Đang
truy
cập
:
523
•Máy chủ tìm kiếm : 11
•Khách viếng thăm : 512
Hôm
nay
:
30621
Tháng
hiện
tại
:
3063271
Tổng
lượt
truy
cập
:
121331303
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Hoài Linh: Nghe câu hát Xuân về lại “giật mình” thon thót!
Sau
nhiều
năm
gắn
bó
trung
thành
với
mái
tóc
dài,
bỗng
nhiên
một
ngày
anh
“xuống
tóc”?
Chắc
chắn
phải
có
lý
do
nào
đó?
Bao
nhiêu
năm
nay
gắn
bó
với
mái
tóc
dài,có
lẽ
cũng
hơn
10
năm
rồi,
thời
gian
cứ
trôi
đi,
nhan
sắc
thì
đi
xuống
cho
nên
mới
phải
thay
đổi,
có
ba
lý
do
mà
Hoài
Linh
“xuống
tóc”,thứ
nhất
là
cho
nó
trẻ
trung,
thứ
nhì
là
cho
nó
nhẹ
đầu,
thứ
ba
là
vật
giá
nó
leo
thang
rồi,
dầu
gội
đầu
tăng
giá,
giá
gội
đầu
cũng
tăng
nên
cắt
tóc
ngắn
thì
giảm
bớt
được
chi
phí,
gọi
là
“tiết
kiệm”
mà
tiết
kiệm
cả
tài
chính
và
thời
gian
cho
mình…(cười)
Anh
xuất
hiện
ở
bất
cứ
nơi
nào
cũng
mang
lại
cho
mọi
người
cảm
giác
vui
vẻ,
hài
hước
cho
dù
anh
tuyệt
nhiên
chưa
giở
chiêu
trò
gì.Cớ
sao
vậy
nhỉ?
Phải
chăng
cái
duyên
hài
nó
cứ
“hữu
xạ
tự
nhiên
hương”
ở
con
người
anh?
Hoài
Linh
chỉ
biết
rằng
khi
lên
sân
khấu
là
khi
Linh
vui
nhất,
những
lúc
ấy
trong
người
có
bao
nhiêu
năng
lượng
phóng
hết
cả
vào
hài
và
không
kiềm
chế
gì
cả.
Cái
hài
nó
ở
sẵn
trong
người
rồi,
Linh
diễn
bằng
sự
ngẫu
hứng,
bởi
sự
ngẫu
hứng
bao
giờ
cũng
tự
nhiên
và
hấp
dẫn
hơn.
Khi
Hoài
Linh
nghiêm
túc
hoặc
tức
giận
thì
sẽ
biểu
hiện
ra
sao?
Có
lẽ
chỉ
có
người
ruột
thịt
và
bạn
bè
thân
thiết
của
Linh
mới
hiểu
được
Linh
kể
cả
những
lúc
Linh
nóng
giận,
bực
tức
hay
nghiêm
túc.
Còn
biểu
hiện
thì:
yên
lặng
có
nghĩa
là
đang
nghiêm
túc
đấy,
hoặc
là
suy
tư
buồn
phiền,
còn
tức
giận
là
lúc
gân
cổ
nổi
lên,
quai
hàm
giật
giật...(cười)
Anh
Chí
Tài
khen
anh
sống
giản
dị
nhưng
cũng
có
nhiều
cố
tật.
Vậy
anh
có
thể
tự
thú
về
những
cố
tật
của
anh
là
gì?
Cố
tật
của
Hoài
Linh
là
rất
nhác
đọc
kịch
bản
và
nhác
tập
kịch
bản.
Linh
chỉ
tập
hai
lần
trước
khi
diễn
và
tập
qua
điện
thoại.
Anh
Tài
phải
lấy
máy
thâu
lại
sau
đó
tập
với
máy
thâu.
Linh
rất
sợ
học
kịch
bản
kiểu
học
thuộc
lòng,
vì
như
vậy
Linh
cảm
thấy
vô
hồn
lắm
,
Linh
không
thích
sự
dập
khuôn
ngoại
trừ
những
kịch
bản
có
đường
dây
kịch
bản
dài,
phức
tạp
và
có
nhiều
tuyến
nhân
vật.
Anh
Tài
biết
cố
tật
của
Linh
nên
cũng
chiều
Linh
mà
chấp
nhận
tập
cùng
“máy
thâu”,
biết
là
cố
tật
rồi
nhưng
không
sửa
được,
khổ
lắm!
Anh
được
đồng
nghiệp
hết
lời
ngợi
khen
bởi
luôn
biết
chia
sẻ
và
sống
vì
mọi
người,
anh
không
vụ
lợi
và
toan
tính,
sẵn
sàng
giúp
đỡ
đồng
nghiệp,nhưng
khi
anh
được
tổ
nghiệp
cho
lộc
quá
nhiều
thì
anh
có
gặp
phải
sự
đố
kỵ
ghen
ghét
của
đồng
nghiệp
không?
Hoài
Linh
thú
thật
là
chưa
làm
bất
kỳ
người
nào
buồn
từ
người
lớn
đến
người
bé,
còn
không
biết
những
người
buồn
Hoài
Linh
thì
vì
lý
do
gì
Linh
cũng
không
hiểu.
Đã
7
năm
nay,
ngoài
giờ
diễn
Linh
không
bước
chân
ra
đường,
không
“đàn
đúm”,
thi
thoảng
có
một
nhóm
bạn
thân
gặp
nhau
hàn
huyên
chút
xíu,
hoặc
cùng
nhau
đi
câu.
Linh
nghĩ
rằng
trời
cho
ai
người
ấy
hưởng,
có
muốn
giành
cũng
không
được,
có
muốn
giật
cũng
không
được.
Tổ
nghiệp
cho
Linh
cái
duyên,
còn
khán
giả
cho
Linh
cái
tên
và
cuộc
sống.
Đồng
nghiệp
chỉ
hỗ
trợ
cho
mình
thôi.
Nói
như
vậy
không
phải
là
phủ
nhận
đồng
nghiệp.
Vì
thực
tế
không
có
đồng
nghiệp
mình
cũng
không
làm
được
gì.
Tuy
nhiên
mình
cũng
không
lệ
thuộc
vào
người
ta
để
người
phải
đánh
mình,
phải
đá
mình.
Với
Linh,
thích
thì
làm
chung
với
nhau,
không
thích
thì
né
ra
không
làm
chung
nữa,
ra
đường
gặp
nhau
vẫn
chào
nhau
bình
thường.
Linh
không
có
khái
niệm
“cạch
mặt”.
Kể
cả
người
mình
biết
là
họ
không
tốt
với
mình,
mình
vẫn
chào
hỏi
theo
cách
lịch
sự
còn
họ
nghĩ
như
thế
nào
là
vấn
đề
của
họ.
“Nhân
vô
thập
toàn”
làm
sao
mà
“cho
vừa
lòng
nhau”
tất
cả
mọi
người
được.”
Ai
cũng
có
thần
tượng
của
mình,
khán
giả
rất
tò
mò
muốn
biết
thần
tượng
của
nghệ
sỹ
Hoài
Linh
là
ai?
Ở
trong
nghề
Linh
cũng
có
thần
tượng
một
số
người.
Bên
hài
kịch
có
Bảo
Quốc,
Hồng
Nga,
Kim
Ngọc,
Ngọc
Giàu,
Phi
Phụng.
Về
ca
sĩ
có
anh
Tuấn
Ngọc,
cô
Khánh
Ly,
chị
Hương
Lan.
Anh
là
người
sống
rất
nội
tâm
và
có
trách
nhiệm
với
gia
đình,
nhưng
với
chính
anh
thì
có
vẻ
“bạc
đãi”
mình
quá!Dường
như
anh
chẳng
chịu
chăm
sóc
cho
mình,
rất
đơn
giản
dễ
tính
trong
chuyện
ăn
mặc,
thân
hình
cũng
“gày
gò
gửi
cho
gió
sương”.
Có
vẻ
rất
mâu
thuẫn?
Vì
sao
vậy?
Linh
rất
sợ
thực
phẩm
không
an
toàn
mà
bây
giờ
cái
gì
họ
cũng
tiêm
thuốc.Hoa
trái,gia
cầm
người
ta
đều
dùng
thuốc
hết.
Khẩu
vị
của
Linh
phù
hợp
chỉ
là
cá
khô,
rau
mắm,
ăn
cao
lương
mĩ
vị
tiêu
hóa
không
nổi,
có
hấp
thụ
được
đâu
(cười)
trong
nước
mắm
cũng
có
chất
đạm
mà!
Vả
lại,
cái
tạng
người
mình
thế,
ăn
của
ngon
vật
lạ
vào
thì
cái
bao
tử
nó
quá
tải,
nó
hành
hạ
mình
mệt
lắm!
Thực
ra,
cũng
không
phải
do
mình
“bạc
đãi”
mình
đâu
mà
do
làm
việc
nhiều
quá
mà
thôi!
Anh
có
kiêng
kỵ
đặc
biệt
gì
trong
ngày
Tết?
Thực
ra
Linh
không
kiêng
kị
gì
cả,
người
ta
có
số
hết
cả
rồi
“đức
năng
thắng
số”.
Ví
dụ
người
ta
hay
chọn
người
xông
nhà
rồi
tính
toán
xem
người
đó
có
hợp
với
chủ
nhà
hay
không?
Rồi
cả
năm
đó
làm
ăn
thuận
lợi
thì
không
sao
nhưng
có
vấn
đề
thì
mang
tiếng
người
xông
nhà
lắm.
Còn
nhà
Linh
thì
cả
nhà
kéo
ra
đường
rồi
đi
vào
xông
nhà
nên
hên,
xui
không
đổ
được
cho
ai
cả.(cười)
Thường
thì
mồng
một
tết
người
ta
kiêng
không
cho
“ra
tiền”
nhưng
Linh
rất
thích
lì
xì
cho
đồng
nghiệp,
cho
các
em,
các
cháu
mới
vào
nghề
để
họ
lấy
hên
cả
năm.Đồng
tiền
lì
xì
trong
ngày
đầu
năm
mới
có
ý
nghĩa
lắm,
Linh
thì
mong
muốn
được
mang
lại
niềm
vui
và
sự
may
mắn
cho
mọi
người
vì
thế
Linh
luôn
phải
chuẩn
bị
công
việc
“cho
ra
tiền”
trong
ngày
mồng
Một
tết.
Với
Hoài
Linh,
ngày
Tết
cổ
truyền
những
thứ
gì
không
thể
thiếu
và
những
việc
gì
không
được
phép
quên?
Cây
mai,
bánh
tét,
bánh
chưng,
dưa
hấu
là
những
thứ
không
thể
thiếu
trong
dịp
lễ
tết
cổ
truyền
của
nhà
Linh.
Việc
sửa
soạn
ban
thờ
cầu
thỉnh
ông
bà
tổ
tiên
về
ăn
tết
là
một
việc
làm
không
được
phép
quên.
44
mùa
xuân
đã
trôi
qua
trong
đời,
với
anh
mùa
xuân
nào
đáng
sợ
và
muốn
quên
nhất
và
mùa
xuân
nào
đáng
yêu
và
nhớ
nhất?
Mùa
xuân
1994
là
mùa
xuân
đáng
sợ
nhất
vì
khi
đó
Linh
cùng
gia
đình
sang
Mỹ,
không
có
không
khí
tết
quê
nhà,
thời
tiết
thì
vô
cùng
lạnh
giá,
gia
đình
mới
sang
đất
khách
quê
người
nên
không
biết
phải
làm
như
thế
nào.Và
cứ
nghĩ
tới
việc
sẽ
phải
bắt
đầu
lại
từ
con
số
không
trên
nước
Mỹ
mà
thấy
sợ
hãi.
Chạnh
lòng
nghĩ
tới
mồ
mả
ông
bà
tổ
tiên
không
có
người
hương
khói
trong
ngày
tết
mà
thấy
lòng
tê
tái,
có
thể
nói
xuân
năm
1994
với
Linh
là
đáng
sợ
và
ám
ảnh
Linh
không
thể
quên
được.
Còn
mùa
xuân
muốn
quên
ư?
Chắc
chắn
là
bắt
đầu
từ
bây
giờ
vì
càng
lúc
mình
càng
già,
cứ
nghe
câu:
“Xuân
Xuân
ơi
Xuân
đã
về!”
là
lại
“giật
mình”
thon
thót
ngỡ
như:
“Linh,
Linh
ơi
Linh
đã
già!”
Mùa
xuân
đáng
yêu
và
đáng
nhớ
nhất
đó
là
những
ngày
ấu
thơ.
Háo
hức
đợi
chờ
mùa
xuân
vì
được
may
áo
mới
và
được
lì
xì.
Còn
bây
giờ
mình
phải
lì
xì
ngược
lại
(cười).
Khán
giả
mến
mộ
anh
đang
rất
mong
chờ
một
lời
chúc
xuân
đậm
chất
Hoài
Linh.Anh
sẵn
lòng
chứ?!
Tự
đáy
lòng
Linh
mong
muốn
mọi
điều
tốt
lành
nhất
sẽ
đến
với
mọi
nhà,
mọi
người,
Linh
ước
mong
khắp
nơi
rộn
vang
tiếng
cười,
bởi
tiếng
cười
sẽ
làm
vơi
bớt
những
khó
khăn,
mệt
mỏi,
ưu
phiền
của
cuộc
sống
vốn
đã
quá
căng
thẳng
và
nhọc
nhằn.Xin
cảm
ơn
tình
cảm
của
Quý
khán
giả
đã
giành
cho
Hoài
Linh
suốt
bao
năm
qua
và
Linh
ước
ao
tình
cảm
ấy
sẽ
càng
đầy
hơn
theo
năm
tháng.
Thôi
thì
năm
con
rắn
những
người
sống
luồn
lách,
không
ngay
thẳng
thì
ráng
mà
ngay
thẳng
đừng
có
mà
uốn
lượn
như
con
rắn
thì
khổ
lắm…(cười).
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc