Đang
truy
cập
:
529
•Máy chủ tìm kiếm : 9
•Khách viếng thăm : 520
Hôm
nay
:
30508
Tháng
hiện
tại
:
3063158
Tổng
lượt
truy
cập
:
121331190
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
NGHỆ SĨ HÀ MỸ XUÂN: HÃY CHỌN NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC
*
Bản
thân
chị
thích
nhất
màu
sắc
nào
trong
những
gam
màu
trong
cuộc
sống?
-
Với
tôi
màu
đỏ
tươi
tắn,
màu
xanh
là
sự
bình
yên,
màu
vàng
luôn
ấm
nồng,
màu
trắng
thanh
khiết…
và
có
nhiều
màu
sắc
để
bạn
chọn,
để
tô
điểm
cho
cuộc
sống
này
thêm
tươi
vui,
rực
rỡ.
Nhưng
tôi
đặt
thêm
một
câu
hỏi
vì
sao
bạn
không
chọn
màu
đen?
Một
chiếc
áo
đen,
một
cái
mũ
đen,
một
chiếc
xe
ô
tô
màu
đen,
hay
một
chiếc
điện
thoại
di
động
cũng
màu
đen.
Vậy
thì
màu
sắc
chính
là
sự
quyến
rũ
riêng
của
mỗi
tâm
hồn,
nó
là
tiếng
nói
riêng
và
giá
trị
riêng
của
bản
thân
người
chọn.
Trên
sân
khấu
có
trắng
thì
có
đen,
giống
như
cuộc
đời
luôn
hiện
hữu
cái
xấu
và
cái
tốt,
cái
thiện
và
cái
ác.
*
Nhưng
nếu
chọn
màu
đen,
yêu
thích
màu
đen
thì
đồng
nghĩa
với
việc
không
chọn
cái
tốt,
cái
thiện,
mà
lại
chọn
cái
xấu?
-
Tôi
lại
nghĩ
khác,
nếu
tất
cả
mọi
người
đều
chọn
làm
cái
tốt,
chẳng
phải
cuộc
sống
này
sẽ
tốt
đẹp
lắm
rồi
sao?
Trên
sân
khấu
có
ông
quan
trung
thần
thì
phải
có
ông
nịnh
thần
mới
thấy
cái
trung
chứ.
Đôi
khi
người
ta
biết
điều
đó
là
xấu,
là
sai,
người
ta
vẫn
làm,
vì
nó
còn
phụ
thuộc
vào
rất
nhiều
yếu
tố,
trong
đó
có
yếu
tố
“vì
lợi
ích
riêng
bản
thân
mình”.
Tôi
nhớ
rất
rõ
những
suy
nghĩ
và
phân
tích
của
chị
đạo
diễn
Bạch
Lan,
người
chị
mà
tôi
tôn
kính
vì
chị
đã
dàn
dựng
ba
vở
mà
tôi
vinh
dự
đóng
vai
chánh
và
đem
về
vinh
quang
cho
sự
nghiệp.
Chị
nói,
dù
ở
cuộc
sống
đời
thường
chị
không
thích
cá
tính
của
một
diễn
viên
nào
đó,
nhưng
lên
sàn
diễn,
khi
phân
vai
thì
chỉ
có
anh
ấy
mới
đủ
sức
thể
hiện
và
làm
tốt
nhân
vật
mà
chị
đang
dàn
dựng.
Chị
quên
ngay
cái
“màu
đen”
cá
nhân
giữa
ghét
và
thương
trong
chị,
để
hướng
tới
cái
chung
của
thành
quả
nghệ
thuật.
Tôi
cũng
như
chị
Bạch
Lan,
yêu,
thương,
ghét,
hận
rõ
ràng
và
không
để
nó
chi
phối
mình
trên
sàn
diễn,
sàn
tập.
Chọn
cái
xấu
vì
thế
không
có
nghĩa
là
thân
với
nó,
sống
đời
với
nó
mà
đôi
lúc
hướng
đến
nó
để
nhìn
rõ
mà
tránh.
Va
chạm
trong
đời
sống
khó
tránh
khỏi
những
sai
lầm,
đó
là
lúc
chúng
ta
suýt
ngã
về
màu
đen
của
cuộc
đời,
bản
lĩnh
là
ở
chỗ
ta
biết
dừng
lại,
đừng
để
nó
tấn
công
ta.
