Sắp
tới
đây
là
kỷ
niệm
21
năm
ngày
thành
lập
trang
web
cailuongvietnam.com
(13/04/2004
-
13/04/2025)
Dây
là
trang
tin
tức
đầu
tiên
của
cailuongvietnam.com
từ
năm
2004.
Còn
đuọc
gọi
là
CLVNCOM1
.
Thân
mời
các
dộc
giả
xem
những
bằi
mới
hơn
tại
trang
tin
tưc
CLVNCOM2
theo
link
dưới
dây
https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Xem
tiếp...
Tuồng
cải
lương
và
phim
'Quan
Âm
Thị
Kính'
<>
Trong
thiên
hạ
rất
nhiều
người
đã
biết
qua
truyền
thuyết
“Nỗi
Oan
Thị
Kính,”
nhưng
đã
có
mấy
ai
rõ
được
câu
chuyện
trên
xuất
phát
từ
lịch
sử
của
quốc
gia
nào,
hoặc
trong
kinh
điển
của
Phật
Giáo
hay
là
truyền
thuyết
nhân
gian
Thế
nhưng,
hầu
như
phần
đông
bà
con
ta
đều
tin
rằng
tình
tiết
diễn
tiến
trong
bộ
dĩa
Quan
Âm,
do
hãng
dĩa
hát
Asia
thu
thanh
phát
hành
thời
thập
niên
1930
là
đúng
với
sự
thật,
cho
nên
ngoài
xã
hội
khi
đề
cặp
đến
một
sự
oan
ức
nào
thì
người
ta
thường
nói
“oan
như
Thị
Kính.”
Do
đó
mà
từ
ấy
về
sau
các
gánh
hát
cải
lương
nếu
có
diễn
tuồng
Quan
Âm
Thị
Kính
thì
người
soạn
tuồng
luôn
dựa
vào
tình
tiết
trong
dĩa
hát
thì
bà
con
ta
mới
chấp
nhận.
Khoảng
1956
nghệ
sĩ
Năm
Châu
hợp
tác
với
hãng
phim
Mỹ
Vân
quay
cuốn
phim
“Quan
Âm
Thị
Kính,”
mà
thành
phần
tài
tử
nòng
cốt
là
người
trong
gia
đình
ông
nắm
trọn
hết.
Bà
Kim
Cúc
vợ
của
Năm
Châu
là
đào
lẳng,
độc
mà
nghe
qua
giọng
phát
âm
là
người
ta
biết
ngay
là
“độc”
rồi,
nên
bà
được
giao
cho
vai
Thị
Mầu
thì
đúng
quá
thôi.
Nhân
vật
chính
bà
Thị
Kính
thì
do
cô
em
vợ
là
đào
Kim
Lan
(tức
em
ruột
của
bà
Kim
Cúc)
đảm
trách,
và
ông
già
vợ
là
nghệ
sĩ
Bảy
Nhiêu
thì
đóng
vai
sư
cụ
chùa
Vân.
Còn
riêng
Năm
Châu
thì
trong
vai
thầy
Hương
Giáo.
Con
của
Năm
Châu
là
đào
Nguyệt
Thu
còn
nhỏ
đóng
vai
Ðạo
Ðồng
(con
của
Thị
Mầu).
Tóm
lại
phim
“Quan
Âm
Thị
Kính”
báo
chí
thời
đó
phê
phán
khá
nhiều
nói
rằng
nghệ
sĩ
Năm
Châu
áp
dụng
đường
lối
“gia
đình
trị.”
Thế
nhưng,
dù
phê
phán
chê
trách
thế
nào
đi
nữa,
thì
với
câu
chuyện
thích
hợp
với
cảm
quan
của
đại
đa
số
quần
chúng,
nên
phim
“Quan
Âm
Thị
Kính”
thành
công
vượt
bực
về
tài
chánh.
Chiếu
ở
thủ
đô
Sài
Gòn
xuất
nào
cũng
chật
rạp,
sau
đó
phim
đi
tỉnh
khán
giả
lại
càng
đông
hơn,
và
dịp
này
Năm
Châu
thanh
toán
hết
nợ
nần
mà
còn
dư
ra
sắm
xe
hơi,
hàng
tuần
đưa
bà
Kim
Cúc
đi
Vũng
Tàu
hóng
mát.
Khi
xưa,
hãng
dĩa
hát
Asia
đã
chọn
các
danh
ca
thời
bấy
giờ
như:
Nữ
danh
ca
Tư
Sạng,
Tư
Bé,
Tám
Danh...
đảm
trách
các
vai
trò
chính
yếu
để
thu
thanh
bộ
dĩa
“Quan
Âm”
và
bán
khắp
cả
Ðông
Dương.
Theo
như
bộ
dĩa
thì
câu
chuyện
khởi
đầu
từ
lúc
bà
Thị
Kính
vì
chuyện
“hớt
râu”
chồng
là
nho
sinh
Thiện
Sĩ
đang
ngủ,
nên
bị
nghi
oan
là
toan
giết
chồng,
và
bị
đuổi
ra
khỏi
nhà
chồng.
Bà
giả
trai
xin
vào
chùa
tu
lấy
pháp
danh
là
Kỉnh
Tâm.
Ngày
rằm
Thượng
Nguơn
thiên
hạ
đi
lễ
chùa,
có
một
cô
gái
con
nhà
phú
hộ
tên
Thị
Mầu
đi
cúng
chùa,
thấy
chú
tiểu
Kỉnh
Tâm
khôi
ngô,
tuấn
tú,
đã
tỏ
ý
muốn
kết
tình,
nhưng
chú
tiểu
Kỉnh
Tâm
(tức
bà
Thị
Kính
giả
trai)
đã
không
đáp
lại
mà
cứ
niệm
Phật.
Khi
về
nhà,
đêm
đến
Thị
Mầu
tự
nói
thầm:
Hễ
khi
gặp
mặt
thì
ông
câm
miệng
như
bình,
và
mỗi
khi
tôi
muốn
tư
tình
thì
ông
chắp
tay
niệm
Phật.
Thị
Mầu
vốn
là
gái
lẳng
lơ
nên
đêm
nọ
sau
một
hồi
rạo
rực
nhớ
đến
chú
tiểu
trong
chùa
nhưng
bị
ngăn
cách
trước
hoàn
cảnh,
thì
Thị
Mầu
lại
kêu
tên
gia
bộc
trong
nhà
mình
vào
phòng
ân
ái.
Thị
Mầu
nói
rằng
đêm
tối
đâu
có
lo
sợ
gì
mắt
tục,
chỉ
sợ
là
ngày
kia
kết
cuộc,
9
tháng
cưu
mang,
chừng
ấy
ra
giữa
làng
cứ
đổ
thừa
cho
ông
đạo
Kỉnh
Tâm.
Và
đúng
vậy,
Thị
Mầu
chửa
hoang
bị
đưa
ra
nhà
làng,
và
khai
tác
giả
cái
bầu
tâm
sự
kia
là
chú
tiểu
Kỉnh
Tâm.
Thế
là
chú
tiểu
và
ông
sư
trụ
trì
ở
chùa
Vân
bị
mời
đến
nhà
làng.
Chú
tiểu
(tức
bà
Thị
Kính)
bị
đánh
đập
khảo
tra
để
nhận
tội,
nhưng
chú
tiểu
cứ
một
mực
kêu
oan
mãi.
Thấy
chẳng
biến
chuyển
gì
hết
nên
cuối
cùng
thầy
Hương
Giáo
đã
cho
vị
sư
lãnh
Kỉnh
Tâm
về
chùa.
Và
để
tránh
tiếng
thị
phi
của
người
đời,
nhà
sư
không
cho
Kỉnh
Tâm
ở
trong
chùa
nữa,
mà
đuổi
ra
ngoài
hiên
tam
quan.
Về
phần
Thị
Mầu
đến
ngày
khai
hoa
nở
nhụy
lại
đem
con
đến
giao
cho
Kỉnh
Tâm:
Con
ông
đây,
nhận
mà
nuôi
đi!
Thế
là
thêm
một
nỗi
khổ
nữa,
bà
Thị
Kính
phải
mang
chú
bé
đến
hàng
xóm
xin
cho
bú
thép.
Thiên
hạ
đàm
tiếu
rằng
chú
tiểu
ở
chùa
mà
sao
lại
có
con?
Bà
Thị
Kính
nuôi
con
của
người
và
đặt
tên
đứa
bé
là
Ðạo
Ðồng
và
cũng
cho
tu
luôn.
Ðạo
Ðồng
ngày
một
lớn
và
luôn
gọi
bà
Thị
Kính
bằng
“cha.”
Thế
rồi
Kỉnh
Tâm
ngã
bệnh
ngoài
tam
quan
của
chùa.
Ðêm
nọ
Ðạo
Ðồng
vào
chùa
báo
với
sư
cụ
là
“cha”
của
mình
đã
nhắm
mắt
qua
đời.
Phật
Thiên
Tôn
vâng
lệnh
Ðức
Phật
Tổ
xuống
phàm
trần
rước
Kỉnh
Tâm
tức
bà
Thị
Kính
về
cõi
Phật.
Và
câu
chuyện
được
kết
thúc
lúc
bà
Thị
Kính
thành
Phật
Bà
Quan
Âm.
Thời
đó
rất
nhiều
người
đã
được
nghe
qua
bộ
dĩa
hát
Quan
Âm,
câu
chuyện
được
truyền
tụng
trong
nhân
gian,
và
cứ
lớp
lớn
kể
lại
cho
lớp
trẻ.
Trải
qua
nhiều
thế
hệ
tình
tiết
câu
chuyện
“nỗi
oan
Thị
Kính”
không
có
gì
thay
đổi.
Tác
giả
bài
viết:
tancogiaoduyen
Nguồn
tin:
Ngành
Mai
-
NV
Ý kiến bạn đọc