Sân
khấu:
Chinh
phục
khán
giả
với
đề
tài
lịch
sử
Thời
gian
qua,
việc
các
đơn
vị
nghệ
thuật
ở
Hà
Nội
liên
tiếp
dàn
dựng
các
vở
diễn
sân
khấu
tái
hiện
chân
dung,
đưa
lại
những
góc
nhìn
mới,
toàn
diện
về
một
số
nhân
vật
lịch
sử
như
Chu
Văn
An
(vở
cải
lương
“Thất
trảm
sớ”),
Nguyễn
Tri
Phương
(vở
tuồng
“Nguyễn
Tri
Phương”),
Hai
Bà
Trưng
(vở
chèo
“Vương
nữ
Mê
Linh")…
đã
cho
thấy
sức
hút
của
đề
tài
lịch
sử
với
khán
giả
hiện
nay.
“Hướng
đi
thời
khủng
hoảng”
“Đặt
trong
bối
cảnh
có
không
ít
vở
diễn
dù
được
phát
vé
mời
nhưng
lượng
khán
giả
cũng
chỉ
vài
chục
người
nhưng
công
chúng
vẫn
bỏ
tiền
mua
vé,
ngồi
chật
kín
rạp
mỗi
đêm
diễn
những
tác
phẩm
có
nhiều
thể
nghiệm
mới
ấy
cho
thấy
một
tín
hiệu
đáng
mừng:
khán
giả
sẽ
không
quay
lưng
với
sân
khấu
truyền
thống
nếu
những
nghệ
sỹ
biết
tìm
ra
những
hướng
đi
mới
trong
việc
khai
thác
đề
tài
truyền
thống
để
tiếp
cận
khán
giả,”
nghệ
sỹ
nhân
dân
Lê
Tiến
Thọ-Chủ
tịch
Hội
Nghệ
sỹ
Sân
khấu
bày
tỏ.
“Vương
nữ
Mê
Linh”
thể
hiện
việc
cách
tân
thông
qua
việc
kết
hợp
với
giữa
những
làn
điệu
cải
lương
và
tuồng.
Cùng
với
đó,
sự
đầu
tư
về
trang
phục,
vũ
đạo
nhằm
tạo
điểm
nhấn
cho
vở
diễn
(theo
lời
nghệ
sỹ
ưu
tú
Thúy
Mùi-Giám
đốc
Nhà
hát
Chèo
Hà
Nội)
đã
“tạo
ra
sự
mở
rộng
về
không
gian,
thời
gian;
mang
đến
cho
người
xem
một
trải
nghiệm
mới,
khác
biệt
so
với
những
vở
chèo
truyền
thống,”
giáo
sư
Hoàng
Chương-
Giám
đốc
Trung
tâm
Nghiên
cứu
bảo
tồn
và
phát
huy
văn
hóa
dân
tộc
Việt
Nam
chia
sẻ.
Bên
cạnh
đó,
những
nỗ
lực
của
nghệ
sỹ
trong
việc
làm
mới
cải
lương
bằng
cách
đưa
nghệ
thuật
điện
ảnh
vào
những
vở
diễn
thuộc
thể
loại
này
cũng
đã
mang
đến
cho
người
xem
những
cảm
xúc
mới.
“Kết
quả
là,
khán
giả
đến
rạp
đông
hơn
và
không
còn
bỏ
về
giữa
vở
diễn
nhiều
như
trước,”
ông
Trần
Quang
Hùng,
Giám
đốc
Nhà
hát
Cải
lương
Hà
Nội
cho
biết.
“Những
đoạn
video
được
trình
chiếu
đan
xen
để
người
xem
không
bị
hẫng,
cảm
thấy
gián
đoạn
giữa
các
đoạn
chuyển
cảnh.
Không
chỉ
có
vậy,
sự
hỗ
trợ
của
kỹ
thuật
điện
ảnh
giúp
lấp
đầy
những
khoảng
trống
trên
sàn
diễn,
làm
cho
việc
chuyển
cảnh
được
linh
hoạt
và
không
gian
sân
khấu
như
được
mở
rộng
hơn,”
đạo
diễn-nghệ
sỹ
ưu
tú
Quang
Hùng
cho
biết.
Tuy
nhiên,
không
phải
không
có
những
ý
kiến
cho
rằng,
những
thử
nghiệm
mới
làm
mất
đi
chất
nghệ
thuật
truyền
thống
trong
những
vở
diễn.

Một
cảnh
trong
vở
"Vương
nữ
Mê
Linh"
(Ảnh:
Nhà
hát
Chèo
Hà
Nội)
Nhìn
nhận
vấn
đề
này,
NSND
Lê
Tiến
Thọ
thẳng
thắn:
“Chúng
ta
cần
trân
trọng
những
sáng
tạo
của
các
nghệ
sỹ.
Những
vở
diễn
mang
tính
chất
thử
nghiệm
thì
đương
nhiên
sẽ
có
những
lời
khen,
chê.
Bên
cạnh
những
khiếm
khuyết
(như
việc
cần
sử
dụng
nhiều
đạo
cụ
khác
nhau
thay
vì
chỉ
dùng
quạt
trong
các
điệu
múa
ở
‘Vương
nữ
Mê
Linh’
để
tô
đậm
chất
chèo
truyền
thống…)
thì
hiệu
quả
của
việc
mạnh
dạn
đưa
vào
những
cách
dàn
dựng
mới
trong
các
vở
diễn
khai
thác
đề
tài
lịch
sử
đã
làm
hài
lòng
khán
giả
và
kéo
được
công
chúng
đến
rạp."
Cần
làn
gió
mới
cho
câu
chuyện
cũ
Là
người
từng
trực
tiếp
dàn
dựng
nhiều
vở
diễn
sân
khấu
về
đề
tài
lịch
sử,
đạo
diễn-nghệ
sỹ
ưu
tú
Hoàng
Quỳnh
Mai
chia
sẻ:
“Lịch
sử
Việt
Nam
với
chiều
dài
hàng
nghìn
năm
luôn
là
một
kho
báu
để
các
ngành
nghệ
thuật
nói
chung
và
sân
khấu
nói
riêng
khai
thác.
Tuy
không
phải
dày
công
nghĩ
ra
những
câu
chuyện
và
tuyến
nhân
vật
xung
quanh
nhưng
để
có
được
một
vở
diễn
hay
về
đề
tài
này
lại
không
phải
là
điều
dễ
dàng.”
[Kịch
bản
sân
khấu:
Khoảng
trống
sau
Lưu
Quang
Vũ]
Phân
tích
sâu
hơn
về
vấn
đề
này,
nữ
đạo
diễn
cho
rằng,
xuất
phát
từ
cùng
một
chất
liệu
đó,
người
nghệ
sỹ
phải
có
những
góc
nhìn,
cách
cảm
và
lối
tiếp
cận
riêng
để
kịch
bản
của
mình
không
bị
lặp
lại
khi
cùng
khắc
họa
một
nhân
vật
hay
tái
hiện
một
thời
kỳ
lịch
sử.
“Đơn
cử
như
với
trường
hợp
nhân
vật
Trần
Thủ
Độ,
có
khoảng
chục
vở
diễn
khai
thác
về
nhân
vật
này
thuộc
đủ
các
loại
hình
như
kịch
nói,
tuồng,
cải
lương…”
nghệ
sỹ
ưu
tú
Quỳnh
Mai
đưa
ra
ví
dụ.
Bên
cạnh
đó,
cũng
có
nhiều
quan
ngại
về
việc
làm
sao
để
hài
hòa
giữa
sáng
tạo
nghệ
thuật
và
tôn
trọng
lịch
sử?
Trao
đổi
về
vấn
đề
này,
nghệ
sỹ
nhân
dân
Lê
Tiến
Thọ
phân
tích:
"Lịch
sử
của
mỗi
dân
tộc
thường
được
ghi
chép
lại
từ
những
niên
đại
khác
nhau,
do
các
nhà
sử
học
của
mỗi
thời
đại
biên
soạn.
Thực
tế,
có
khá
nhiều
trường
hợp,
do
điều
kiện
và
quan
điểm
lịch
sử
khác
nhau
nên
có
những
bộ
sử
tể
hiện
những
quan
điểm
đối
lập
về
cùng
một
sự
kiện,
nhân
vật."
Hơn
nữa,
theo
ông
Thọ,
ở
các
bộ
sử,
các
sử
gia
thường
phải
tập
trung
vào
các
sự
kiện,
lý
tưởng
đạo
đức
và
không
thể
khắc
họa
được
cụ
thể
bộ
mặt
tâm
lý,
tính
cách,
ngoại
hình
nhân
vật
lịch
sử.
Bởi
vậy,
nghệ
sỹ
khi
dựng
những
vở
diễn
về
các
vấn
đề
lịch
sử
phải
dùng
trí
tưởng
tượng
của
mình
để
phục
hồi,
tái
hiện
lại
đời
sống
của
nhân
vật
lịch
sử
theo
phương
châm
tương
thích
với
lịch
sử.
“Khai
thác
đề
tài
lịch
sử
vẫn
luôn
là
một
trong
những
hướng
đi
quan
trọng
mà
Hội
Nghệ
sỹ
Sân
khấu
Việt
Nam
khuyến
khích
các
đơn
vị
nghệ
thuật,
nghệ
sỹ.
Dàn
dựng
những
vở
diễn
về
nhóm
đề
tài
này
không
chỉ
là
việc
dựng
lại
những
câu
chuyện
cũ,
mà
vấn
đề
quan
trọng
là
phải
gắn
chúng
với
những
bài
học
lịch
sử
cho
thế
hệ
ngày
nay.
Ví
dụ,
ở
‘Vương
nữ
Mê
Linh,’
đó
là
bài
học
về
hào
khí
dân
tộc,
truyền
thống
yêu
nước
của
cha
ông,
giúp
người
xem
hình
dung
về
văn
hóa
Việt
Nam
những
năm
đầu
công
nguyên
qua
việc
bài
trí
sân
khấu
với
những
họa
tiết
chủ
đạo
là
các
hoa
văn
trên
trống
đồng
Đông
Sơn,
trang
phục
các
nhân
vật
thời
đó...
nghệ
sỹ
nhân
dân
Lê
Tiến
Thọ
nhấn
mạnh./.
An
Ngọc
Ý kiến bạn đọc