*
Thế
còn
giữa
nụ
cười
và
nước
mắt?
Theo
chị
nên
chọn
cách
sống
thế
nào
để
con
người
luôn
tươi
cười?
-
Giữa
nụ
cười
và
tiếng
khóc,
sao
con
người
không
chọn
cách
làm
cho
người
khác
luôn
được
nở
nụ
cười,
mà
lại
phải
làm
tổn
thương
nhau,
để
người
khác
phải
rơi
nước
mắt?
Tôi
quan
tâm
đến
điều
này
hơn,
vì
tôi
nghĩ
rằng,
khi
làm
bất
cứ
điều
gì,
chúng
ta
có
sự
lựa
chọn,
thì
trong
đối
xử
với
nhau
hàng
ngày,
nhất
là
trong
nghề
nghiệp
cũng
vậy,
ta
có
thể
chọn
việc
làm
cho
ai
đó
vui
hay
buồn,
vậy
tại
sao
ta
lại
phải
làm
cho
bạn
mình
buồn?
*
Nhưng
trên
đời
chúng
ta
không
thể
làm
hài
lòng
tất
cả
mọi
người,
vì
nếu
ta
không
làm
tổn
thương
họ
thì
có
khi
chính
ta
sẽ
bị
tổn
thương?
Chị
suy
nghĩ
gì
về
quan
điểm
này?
-
Nếu
ta
làm
ai
đó
vui
thì
có
khi
chính
ta
phải
nhận
lấy
nỗi
buồn…
Cuộc
đời
là
như
thế,
song
lương
tâm
ta
thanh
thản,
đêm
ngủ
thật
ngon
vì
chẳng
việc
gì
phải
nghĩ
đến
chuyện
đối
phó,
tìm
cách
trả
đũa.
Tôi
sống
nhờ
vậy
mà
thanh
thản
và
yêu
đời.
Tổn
thương
có
nhiều
cách
trị
để
nó
vơi
đi
và
tiêu
hóa,
nhưng
có
những
tổn
thương
rất
giá
trị,
vì
nó
nhắc
ta
phải
nhớ
và
tránh.
Bài
học
qua
mỗi
chặng
đường
đời,
đường
nghề
cho
tôi
hiểu
và
cảm
thông,
tha
thứ
cho
những
lỗi
lầm.
Mà
nghệ
sĩ
chúng
tôi
thì
nhạy
cảm
lắm,
có
khi
sáng
giận
thì
chiều
lại
thương.
Suy
nghĩ
đủ
chiều,
đa
sầu,
đa
cảm,
nhưng
rồi
khi
chạm
tới
mạch
cảm
xúc
để
cùng
thích
thú
cho
một
sự
thành
công
chung
thì
lại
vỡ
òa
tình
thương
ngay.
*
Chị
có
cho
rằng,
trong
đối
xử,
trong
tình
cảm,
thì
không
có
đáp
số
chính
xác
cho
những
bài
toán
cộng
trừ,
nhân
chia?
-
Tôi
cho
rằng
không
phải
cho
đi
thì
ta
sẽ
mất,
không
phải
trả
thù
thì
lòng
ta
sẽ
hết
oán
hận,
không
phải
ta
làm
ai
đó
tổn
thương
thì
ta
sẽ
được
yên
bình…
Nếu
ai
đó
đánh
bạn
để
chứng
tỏ
sức
mạnh
của
mình,
trước
hết
họ
đã
thất
bại.
Nếu
bạn
đánh
lại
họ,
bạn
sẽ
là
kẻ
thất
bại
gấp
nhiều
lần.
Nếu
ai
đó
làm
sai
với
bạn,
người
ta
“thấp”
hơn
bạn,
nhưng
chỉ
cần
người
ta
nói
lời
xin
lỗi,
người
ta
sẽ
không
còn
thấp
nữa.
Và
bạn
biết
tha
lỗi
thì
bạn
sẽ
đồng
hành
với
hạnh
phúc.
Cuộc
sống
này
là
sự
miên
viễn
để
cùng
nhìn
thấy
những
bến
bờ
yêu
thương.
*
Như
vậy,
có
nghĩa
là
trong
đối
xử,
trong
tình
cảm,
chỉ
cần
ta
chọn
cái
tốt,
cái
đúng,
bởi
nếu
chọn
cái
không
đúng,
người
tổn
thương
sẽ
là
chính
ta?
-
Chính
xác.
Vì
vậy
con
người
vẫn
chọn
cách
làm
tổn
thương
nhau
và
để
làm
tổn
thương
chính
mình.
Thế
mới
là
cuộc
đời.
Tuy
nhiên
sân
khấu
phải
đóng
vai
trò
cảnh
tỉnh
điều
đó
đấy
bạn.
Sân
khấu
mở
ra
cho
người
xem
một
it
thánh
đường
đáng
để
sống,
để
tha
thứ,
để
bộc
lộ
những
cảm
xúc
và
để
đặt
đúng
chỗ
những
yêu
thương.
Tôi
buồn
nhiều
khi
kịch
bản
sân
khấu
cải
lương
sau
này
xa
rời
những
yêu
thương,
thủy
chung,
trung
nghĩa,
tiết
hạnh
mà
nhiều
kịch
bản
xưa
đã
tạo
nên.
Sân
khấu
cải
lương
không
thể
cứ
chở
quá
nặng
những
tư
tưởng,
chủ
trương,
chính
sách.
Sống
tốt,
sống
đẹp
đã
là
một
công
dân
của
đất
nước,
cớ
sao
lại
cứ
phải
đưa
những
đường
lối,
chính
sách,
chủ
trương
vào
làm
cho
nó
nặng
nề
hơn,
khô
khan.
*
Như
vậy
qua
những
câu
trò
chuyện
đã
thấy
chị
sống
có
quan
điểm
và
có
lập
trường
của
riêng
mình?
-
Đúng,
tôi
không
dám
dạy
ai,
nhưng
chúng
ta
nên
hiểu
chỉ
cần
một
nụ
cười
cũng
khiến
ai
đó
ấm
lòng,
một
tin
nhắn
và
một
cú
điện
thoại
thăm
hỏi
cũng
giúp
ai
đó
thôi
cô
đơn,
thôi
nghĩ
những
điều
không
hay
về
bạn
khi
mối
quan
hệ
bị
rạn
nứt.
Hoặc
một
chuyến
viếng
thăm
cũng
cũng
làm
cho
mối
quan
hệ
thêm
tốt
đẹp
và
quan
trọng
không
chỉ
có
“người
nhận”
được
nhận
những
điều
tốt
đẹp
ấy,mà
chính
chúng
ta
cũng
nhận
được
khi
chúng
ta
làm,
cái
“được”
ấy,
có
khi
là
không
đo
đếm
nổi
nhưng
nó
bền
bỉ
với
thời
gian.
Nếu
tối
và
một
người
bạn
thân
giận
nhau,
bạn
tôi
có
một
ngày
vui,
tôi
không
thèm
đến
chúc
mừng.
Bạn
tôi
sẽ
buồn,
lúc
đó
tôi
lại
hả
hê
“đáng
đời
bạn”.
Nhưng
riêng
tôi
có
vui
không?
Có
thỏa
mãn,
có
hả
hê
mãi
không
khi
mà
tôi
ở
nhà,
đi
ra
đi
vào,
băn
khoăn
giằng
xé
bên
cái
điện
thoại
chỉ
với
ý
nghĩ
“có
nên
gửi
đi
một
tin
nhắn
chúc
mừng
bạn
mình?”.
Và
rồi
ngày
dần
đi
qua,
đến
đêm
rồi
mà
tôi
vẫn
chưa
quyết
định
được.
Và
tôi
ngủ
với
một
“tảng
đá”
nặng
trong
lòng.
Vậy
thì
tại
sao
tôi
lại
không
bỏ
qua
những
vướng
mắc,
để
gửi
ngay
một
tin
nhắn,
gửi
quà
chúc
mừng
bạn,
thậm
chí
làm
một
cái
gì
đó
bất
ngờ
cho
bạn
vì
dù
sao
đi
nữa,
cũng
vẫn
là
bạn
thân
mà.
Như
vậy
chẳng
lẽ
tôi
trở
thành
kẻ
thua
cụộc
trong
“chiến
tranh
lạnh”
sao?
Và
nếu
chúng
ta
mở
lời
giảng
hòa
trước,
chẳng
lẽ
chúng
ta
là
kẻ
thấp
kém
trong
mắt
bạn
mình.
Vậy
thì,
bạn
nên
chọn
những
nụ
cười
hạnh
phúc
hơn
là
chọn
sự
khổ
nhọc
trong
tâm
hồn
mình.
THANH
HIỆP
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc