Đang
truy
cập
:
212
•Máy chủ tìm kiếm : 5
•Khách viếng thăm : 207
Hôm
nay
:
20997
Tháng
hiện
tại
:
3053647
Tổng
lượt
truy
cập
:
121321679
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Giọng Sầu Họa Mi
Mê
tiếng
hót
họa
mi,
vua
cho
nhốt
vào
lồng
vàng,
nuôi
ở
lầu
son
gác
tía.
Họa
mi
buồn
rũ
kiếp
cô
đơn
nơi
hoàng
cung
xa
hoa
nhưng
dẫy
đầy
cạm
bẫy,
danh
lợi
bon
chen.
Rồi
chợt
nhớ
chốn
tiêu
dao
trời
cao,
biển
rộng,
mây
giăng
đỉnh
núi…
Họa
mi
đau
đớn
nỗi
nhớ
thiên
nhiên
diễm
tuyệt,
kỳ
thú
kiếp
sương
gió
giang
hồ.
Nỗi
niềm,
tâm
sự
loài
chim
quý,
nhà
vua
thấu
hiểu,
mở
rộng
cửa
lồng.
Họa
mi
hát
khúc
tạ
từ.
“Dứt
lời
họa
mi
vỗ
cánh
bay
cao…
ngàn
trùng
quan
san
hiểm
trở,
bỏ
lại
sau
mình
bao
lớp
cung
điện
nguy
nga.
Từ
đây
xin
vĩnh
biệt
kinh
thành,
tránh
xa
vòng
lợi
danh
cương
tỏa,
để
cho
tiếng
lòng
vang
xa
mây
nước
ngàn
trùng,
xông
pha
gió
bãi
trăng
ngàn
(song
lang
xề)
để
cho
nắng
dãi
mưa
chan,
phong
sương
phủ
mờ
thân
thế
cho
trọn
một
đời
nghệ
sĩ
tài
hoa
(song
lang
hò
câu
20).
NHớ
và
suy
ngẫm
về
bài
Chim
họa
mi,
một
trong
những
soạn
phẩm
đầu
tiên
trong
sự
nghiệp
cầm
bút
của
cậu
Bảy
Viễn
Châu,
ngay
câu
đầu
“chim
họa
mi
là
tiền
thân
của
người
nghệ
sĩ
giang
hồ”,
ta
chiêm
nghiệm
điều
gì?
Đảo
ngược
câu
nói,
ta
hiểu
“nghệ
sĩ
giang
hồ”
kia
là
“hậu
thân”
của
chim
họa
mi.
Cuộc
đời
có
những
chuyện
nhân
quả,
nghiệp
duyên
như
tiền
định.
Tác
phẩm
khai
bút
Chim
họa
mi
rất
ăn
khách
và
tâm
đắc
của
soạn
giả
Viễn
Châu
có
4
từ
“nghệ
sĩ
giang
hồ”
đã
phần
nào
vận
vào
văn
nghiệp
của
ông
qua
một
nữ
nghệ
sĩ
tài
danh
thượng
thặng
có
giọng
hát
vàng
son,
sầu
muộn
cổ
kim
hy
(xưa
nay
hiếm)
mang
tầm
vóc
họa
mi:
NSUT
Út
Bạch
Lan.
Thuở
bé,
cô
khởi
nghiệp
hát
hò
cùng
tay
đàn
Văn
Vỹ.
Hai
cá
thể
tác
nghiệp
du
ca
khắp
phố
thị
sông
nước
như
kiếp
giang
hồ
nghệ
sĩ.
Tiếng
đàn
Văn
Vỹ
ngày
càng
kỳ
ảo
đã
nâng
giọng
họa
mi
Út
Bạch
Lan
thêm
diễm
tuyệt.
Cho
đến
khi
thể
hiện
các
bài
ca
mang
“thương
hiệu”
Viễn
Châu
qua
công
nghệ
đĩa
hát
thì
làn
giọng
càng
thăng
hoa
đến
cao
điểm.
Và
có
thể
nói,
SG
Viễn
Châu
đã
tốn
nhiều
tâm
huyết
để
cung
ứng
nhiều,
rất
nhiều
danh
phẩm
ca
cổ
để
“họa
mi
giọng
sầu”
tác
nghiệp
như
tiền
định.
Giữa
thập
niên
50
thế
kỷ
XX,
Ngọc
Nuôi
đã
là
đào
chánh,
Hoàng
Văn
là
đào
lẳng
độc
danh
giá
thì
chị
-
Út
Bạch
Lan
–
bắt
đầu
được
báo
chí
và
khán
giả
chú
ý
với
vở
dã
sử
“Đồ
bàn
di
hận”
trên
sân
khấu
Thanh
Minh.
Giọng
ca
mượt
mà
lảnh
lót
lại
đậm
chất
bi
ai,
chị
đã
mê
hoặc
khán
thính
giả
từ
sàn
diễn
đến
đài
phát
thanh,
dĩa
nhựa.
Đến
vở
thi
ca
nhạc
kịch
“Cung
đàn
trên
sông
lạnh”
(SG
Thu
An)
đóng
cặp
với
nam
danh
ca
Út
Trà
Ôn
là
một
cuộc
bứt
phá
ngoạn
mục
của
một
cô
đào
có
thế
mạnh
về
ca.
Chị
đã
thành
công
trong
nổ
lực
ca
ngâm
để
khỏi
phải
“lép
vế”
trước
ông
“vua
vọng
cổ”.
Thanh
Nga
lúc
đó
hãy
còn
là
Juliette
Nga
nhỏ
bé,
thủ
vai
tiểu
thư
Đạt
Bích
Lan
độc
ác.
Danh
tiếng
Út
Bạch
Lan
vang
dội
ở
diện
rộng,
nhưng
với
những
người
sành
điệu
và
các
nhà
phê
bình
khó
tính,
cán
cân
ca
diễn
còn
độ
lệch
rõ
nét.
“Đối
thủ”
đáng
gờm
của
chị
thời
ấy
là
Thanh
Hương.
Ái
nữ
của
danh
ca
Tư
Sạng
và
đệ
nhất
kịch
sĩ
(do
khán
giả
bầu
chọn)
Năm
Châu.
Cả
hai
đều
trạc
tuổi,
nổi
danh
cùng
lúc,
là
đào
chính
trên
sân
khấu
đại
ban,
và
đã
có
quá
trình
khá
dài
cùng
thi
triển
tài
nghệ
sĩ
qua
những
bộ
dĩa
nhựa
nổi
tiếng
và
để
đời
như
Dưới
hàng
phượng
vĩ,
Nước
mắt
kẻ
sang
Tần,
Tình
cô
gái
Huế,
Thuyền
ra
cửa
biển,
Thần
nữ
dâng
Ngũ
Linh
Kỳ,
Nước
chảy
qua
cầu,
Người
đẹp
Bạch
Hoa
Thôn,
Nắm
cơm
chan
máu…
Có
đối
thủ
ắt
có
cạnh
tranh.
Cho
nên
Út
Bạch
Lan
không
ngừng
khổ
luyện
diễn
xuất,
trau
chuốt
kỹ
thuật
ca
ngâm,
sáng
tạo
nét
mới
nhiều
âm
sắc
cho
ca
từ
qua
nghiên
cứu
tâm
lý
nhân
vật,
chuyển
hóa
thoại,
ca
và
diễn
thành
một
hợp
chất
với
cường
độ
thẩm
thấu
cao.
Vở
“Nửa
đời
hương
phấn”
của
liên
danh
Hà
Triều
–
Hoa
Phượng
có
thể
nói
là
một
“siêu
phẩm”
tô
đậm
dấu
son
sự
nghiệp
sáng
tác
của
đôi
soạn
giả,
đồng
thời
là
bệ
phóng
đưa
tên
tuổi
Út
Bạch
Lan
lên
đỉnh
cao.
Báo
chí
đã
dùng
từ
“xuất
thần”
ca
ngợi
tài
ca
diễn
của
chị.
Nhân
vật
Hương
là
gái
giang
hồ.
Các
tác
giả
đã
dựng
nên
một
nội
dung
bạo
liệt
hơn
cả
Trà
Hoa
Nữ
với
những
tình
tiết
đầy
thuyết
phục
người
xem
đồng
cảm
với
một
sinh
linh
ngập
ngụa
trong
vũng
lầy
sa
đọa.
Đó
là
thành
công
lớn
và
không
kém
phần
kỳ
diệu
nhờ
vào
tài
hóa
thân
“lộng
giả
như
chân”
của
Út
Bạch
Lan.
Đường
dây
kịch
với
tiết
tấu
nhanh,
sôi
động,
nhiều
cao
trào,
các
diễn
viên
ca
diễn
vượt
trội
tạo
điều
kiện
thuận
lợi
cho
cô
đào
chính
mặc
sức
tung
hoành.
Đặc
sắc
nhất
là
cảnh
chót
–
thiền
môn
–
cô
Hương
trong
lớp
nâu
sồng
đã
lấy
của
khán
giả
bao
nhiêu
là
nước
mắt
qua
diễn
xuất
đỉnh
cao,
ca
những
câu
vọng
cổ
não
nùng
với
kỹ
thuật
kinh
điển.
Lớp
phụng
hoàng
(12
câu)
“…
thì
chị
cũng
ráng
về
với
em…”
ca
chung
với
Thành
Được,
Ngọc
Nuôi,
chị
đạt
đến
độ
tuyệt
vời.
Phụng
hoàng
vốn
là
bài
Oán
với
âm
giai
trữ
tình
đậm
tính
tự
sự,
thanh
nhã,
rất
hợp
với
giọng
bi
Út
Bạch
Lan
hội
đủ
tố
chất
để
xử
lý
và
biến
lớp
ca
ấy
trở
nên
bất
tử
gần
nửa
thế
kỷ
nay.
Riêng
câu
thoại
“Trời
ơi!
Ai
đã
cắt
tóc
của
tôi?”,
Út
Bạch
Lan
bộc
lộ
qua
tiếng
thét,
người
viết
bài
này
nghĩ
rằng
diễn
như
thế
là
hợp
lý,
bởi
Hương
xuất
thân
từ
một
gái
quê
ít
học,
lại
chịu
quá
nhiều
ẩn
uất
trái
ngang
không
ai
chia
sẻ
đến
phải
phát
tiết
bằng
ngữ
điệu
cao
tầng.
Lớp
đấu
lý
với
Bích
–
Việt
Hùng,
út
Bạch
Lan
ca
Kim
tiền
bản
với
kỹ
thuật
rất
chắc
nhịp
nội,
nhịp
ngoại,
quăng
bắt
ca
từ
gãy
gọn,
giòn
giã
nghe
rất
khoái
cảm.
Do
thành
công
ở
sàn
diễn,
chị
được
các
hãng
dĩa
tranh
nhau
mời
thu
thanh
dĩa
đơn,
dĩa
tuồng
đa
dạng
từ
xã
hội,
cổ
tích,
sử
VN
đến
Trung
Hoa,
Tây,
Nhật,…
với
số
lượng
nhiều
nhất
so
với
các
danh
ca
khác.
Chị
Hằng
(vở
Con
gái
chị
Hằng
–
SG
Hà
Triều
–
Hoa
Phượng)
là
“vai
vàng”
giúp
Út
Bạch
Lan
tiếp
cận
tột
đỉnh
vinh
quang.
Bên
cạnh
một
cậu
Tư
Kiên
–
Hữu
Phước
quá
ư
độc
đáo,
một
Trinh
–
Thanh
Nga
đang
thời
lừng
lẫy,
một
Thành
Được
sáng
rực,
một
Tám
Vân
và
một
Ba
Thanh
Loan
điêu
luyện,
chị
Hằng
–
Út
Bạch
Lan
chói
lọi
hào
quang
trong
bi
kịch
người
mẹ
hết
dạ
thương
con,
quên
cả
bản
thân
mong
con
học
hành
thành
đạt,
ấm
no
hạnh
phúc,
dẫu
rằng
sự
hy
sinh
kia
thể
hiện
bằng
những
bước
đi
sai
lầm
dẩn
đến
cái
chết
thảm,
bỏ
lại
đứa
con
dại
khờ.
Nét
diễn
tinh
tế
qua
tu
luyện,
kết
hợp
những
sắc
màu
ảm
đạm
của
cuộc
đời
cơ
cực,
lắm
phong
ba
từ
buổi
ấu
thơ,
đã
phả
vào
những
câu
vọng
cổ
mùi
mẫn,
nghẹn
đầy
nước
mắt
trong
nổi
niềm
bi
thiết
khó
giải
bày,
đã
trùm
phủ
lên
khán
phòng
một
từ
trường
đẩm
lệ
xót
thương
đồng
cảm.
Xã
hội
VN
tự
nghìn
xưa
đã
có
định
kiến
khắc
nghiệt
về
người
đàn
bà
trắc
nết
lăng
loàn,
vợ
lẽ,
mẹ
kế,
gái
giang
hồ…
qua
lời
truyền
khẩu
dân
gian,
qua
ca
dao,
qua
văn
học…
toàn
bằng
ngữ
điệu
chán
ghét.
Thật
lạ!
Xu
thế
ấy
bỗng
bị
lay
động,
sự
cảm
thương
thay
cho
căm
ghét
khi
công
chúng
tiếp
cận
những
Nửa
đời
hương
phấn,
Con
gái
chị
Hằng,
Tần
Nương
Thất
của
cùng
đôi
soạn
giả.
Thàng
công
của
soạn
giả
được
cộng
hưởng
tài
năng
diễn
viên,
có
thể
nói
như
thế.
Văn
học,
nghệ
thuật
chân
chính
có
uy
lực
cảm
hóa,
chuyển
biến
định
kiến
khắt
khe,
hướng
dẩn
tư
duy,
thẩm
mỹ,
quan
niệm,,,
đắc
lực
là
thế.
Chưa
đến
tuổi
“băm”
mà
tay
nghề
đã
chín
muồi,
chuyên
“trị”
vai
bi
với
giọng
ca
vàng,
chị
đã
nghiễm
nhiên
là
thành
viên
của
“vọng
cổ
ngũ
bá”
(Út
Trà
Ôn,
Ba
Kim
Anh,
Hữu
Phước,
Út
Bạch
Lan,
Thanh
Hương).
Thành
công
nối
tiếp
thành
công,
ngày
càng
thu
hút
khán
thính
giả
mãnh
liệt,
chị
trở
thành
“sầu
nữ”
–
mỹ
danh
được
báo
giới
phong
tặng,
công
chúng
thừa
nhận.
Yêu
nghề,
hiếu
học,
lại
có
cơ
may
được
nhiều
bậc
thầy
điểm
hóa
khi
họ
công
tác
với
đoàn
Thanh
Minh.
Trên
sân
khấu
Kim
Chưởng,
Út
Bạch
Lan
có
những
vai
để
đời
với
màu
sắc
như
Kiều
Phi
Yến
(Nửa
bản
tình
ca),
Chiêu
Trúc
Lệ
(Thuyền
ra
cửa
biển).
Kiều
Phi
Yến
với
thân
phận
một
chinh
phụ,
hoàn
cảnh
trớ
trêu
phải
kết
mối
duyên
hờ
để
được
yên
bề
nuôi
con
chờ
chồng,
Chiêu
Trúc
Lệ
với
nhục
vong
quốc,
ép
mình
ưng
vua
già
Diệp
Chấn
Phong,
cam
bội
ước
với
chàng
tráng
sĩ,
nào
ngờ
chàng
là
hoàng
tử
của
nhà
vua
họ
Diệp.
Nghịch
cảnh
trái
ngang
nhấn
chìm
hai
phụ
nữ
đáng
thương
vào
vòng
xoáy
đoạn
trường
đã
được
“sầu
nữ”
thể
hiện
tuyệt
vời
từ
diễn
đến
ca.
Từng
lời
thoại
văn
học,
từng
lời
ca
với
đài
từ
hoàn
hảo
minh
họa
từng
nét
diễn
đã
hấp
dẫn
người
xem
vào
thế
giới
nhân
vật
huyền
hoặc
qua
câu
lối,
câu
vọng
cổ
đầy
tâm
trạng,
tám
câu
Phụng
hoàng
(lớp
Phi
Yến
ca
với
Kim
Tùng)
đài
trang
buồn
diệu
vợi…
Khán
thính
giả
không
thể
nào
quên
những
lớp
Phụng
hoàng
chị
ca
trong
thời
tác
nghiệp,
đặc
biệt
trong
vở
Bụi
mờ
ải
nhạn
đã
tinh
tế
đến
vô
biên.
Có
thể
bảo
rằng
Hữu
Phước,
Thanh
Nga,
Út
Bạch
Lan
là
những
nghệ
sĩ
ca
Oán
rất
giỏi.
Ngoài
ra
Út
Bạch
Lan
còn
ca
tốt
nhiều
thể
điệu,
mà
Sương
chiều
cũng
là
“hàng
độc”
khó
ai
qua.
“Chiêu
độc”
khác
là
cách
nói
lối
chồng
hơi
tạo
hưng
phấn
cho
dàn
nhạc
và
bạn
diễn
nam
vô
vọng
cổ
mùi
mẫn,
gặt
hái
pháo
tay
rầm
rộ
hơn.
Còn
nữa,
ca
chồng
hơi
cao
vút
xuống
nhịp
câu
thứ
bảy
Phụng
hoàng
đậm
chất
Oán,
hoặc
là
cách
chuyển
giọng
xuống
xề
câu
vọng
cổ
thứ
năm
vừa
chính
xác
song
lang
vừa
luyến
âm
“xề”
đậm
hơn
chữ
xề
đờn
như
một
dấu
lượng
oằn
hình
cánh
cung,
độc
đáo
khôn
xiết.
Quả
là
một
tay
“phù
thủy”
với
những
sáng
tạo…
gây
sốc,
cơn
sốc
thú
vị,
khác
hẳn
cách
sáng
tạo
kiểu
cọ
không
tôn
trọng
nhạc
căn
của
nhiều
nghệ
sĩ
sau
này.
Mấy
mươi
năm
theo
nghiệp,
Út
Bạch
Lan
để
lại
nhiều
vai
diễn
và
băng
dĩa
để
đời,
nhưng
tiêu
biểu
nhất
là
The
(Hương)
và
chị
Hằng
là
hai
“vai
ruột”
chưa
ai
thay
thế
được.
Ở
tuổi
“cổ
lai
hi”,
giọng
ca
“sầu
nữ”
vẫn
sầu,
kỹ
thuật
và
phong
độ
vẫn
còn
rất
cao.
Quả
là
điều
lạ
so
với
thường
tình.
Trời
sinh
Út
Bạch
Lan
để
ca
vọng
cổ
đấy!
Những
chuyến
đi
không
mệt
mỏi
cùng
với
đoàn
từ
thiện
Phật
giáo
đã
lưu
dấu
ấn
đẹp
đời
nơi
đồng
nghiệp,
công
chúng.
Những
động
thái
ân
cần
truyền
đạt
kinh
nghiệm
cho
lớp
kế
thừa
đã
thắp
sáng
thêm
phương
danh
một
“sầu
nữ”,
người
con
yêu,
bảo
vật
của
thánh
đường
nghệ
thuật.
Hồ
Quang
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc