Cá
ăn
kiến,
thì
cũng
có
lúc
kiến
ăn
cá
Trước
đây
khi
còn
ở
đoàn
Thủ
Đô,
trong
khi
Út
Trà
Ôn
hát
vai
chánh
ngoài
sân
khấu
thì
Thanh
Hải
đứng
núp
sau
cánh
gà
học
hỏi,
bởi
không
có
vai
nào
hết.
Người
ta
nói
lúc
ấy
Thanh
Hải
rất
“sợ”
Cậu
Mười,
cậu
nói
gì
nghe
nấy,
sai
bảo
gì
cũng
phải
làm.
Bởi
thời
này
đào
kép
chánh
muốn
gì
bầu
gánh
cũng
phải
chiều
theo,
nhứt
là
Út
Trà
Ôn
nổi
tiếng
hay
làm
khó
dễ.
Nếu
như
cậu
bất
mãn
gì
đó
mà
có
liên
quan
đến
Thanh
Hải,
thì
anh
ta
rất
dễ
dàng
bị
đuổi
khỏi
đoàn,
bởi
làm
mất
lòng
kép
chánh.
Thế
nhưng,
10
năm
sau
thì
đệ
nhứt
danh
ca
lại
về
đầu
quân
gánh
Thanh
Hải
–
Văn
Hường,
tức
chịu
sự
điều
động
phân
bố
vai
trò
của
bầu
gánh
Thanh
Hải.
Nói
rõ
hơn
là
Út
Trà
Ôn
làm
việc
dưới
sự
chỉ
huy
của
Thanh
Hải.
Thiên
hạ
nói
đời
là
thế!
Cá
ăn
kiến,
thì
cũng
có
lúc
kiến
ăn
cá
vậy!
Rồi
thì
thời
gian
chưa
đầy
một
năm
thì
đoàn
Thanh
Hải
–
Văn
Hường
cũng
bị
rã
gánh,
hầu
hết
đào
kép
công
nhân
phải
chịu
thất
nghiệp,
bởi
đâu
còn
đoàn
nào,
sân
khấu
nào
để
mà
đầu
quân.
Riêng
bầu
Thanh
Hải
về
nhà
trông
coi
mấy
cửa
hàng
buôn
bán
của
anh.
Thế
nhưng,
vẫn
nhớ
nghề
nên
thỉnh
thoảng
có
đoàn
nào
kêu
đi
hát
chầu
thì
cũng
nhận
lời
cho
vui
thôi,
chớ
không
nhắm
vào
tiền
bạc
hay
giao
kèo
gì
hết.
Sau
1975
gánh
hát
cải
lương
thành
lập
nhiều,
tỉnh
nào
cũng
có,
Thanh
Hải
về
hát
cho
đoàn
Quê
Hương
(Bến
Tre)
cùng
với
Út
Hiền,
Hồng
Thủy,
Thành
Chiến.
Đến
năm
1977
lại
về
cộng
tác
với
đoàn
Thống
Nhứt
(Tây
Ninh)
hát
với
Ánh
Hồng,
được
khán
giả
khen
ngợi
qua
vai
Trần
Bình
Trọng.
Lúc
bấy
giờ
mỗi
khi
Thanh
Hải
ra
chợ
Long
Hoa
thì
người
ta
gọi
anh
bằng
cái
tên
của
vai
tuồng.
Năm
1978
Thanh
Hải
về
thành
phố
hát
ở
đoàn
Sống
Chung,
được
một
năm
thì
về
cộng
tác
với
đoàn
Văn
Công
thành
phố,
đây
là
đoàn
cải
lương
mà
Thanh
Hải
cộng
tác
thời
gian
lâu
dài
nhứt
(9
năm).
Nghỉ
hát
sau
30
năm
theo
đuổi
nghiệp
cầm
ca
Từ
trái
sang:
Nghệ
sĩ
Minh
Vương,
Nghệ
sĩ
Thanh
Sang,
Nghệ
sĩ
Thanh
Hải,
Nghệ
sĩ
Thanh
Tú
trong
buổi
họp
mặt
đoàn
cải
lương
Thanh
Minh
tại
Bình
Dương
trước
đây.
Cuối
năm
1988,
thời
điểm
này
cải
lương
còn
hoạt
động
trong
bao
cấp,
nên
người
lãnh
đạo
đoàn
hát
có
nhiều
quyền
hành.
Không
biết
vô
tình
hay
cố
ý,
hoặc
vì
lý
do
nào
đó
mà
trưởng
đoàn
lại
phân
bố
vai
trò,
giao
cho
Thanh
Hải
vai
hề,
mà
lại
là
vai
trò
rất
khó
coi
anh
ta
thua
buồn
rời
khỏi
đoàn
về...
nằm
nhà,
nghỉ
hát
sau
30
năm
theo
đuổi
nghiệp
cầm
ca.
Suốt
5
năm
không
thấy
Thanh
Hải
xuất
hiện
ở
đoàn
hát
nào
hết,
mà
chỉ
thường
xuyên
chăm
sóc
vườn
điều
5
mẫu
ở
Bến
Cát,
Sông
Bé,
mà
anh
đã
tạo
ra
nó
lúc
còn
đi
hát
kiếm
ra
tiền.
Có
lần
một
nhà
báo
gặp
Thanh
Hải
đã
hỏi
anh:
-
Thế
sao
Thanh
Hải
chưa
hát
trở
lại
dù
có
đoàn
mời?
-
Tôi
đã
lớn
tuổi,
sức
khỏe
kém,
không
thể
theo
đoàn
đi
lưu
diễn
xa
nên
tôi
quyết
định
nghỉ
hát.
-
Còn
một
nguyên
nhân
nào
khác
khiến
anh
đột
ngột
nghỉ
hát,
điều
gì
đã
làm
cho
anh
chán
ngán
tình
đời
không
đi
hát?
Thanh
Hải
buồn
bã
trả
lời:
-
Tôi
nghỉ
hát
nằm
nhà,
có
nghĩa
là
không
phải
tôi
vì
tiền
nhiều
tiền
ít,
mà
bỏ
đoàn
này
theo
đoàn
nọ.
Nhưng
vấn
đề
tiền
bạc,
sự
tương
quan
đồng
lương
của
nghệ
sĩ
trong
cùng
đơn
vị
nghệ
thuật
rất
là
quan
trọng.
Về
mặt
nghề
nghiệp,
sự
cao
thấp
chênh
lệch
của
đồng
lương,
nói
lên
cái
gì
khác
hơn
là
ý
nghĩa
tiền
nhiều
hay
ít.
Người
ta
tranh
giành
nhau
từng
chiếc
ghế
để
có
quyền
xếp
lương
người
này,
nâng
lương
người
nọ,
hạ
lương
người
kia,
phân
công
phân
vai
không
hợp
lý,
để
đẩy
lùi
nghề
nghiệp
người
khác,
để
cho
người
ta
chán
nản
bỏ
đi.
Đó
là
sự
hiểm
độc
của
người
đời
từ
xưa
đến
nay
vẫn
không
đổi
mới
chút
nào.
Tôi
từng
làm
bầu
gánh,
tôi
đã
cố
sức
tránh
không
để
cho
sự
quyết
định
tiền
bạc,
đồng
lương
của
mình
như
là
đánh
giá
tài
năng
làm
đau
khổ
đồng
nghiệp,
vì
tôi
biết
làm
thế
là
mất
đức.
Tôi
chỉ
nói
thế
để
giải
thích
sự
nghỉ
hát
của
tôi,
chứ
không
còn
để
tâm
phiền
trách
gì
ai
đã
từng
gây
đau
khổ
cho
tôi.
Đêm
về
tôi
cứ
suy
nghĩ
mãi,
lẽ
nào
chỉ
vì
tự
ái
cá
nhân,
vì
bất
đồng
với
vài
người
mà
mình
phải
từ
bỏ
sự
nghiệp
của
mình.
Nhưng
sở
trường
của
tôi
là
kép
mùi.
Tôi
biết
mình
lớn
tuổi
không
thể
hát
kép
chánh,
nhưng
dù
vai
gì
cũng
phải
hợp
với
sở
trường
của
mình.
Người
ta
lại
giao
cho
tôi
đóng
vai
hề.
Có
lần
tôi
“được”
giao
đóng
vai
một
thằng
cầm
sợi
dây
giữ
cho
con
heo
nái
đi
động
đực
để
chọc
cho
khán
giả
cười.
Như
thế
làm
sao
tôi
còn
muốn
đi
hát
nữa.
Dù
sao
tôi
cũng
đã
30
năm
trong
nghề,
vinh
quang
đã
trải
qua,
nên
tôi
rút
lui
khỏi
sân
khấu
không
có
gì
để
mà
hối
tiếc.
Ngành
Mai
Nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích,
một
thời
vang
bóng
Trong
số
bốn
diễn
viên
huy
chương
vàng
giải
Thanh
Tâm
năm
1967:
Mỹ
Châu,
Ngọc
Bích,
Bảo
Quốc,
Phương
Bình,
nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
là
nữ
diễn
viên
chánh
ở
một
đoàn
hát
duy
nhất
là
đoàn
cải
lương
Saigon
2
trong
15
năm
liên
tục.
Sau
khi
rời
đoàn
cải
lương
Saigon
2,
trong
bốn
huy
chương
vàng
giải
Thanh
Tâm
năm
1967
vừa
kể
thì
nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
cũng
là
người
lâu
nhất
không
trở
lại
diễn
trên
sân
khấu
cải
lương
nữa.
Nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
tên
thật
là
Trần
Ngọc
Bích,
sinh
ngày
02
–
11
–
1947
tại
huyện
Bình
Thủy,
tỉnh
Cần
Thơ.
Cha
là
ông
Trần
Văn
Niếu
làm
thợ,
mẹ
là
bà
Nguyễn
Thị
Anh,
buôn
bán.
Trong
gia
đình
của
Ngọc
Bích
không
có
ai
theo
nghề
ca
hát.
Là
con
gái
lớn
trong
một
gia
đình
nghèo
có
tới
11
người
con,
trong
khi
cha
mẹ
của
Ngọc
Bích
phải
lo
bươn
chải
mưu
sinh,
có
khi
đến
tối
khuya
mới
về
nhà
nên
Ngọc
Bích
phải
giúp
cho
cha
mẹ
chăm
sóc
các
em
và
quán
xuyến
mọi
việc
trong
gia
đình.
Ngoài
những
giờ
học
ở
trường,
về
đến
nhà
thì
Ngọc
Bích
phải
lo
nấu
cơm
nước,
đút
cơm
cho
em
nhỏ
nhất
ăn,
ru
ngủ
các
em,
đứa
nầy
lớn
lên
thì
đến
đứa
em
nhỏ
kế.
Ngọc
Bích
phải
quét
tước
dọn
dẹp
nhà
cửa,
giặt
giũ
áo
quần,
làm
tất
cả
những
công
chuyện
mà
đáng
lý
ra
nếu
không
bận
buôn
bán
tảo
tần
thì
mẹ
của
em
phải
lo
liệu
tất
cả
những
chuyện
đó.
Ngọc
Bích
khi
ru
em
thì
thích
ca
hát
những
bài
bản
cải
lương
mà
em
học
lóm
được
khi
nghe
radio
hay
máy
hát
dĩa
của
hàng
xóm.
Trong
xóm
có
anh
An,
biết
đờn
cổ
nhạc,
thấy
Ngọc
Bích
có
giọng
tốt
lại
thích
ca
cải
lương
nên
anh
dạy
cho
Ngọc
Bích
ca
vọng
cổ
và
nhiều
bài
bản
cải
lương.
Mỗi
khi
có
gánh
hát
cải
lương
về
hát
trong
huyện
thì
thế
nào
em
cũng
xin
cha
mẹ
cho
đi
coi
hát
một
lần.
Sau
đó
Ngọc
Bích
âm
thầm
dệt
ước
mơ:
mong
sao
có
thể
trở
thành
nghệ
sĩ
cải
lương
như
các
nghệ
sĩ
thần
tượng
của
cô
là
Thanh
Nga,
Út
Bạch
Lan…
Giọng
ca
cổ
nhạc
của
Ngọc
Bích
ngày
một
hay
hơn,
ca
đúng
bài
bản,
đúng
nhịp
điệu,
giọng
hát
ngây
thơ
trong
trắng
của
Ngọc
Bích
khiến
cho
trong
thôn
xóm,
ai
nghe
qua
cũng
đều
khen.
Con
nuôi
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
Nhân
dịp
đoàn
hát
Thống
Nhứt
–
Út
Trà
Ôn
về
hát
ở
rạp
Minh
Châu
tỉnh
Cần
Thơ,
chú
Tư,
người
thân
trong
gia
đình
Ngọc
Bích
dẫn
cô
đi
xem
hát.
Chú
Tư
quen
với
giáo
sư
Minh
Nguyệt,
một
ông
thầy
bói
nổi
danh
ở
Saigòn,
bà
con
của
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
nên
chú
Tư
giới
thiệu
Ngọc
Bích
với
giáo
sư
Minh
Nguyệt
để
nhờ
ông
Minh
Nguyệt
tiến
dẫn
Ngọc
Bích
với
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn.
Út
Trà
Ôn
và
vợ
là
bà
bầu
Hồng
Hoa
nghe
thử
giọng
ca
vọng
cổ
của
Ngọc
Bích,
Út
Trà
Ôn
thấy
Ngọc
Bích
có
triển
vọng
trở
thành
nghệ
sĩ
tài
danh
nên
hai
vợ
chồng
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
muốn
nhận
Ngọc
Bích
làm
con
nuôi,
đem
theo
đoàn
hát
để
dạy
nghề
ca
hát.
Chú
Tư
phải
dẫn
Ngọc
Bích
về
xin
phép
cha
mẹ.
Mẹ
em
chấp
thuận
vì
thấy
Ngọc
Bích
có
cơ
hội
tìm
được
một
cuộc
sống
sung
túc
và
đỡ
khổ
cực
hơn
ở
nhà
nhưng
cha
của
em
thì
do
dự
vì
khi
Ngọc
Bích
xa
nhà,
theo
gánh
hát
thì
còn
11
đứa
con
trẻ
dại
ở
lại
nhà,
không
có
người
tiếp
tay
ông
bà
mà
chăm
sóc
cho
chúng.
Hôm
sau
Út
Trà
Ôn
thấy
chú
Tư
không
dẫn
Ngọc
Bích
đến
đoàn
hát,
ông
hỏi
lại
mới
biết
gia
cảnh
khó
khăn
của
cha
mẹ
Ngọc
Bích.
Nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
đi
với
người
quản
lý
của
gánh
hát,
tìm
đến
nhà
của
Ngọc
Bích
ở
Bình
Thủy,
trao
cho
cha
mẹ
em
hai
mươi
ngàn
đồng,
gọi
là
giúp
đỡ
cho
gia
đình
khi
Ngọc
Bích
vắng
nhà.
Ông
cha
thấy
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
nhiệt
tình,
ông
trịnh
trọng
gởi
gấm
con
ông
cho
Út
Trà
Ôn
và
cho
phép
con
gái
của
ông
nhận
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
là
cha
nuôi.
Đó
là
năm
1962,
Ngọc
Bích
được
15
tuổi.
Lần
đầu
tiên
xa
nhà,
cô
theo
cha
mẹ
nuôi
đi
theo
gánh
hát,
phiêu
bạt
khắp
các
tỉnh
Tiền
Giang,
Hậu
Giang,
đô
thành
Saigon
và
các
tỉnh
miền
Trung.
Phần
cô
thì
cuộc
sống
đầy
đủ,
ăn
sung
mặc
sướng,
được
học
ca
hát
theo
như
ước
nguyện,
tuy
được
cha
mẹ
nuôi
thương
mến
nuông
chìu
nhưng
lòng
cô
thì
lúc
nào
cũng
tâm
nguyện,
tự
hứa
là
khi
nào
cô
thành
đạt
trên
đường
nghệ
thuật,
tự
mình
kiếm
được
nhiều
tiền
thì
thế
nào
cô
cũng
sẽ
giúp
cha
mẹ
để
nuôi
dưỡng
11
đứa
em
thơ
dại
ở
quê
nhà.
Ngọc
Bích
siêng
năng
học
ca,
luyện
giọng,
học
diễn
xuất.
Năm
1964,
lần
đầu
tiên
Ngọc
Bích
được
hát
trên
sân
khấu
với
vai
đào
nhì
trong
tuồng
Hoàng
Đế
Du
Xuân
của
Vân
An.
Ngọc
Bích
được
dưỡng
phụ
Út
Trà
Ôn
đặt
cho
cô
nghệ
danh
là
Ngọc
Bích.
Báo
chí
phê
bình
tuồng
hát
của
gánh
hát
Thống
Nhứt
–
Út
Trà
Ôn
đã
khen
Ngọc
Bích
là
một
nghệ
sĩ
trẻ
đẹp,
có
giọng
ca
chân
phương,
mượt
mà
và
diễn
xuất
rất
là
khả
ái.
Dù
chỉ
mới
xuất
hiện
trong
một
vở
tuồng
đầu
tiên
nhưng
Ngọc
Bích
được
các
ký
giả
kịch
trường
tiên
đoán
là
với
làn
hơi
khoẻ
khoắn,
với
lối
ca
điêu
luyện
và
chắc
nhịp,
và
được
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
trực
tiếp
chỉ
dạy
về
diễn
xuất,
trong
một
vài
năm
tới
đây,
nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
chắn
chắn
sẽ
vào
cuộc
tranh
đoạt
huy
chương
vàng
của
giải
Thanh
Tâm.
Trên
sân
khấu
Thống
Nhứt
-
Út
Trà
Ôn,
nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
đã
hát
những
tuồng
Mắt
Em
là
Bể
Oan
Cừu,
Võ
Tòng
Sát
Tẩu,
Sở
Vân
Cưới
Vợ,
Chiêu
Quân
Cống
Hồ,
Thần
Nữ
Dâng
Ngủ
Linh
Kỳ
của
các
soạn
giả
Thiếu
Linh,
Vân
An,
Mộc
Linh…
Nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
nhờ
giọng
ca
vọng
cổ
ngày
một
điêu
luyện,
sắc
vóc
ngày
càng
đẹp
nên
cô
nhanh
chóng
trở
thành
diễn
viên
chánh,
đóng
cặp
chung
với
kép
chánh
Út
Trà
Ôn
trên
sân
khấu
Thống
Nhứt
trong
những
năm
1964,
1965.
Sau
đó
đoàn
Thống
Nhứt
rã
phần
hùn
giữa
hai
giám
đốc
Út
Trà
Ôn
và
Hoàng
Giang
nên
gánh
hát
Thống
Nhứt
phải
giải
tán.
Nghệ
sĩ
Hoàng
Giang
ký
contrat
cộng
tác
với
đoàn
hát
Thanh
Minh
Thanh
Nga.
Nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
ký
contrat
cộng
tác
với
đoàn
hát
Kim
Chung
-
Bầu
Long.
Nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
cũng
được
ký
contrat
cùng
với
dưỡng
phụ
Út
Trà
Ôn
hát
trên
sân
khấu
Kim
Chung
6.
Năm
1967,
nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
được
tặng
huy
chương
vàng
giải
Thanh
Tâm
trong
vai
người
vợ
lớn
của
ông
cò
quận
9
trong
tuồng
Tuyệt
Tình
Ca
của
Hà
Triều
Hoa
Phượng.
Cuối
năm
1968,
Ngọc
Bích
theo
dưỡng
phụ
Út
Trà
Ôn
ký
hợp
đồng
với
bà
Bầu
Thơ,
cùng
đi
với
đoàn
hát
Thanh
Minh
Thanh
Nga
trong
chuyến
lưu
diễn
ở
Paris
Pháp
quốc.
Sau
chuyến
lưu
diễn
ở
Pháp
trở
về
nước,
Ngọc
Bích
cùng
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
cộng
tác
với
các
đoàn
hát
Tấn
Tài,
đoàn
Hương
Dạ
Thảo
và
đoàn
hát
Minh
Cảnh.
Có
một
sự
rạn
vỡ
đi
đến
chỗ
cha
mẹ
nuôi
của
cô
chia
tay
nhau
và
làm
đổ
vỡ
niềm
tin
về
tình
thương
chân
thật
của
họ
đối
với
cô
nên
Ngọc
Bích
chia
tay
với
cha
mẹ
nuôi
Út
Trà
Ôn
và
bà
Hồng
Hoa.
Gia
nhập
đoàn
hát
cải
lương
Saigon
2
Sau
năm
1975,
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
cộng
tác
với
đoàn
hát
cải
lương
Saigon
1,
nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
cộng
tác
với
đoàn
hát
cải
lương
Saigon
2.
Đến
lúc
nầy,
Ngọc
Bích
mới
thoát
khỏi
cái
bóng
che
của
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
để
tự
mình
khẳng
định
tài
nghệ
của
mình
trên
một
sân
khấu
khác
với
sân
khấu
của
Út
Trà
Ôn.
Trên
sân
khấu
đoàn
cải
lương
Saigon
2,
Nữ
nghệ
sĩ
Ngọc
Bích
diễn
vai
đào
nhì
các
tuồng
Ánh
Lửa
Rừng
Khuya,
Khách
Sạn
Hào
Hoa.
Ngọc
Bích
thể
hiện
tính
cách
một
cô
con
gái
nhà
giàu,
kiểu
cách,
nũng
nịu
thật
là
có
duyên,
đã
làm
nền
để
tôn
vinh
cái
đẹp
trọn
tình
trọn
nghĩa
của
cô
gái
nghèo
do
nữ
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
thủ
diễn.
Sau
đó
Ngọc
Bích
thủ
diễn
tất
cả
các
vai
nữ
chánh
trong
các
tuồng
Tiếng
Hò
Sông
Hậu,
Tìm
Lại
Cuộc
Đời,
Phượng
Thắm
Sân
Trường,
Tô
Ánh
Nguyệt,
Theo
Dấu
Chân
Hồng,
Cánh
Én
Mùa
Xuân,
Người
Không
Cô
Đơn
của
đoàn
cải
lương
Saigon
2.
Các
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu,
Thanh
Tuấn,
Giang
Châu,
Hà
Mỹ
Xuân.
Diệp
Lang,
Văn
Chung,
Tư
Rọm
lần
lượt
rời
đoàn
hát
Saigon
2,
chỉ
còn
có
Ngọc
Bích
và
nghệ
sĩ
Tuấn
An
ở
lại
chèo
chống
gìn
giữ
bảng
hiệu.
Đến
năm
1992,
đoàn
hát
cải
lương
Saigon
2
rã
gánh.
Nữ
nghệ
sĩ
NGọc
Bích
rời
sân
khấu
và
không
tham
gia
các
chương
trình
hát
trích
đoạn
hay
trong
các
chương
trình
Vầng
trăng
cổ
nhạc,
Làn
Điệu
Phương
Nam,
để
tiếc
thương
cho
bao
khách
mộ
điệu
cải
lương.
Soạn
giả
Nguyễn
Phương
Ý kiến bạn đọc