Tôi
đã
nghe
nhiều
câu
chuyện
về
diễn
viên
nổi
tiếng
Thái
Hòa
từ
những
đạo
diễn,
diễn
viên.
Ai
cũng
dành
cho
anh
những
lời
trân
trọng.
Tôi
cũng
đã
nghe
cát-xê
của
anh
hiện
tại
cao
nhất
trong
giới
diễn
viên.
Thái
Hòa
trải
qua
nhiều
biến
cố.
Ngồi
với
một
người
nổi
tiếng,
để
mong
anh
gợi
lại
biến
cố
của
mình,
có
lẽ
không
dễ.
Thái
Hòa
đã
khóc
khi
nhắc
về
những
mất
mát.
Nước
mắt
đàn
ông
luôn
ẩn
chứa
những
dư
vị
đắng
ngắt
của
sự
thật.
Như
khi
Thái
Hòa
bảo
“Tôi
không
diễn
với
đời
đâu,
chỉ
là
tôi
đang
phòng
vệ
để
đời
không
bóc
trần,
không
xô
ngã
chính
tôi
trong
phút
giây
yếu
đuối”.
Bén
duyên
với
nghiệp
diễn
nhờ...
phá
gia
chi
tử
19
tuổi,
như
bao
cậu
“trống
choai”
thành
thị,
tôi
bốc
đồng
khủng
khiếp.
Tốt
nghiệp
phổ
thông
xong,
không
thi
đại
học,
sẵn
nhà
có
điều
kiện,
tôi
cứ
thế
phá
tơi
bời.
Ngày,
tôi
làm
vẻ
mặt
lừ
đừ,
phớt
lờ
mọi
thứ
cho
giống
một
gã
hippy
chính
hiệu.
Đêm,
lại
trốn
nhà
tụ
tập
với
đám
đua
xe,
bụi
đời
hè
phố.
Chơi
là
chơi
cho
vui
vậy,
chứ
chưa
bao
giờ
tôi
dám
làm
hại
ai,
vì
cha
mẹ
tôi
khó
lắm.
Mẹ
là
thương
buôn,
nên
lúc
đầu
mẹ
định
truyền
nghề
cho
tôi.
Khổ
nỗi,
tính
tôi
thật
thà,
nghĩ
gì
nói
nấy,
không
có
ngọt
nhạt
được
giống
người
ta
nên
mấy
chuyến
buôn
liền
đều
lỗ.
Thấy
vậy,
mẹ
lại
cho
đi
học
thợ
bạc
với
ý
định
sau
khi
lành
nghề
mẹ
sẽ
đầu
tư
mở
tiệm
vàng.
Thời
đó,
ham
chơi
hơn
ham
làm,
nên
học
được
ít
lâu
lại
bỏ
bê,
rồi
tiếp
tục
rong
chơi.
Nghĩ
đi
nghĩ
lại,
chắc
cũng
nhờ
phá
quá
mà
tôi
bén
duyên
với
nghiệp
diễn.
Năm
lần
mười
lượt
rèn
đứa
con
ham
chơi
không
xong,
mẹ
vẫn
không
bỏ
cuộc.
Lần
này,
mẹ
cương
quyết
bắt
tôi
đi
học.
Mẹ
dắt
tôi
đến
nhà
cô
Đỗ
Quyên,
là
nghệ
sĩ
cải
lương,
lúc
ấy
cô
dạy
trong
Trường
Sân
khấu
-
Điện
ảnh,
nhờ
cô
kèm
cặp
để
tôi
thi
vào
trường.
Thời
đó,
đâu
biết
nghiệp
diễn
là
gì,
chỉ
nghĩ
làm
diễn
viên
thì
vui
vui,
nên
cũng
có
chút
hứng
thú.
Ngày
thi
đến,
tôi
hồn
nhiên
diễn
cho
các
thầy
cô
xem,
giám
khảo
năm
ấy
có
cả
thầy
Công
Ninh.
Diễn
nửa
chừng
nhìn
xuống,
thấy
thầy
cô
cười
ngặt
nghẽo,
tôi
chắc
mẩm
trong
bụng:
“Phen
này
đậu
rồi”,
nên
càng
diễn
“sung”
hơn
nữa.
Bước
khỏi
phòng
thi
với
tâm
trạng
phơi
phới,
tôi
dắt
cả
lũ
bạn
đi
ăn
mừng.
Nào
ngờ,
khi
tờ
thông
báo
thí
sinh
trúng
tuyển
được
dán
lên
tôi
tìm
mỏi
mắt
cũng
không
thấy
tên
mình.
Chờ
vãn
người,
tôi
dáo
dác,
chạy
đi
khắp
các
ngóc
ngách
của
trường,
chỉ
mong
tìm
được
bảng
thông
báo
nào
đó
có
tên
mình
nhưng
hoàn
toàn
vô
vọng.
Chưa
bao
giờ
cảm
giác
thất
bại
lại
làm
tôi
buồn
bã
đến
như
vậy.
Tôi
thất
thểu
nghĩ
về
những
tràng
cười
mà
thầy
cô
dành
cho
bài
diễn
của
mình.
Giờ
mới
biết
thầy
cô
cười
cũng
bởi
tôi
hồn
nhiên,
tự
tin
quá,
còn
bạn
bè
khi
ấy
cứ
kháo
nhau:
“Mặt
thằng
này
xấu
quá,
diễn
nhìn…
mắc
cười”.
Mà
hồi
ấy
tôi
xấu
thật,
ốm
nhom
lại
lùn,
cái
mặt
khờ
khờ,
giọng
cũng
không
tốt
thì
đậu
làm
sao
được.
Thấy
tôi
tội
nghiệp,
các
thầy
cô
khi
ấy
khuyên
tôi
học
hệ
C
-
hệ
không
chính
quy
của
trường.
Run
rủi
làm
sao,
tôi
cũng
gật
đầu,
học
đại.
Trưởng
thành
trong
biến
cố
Suốt
thời
gian
rèn
luyện
tại
trường,
tôi
mới
phát
hiện
ra
mình
rất
bướng,
cái
gì
làm
không
được
là
quyết
tâm
rèn
luyện
cho
thành
thì
mới
thôi.
Bởi
thế,
tuy
chưa
yêu
thích
gì
nghề
diễn,
nhưng
nhờ
cố
gắng
hết
sức
tôi
cũng
gây
được
chút
tiếng
tăm
ở
trường.
Và
rồi
tôi
lại
đăng
kí
thi
hệ
A.
Lần
này
rớt
nữa.
Nhưng
nỗ
lực
của
tôi
đã
làm
động
lòng
thầy
Công
Ninh
và
thầy
Minh
Nhí.
Hai
người
đã
tích
cực
thuyết
phục
hội
đồng
để
tôi
đậu
kì
thi
năm
đó.
Trớ
trêu
thay,
khi
tôi
đã
bắt
đầu
xem
nghiệp
diễn
như
một
phần
máu
thịt
thì
gia
đình
xảy
ra
biến
cố.
Kinh
tế
sa
sút
trầm
trọng,
tôi
không
còn
điều
kiện
để
chuyên
tâm
học
hành
nữa.
Trận
cháy
chợ
Đồng
Xuân
đã
ngốn
hết
vốn
liếng
buôn
bán
làm
ăn
của
mẹ
tôi,
các
tiểu
thương
tân
gia
bại
sản
cũng
không
còn
khả
năng
trả
các
món
nợ
tiền
hàng
cho
mẹ.
Mẹ
vỡ
nợ,
các
đồ
vật
quý
giá
trong
nhà
cứ
lần
lượt
“đội
nón
ra
đi”.
Tôi
còn
nhớ
như
in
ánh
mắt
đỏ
hoe
đầy
xót
xa
của
mẹ,
ba
lặng
thinh
nắm
tay
mẹ
thở
dài.
Cảnh
nhà
buồn
hiu
hắt.
Sự
học
chông
chênh,
tôi
thất
thần,
cưỡi
xe
máy
lang
thang
vô
định
khắp
các
ngóc
ngách
của
Sài
Gòn,
để
làm
gì
tôi
cũng
không
biết
nữa.
Chiếc
xe
máy
vốn
là
tài
sản
vô
cùng
giá
trị
lúc
bấy
giờ,
cũng
là
món
đồ
quý
duy
nhất
còn
sót
lại
của
gia
đình.
Nhưng
rồi
chiếc
xe
máy
cũng
bị
lừa
gạt
mất.
Là
bạn
của
bạn
tôi
nói
mượn
để
đi
công
chuyện.
Mượn
rồi
đi
luôn.
Tôi
đợi
đến
nhạt
thếch
ly
cà
phê
vẫn
chưa
thấy
xe
về.
Ngồi
chờ
đến
tối
thì
biết
là
mất
hẳn.
Là
mất
đi
vật
quý
giá
nhất
còn
sót
lại
của
cả
gia
đình.
Chới
với
trong
đêm,
tôi
không
dám
về
vào
lúc
này,
cảnh
nhà
đã
buồn
lắm
rồi.
Sống
mũi
đổ
cay,
tôi
ngửa
mặt
lên
trời
hòng
cho
nước
mắt
tràn
ngược
vào
trong.
Tôi
đứng
tần
ngần
trước
sân
khấu
135
Hai
Bà
Trưng,
không
hiểu
sao
tôi
lại
đến
nơi
này.
Trong
cơn
khốn
cùng
ấy,
bỗng
nhiên
một
cảm
giác
rất
an
toàn,
đầy
che
chở
khi
tôi
bước
vào
nơi
mà
mình
từng
mơ
ước
được
hằng
đêm
khóc
cười
dưới
ánh
đèn
sân
khấu.
Người
tôi
mỏi
rã
rời,
gang
bàn
chân
đau
rát,
sân
khấu
xuống
đèn
tối
mịt,
tôi
thầm
khấn
tổ
nghiệp
rồi
co
tròn
trên
chiếc
ghế
đá
kê
ngoài
sân,
ngủ
ngon
lành.
Mở
mắt
ra
đã
thấy
anh
Văn
Ruy,
Hữu
Lộc
(cố
nghệ
sĩ
Hữu
Lộc
-
HNG)
đứng
kế
bên
đầy
lo
lắng.
Tôi
kể
rõ
sự
tình,
hai
đàn
anh
liền
sốt
sắng
xin
cho
tôi
chân
“thợ
đụng”
tại
sân
khấu
135.
Tôi
sửa
ghế,
mở
phát
quảng
cáo,
bật
tắt
đèn,
chuyển
micro,
…
và
thầm
khao
khát
một
lần
được
đứng
trên
sân
khấu
lớn.
Tôi
nhận
làm
cả
việc
thâu
băng,
dán
tem,
dán
poster
cho
hãng
thâu
băng
của
anh
Phước
Sang.
Rồi
thầy
Minh
Nhí
mở
quán
cà
phê
trong
trường
tôi
cũng
xin
một
chân
phục
vụ.
Những
đêm
thức
trắng
để
cố
làm
cho
xong
việc
đã
khiến
giọng
tôi
càng
lúc
càng
khàn
đi,
không
còn
trong
trẻo
nữa.
Không
có
sắc,
giờ
lại
kém
thanh,
mà
không
hiểu
sao
tôi
vẫn
chưa
khi
nào
nghĩ
mình
sẽ
từ
bỏ
con
đường
diễn
xuất.
Cùng
lúc
xoay
cả
ba
việc
làm
thêm
đã
ngốn
hết
thời
gian
học
của
tôi.
Tôi
bị
chuyển
xuống
hệ
C.
Buồn
thì
buồn
nhưng
vẫn
cứ
phải
làm
việc
để
sống.
Lẽ
ra
tôi
còn
không
được
cấp
chứng
chỉ
hệ
C.
Nhưng
may
nhờ
vai
diễn
Râu
Bắp
trong
phim
Những
đứa
con
thành
phố
mà
tôi
quen
biết
được
với
thầy
Tùng,
chính
thầy
ấy
đã
giúp
tôi
có
được
tấm
chứng
chỉ.
Thầy
bây
giờ
đã
nghỉ
dạy,
nên
chắc
tôi
kể
ra
chuyện
này
cũng
không
sao.
Biết
tôi
lận
đận,
thầy
vỗ
vai
nói:
“Tớ
thấy
cậu
diễn
rất
được,
tờ
chứng
chỉ
tớ
sẽ
giúp
cậu”.
Quả
thật,
nghiệp
diễn
cũng
không
cần
đến
mấy
thứ
bằng
cấp
ấy,
chủ
yếu
là
quá
trình
học
tập,
nhưng
lúc
đó
tôi
rất
cảm
động
vì
cái
tình
của
thầy,
sự
trân
trọng
mà
thầy
dành
cho
một
cậu
học
trò
còn
vô
danh
như
tôi.
Vai
Linh
trong
Lấy
chồng
người
ta,
một
trong
những
vai
phản
diện
mà
Thái
Hòa
thích
nhất.
-
Cơ
hội
đến...
Rời
trường,
tôi
rong
ruổi
đi
diễn
hài.
Giai
đoạn
ấy,
nghề
diễn
viên
khốn
khó
lắm,
không
được
như
bây
giờ
đâu.
Nhớ
lúc
gặp
được
cô
Hồng
Vân,
tôi
đã
viết
tờ
giấy
có
ghi
số
điện
thoại
và
nội
dung
vô
cùng
thống
thiết.
Rằng,
cô
ơi
con
“đói”
lắm,
rằng,
cô
có
việc
gì
cho
con
làm
với,
không
con
chết.
Nghĩ
lại,
thấy
mình
sao
mà
con
nít,
nhưng
mảnh
giấy
đó
lại
…
“hiệu
quả
vô
cùng”.
Cô
Hồng
Vân
gọi
tôi
về
Sân
khấu
kịch
Phú
Nhuận,
là
nơi
tôi
gắn
bó
cho
đến
tận
bây
giờ.
Tôi
được
giao
những
vai
nho
nhỏ,
được
diễn
lót,
nhắc
tuồng
cho
các
nghệ
sĩ
lớn
như
thầy
Minh
Nhí,
chú
Bảo
Quốc.
