
những
anh
hùng
dũng
tướng,
những
ông
hoàng
bà
chúa,
giờ
đang
hấp
tấp
cởi
bỏ
lớp
xiêm
y,
trang
phục,
tẩy
xóa
những
lớp
son
phấn,
để
trở
lại
con
người
thực
của
họ.
Nhìn
những
bộ
áo
lót
ướt
đẫm
như
vừa
nhúng
nước,
những
con
người
hốc
hác
mệt
nhọc,
với
mớ
tóc
rối
bù,
với
nụ
cười
héo
hắt.
Khán
giả,
nhứt
là
đám
trẻ
con,
xác
định
họ,
ai
là
Cao
Hoài
Ðức,
ai
là
Cao
Quân
Bảo,
ai
là
Lưu
Kim
Ðính,
Triệu
Hoàng
Cơ,
v.v...
Người
ta
rất
thán
phục
khi
nghĩ
đến
chính
những
diễn
viên
này
đã
tạo
nên
những
hình
tượng
oai
hùng
trên
sân
khấu,
mang
đầy
đủ
tâm
trạng
hỉ,
nộ,
ái,
ố.
Hát
bội
là
bộ
môn
sân
khấu
độc
đáo
và
hấp
dẫn
nhất
đối
với
quần
chúng,
thời
ấy
từ
thành
thị
đến
thôn
quê,
rạp
hát,
võ
ca
ở
đình
miếu,
nhà
dài
chợ,
mặt
bằng
trống
trải,
là
những
nơi
biểu
diễn
của
hát
bội,
lúc
nào
cũng
đông
người
xem.
Già,
trẻ,
bé,
lớn,
ai
cũng
mê
hát
bội.
Người
cao
tuổi
mê
tuồng
tích
gay
cấn,
đượm
nhuần
đạo
lý
dân
tộc,
có
dịp
suy
gẫm
cái
trật
tự
kỷ
cương
của
thời
nho
giáo
cực
thịnh,
thanh
niên
nam
nữ
thì
xem
kép
trẻ
đào
xinh,
để
thấm
thía
với
những
mối
tình
nên
thơ
của
người
đi
trước.
Ðám
trẻ
con
thì
bị
lôi
cuối
bởi
màu
sắc
phục
trang
lộng
lẫy,
những
cuộc
chiến
tưng
bừng,
nhứt
là
những
lớp
hề
giễu
pha
trò
cười
nôn
ruột.
Khán
giả
được
một
lúc
quên
đi
cuộc
sống
thực
tại,
hòa
mình
vào
những
diễn
tiến
của
sân
khấu,
để
nỗi
vui,
buồn,
mừng,
giận,
thương,
ghét
gắn
liền
vào
tình
cảm,
tâm
trạng
của
nhân
vật.
Không
ai
chối
cãi
là
sân
khấu
hát
bội
rất
lôi
cuốn
và
hấp
dẫn.
Người
ta
ngồi
xem
mê
mẩn
từ
đầu
hôm
đến
khuya
có
khi
đến
sáng
mà
không
hay,
rồi
đi
xem
từ
đêm
này
đến
đêm
khác.
Gánh
hát
diễn
ở
địa
phương
bao
lâu
thì
có
người
đi
xem
đến
gánh
dọn
đi
mới
thôi.
Có
lúc,
khán
giả
bị
lôi
cuốn
vào
câu
chuyện
tuồng,
quên
mình
là
người
ngoài
cuộc.
Và
câu
chuyện
có
thật
sau
đây
đã
chứng
minh
điều
đó.
Trên
một
sân
khấu
nọ,
tuồng
đang
diễn
là
“Thất
Nam
Dương
Thành.”
Lớp
gay
cấn
nhứt,
tướng
Thượng
Sư
Ðồ
đem
binh
bao
vây
thành
Nam
Dương.
Tướng
thủ
thành
là
Ngũ
Vân
Thiệu
cùng
vợ
là
Giả
Thị
mở
đường
máu
mong
thoát
khỏi
vòng
vây.
Trong
trận
chiến,
hai
vợ
chồng
thất
lạc
với
nhau,
Giả
Thị
bị
trúng
tên,
rồi
chuyển
bụng
sanh
con.
Cảnh
diễn
trên
sân
khấu
thật
là
sôi
động:
Giả
Thị
vừa
rên
xiết
khi
chuyển
bụng,
té
lên
té
xuống,
chạy
tìm
sinh
lộ...
Tiếp
theo
sau
là
Thượng
Sư
Ðồ
giục
ngựa
đuổi
theo,
khí
thế
vô
cùng
sôi
nổi
với
bài
hát
khách
tẩu
mã.
Người
thiếu
phụ
vô
phúc
ấy
lại
chạy
ra,
tay
bồng
đứa
hài
nhi,
hát
mấy
câu
nam
ai
bi
thiết,
mong
tìm
gặp
chồng
để
giao
con
trước
giờ
nhắm
mắt.
Thượng
Sư
Ðồ
lại
hăm
hở
đuổi
theo
bằng
câu
hát
khách.
Trong
không
khí
căng
thẳng
ấy,
bỗng
nhiên
người
ta
thấy
ông
chấp
sự
(đang
ngồi
cầm
chầu)
tự
nhiên
đứng
dậy,
móc
túi
lấy
ra
một
tờ
giấy
bạc,
tay
ngoắt
anh
kép
hát:
“Thượng
Sư
Ðồ!
Qua
cho
em
năm
đồng.
Mầy
rượt
vừa
vừa
thôi,
tội
nghiệp
cho
Giả
Thị,
đàn
bà
mang
mền
lại
bị
nạn,
nhơn
nhơn
tay
cho
người
ta
nhờ.”
Anh
kép
hát
thò
tay
nhận
tiền,
xá
một
cái
cám
ơn,
rồi
hươi
khí
giới,
rượt
tiếp...
Ngành
Mai
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
NVO
Ý kiến bạn đọc