Đang
truy
cập
:
585
Hôm
nay
:
22620
Tháng
hiện
tại
:
2917939
Tổng
lượt
truy
cập
:
121185971
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Góc buồn đời nghệ sĩ
Tuổi cao, sức yếu, Trần Hạnh - “lão nông” ngoài 85 tuổi của màn ảnh Việt - vẫn miệt mài đi đóng phim để thỏa niềm đam mê cũng là có thêm chút thu nhập cho tuổi già.
Vai diễn lớn là cuộc đời
Người dân ở ga Trần Quý Cáp (Hà Nội) đã quá quen với cảnh diễn viên - NSƯT Trần Hạnh ngày ngày ngồi coi hàng tạp hóa - vốn là một ki-ốt nhỏ bán từ đồ điện gia dụng tới giày dép, quần áo, nồi cơm điện - cho con dâu. Đã thành thói quen, ngày nào không đi đóng phim, ông lại ra cửa ga ngồi bán hàng vừa để phụ giúp con cái vừa cho đỡ buồn. Ông bảo: “Không có nghề gì hay ho hơn thì nhì nhằng buôn bán kiếm sống. Tuổi này còn khỏe, giúp được gì cho con cái thì giúp, được làm việc là vui rồi”.

Nhìn hình ảnh gầy guộc, chân chất trong vai những lão nông của Trần Hạnh trên truyền hình, ít người tưởng tượng ông lại từng là trai Hà Nội gốc, sinh ra và lớn lên ở phố cổ. Khởi đầu sự nghiệp từ một nghệ sĩ sân khấu, NSƯT Trần Hạnh tự hào ông đã có được những vai diễn xuất sắc trên sân khấu Nhà hát Kịch Hà Nội với nhiều giải vàng, bạc ở các liên hoan sân khấu toàn quốc. Thời hoàng kim của ông là cuối những năm 70 đầu 80 của thế kỷ trước khi vào vai Nguyễn Trãi trong vở kịch thơ Lam Sơn tụ nghĩa, đảm nhận một vai chính trong vở Tiền tuyến gọi hay có mặt trong Âm mưu và tình yêu được dựng bởi cố đạo diễn Nguyễn Đình Nghi. Tổng Bí thư Trường Chinh sinh thời khi xem Trần Hạnh đóng Âm mưu và tình yêu đã tìm ông và khen: “Anh đóng hay lắm! Tôi không biết dùng từ thế nào nhưng có thể nói là nó rất lãng mạn”.
Sau khi nghỉ hưu, rời Nhà hát Kịch Hà Nội năm 1989, ông trở thành gương mặt quen thuộc trên điện ảnh và truyền hình. Các đạo diễn nhìn thấy ở ông sự chuyên nghiệp, nhiệt tình và đặc biệt là tài năng. Không nề hà khó khăn, không kêu ca vì vất vả, thậm chí cát-sê cũng không hỏi, ai đưa bao nhiêu thì cầm bấy nhiêu, cả chục năm trời ông cần mẫn một mình đến các trường quay với chiếc xe máy hiệu Honda đời 82.
Sống trong căn nhà chật hẹp cũ kỹ, suốt cả chục năm trời vất vả sớm hôm chăm sóc người vợ nằm liệt giường sau cơn tai biến (bà đã mất cách đây mấy năm) cùng một người con bị ảnh hưởng thần kinh do tai nạn trong khi đồng lương khoảng 3 triệu đồng/tháng, Trần Hạnh không hề kêu than nửa lời. Nhiều người nói chuyện về nỗi vất vả của ông nhưng ông gạt đi, bảo rằng ông không khổ vì ông được sống với niềm đam mê của mình.
Lòng tự trọng của một nghệ sĩ nổi tiếng khiến ông e ngại trước những con mắt thương cảm của người khác. Một biên tập viên của Trung tâm Sản xuất phim truyền hình Việt Nam - nơi ông thường xuyên cộng tác làm phim - kể lại có lần anh em muốn tặng ông một món tiền nhỏ nhưng ông nhất định không nhận. Ông cũng ít đến những cuộc gặp gỡ, hội họp của các nghệ sĩ vì ngại phải gặp ánh nhìn thương cảm của mọi người, nếu có đến thì ông cũng tìm góc khuất để ngồi.
Đánh đổi cả cuộc đời
Ba mươi tám tuổi, Tuyết Hoàn là cái tên mang số phận đặc biệt của sân khấu xiếc Việt Nam. Từ thuở lên mười, cô bé người Mường của tỉnh Hòa Bình đã khăn gói theo bố từ vùng cao xuống Hà Nội thi vào Trường Xiếc Việt Nam. Để rồi từ đó, chị gắn bó đời mình với sân khấu xiếc với vô số lần trẹo chân, gãy tay, rạn xương...
Với
nghệ
sĩ
tài
năng
này,
đam
mê
nào
cũng
cần
đánh
đổi.
Nhưng
có
lẽ
đánh
đổi
bằng
cả
cuộc
đời
thì
ít
có
người
nào
đủ
dũng
cảm
để
thực
hiện
tới
cùng
như
chị.
Là
đoàn
phó
đoàn
xiếc
2
của
Liên
đoàn
Xiếc
Việt
Nam,
Tuyết
Hoàn
đã
được
tặng
vô
số
bằng
khen,
huy
chương
vàng,
bạc
cho
những
đóng
góp
trên
sân
khấu
xiếc.
Trong
một
tai
nạn
bất
ngờ
khi
rơi
từ
trên
cao
xuống
sàn
tập
cách
đây
hơn
1
năm
rưỡi,
nghệ
sĩ
đã
vĩnh
viễn
mất
đi
cảm
giác
của
đôi
chân.
Nhiều
tháng
nằm
khắp
các
bệnh
viện,
Tuyết
Hoàn
đã
trải
qua
nhiều
ca
mổ
đau
đớn
không
chỉ
thể
xác
mà
còn
cả
tinh
thần.

Ngày xảy ra cú ngã định mệnh, Tuyết Hoàn và anh Nguyễn Đức Tài, chồng chị, mới cưới nhau được 3 tháng, chưa kịp hưởng hết ngọt ngào của cuộc sống hôn nhân. Tai nạn khiến một nghệ sĩ tài năng trở thành người khốn khổ. Tiền tích trữ ít ỏi trong bao lâu cũng mang ra tiêu hết. Để giúp vợ, anh Nguyễn Đức Tài, cũng là một nghệ sĩ xiếc, phải mày mò tự làm một chiếc thang máy để chị có thể di chuyển giữa tầng 1 và tầng 2 cùng các thiết bị nâng đỡ ở phòng tắm, phòng ngủ. Căn nhà tập thể nhỏ của anh chị sau liên đoàn xiếc giăng đầy thiết bị, máy móc. Tuyết Hoàn dần quen với những thứ đồ do chồng thiết kế và có thể tự di chuyển từ tầng 1 lên tầng 2, vào phòng tắm, tự nấu cơm rồi trở lại sàn diễn một cách đầy ngoạn mục.
Một nghệ sĩ đồng nghiệp của Tuyết Hoàn nói với tôi rằng chị rớt nước mắt mỗi khi nghĩ đến Tuyết Hoàn, nghĩ đến những khó khăn trước mắt và cả lâu dài Hoàn sẽ phải đối mặt. Sau tai nạn, vợ chồng chị Hoàn phải chật vật sống với đồng lương ít ỏi chỉ trên 3 triệu đồng của anh Tài. Để giúp chị Hoàn nuôi giấc mơ với nghệ thuật xiếc của mình, Liên đoàn Xiếc Việt Nam tạo điều kiện cho chị làm công tác giảng dạy lớp diễn viên trẻ vừa để chị có thêm một khoản tiền rất nhỏ chăm sóc đôi chân bị liệt của mình. Và niềm tin vào con người nghị lực ấy đã được đền đáp khi tiết mục “Quay khung nghệ thuật” do Tuyết Hoàn dàn dựng đã giành giải Khán giả yêu thích nhất tại Liên hoan Xiếc quốc tế tại Rome - Ý vào tháng 1-2015. Giải thưởng ấy không đơn thuần chỉ là một giải thưởng mà còn là sự ghi nhận nghị lực, tâm huyết, kể cả máu và cả nước mắt của một nghệ sĩ quá nhiều cay đắng với nghề.
Tiền chỉ là phụ thôi!
Trần Hạnh tâm sự trên đời còn nhiều người khổ hơn ông. Dù thế nào thì được đi diễn với ông cũng là một niềm vui. Diễn để kiếm tiền chỉ là phụ thôi, cái chính là “làm cho thỏa nỗi nhớ nghề”. Ông bảo giờ già rồi, có ăn được bao nhiêu đâu, bữa cơm ăn lưng bát, mà cũng chỉ rau dưa thôi, ít ăn thịt lắm. Lương hưu một tháng hơn 3 triệu đồng đã là đủ cho 2 bố con. Nhà cửa to bé gì cũng là nhà, cơm ăn 2 bữa rồi, ngon hay không cũng gọi là 2 lần đỏ lửa.
nghệ sĩ, ngọt ngào, hôn nhân, tai nạn, tài năng, trở thành, khốn khổ, ít ỏi, mày mò, tập thể, liên đoàn, thiết kế, có thể, di chuyển, trở lại, ngoạn mục, nước mắt, khó khăn, trước mắt, lâu dài, chật vật
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc