Trước
thềm
cuộc
thi
nghệ
thuật
tuồng
và
dân
ca
kịch
CNTQ
2016:
Mòn
mỏi
với
nỗi
lo
phát
triển
Tuồng
Cuộc
thi
Nghệ
thuật
Tuồng
và
dân
ca
kịch
chuyên
nghiệp
toàn
quốc
2016
dự
kiến
được
tổ
chức
vào
cuối
tháng
8.
NSND
Lê
Tiến
Thọ,
Chủ
tịch
Hội
NSSKVN,
người
gắn
bó
nhiều
năm
với
nghệ
thuật
tuồng
cho
biết,
cuộc
thi
lần
trước
cách
đây
ba
năm
đã
cho
thấy
sự
đi
xuống
của
các
đơn
vị
nghệ
thuật
vì
không
có
tác
phẩm
nào
thực
sự
đặc
sắc.
Thực
trạng
nghệ
thuật
Tuồng
-
loại
hình
sân
khấu
cổ
nhất
từ
lâu
đã
khiến
người
trong
nghề
trăn
trở
rất
nhiều
mà
vẫn
chưa
tìm
được
lối
thoát.
Vở
“Thanh
gươm
Cô
Đô
đốc”
của
Nhà
hát
Tuồng
VN
Nhiều
năm
qua,
loại
hình
này
gần
như
không
còn
đất
sống
trên
các
sân
khấu
hiện
đại.
Tại
các
nhà
hát,
tuồng
truyền
thống
cũng
đang
khiến
những
người
tâm
huyết
canh
cánh
nỗi
lo:
Rồi
mai
đây
nó
sẽ
thế
nào
khi
không
ai
còn
diễn
được
và
khán
giả
sẽ
hỏi,
đó
là
cái
gì
mà
lạ
thế?
NSND
Hoàng
Khiềm,
nguyên
Giám
đốc
Nhà
hát
Tuồng
Việt
Nam
cho
biết,
tuồng
truyền
thống
có
lời
thoại
thiên
về
văn
học
cổ,
nhiều
từ
Hán.
Thêm
nữa,
nội
dung
phản
ánh
thường
là
trung
quân,
ái
quốc
nên
có
thể
khó
tiếp
cận
với
khán
giả
hiện
đại.
Điều
đặc
biệt,
tuồng
cổ
chứa
đựng
yếu
tố
đồng
sáng
tạo
giữa
nghệ
sĩ
và
khán
giả.
Chẳng
hạn,
trên
sân
khấu
không
bài
trí,
diễn
viên
phải
thể
hiện
được
cảnh
núi
đồi,
sông
biển
qua
diễn
xuất,
động
tác
sao
cho
người
xem
“cảm”
được.
Qua
đó,
niềm
hứng
khởi
của
khán
giả
tạo
hưng
phấn
cho
nghệ
sĩ.
Tiếc
là,
cách
thưởng
thức
này
không
còn
nữa
và
dẫn
đến
hệ
quả,
tuồng
truyền
thống
ngày
càng
xa
rời
sự
hiểu
biết
của
công
chúng.
Cũng
theo
ông,
tài
năng
của
diễn
viên
chỉ
thực
sự
lên
đến
đỉnh
cao
khi
biểu
diễn
tuồng
cổ.
Khi
trình
độ
thưởng
thức
của
khán
giả
đi
xuống,
có
nghĩa
khả
năng
của
nghệ
sĩ
không
thể
tiến
bộ.
“Trước
kia,
diễn
viên
và
người
xem
có
quan
hệ
gần
như
ruột
thịt.
Sự
thân
thiết
này
được
bồi
đắp
qua
từng
thế
hệ
song
ngày
nay
đã
mất",
nghệ
sĩ
tiếc
rẻ.
Cùng
chung
sự
nuối
tiếc,
NSƯT
Hán
Văn
Tình,
người
gắn
bó
sân
khấu
tuồng
trên
30
năm
chia
sẻ:
“Chúng
tôi
là
thế
hệ
cuối
cùng
được
các
nghệ
nhân
lành
nghề
truyền
dạy
cách
hát
và
diễn
tuồng
cổ.
Qua
thời
gian,
nghệ
thuật
này
bị
tam
sao
thất
bản
và
giảm
sút
rõ
rệt”.
Nghệ
sĩ
được
công
chúng
nhớ
mặt,
biết
tên
nhờ
những
vai
diễn
trên
truyền
hình
đưa
ra
con
số:
Lớp
diễn
viên
sau
tôi
chỉ
giữ
được
khoảng
70%
tinh
túy
của
tuồng
truyền
thống.
Như
vậy,
những
lớp
sau,
sau
nữa
sẽ
giữ
được
bao
nhiêu?
Theo
nghệ
sĩ,
sự
rơi
rụng
bắt
nguồn
từ
những
người
thầy
và
một
phần
bị
chi
phối
bởi
thị
hiếu
khán
giả.
Ví
dụ,
trong
các
vở
tuồng
cổ,
động
tác
múa
của
diễn
viên
phải
“vuông
bờ
sát
góc”,
mọi
hành
động
được
yêu
cầu
thật
chỉn
chu.
Sự
khắt
khe
này
có
thể
không
được
khán
giả
hưởng
ứng,
song
người
trong
nghề
thực
sự
hụt
hẫng
nếu
thấy
thiếu
vắng
trên
sàn
diễn.
Nhà
hát
Nghệ
thuật
truyền
thống
Cung
đình
Huế
từng
phải
chịu
sự
hắt
hủi
khá
đáng
thương.
“Chúng
tôi
từng
diễn
tuồng
cổ
cùng
với
Nhã
nhạc
cung
đình
Huế
cho
khách
tham
quan
song
bị
họ
phản
đối,
đành
thôi”,
nghệ
sĩ
Trương
Tuấn
Hải
thổ
lộ.
Ông
Tuấn
Hải
cho
biết,
sở
dĩ
khách
tham
quan
“la
ó”
bởi
không
muốn
xem
tuồng
trong
khoảng
thời
gian
ngắn
ngủi
thăm
cảnh
sắc
của
thành
phố
mộng
mơ.
Họ
muốn
được
thư
giãn
với
Nhã
nhạc
cung
đình
Huế,
loại
hình
nghệ
thuật
được
UNESCO
công
nhận
là
di
sản
văn
hóa
phi
vật
thể
của
nhân
loại,
trong
khi
tuồng
cổ
đậm
tính
bác
học,
khó
hiểu.
Vở
“Phật
hoàng
Trần
Nhân
Tông”
của
NH
Tuồng
VN
Theo
NSND
Lê
Tiến
Thọ,
sở
dĩ
những
tinh
hoa
của
nghệ
thuật
Tuồng
ngày
càng
bị
thất
truyền
là
bởi
các
đơn
vị
nghệ
thuật
tuồng
hiện
nay
chủ
yếu
chạy
“sô”
biểu
diễn
trong
các
lễ
hội,
nghi
thức
hành
lễ
với
dàn
trống,
dâng
hương
chứ
ít
có
cơ
hội
biểu
diễn
một
vở
trọn
vẹn.
Bên
cạnh
đó,
diễn
viên
mải
làm
nhiều
nghề,
như
đi
hát
hội,
hát
đám
cưới
để
kiếm
thêm
thu
nhập
nên
ít
để
tâm
đến
nghiệp
diễn.
Diễn
viên
ngày
xưa
được
bao
cấp,
chỉ
biết
sống
và
diễn
cho
tốt,
không
biết
làm
gì
thêm.
Đời
sống
diễn
viên
tuồng
so
với
công
nhân,
nông
dân
khá
hơn.
Lúc
đó,
người
dân
cũng
không
có
tivi
để
ngồi
ở
nhà
suốt
ngày.
“Những
năm
70,
80
của
thế
kỷ
trước,
tối
nào
chúng
tôi
cũng
diễn.
Khán
giả
xem
đến
thuộc
vở
mà
vẫn
thích,
và
họ
“soi”
diễn
viên
rất
kỹ.
Diễn
viên
vì
thế
bắt
buộc
phải
tiến
bộ.
Ngọc
càng
mài
càng
sáng,
diễn
viên
càng
diễn
càng
hay.
Quay
lại
cảnh
diễn
của
mình
lúc
mới
lên
sân
khấu,
hai
năm
sau
cũng
vai
đó
nhưng
xem
khác
hẳn”,
ông
Thọ
bộc
bạch.
Bây
giờ
nhiều
điệu
hát,
cách
diễn
đặc
trưng
của
tuồng
đã
không
còn
được
biểu
diễn
hoặc
biểu
diễn
mà
không
đạt
yêu
cầu.
Các
diễn
viên
không
hát
được
những
điệu
khó,
mà
có
hát
được
cũng
chỉ
đạt
1/2
tiêu
chuẩn,
bởi
cái
chính
là
sự
điêu
luyện,
tinh
tế
khi
hát
và
diễn
thì
gần
như
ít
người
để
tâm
đến.
“Các
diễn
viên
trẻ
thường
ỉ
lại
hát
hay,
múa
giỏi
và
ăn
lương
nhà
nước
nên
không
trau
chuốt
kỹ
năng
như
các
nghệ
nhân
xưa,
do
đó
hiếm
người
đạt
độ
chín”,
NSND
Hòa
Bình,
nguyên
Giám
đốc
Nhà
hát
Tuồng
Đào
Tấn
tâm
sự.
Thời
đỉnh
cao,
nhiều
vở
diễn
được
500
buổi,
300
buổi,
diễn
viên
thuộc
hết
thoại
của
tất
cả
các
nhân
vật,
còn
bây
giờ
một
vở
dựng
xong,
có
khi
2
năm
sau
chưa
được
diễn,
như
vậy,
diễn
viên
có
muốn
cũng
khó
mà
giữ
những
tinh
túy
của
nghề.
Hà
Lan
Cuộc
thi
Nghệ
thuật
sân
khấu
tuồng
và
dân
ca
kịch
chuyên
nghiệp
toàn
quốc
2016
Từ
ngày
20
đến
29/8,
tại
TP
Đà
Nẵng
sẽ
diễn
ra
“Cuộc
thi
Nghệ
thuật
sân
khấu
tuồng
và
dân
ca
kịch
chuyên
nghiệp
toàn
quốc
-
2016”.
Ảnh
minh
họa.
Sự
kiện
do
Cục
Nghệ
thuật
biểu
diễn
phối
hợp
với
Hội
Nghệ
sĩ
sân
khấu
Việt
Nam,
Sở
Văn
hóa
và
Thể
thao
TP.
Đà
Nẵng
tổ
chức.
Cuộc
thi
có
sự
tham
gia
của
gần
700
nghệ
sĩ,
diễn
viên
đến
từ
11
đơn
vị
nghệ
thuật
sân
khấu
truyền
thống
trên
toàn
quốc,
tổng
số
gồm
17
vở
diễn,
trong
đó
có
10
vở
tuồng
và
7
vở
dân
ca
kịch.
Về
cơ
cấu
giải
thưởng,
số
lượng
giải
thưởng
cho
vở
diễn
không
quá
35%
tổng
số
vở
diễn
tham
dự
cuộc
thi,
trong
đó
số
lượng
Huy
chương
Vàng
cho
vở
diễn
không
vượt
quá
35%
tổng
số
cơ
cấu
giải
thưởng
của
vở
diễn.
Số
lượng
giải
thưởng
cho
diễn
viên
không
vượt
quá
35%
tổng
số
diễn
viên
có
tên
trong
bảng
phân
vai
của
các
vở
diễn
tham
gia
cuộc
thi,
trong
đó
số
lượng
Huy
chương
Vàng
cho
diễn
viên
không
vượt
quá
35%
tổng
số
cơ
cấu
giải
thưởng
của
diễn
viên.
Trên
cơ
sở
kết
quả
chấm
thi
của
Hội
đồng
Giám
khảo,
Bộ
VHTT&DL
sẽ
xem
xét
để
trao
Bằng
chứng
nhận
kèm
theo
tiền
thưởng
cho
các
vở
diễn,
diễn
viên
đạt
Huy
chương
Vàng,
Huy
chương
Bạc
và
giải
thưởng
xuất
sắc
nhất
cho
tác
giả,
đạo
diễn,
họa
sĩ,
nhạc
sĩ,
biên
đạo.
M.Quân
Ý kiến bạn đọc