13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
Với
nghệ
sĩ
Trọng
Hữu,
đờn
ca
tài
tử
đã
thấm
vào
ông
khi
mới
lên
10
tuổi.
(Ảnh
do
nhân
vật
cung
cấp)
Nhiều
nghệ
sĩ
cải
lương
bước
ra
từ
cái
nôi
đờn
ca
tài
tử
không
khỏi
bồi
hồi
khi
nhớ
lại
ngày
đầu
tiên
gắn
bó
với
những
câu
hát
dân
dã,
mộc
mạc
-
một
nét
văn
hóa
đẹp
của
người
dân
Tây
Nam
Bộ
ngày
ấy
Sinh
ra
và
lớn
lên
ở
miền
Tây
sông
nước,
bên
những
câu
hò,
điệu
lý
cùng
với
tiếng
đàn
cò
réo
rắt,
nỉ
non
của
ông
nội,
đờn
ca
tài
tử
đã
đi
vào
lòng
nghệ
sĩ
Trọng
Hữu
khi
ông
còn
là
một
cậu
bé
tuổi
lên
10.
Thắt
chặt
tình
nghĩa
xóm
làng
Ngày
ấy,
dù
là
buổi
trưa
hè
nắng
gắt
hay
chiều
mưa
lất
phất,
cậu
bé
Trọng
Hữu
cũng
được
ông
nội
cõng
đi
xem
đờn
ca
tài
tử.
“Ông
nội
là
tay
đờn
cò
rất
nổi
tiếng,
cha
cũng
tham
gia
Đoàn
Văn
công
Tây
Nam
Bộ
nên
ngay
từ
nhỏ,
tôi
đã
mê
đờn
ca
tài
tử.
Hễ
nơi
nào
tổ
chức
là
tôi
đòi
ông
nội
cõng
đi
xem.
Khi
tập
tành
hát
thì
tôi
theo
ông
nội
đi
phục
vụ
ở
các
đám
cưới,
đám
tiệc.
Tới
năm
16
tuổi,
tôi
theo
cha
vào
Đoàn
Văn
công
Tây
Nam
Bộ”
-
nghệ
sĩ
Trọng
Hữu
hồi
tưởng
thuở
thơ
ấu.
Nghệ
sĩ
Trọng
Hữu
còn
nhớ
như
in
ở
vùng
quê
thời
ấy
(xã
Long
Thạnh,
huyện
Phụng
Hiệp,
TP
Cần
Thơ
-
bây
giờ
là
tỉnh
Hậu
Giang),
những
khi
trời
sập
tối,
gà
vừa
lên
chuồng
cũng
là
lúc
người
trong
làng
í
ới
gọi
nhau
đi
xem
đờn
ca
tài
tử.
Thông
thường,
mỗi
khi
có
đám
tiệc
hay
kết
thúc
vụ
mùa
là
người
trong
xóm
tụ
tập
lại
cùng
đàn,
ca.
Cũng
có
khi
ai
đó
ngẫu
hứng
mang
đàn
ra
dạo
rồi
hát
một
mình,
người
qua
kẻ
lại
thấy
thích
nên
kéo
vào
tụ
thành
nhóm.
Vậy
là
tiếng
đàn
và
giọng
ca
có
thể
cất
lên
mọi
lúc,
mọi
nơi,
miễn
có
cảm
hứng.
Nhà
văn
Sơn
Nam
từng
viết:
“Ở
các
loại
hình
văn
nghệ
khác
thì
đòi
hỏi
phải
biểu
diễn
theo
bài
bản
với
đầy
đủ
nhạc
cụ
tấu
xướng,
còn
đờn
ca
tài
tử
chỉ
cần
ít
nhất
2
người
và
cây
đàn
guitar
phím
lõm
là
đủ”.
Thật
vậy,
“ca
sĩ”
là
những
người
trong
xóm,
bất
kể
tuổi
tác,
giới
tính,
ai
thuộc
bài
nào
thì
lên
ca
bài
đó,
giao
lưu
là
chính.
Khi
bàn
tay
“nghệ
sĩ”
búng
bẩy,
nhấn
nhá
trên
cung
phím
là
lúc
những
tiếng
ca
bắt
đầu
cất
lên.
“Vui
nhất
là
những
đêm
rằm,
trăng
sáng.
Nếu
đúng
dịp
người
dân
vừa
thu
hoạch
mùa
màng
xong
thì
càng
xôm
tụ
hơn.
Họ
hát
như
ăn
mừng
một
mùa
bội
thu
vậy”
-
nghệ
sĩ
Trọng
Hữu
nhớ
lại.
Theo
nghệ
sĩ
Trọng
Hữu,
thời
ấy,
người
ta
hát
để
quên
đi
những
nhọc
nhằn
của
cuộc
sống
thường
ngày,
thắt
chặt
tình
nghĩa
xóm
làng
và
điều
đó
trở
thành
một
nét
đẹp
văn
hóa
của
người
dân
vùng
sông
nước
miền
Tây
Nam
Bộ.
Theo
đuổi
và
tỏa
sáng
Thời
gian
có
thể
làm
thay
đổi
nhiều
thứ.
Mái
tóc
giờ
đã
điểm
nhiều
sợi
bạc
nhưng
ký
ức
ngày
thơ
bé
vẫn
còn
nguyên
vẹn
trong
tâm
trí
của
nghệ
sĩ
Út
Bạch
Lan.
Sinh
ra
trong
một
gia
đình
nghèo
khó
ở
xã
Lộc
Giang,
huyện
Đức
Hòa,
tỉnh
Long
An,
mới
13
tuổi,
bé
Út
(tên
nghệ
sĩ
Út
Bạch
Lan
lúc
nhỏ)
cùng
Văn
Vĩ
(anh
kết
nghĩa)
phải
dắt
nhau
đi
hát
rong
từ
chợ
Lớn
đến
chợ
Bến
Thành
để
kiếm
sống.
“Hồi
đó,
tôi
mê
đờn
ca
tài
tử
lắm!
Mỗi
lần
nghe
những
bài
ca
trong
đài
là
tập
tành
hát
theo.
Vì
muốn
kiếm
tiền
phụ
mẹ,
tôi
và
anh
Văn
Vĩ
rong
ruổi
khắp
nơi
để
kiếm
tiền”
-
nghệ
sĩ
Út
Bạch
Lan
kể.
Sở
hữu
giọng
hát
hay
thiên
bẩm
nên
một
thời
gian
sau,
bà
được
hát
tại
nhà
hàng
mỗi
khi
có
tiệc
tùng
và
tình
cờ
gặp
cô
Năm
Cần
Thơ
-
danh
ca
lúc
bấy
giờ.
Thấy
Út
Bạch
Lan
ca
hay,
cô
Năm
Cần
Thơ
đã
dẫn
bà
đi
hát
chung
ở
quán
cổ
nhạc
Họa
Mi
trong
khu
Đại
Thế
Giới
(Trung
tâm
Văn
hóa
quận
5
ngày
nay).
Sau
đó,
cô
Năm
Cần
Thơ
giới
thiệu
Út
Bạch
Lan
cho
Đài
Phát
thanh
Pháp
Á,
còn
Văn
Vĩ
cũng
được
danh
ca
Thành
Công
giới
thiệu
đàn
cho
đài
này.
“Nếu
không
có
những
ngày
tháng
tự
mày
mò
học
các
bản
đờn
ca
tài
tử
thì
chắc
sau
này
tôi
không
bao
giờ
hát
cải
lương
hay
được”
-
nghệ
sĩ
Út
Bạch
Lan
cho
biết.
Nghệ
sĩ
Hồng
Nga
cũng
làm
quen
với
đờn
ca
tài
tử
trong
thời
gian
vất
vả
mưu
sinh
bằng
nghề
gánh
nước
thuê
vào
năm
13
tuổi.
Bà
bùi
ngùi
nhớ
lại:
“Tôi
mê
hát
từ
nhỏ,
nghe
bài
Cô
bán
đèn
hoa
giấy
(do
nghệ
sĩ
Thanh
Hương
hát
trên
Đài
Phát
thanh
Sài
Gòn)
đến
thuộc
làu.
Tình
cờ,
một
lần
gánh
nước
đi
ngang
tiệm
hớt
tóc,
nghe
tiếng
đàn
của
ông
thợ
hay
quá
nên
tôi
liều
xin
vào
ca
thử.
Ai
ngờ
tôi
ca
đúng
nhịp
làm
ông
thợ
khen
quá
chừng.
Từ
đó,
hễ
rảnh
rỗi
tôi
lại
ra
đây
tập
hát”.
Thời
gian
sau,
Hồng
Nga
được
cha
nuôi
là
ông
Tám
Đen,
một
thầy
đờn,
dạy
ca
đủ
3
Nam
-
6
Bắc,
vọng
cổ
và
các
bài
bản
lớn.
Sau
này,
ông
Tám
Đen
gửi
gắm
Hồng
Nga
cho
nhạc
sĩ
Văn
Vĩ
và
bà
theo
nghề
từ
dạo
ấy.
Lúc
còn
ở
làng
quê
Thủ
Thiêm,
NSND
Ngọc
Giàu
mới
10
tuổi
nhưng
cũng
đã
mê
tít
những
bài
ca
tài
tử
của
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn,
cô
Năm
Cần
Thơ
và
tập
tành
hát
theo.
“Thời
đó,
ba
hay
dẫn
tôi
theo
các
đám
tiệc
để
nghe
đờn
ca
tài
tử.
Tôi
mê
quá
nên
cũng
được
dạy
ca
vài
nhịp”
-
bà
kể.
Khi
còn
bé,
NSƯT
Minh
Vương
ngày
ngày
lội
bộ
qua
cầu
chữ
Y
(quận
8,
TP
HCM)
vớt
lăng
quăng
nuôi
cá
và
cũng
“bén
duyên”
với
lớp
học
đờn
ca
tài
tử
do
nghệ
nhân
Bảy
Trạch
phụ
trách.
“Vốn
mê
hát
nên
vừa
nghe
tiếng
rao
đờn
là
tôi
quên
mất
cả
việc
đi
vớt
lăng
quăng.
Chính
những
ngày
tháng
ở
lớp
của
nghệ
nhân
Bảy
Trạch
đã
nuôi
dưỡng,
bồi
đắp
niềm
đam
mê
để
tôi
đến
với
sân
khấu
cải
lương
sau
này”
-
NSƯT
Minh
Vương
nhớ
lại.
Các
nghệ
sĩ
nêu
trên
đã
theo
đuổi,
gắn
bó
với
đờn
ca
tài
tử
từ
nhỏ
dù
lúc
ấy
cuộc
sống
mưu
sinh
còn
nhiều
vất
vả.
Chính
những
ngày
đi
xem,
đi
hát
đờn
ca
tài
tử
đã
bồi
đắp,
đưa
họ
đến
với
sân
khấu
cải
lương
và
tỏa
sáng,
trở
thành
những
tên
tuổi
nổi
tiếng
sau
này.
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Ý kiến bạn đọc