Thương
tôi
thật
thà,
cô
Hồng
Vân
còn
giao
cho
tôi
việc
sổ
sách,
tiền
nong
chi
tiêu
lặt
vặt.
Chưa
bao
giờ
tôi
nghĩ
mình
lại
yêu
nghề
đến
thế,
tôi
say
sưa
theo
dõi
các
cô
chú
diễn,
tôi
dành
hàng
giờ
luyện
tập
nuôi
dưỡng
cảm
xúc
của
mình,
những
mong
sao
rồi
một
ngày
mình
sẽ
có
những
vai
diễn
để
đời.
Mà
lúc
ấy,
chỉ
cần
được
diễn,
đã
đủ
để
vui.
Cô
Hồng
Vân
thương
tôi
quá,
cô
dạy
một
câu
mà
tôi
nhớ
mãi:
“Con
cứ
diễn
các
vai
nhỏ
và
chuyên
tâm
tập
luyện
để
một
ngày
khi
các
vai
lớn
có
trục
trặc,
thì
chính
con
phải
đủ
bản
lĩnh
để
nhảy
lên
thay
thế.
Đó
là
cơ
hội
của
con”.
Và
cơ
hội
trong
mơ
ấy
đã
có
thật.
Chú
Sáu
Bảo
Quốc
kẹt
công
việc
không
thể
đến
kịp
giờ
diễn.
Cái
thằng
tôi
ngơ
ngơ
ngáo
ngáo
được
diễn
thế
vai.
Tuy
có
thể
tôi
làm
mất
đi
một
vài
miếng
hài
của
chú
Sáu,
nhưng
cái
mặt
khờ
của
tôi
phần
nào
khiến
khán
giả
thấy
thú
vị.
Thế
rồi
tôi
được
tin
tưởng
đảm
nhận
những
vai
lớn
hơn.
Có
nhiều
người
hay
hỏi
tôi
làm
sao
diễn
được
vai
hài,
thật
ra
tôi
đâu
có
diễn
hài,
tôi
diễn
kịch.
Tính
cách
nhân
vật,
lời
thoại
như
thế
nào
thì
tôi
nghiên
cứu
và
diễn
cho
phù
hợp
thôi.
Diễn
chỉ
để
thỏa
mãn
đam
mê
Nghề
diễn
có
nhiều
góc
khuất,
đặc
biệt
là
khi
mình
đau
buồn
tột
đỉnh
mà
vẫn
cứ
phải
mua
vui
cho
thiên
hạ.
Tôi
nhớ
khi
nghe
tin
ba
tôi
mất,
lúc
ấy
tôi
và
Tina
Tình
phải
diễn
cảnh
đùa
giỡn
với
nhau
trong
phim
Long
Ruồi.
Mặt
cười
tươi
mà
chân
tay
tôi
run
rẩy.
Tim
tôi
nhói
lên
từng
chập,
cố
để
không
đánh
rơi
chiếc
mặt
nạ
của
mình.
Tina
cũng
biết
chuyện
nên
bỗng
nhiên
òa
khóc.
Thấy
cảnh
ấy,
tay
tôi
buông
thõng,
đầu
nóng
ran,
cơn
nghẹn
ngào
dồn
ứ
trong
lồng
ngực,
nước
mắt
ngập
mi,
nhưng
tôi
cố
không
để
mình
khóc.
Đúng
lúc
tôi
đã
quá
sức
chịu
đựng
thì
đạo
diễn
cho
nghỉ,
tôi
lao
nhanh
vào
bệnh
viện…
Mà
thôi
chuyện
buồn
không
nhắc
nữa
…
Như
một
con
kiến
cần
mẫn,
tôi
diễn
chỉ
để
thỏa
mãn
niềm
đam
mê,
khao
khát
chinh
phục
các
vai
khó,
chứ
chưa
bao
giờ
dám
nghĩ
đến
danh
vọng.
Tôi
nhận
ra
rằng,
chỉ
cần
mình
cố
gắng
hết
sức,
bền
bỉ
vượt
qua
đắng
cay,
gian
khó
thì
sẽ
có
ngày
cơ
hội
sẽ
mỉm
cười
với
những
người
lao
động
nghệ
thuật
một
cách
nghiêm
túc.
Đến
nay,
khi
đạt
được
chút
thành
quả
lại
có
rất
nhiều
người
hỏi
tôi
về
sự
đổ
vỡ
trong
quá
khứ.
Nhưng
đó
là
chuyện
riêng…
Khơi
lại,
có
thể
sẽ
khiến
những
người
tôi
trân
quý
phải
đau
lòng.
Hơn
ai
hết
tôi
không
bao
giờ
muốn
điều
ấy
xảy
ra.
Giờ
đây,
lòng
tôi
đã
ổn.
Ý kiến bạn đọc