"Của
để
dành"
"Người
là
viên
ngọc
quý.
Dáng
đứng
ông
cao
lồng
lộng.
Giặc
sợ
run
khiếp
đảm
kinh
hoàng
trước
người
cộng
sản
hiên
ngang.
Đó
là
ông
Châu
Văn
Liêm…"-
cô
bé
12
tuổi
lấy
hơi
đầy
đặn,
chững
chạc
thể
hiện
21
câu
Long
Ngâm
bài
"Người
là
viên
ngọc
quý"
một
cách
đầy
cảm
xúc
khiến
khán
giả
của
Liên
hoan
ĐCTT
TP
Cần
Thơ
lần
thứ
VI-
năm
2013
phải
ngỡ
ngàng.
Đó
là
"nghệ
nhân"
ĐCTT
12
tuổi
Lê
Thị
Thanh
Trúc,
thành
viên
ban
ĐCTT
huyện
Thới
Lai.
Hoàn
thành
tiết
mục,
Thanh
Trúc
bước
ra
sau
cánh
gà,
tay
quệt
vội
giọt
mồ
hôi
lăn
dài
trên
gương
mặt
bầu
bĩnh,
hồn
nhiên
khoe:
"Bữa
nay
con
hát
được,
vui
lắm!".
Thạc
sĩ
Huỳnh
Khải,
Trưởng
khoa
Âm
nhạc
dân
tộc-
Nhạc
viện
TP
Hồ
Chí
Minh
cũng
khen
tặng:
"Tuổi
nhỏ
mà
ca
diễn
thành
thục
vầy
là
rất
quý,
là
"của
để
dành"
của
ĐCTT
đấy!".
Tiết
mục
của
Thanh
Trúc
được
trao
giải
xuất
sắc
tại
Liên
hoan.

Bé
Thanh
Trúc
trên
sân
khấu
cuộc
thi
"Hò
Xự
Xang
Xê
Cống".
Ảnh
do
nhân
vật
cung
cấp
Nhà
của
bé
Thanh
Trúc
nằm
khuất
trong
con
rạch
nhỏ
thuộc
ấp
Định
Yên,
xã
Định
Môn,
huyện
Thới
Lai.
Vừa
đến
đầu
xã,
hỏi
nhà
Thanh
Trúc,
bà
con
đều
"nhấn"
lại:
"Phải
bé
Trúc
ĐCTT
hôn?",
rồi
chỉ
đường.
Hôm
chúng
tôi
đến,
Trúc
đang
cùng
ông
bà
ngoại
tập
lại
những
tiết
mục
để
tham
gia
cùng
đoàn
TP
Cần
Thơ
trình
diễn
trong
chương
trình
"Tái
hiện
chợ
nổi
Nam
bộ"
tại
Tuần
lễ
Văn
hóa-
du
lịch
các
dân
tộc
Việt
Nam
diễn
ra
ở
Hà
Nội.
Ca
chưa
tròn
chữ
đờn,
Thanh
Trúc
dừng
lại,
nhờ
ông
ngoại
dạo
để
em
vô
cho
đúng.
Có
những
đoạn
Trúc
lấy
hơi
chưa
tới,
em
tập
đi
tập
lại
hàng
chục
lần,
khan
cả
giọng.
Thấy
vậy,
bà
ngoại
của
Thanh
Trúc
tặc
lưỡi:
"Ca
chưa
được
là
cháu
không
chịu
buông
ra
đâu,
tập
đến
chừng
nào
chỉn
chu
mới
thôi!".
Nhà
ngoại
Trúc
là
"trụ
sở"
của
nhóm
ĐCTT
dòng
họ
Lương
nên
từ
nhỏ
Trúc
đã
theo
nghe
ông
bà
ngoại
ca
diễn.
Tiếng
đờn
lời
ca
dìu
dặt
ăn
sâu
vào
tâm
thức
em
lúc
nào
không
hay.
Lên
8
tuổi,
Trúc
đã
có
thể
ca
rất
nhiều
điệu
lý
Nam
bộ
và
nhất
là
bản
Vọng
Kim
Lan,
đoạt
luôn
giải
Nhất
tại
Liên
hoan
văn
nghệ
cấp
huyện.
Từ
đó,
Thanh
Trúc
càng
say
mê,
tập
luyện
bài
bản
tài
tử
từ
dễ
đến
khó:
Nam
Ai,
Nam
Xuân,
Giang
Nam
Cửu
khúc,
Long
Ngâm…
Cô
bé
12
tuổi
dần
dần
chinh
phục
những
bài
bản
cần
cầm
hơi
nhiều,
lên
bổng
xuống
trầm,
vốn
chỉ
dành
cho
những
người
đã
hoàn
thiện
làn
hơi.
Hễ
rảnh
rỗi
việc
học,
Thanh
Trúc
lại
lấy
xấp
bài
ca
để
o
luyện.
Em
khoe:
"Con
mới
vừa
lọt
vào
tốp
4
của
cuộc
thi
"Hò
Xự
Xang
Xê
Cống"
do
Đài
PT-TH
An
Giang
và
Trường
Đại
học
An
Giang
tổ
chức,
đang
nhờ
ông
bà
ngoại
tập
luyện
để
thi
chung
kết
xếp
hạng".
Để
có
được
thành
quả
đó,
Trúc
đã
vượt
qua
gần
500
thí
sinh
của
khu
vực
Nam
bộ
với
hàng
chục
phần
thi
cả
về
ca
diễn
lẫn
kiến
thức
ĐCTT.

Hồng
Kim
với
chất
giọng
trong
trẻo
thể
hiện
những
bài
bản
vắn
qua
tiếng
đờn
của
cha
mẹ.
Ảnh:
DUY
KHÔI
Cũng
thuộc
dạng
"của
để
dành"
của
ĐCTT
Cần
Thơ
như
Thanh
Trúc,
em
Nguyễn
Hồng
Kim,
16
tuổi,
ở
chợ
Ngã
Tư,
phường
Thới
An
Đông,
quận
Bình
Thủy,
đi
vào
lòng
người
mộ
điệu
với
nhiều
bài
bản
khó.
Mới
7,
8
tuổi,
Hồng
Kim
đã
theo
cha
mẹ
là
những
tài
tử
có
tiếng
của
phường
đi
hát
hò
khắp
nơi
và
tập
tành
ca
theo.
Năm
2007,
năm
10
tuổi,
Hồng
Kim
đã
ca
được
bản
Phụng
Hoàng
Lai
Nghi
và
đoạt
giải
Xuất
sắc
của
Liên
hoan
ĐCTT
quận
Bình
Thủy.
Liên
tục
3
năm
sau
đó,
Hồng
Kim
đều
mang
về
cho
đội
nhà
giải
xuất
sắc
với
những
điệu
thức
khó
như:
Liên
Nam,
Đảo
Ngũ
Cung...
Bà
Dương
Ngọc
Thành,
mẹ
của
Hồng
Kim,
bộc
bạch:
"Hồng
Kim
sáng
dạ
lắm,
có
những
bài
bản
tới
giờ
này
tôi
ca
chưa
tới
nhưng
cháu
nó
ca
ai
cũng
khen".
Yêu
và
đam
mê
những
điệu
"Xàng,
Xê,
Liu,
Cống",
từ
nhỏ,
Hồng
Kim
được
thầy
đờn
mù
Ba
Thum
ở
phường
Trường
Lạc,
quận
Ô
Môn,
nhận
dạy
ca
nên
hễ
rảnh
việc
học
là
Kim
đạp
xe
đạp
đến
nhà
thầy
nhờ
chỉ
dạy.
"Có
hôm
đang
ăn
cơm,
Kim
bỏ
dở,
lấy
xe
đạp
đến
nhà
thầy
chỉ
vì
tức
chữ
"xề"
vô
chưa
tới!"-
cha
mẹ
Hồng
Kim
nhớ
lại.
Hiện
nay,
Hồng
Kim
đang
ở
TP
Hồ
Chí
Minh
giúp
việc
cho
chị
ruột,
rảnh
việc
là
Hồng
Kim
lại
mang
tiếng
ca
từ
đồng
ruộng
phục
vụ
cho
lối
xóm
thị
thành.
Hễ
địa
phương
có
chương
trình,
cha
mẹ
"alô"
là
Kim
về
ngay.
Chắt
chiu
từ
những
đam
mê
Tình
yêu,
đam
mê
ĐCTT
của
Thanh
Trúc,
Hồng
Kim
hay
bé
Phúc
Vương
ở
quận
Ninh
Kiều,
em
Thanh
Dung
ở
quận
Thốt
Nốt…-
những
"của
để
dành"
của
nghệ
thuật
ĐCTT
Cần
Thơ-
được
hình
thành
trên
nền
tảng
gia
đình.
Những
đam
mê
được
chắt
chiu
từ
thế
hệ
này
truyền
đến
thế
hệ
khác,
cứ
thế
ngày
một
lớn
dần
lên
và
lan
tỏa...
Ông
Tám
Hưng,
ông
ngoại
của
bé
Thanh
Trúc,
một
tay
chỉnh
lại
dây
đờn
ghi-ta
phím
lõm,
một
tay
nhấn
phím
đờn
rồi
nói
rằng,
dòng
họ
Lương
của
vợ
ông,
bà
Lương
Thị
Tuyết
Hoa,
đã
năm
đời
theo
nghiệp
đờn
ca.
Họ
tộc
có
hơn
30
người
thì
hết
20
người
biết
đờn
ca,
có
thể
diễn
trích
đoạn
cải
lương,
tuồng
tích
hẳn
hoi.
Dường
như
dòng
máu
văn
nghệ
đã
chảy
trong
huyết
quản
của
các
thành
viên
họ
Lương
ngay
từ
khi
họ
mới
được
sinh
ra.
Lạ
hơn
là
dâu,
rể
của
họ
Lương
khi
về
sống
dưới
mái
nhà
chung
cũng
lấy
ĐCTT
làm
thú
vui
và
là
sợi
dây
gắn
kết
tình
thân.
Ông
Tám
Hưng
bộc
bạch:
"Mê
dữ
lắm!
Những
lúc
vì
mưu
sinh
phải
buôn
bán
thương
hồ,
không
được
đờn
ca
với
nhau,
buồn
đứt
ruột.
Bởi
vậy
đi
tới
miệt
Cà
Mau,
Bạc
Liêu,
nghe
có
ĐCTT
là
xin
ca
một
bản
rồi
chống
ghe
đi
cũng
mát
lòng
mát
dạ".
Nhìn
lại
chặng
đường
gần
5
năm
theo
nghiệp
hát
xướng
của
bé
Thanh
Trúc,
có
thể
nhận
thấy
gia
đình,
dòng
họ
đã
chắp
cánh
cho
tiếng
hát
và
ước
mơ
ĐCTT
của
em.
Ông
cố
năm
nay
đã
80
tuổi-
một
bầu
gánh
hát
hơn
50
năm
về
trước-
luôn
chỉ
dẫn
Trúc
cách
diễn
xuất;
ông
bà
ngoại
thì
o
luyện
chữ
đờn,
cách
ca;
cha
mẹ
và
các
ông
cậu,
bà
dì,
anh
chị
cùng
nhau
góp
ý,
chỉnh
sửa,
mỗi
người
truyền
dạy
cho
em
một
chút.
Mỗi
khi
Trúc
chuẩn
bị
đi
thi,
nhà
em
lại
rộn
ràng
như
hội.
Trang
phục,
trang
điểm,
phương
tiện
đi
lại
của
Trúc
được
mọi
người
chăm
lo
rất
chu
đáo.
Trong
buổi
sáng
mát
trời
của
những
ngày
chớm
Xuân,
ông
Nguyễn
Hoàng
Thơm
(Ba
Thơm),
cha
của
Hồng
Kim,
tỉ
mẩn
lau
lại
cây
đờn
cò,
đờn
sến
và
cây
ghi-ta
phím
lõm
rồi
nâng
nhẹ
phím
đờn,
dạo
thử
mấy
khúc
Nam
Xuân
khiến
lòng
người
lâng
lâng
xúc
cảm.
Trong
căn
nhà
chật
hẹp,
chất
đầy
tạp
hóa,
chỗ
trang
trọng
nhất
ông
dành
treo
ba
cây
đờn
bọc
trong
giấy
kiếng
mà
ông
gọi
là
"gia
tài"
của
mình.
Ông
Ba
Thơm
nhớ
lại
cái
thời
đi
hát
giao
lưu
trong
xóm
mấy
chục
năm
về
trước.
Khi
ấy,
bà
Dương
Ngọc
Thành,
vợ
ông
hiện
nay,
là
một
trong
những
cô
gái
có
sắc
lại
nhu
mì
nhất
xóm
để
ý
ông
vì
đờn
hay
ca
giỏi.
Mến
tiếng
đờn
lời
ca
rồi
yêu
luôn
người
trình
diễn,
ông
bà
nên
vợ
nên
chồng.
Cuộc
sống
thường
nhật,
cứ
xong
việc
đồng
áng,
ông
Ba
Thơm
lại
cầm
đờn
dạy
vợ
hát
sao
cho
thật
đẹp,
thật
mùi.
Và
rồi
bà
Ba
Thơm
dần
trở
thành
một
trong
những
giọng
ca
nữ
chủ
lực
của
câu
lạc
bộ
ĐCTT
Thới
An
Đông.
Cuộc
tình
của
ông
bà
"có
hậu"
khi
ba
cô
con
gái
lần
lượt
ra
đời
đều
yêu
văn
nghệ.
Hai
chị
lớn
của
Hồng
Kim
giờ
đã
có
gia
đình
riêng
nhưng
cũng
rất
mê
ĐCTT
và
là
hạt
nhân
trong
các
phong
trào
văn
nghệ
ở
TP
Hồ
Chí
Minh.
Riêng
với
Hồng
Kim,
từ
khi
chập
chững
bước
vào
con
đường
ĐCTT,
em
đã
được
cha
mẹ,
hai
chị
và
các
cô
chú
trong
câu
lạc
bộ
chỉ
dẫn
nhiệt
tình
về
nhịp
nhàng,
cách
lấy
hơi.
Nhưng
quan
trọng
hơn
cả
là
vun
đắp
cho
em
có
thêm
tình
yêu,
niềm
đam
mê
với
bộ
môn
nghệ
thuật
này.
Căn
nhà
nhỏ
của
ông
Ba
Thơm
trong
chợ
Ngã
Tư
chiều
nay
thật
rộn
ràng.
Ông
Ba
đang
đờn
cho
vợ
và
con
gái
Hồng
Kim
tập
ca
mấy
bài
bản
vắn.
Giọng
ngùi
ngùi
của
bà
Ba
hòa
cùng
giọng
trong
trẻo
của
Hồng
Kim
lan
tỏa
trong
không
gian
của
phiên
chợ
chiều
cuối
năm.
Khách
đi
chợ
dù
tất
bật
mấy
cũng
dừng
chân
lại
chốc
lát
để
nghe
"con
nhà
ai
mà
hát
hay
quá!",
để
nghe
tình
yêu
ĐCTT
của
mái
ấm
nhỏ
này.
*
*
*
Những
ngày
đầu
tháng
12-2013,
Việt
Nam
đón
nhận
tin
vui:
UNESCO
chính
thức
công
nhận
"ĐCTT
Nam
bộ
là
Di
sản
văn
hóa
phi
vật
thể
đại
diện
của
nhân
loại".
Một
trong
những
tiêu
chí
để
ĐCTT
được
vinh
danh
là
tính
đại
chúng,
yếu
tố
truyền
nghề,
dạy
nghề
cho
thế
hệ
mai
sau.
Những
Thanh
Trúc,
Hồng
Kim…
sẽ
là
những
cung
Nam
Xuân
ngọt
ngào
chứng
tỏ
sức
sống
bền
bỉ
của
ĐCTT
trong
dòng
chảy
của
đời
sống
hiện
đại.
Đăng
Huỳnh
Ý kiến bạn đọc