Đang
truy
cập
:
216
•Máy chủ tìm kiếm : 6
•Khách viếng thăm : 210
Hôm
nay
:
21233
Tháng
hiện
tại
:
3053883
Tổng
lượt
truy
cập
:
121321915
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Một hình ảnh trong phim Lan và Ðiệp, kép Thanh Tú đóng vai Ðiệp đang mê man ngắm ảnh nàng Lan (Thanh Nga).
Ra
đời
từ
thời
thập
niên
1940,
vở
tuồng
Lan
và
Ðiệp
của
soạn
giả
Trần
Hữu
Trang,
tức
Tư
Trang
được
trình
diễn
trên
nhiều
sân
khấu,
và
hầu
như
thời
bấy
giờ
gánh
hát
lớn
nhỏ
nào
cũng
có
hát
qua
vở
tuồng
này.
Kịch
bản
chánh
hát
trên
những
đoàn
lớn
như
Mộng
Vân,
Nam
Châu,
Phụng
Hảo
và
nghe
nói
soạn
giả
Tư
Trang
cũng
được
trả
cho
một
ít
tiền
sau
mỗi
xuất
hát,
nếu
như
hôm
đó
bầu
gánh
có
lời
hoặc
có
người
mua
giàn.
Còn
như
không
lời
thì
kể
như
huề,
tiền
cà
phê
cũng
không
có
(có
lẽ
căn
cứ
vào
số
khán
giả
chớ
làm
sao
biết
được
lời
hay
không).
Riêng
các
gánh
nhỏ
ở
xa
vùng
Sài
Gòn,
Chợ
Lớn
thì
họ
chẳng
hề
trả
cho
Tư
Trang
đồng
nào,
bởi
các
gánh
bầu
Tèo
này
không
có
kịch
bản
chánh,
mà
chỉ
rút
lời
văn
đối
thoại
và
bài
ca
từ
dĩa
hát
Hoa
Rơi
Cửa
Phật
rồi
thêm
thắt
cho
thành
tuồng
để
hát.
Biết
vậy,
nhưng
Tư
Trang
chẳng
đòi
hỏi,
thưa
gởi
gì
cả,
bởi
nếu
đi
thưa
kiện
thì
chỉ
tốn
tiền
giấy
tờ,
tiền
mướn
trạng
sư
mà
thôi,
vì
phần
lớn
gánh
hát
bầu
Tèo
vừa
nghèo
vừa
mắc
nợ,
thành
thử
ra
lúc
bấy
giờ
người
trong
giới
thấy
Tư
Trang
quá
hiền
và
đã
gọi
ông
là
“
Ðường
Tăng
Tam
Tạng.”
Ðến
đầu
thập
niên
1960
soạn
giả
Trần
Hữu
Trang
vào
mật
khu
theo
Mặt
Trận
Giải
Phóng
Miền
Nam,
thì
tuồng
Lan
và
Ðiệp
hầu
như
tự
do
hát,
chẳng
một
ai
thắc
mắc,
đâu
có
ai
dám
lên
tiếng
đòi
bản
quyền,
dù
rằng
con
cái
của
Tư
Trang
vẫn
còn
sống
trong
vùng
Quốc
Gia.
Lúc
bấy
giờ
không
riêng
gì
cải
lương,
mà
cả
bên
tân
nhạc
cũng
có
Lan
và
Ðiệp,
hai
nhạc
sĩ
Mạc
Phong
Linh
và
Mai
Thiết
Lĩnh
đã
phổ
nhạc
lấy
tên
“Chuyện
tình
Lan
và
Ðiệp”
với
câu
mở
đầu:
Tôi
kể
người
nghe
đời
Lan
và
Ðiệp
một
chuyện
tình
cay
đắng
và
dĩ
nhiên
hai
nhạc
sĩ
này
đâu
có
trả
tiền
cho
ai,
không
lẽ
đi
vào
mật
khu
tìm
Tư
Trang
để
trả,
nếu
chính
quyền
biết
được
thì
lãnh
đủ
(bị
cho
là
liên
lạc
với
VC).
Rồi
đến
1970
Lan
và
Ðiệp
lại
được
kỳ
nữ
Kim
Cương
viết
thành
thoại
kịch,
được
lên
truyền
hình
do
kỳ
nữ
đóng
vai
Lan.
Và
cũng
thế
thôi,
Kim
Cương
đâu
có
nói
tới
bản
quyền
làm
chi,
và
lúc
ấy
hình
như
Tư
Trang
đã
chết
trong
mật
khu
rồi.
Tuy
là
thoại
kịch
nhưng
khán
giả
cải
lương
rất
thích,
nhứt
là
cảnh
trước
cổng
chùa
sau
khi
cắt
đứt
dây
chuông,
nước
mắt
Lan
tuông
rơi
làm
khán
giả
(giới
nữ)
coi
truyền
hình
cũng
rơi
lệ
theo.
Tuồng
Lan
và
Ðiệp
được
sử
dụng
trên
nhiều
lãnh
vực,
nhưng
có
điều
là
xưa
nay
khán
giả
cải
lương
coi
tuồng,
chớ
rất
hiếm
người
biết
rõ
tuồng
Lan
và
Ðiệp
từ
đâu
mà
ra,
thậm
chí
họ
còn
không
biết
soạn
giả
là
ai
nữa.
Mãi
đến
năm
1972-1973
ông
bầu
Xuân
giám
đốc
đoàn
Dạ
Lý
Hương
quyết
định
quay
cuốn
phim
Lan
và
Ðiệp
với
thành
phần
tài
tử
là
đào
kép
cải
lương:
Thanh
Nga
vai
Lan,
Thanh
Tú
vai
Ðiệp,
Bạch
Tuyết
vai
Thúy
Liễu
và
phần
đạo
diễn
thì
bầu
Xuân
giao
cho
đạo
diễn
Lê
Dân.
Trong
lúc
phim
đang
quay
thì
báo
chí
đề
cập
đến
bản
quyền,
hỏi
rằng
bầu
Xuân
có
được
người
nhà
của
soạn
giả
cho
phép
hay
chưa?
Và
báo
chí
đưa
ra
lý
luận
như
sau:
Ðứng
về
phương
diện
thương
mại
mà
nói
thì
người
sành
điệu
đã
bảo
rằng,
không
phải
cho
tới
bây
giờ
ông
bầu
Xuân
mới
nghĩ
đến
vấn
đề
đưa
Lan
và
Ðiệp
lên
màn
ảnh,
mà
trước
đây
hãng
phim
Alpha
cũng
đã
từng
làm
rồi,
với
một
Thái
Thúc
Ðiều
làm
đạo
diễn
và
một
số
tài
tử
quen
thuộc
trong
đó
có
danh
hề
Bảy
Xe,
nhưng
đã
thất
bại
rồi.
Không
rõ
bây
giờ
thì
bầu
Xuân
có
làm
hơn
được
hãng
Alpha
hay
không?
Thế
nhưng,
điều
đó
chẳng
là
quan
trọng
gì
hết,
mà
điều
quan
trọng
phải
nói
là
tác
quyền
của
người
cho
tinh
thần
truyện
Lan
và
Ðiệp.
Nghe
nói
rằng
Dạ
Lý
Hương
quay
phim
Lan
và
Ðiệp
dựa
theo
tuồng
cải
lương
Hoa
Rơi
Cửa
Phật,
thành
thử
nhạc
đệm
toàn
là
cổ
nhạc
cho
khác
lạ
với
mọi
phim
đã
có
từ
trước.
Nhưng
thử
hỏi
từ
đâu
ra
“Hoa
Rơi
Cửa
Phật,”
nếu
đó
không
phải
là
truyện
“Tắt
Lửa
Lòng”
của
Nguyễn
Công
Hoan.
Tác
giả
“Hoa
Rơi
Cửa
Phật”
thì
đã
mất
đi
rồi,
nhưng
con
cái
của
họ
Trần
còn
sống
đây
và
liệu
họ
có
đủ
thẩm
quyền
để
cho
bầu
Xuân
đưa
lên
mục
truyện
Lan
và
Ðiệp,
khi
mà
tác
giả
Tắt
Lửa
Lòng
còn
đang
sống
sờ
sờ
ngoài
Hà
Nội.
(Vào
thời
điểm
này
đất
nước
còn
đang
chia
đôi,
mọi
sự
liên
lạc
qua
bên
kia
vĩ
tuyến
đều
bị
cắt
đứt,
không
hiểu
báo
chí
lúc
ấy
căn
cứ
vào
đâu
để
nói
rằng
tác
giả
Tắt
Lửa
Lòng
“còn
sống
sờ
sờ”).
Rồi
báo
chí
cũng
nói
thêm
trước
kia
Tư
Trang
khi
muốn
lấy
Tắt
Lửa
Lòng
của
ông
giáo
Hoan
để
làm
Hoa
Rơi
Cửa
Phật,
cũng
đã
phải
viết
thơ
năm
lần
bảy
lượt
cho
nhà
giáo,
để
sau
cùng
mới
được
ông
ta
chấp
nhận
với
lời
khuyên
bảo
rằng
khi
nào
gánh
ra
Hà
Nội
phải
cho
ông
được
xem
trước
nữa.
Và
lúc
đoàn
Nam
Phỉ
ra
Hà
Nội,
Trần
Hữu
Trang
đã
phải
áo
dài
khăn
đóng,
từ
Gia
Ðịnh
ngồi
tàu
hỏa
ra
đó
tìm
Nguyễn
Công
Hoan
ở
cơ
sở
của
ông
Vũ
Ðình
Long,
để
mời
họ
Nguyễn
và
bạn
bè
của
ông
đi
xem
phúc
khảo
trước
khi
vở
ấy
ra
mắt
khán
giả
Hà
Thành.
Thấy
như
thế
mới
đủ
biết
bao
rắc
rối
và
người
làm
nghệ
thuật
ít
ra
cũng
phải
có
chút
lương
tri
nào
đó,
chớ
chẳng
lẽ
bây
giờ
người
ta
lại
bảo
rằng
Lan
và
Ðiệp
là
chuyện
trên
trời
rơi
xuống
mạnh
ai
nấy
xài
hay
sao?
Ðó
là
cái
khó
căn
bản
của
Lan
và
Ðiệp.
Ngành
Mai
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc