Đang
truy
cập
:
389
•Máy chủ tìm kiếm : 3
•Khách viếng thăm : 386
Hôm
nay
:
14694
Tháng
hiện
tại
:
3047344
Tổng
lượt
truy
cập
:
121315376
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Ảnh mới nhất của SG Nguyển Phương chụp tại San Jose, California
Nhưng không, khi lội qua các câu chuyện, tôi có cảm giác nợ tác giả một điều gì, một cái gì đó sai sai từ suy nghĩ ban đầu, nên tôi cảm thấy không phí khi bỏ thời gian để nói ra cảm tưởng cùa mình về quyển sách trên, giữ mãi trong lòng cũng ấm ức, mặc dù đã có nhiều nguời có những nhận xét, bài viết khá hay về quyển sách này từ lâu.
Một
hình
ành
in
mãi
trong
tôi
là
hình
ảnh
một
nghệ
sỉ
"sóc",
một
chú
sóc
chuyền
cành
thoăn
thoát
trong
bóng
tối
chạng
vạng
như
là
để
nguời
ta
nhìn
thấy
sự
hiện
diện
của
mình.
Con
sóc
chợt
nhìn
thấy
ánh
sáng
rực
rờ
từ
chiếc
đèn,
chú
chợt
làm
một
vài
động
tác
bằng
mắt,
bằng
đầu
như
là
chú
đang
diễn
xuất
trong
ánh
đèn
sân
khấu,
một
hình
ảnh
đâu
phài
ai
củng
bắt
đuợc,
chỉ
nhửng
tâm
hồn
nghệ
sỉ,
những
con
nguời
quá
ư
nhạy
cảm
truớc
lối
sống
trần
tục.
Qua
đôi
mắt
sóc
trong
ánh
đèn
pha,
chú
như
là
một
nghệ
sỉ
hối
hả
gột
bỏ
cuộc
sống
hằng
ngày
đề
hóa
thân
vào
nhửng
vai
diễn,
qua
đôi
mắt
này
làm
tác
già
nhớ
về
những
ánh
mắt
của
những
giai
nhân
cải
lương
thời
hòang
kim,
nhưng
cũng
qua
ánh
mắt
này,
tôi
lại
thấy
một
ánh
mắt
khác
phản
xạ
qua
sóc,
một
ánh
mắt
nhớ
nghề,
đầy
máu
nghệ
thuật,
trong
sâu
thẳm
đối
mắt
phản
xạ
ấy,
đưa
ta
về
một
thời
gian
xa
xưa
với
nhửng
con
thuyền
xuôi
nguợc
qua
những
khúc
sông
lỡ
bối
với
nhửng
rặng
trâm
bầu,
hàng
dừa
nuớc
và
nhửng
loài
cây
cỏ
ven
bờ
không
biềt
tên
tuồi,
và
buối
ấy
bên
cạnh
ghe
thuyền,
củng
có
nhửng
chiếc
xe
,
phuợng
tiện
thô
sơ
xuôi
ngược
qua
nhửng
miền
bưng
biền
bát
ngát,
nhửng
vùng
núi
hay
vùng
lưu
thông
bằng
đường
bộ,
những
phuơng
tiện
kể
trên
là
đôi
chân
của
đoàn
hát
đưa
nghệ
sỉ
đi
khắp
mọi
miền
đất
nước
Xuyên
suốt
qua
quyền
sách
nối
cộm
lên
là
một
tình
yêu
sân
khấu,
yêu
nghệ
thuật
như
là
định
mệnh,
tình
yêu
chân
thành
môc
mạc
nhưng
có
chiều
cao,
chiều
sâu
như
những
tình
yêu
của
nhửng
nguời
con
gái
quê,
không
khách
sáo
giả
dối..
Duờng
như
nhân
duyên
sân
khấu
với
tác
già
là
quá
lớn,
nó
vận
vào
nguời
ông
từ
lúc
đi
coi
mắt
vợ
lần
đầu,
đuợc
sống
bên
“rìa
,
làm
cu
li”
trong
không
khí
nghệ
thuật
nhưng
mất
cơ
hội
có
vợ
xinh
như
mộng
.
Rồi
cũng
như
bao
thanh
niên
khác,
thua
keo
này
ta
bày
keo
khác,
nhưng
tác
giả
chưa
gặp
duyên,
lận
đận
mãi
nên
phài
trờ
thành
cây
si
truớc
cổng
truờng
Gia
Long,
rồi
ôm
một
nổi
buồn
củng
như
nhiều
con
trai
khác,
cái
buồn
nhưng
ai
cũng
trải
qua,
một
cái
buồn
làm
cuộc
sống
thêm
huơng
vị,
làm
con
người
ta
trưởng
thành
hơn.
Từ
cái
buồn
dần
tác
giả
la
cà
đến
các
quán
cà
phê
gần
đoàn
hát,
đề
rồi
có
dịp
cuốn
đồ,
sách
va
li
theo
cuộc
sống
gạo
chợ
nuớc
sông,
sống
đời
ăn
quán
ngủ
đình,
một
lối
sống
mà
tác
giả
thấy
hợp
nhàn
và
không
hối
tiếc
khi
đánh
đồi
từ
nghề
công
chức
sang
làm
việc
lặt
vặt
cho
các
đoàn
hát
tiểu
ban,
trung
ban
rồi
đại
ban,
một
chút
tiểu
sử
cùa
tác
giả
vô
tình
hé
lộ.
Có
lẽ
cuộc
sống
ấy,
lối
sống
ấy
tuy
vất
và
,
nghèo
nàn
nhưng
đầy
tự
hào,
đầy
chất
phiêu
lưu
bềnh
bồng,
đầy
máu
sân
khấu,
đả
khắc
trong
óc
trong
tim
tác
già
cho
đến
khi
nào
già
vĩnh
biệt
cuộc
đời.
Thật
là
thú
vi
và
ngạc
nhiên
khi
tác
giả
vần
còn
nhớ
như
in
nhửng
hình
ảnh
lớn
nhò,
những
vui
buồn
cùa
biết
bao
nhiêu
nghệ
sỉ,
những
đoàn
hát
và
khán
già
sau
hơn
năm
mươi
năm.
tôi
cũng
uớc
mơ
rằng
vào
vào
độ
tuồi
ông,
tôi
đuợc
sờ
hữu
một
bộ
óc
như
thế.
Những
địa
danh
xa
lắc
lơ,
lạ
hoắc,
xưa
cũ
nằm
ờ
khu
"hóc
bà
tó,
khỉ
ho
cò
gáy",
những
cái
tên
nghệ
sỉ
xưa
(Lệ
Thơ,
Văn
Sa,
Tuấn
Sỉ,
Nguyệt
Yến....),
soạn
giả,
đoàn
hát,
và
đặc
biềt
từng
hình
ành
chị
bếp,
quân
sĩ,
lao
công
có
tên
có
tuổi,
những
khán
già
ngày
lưng
bán
cho
trời,
mặt
bán
cho
đất
mà
lớp
trẻ
chưa
hề
biết
hay
nghe
đến,
chớ
không
phải
nhửng
cái
tên
nổi
đình
nối
đám,
nhưng
chúng
ta
có
cảm
giác
tin
đó
là
nhửng
cái
tên
rất
thật,
những
tình
huống
thật
qua
những
câu
chuyện
kề
hết
sức
đời
thường,
gần
gủi
với
lối
sống
trong
dân,
có
chất
trào
phúng,
đôi
khi
cừơi
ra
nuớc
mắt,
những
câu
chuyện
hơi
mắc
cở
để
kể
nhưng
qua
ngòi
bút
tài
tình
cúa
tác
già
nó
trờ
thành
một
sự
bẻn
lẻn
dễ
thương.
Tôi
có
dịp
may
mắn
ngồi
trong
ghế
nhà
truờng
khá
dài
ờ
các
nền
văn
hóa
khác
nhau,
nên
tôi
có
dịp
tiếp
cận
lịch
sừ
Việt
Nam
củng
như
quốc
tế,
nhưng
tôi
chỉ
nhận
ra
tôi
chỉ
biết
đuợc
cái
chung
chung,
ờ
phạm
vi
rất
"
vỉ
mô".
Qua
quyến
sách
này,
cho
tôi
biết
thêm
những
biến
cố
và
những
ảnh
huởng
của
từng
vùng
địa
phương
mà
đoàn
hát
đi
qua,
như
tôi
là
nguời
sống,
một
nhân
chứng
trong
từng
địa
phương
đó
qua
câu
chuyên
phép
vua
thua
lệ
làng,
nhập
gia
tùy
tục
(Hòa
Hảo,
Cao
Đài,
Việt
Minh,
Pháp,
Quốc
Gia...)
,có
chút
thú
vị,
cảm
giác
nếm
thừ
lịch
sừ
sân
khấu
hay
xã
hội
ở
phạm
vi
vi
mô.
Dù
tác
giả
đưa
ta
về
thời
kỳ
sân
khấu
tiền
chuyên
nghiệp,
nhưng
củng
có
nhiếu
cái
chúng
ta
cần
học
hỏi
như
nhửng
kỷ
sào
xưa
trong
các
tuồng
kiếm
hiệp,
tàu
(Phàn
Lê
Huê
phá
trận,
Cô
gái
Đồ
Long)..
mà
chúng
ta
ít
thấy
trong
sân
khấu
ngày
nay.
Nhừng
lúc
ngẫu
hừng
cúa
các
nghệ
sỉ
lại
là
nhừng
lần
ca
quàng
cáo
của
những
ông
bầu...
Đời
sống
nghệ
sĩ
không
những
theo
con
nước
rồng,
nuớc
lớn
đề
hòa
vào
đời
sống
dân
chúng,
mà
còn
lệ
thuộc
vào
thời
tiết,
vào
kết
quả
mùa
màng,
phong
tục
tập
quán
..tất
cà
các
thứ
đó
đều
ành
hưởng
ít
nhiều
đến
đoàn
hát,
thậm
chí
nghệ
sỉ
đôi
khi
cũng
như
ngừơi
dân
thường,
lo
chạy
gạo
từng
bửa
hay
sống
trong
cảnh
màn
trời
chiếu
đất,
những
bất
công
hay
họa
vô
đơn
chí
từ
hoàn
cành
xã
hội,
nguời
nghệ
sỉ
đôi
khi
cũng
chạy
có
cờ,
trốn
chui
trốn
nhủi,
những
lúc
chán
chuờng
muốn
từ
bỏ
nghề
hay
nhừng
phút
chạm
tử
thần
(Truờng
Xuân,
Thanh
Cao).
Đoàn
hát
đâu
phài
muốn
di
chuyền
đến
chỗ
nào
thì
đến,
sự
thành
công
phài
còn
nhờ
những
cái
đầu
thấy
xa
trông
rộng,
những
phong
tục
tập
quán,
sở
thích
từng
vùng,
vụ
mùa
thu
họach
hay
khi
nào
túi
của
nguời
dân
đầy
tiền.
Có
lẻ
thời
đó
từ
quảng
cáo,
tiếp
thị
chưa
có
ờ
Việt
Nam
nhưng
nhửng
nhà
làm
nghệ
thuật
đã
biết
đuợc
bản
chất
và
công
dụng
cùa
nó.
Con
nguời
sống
trong
xà
hội
thì
phài
bị
ảnh
huờng
bời
luật
lệ
của
xà
hội
đó,
ngừơi
nghệ
sì
củng
nếm
nhửng
vị
buồn
vui,
đắng
cay
trong
cuộc
sống
như
thường
dân,
nhưng
tác
giả
còn
cho
ta
thấy
nghệ
sỉ
còn
có
những
ràng
buộc
khác
qua
lối
sống
trong
xã
hội
nghề
hát,
đoàn
hát,
một
xã
hội
rất
nhỏ,
rất
hẹp,
khó
mà
giấu
diếm
điều
gì,
và
rất
dễ
va
chạm,
những
bon
chen,
thói
đời
ganh
tị...
nhưng
họ
vẫn
duy
trì
được
một
cách
lâu
dài.
Có
nhừng
lúc
nghệ
sỉ
ờ
nhửng
tận
cùng
cùng
đau
khồ,
hết
thời
lên
ngựa,
nghệ
sì
là
nhừng
nông
dân
mò
tôm
bắt
cá
(như
Trường
Xuân..)
đế
cải
thiện
bữa
ăn
hay
làm
lao
động
chân
tay,
sằn
sàng
làm
bất
cứ
gì
lương
thiện
để
có
cái
ăn,
để
duy
tri
đoàn
hát.
Nghệ
sĩ
sẵn
sàng
dọn
dẹp
tàn
dư,
rát
rến
cho
những
ông
chủ
nhỏ,
những
ông
vua
địa
phương
để
tồn
tại,
họ
làm
nhửng
gì
có
thể
đến
khi
nào
bất
lực
mà
thôi.
Đặc
biệt
nhửng
lúc
giao
lưu,
tiếp
xúc
với
khán
giả
có
máu
văn
nghệ,
dường
như
lúc
này
khán
giả
và
nghệ
sĩ
không
còn
ranh
giới,
tài
và
sắc
của
khản
giả
đôi
khi
cũng
làm
nghệ
sĩ
thẩn
thờ
hay
đôi
khi
khán
giả
cuốn
gói
theo
đoàn
hát,
theo
thần
tượng
để
rồi
trờ
thành
những
danh
ca.
Phải
chăng
đầy
là
một
trong
những
phần
thuờng
của
đời
gạo
chợ
nước
sông.
Cuộc
sống
phiêu
lưu
cho
những
ai
có
máu
văn
nghệ
chảy
trong
người
đều
có
cơ
hội
thực
hiện
chương
trình
'thế
giới
đó
đây',
gặp
những
con
người
mới,
những
lối
sống
mới.
Tác
già
thật
tài
tình
cài
vào
nhửng
câu
hò
đối
đáp
rất
Nam
Bộ
trong
nhửng
câu
chuyện
của
mình,
nhửng
câu
hò
điệu
lý
ít
có
dịp
biết
hay
nghe
lại,
mà
mối
lần
nghe
làm
ta
ngẩn
ngơ
hay
nhói
đau
cho
thân
phận
con
người
"
Qua
còn
thương
bậu...bậu
khoan
có
chồng
Qua
đây
thương
bậu...
ơ
hơ
...hơn
chồng
bậu
thương"
(Mục
Tao
Ngộ
trên
sông
hay
trong
mục
trên
đường
phiêu
bạt,
chút
tình
lãng
mạng).
Buồn
Vui
Đời
nghệ
sỉ,
không
biết
vô
tình
hay
cố
ý
mà
tác
giả
để
chữ
buồn
truớc
chử
vui,
có
vui
ít
buồn
nhiều
hay
vui
sau
buồn
trước
thì
chì
một
kiếp
người
mà
thôi.
Buồn
không
ai?
khi
biết
tin
một
số
nghệ
sỉ
lớn
phài
sống
tạm
bợ
dứơi
mái
đình,
nơi
đã
sản
sinh
ra
sự
nghiệp
của
chính
họ,
càng
buồn
hơn
khi
biềt
một
số
nghệ
sĩ
sống
nơi
"Sân
Khấu
ma"
hay
nhửng
khu
có
gò
mã.
Và
nguời
tác
già
mà
tôi
đặt
trọn
niềm
tin
dù
cách
nhau
mấy
thế
hệ,
nhưng
qua
các
bài
viết
về
những
nguời
ông
đã
gặp,
những
nơi
ông
đã
đi
qua,
những
gì
ông
làm
cho
nghệ
thuật,
tạo
cho
tôi
có
cảm
giác,
một
niềm
tin
vững
chắc
nơi
ông.
Đó
là
tác
già,
soạn
giả
nhà
văn,
nhà
nghệ
thuật,
một
cây
đa
cây
đề
trong
nghệ
thuật
dân
tộc
Việt
Nam,
Nguyễn
Phương.
Ông
làm
cho
tôi
bỗng
thèm
đuợc
nghe,
được
xem
vờ
Sân
Khấu
Về
Khuya
sau
khi
kinh
qua
quyền
sách
này.
Và
tự
hòi
Sân
Khấu
ngày
nay
(thời
kỳ
phấn
thổ)
sao
không
thực
hiện
đuợc
những
cái
hết
sức
đơn
giản
như
cha
ông
ta
đã
làm.
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc