Kiên
Giang
Đời
Là
Thơ
CLVNCOM
-
Độc
giả
có
thể
đoán
cá
tính
của
soạn
giả,ký
giả
,nhà
thơ
Kiên
giang
qua
chính
những
vần
thơ
của
ông.
Thơ
Kiên
giang
dần
bị
lãng
quên
dường
như
được
sống
lại,
đăng
đầy
ấp
các
báo
giấy
,
báo
mạng,
khi
ông
về
chốn
vĩnh
hằng
vào
ngày
30-10-2014.
Những
ngày
tháng
cuối
đời
ông
vẫn
tất
bật
chạy
lên
chạy
xuống
giữa
quê
ông
và
Sài
Gòn,
đôi
khi
lái
xe
"cánh
én"
ca
tàn
cổ
lổ
xỉ,
đề
lưu
lại
dấu
vết
xe
Trâu,
vết
của
tuổi
thơ,
của
quê
hương
,
của
đất
nước
một
thời
hằn
cơ
cực,
cuộc
đời
không
may
mắn,
cái
nghèo
không
buông
một
con
người
được
cho
là
tài
năng
tầm
cỡ,
Vết
xe
trâu
vẫn
theo
ông
vào
chốn
vĩnh
hằng.
Trong
Thơ
dáng
người
con
hiếu
thảo
Mẹ
rắc
hoàng
hôn
theo
gạo
trắng
Cám
bay
phưởng
phất
quyện
hương
cao
Nghiên
nghiên
bóng
xế
sau
lưng
Mẹ
Gạo
trắng
như
màu
tóc
trắng
phau.
(
sàn
gạo
)
Nhớ
mùa
cau
trầu,
trong
vườn
cũ
Mẹ
quét
lá
vàng
ủ
lấy
phân
Khói
trắng
lên
trời
như
tóc
bạc
Con
ngỡ
khói
tóc
quyện
mây
Tần.
Chiều
nay
dừng
gót
trên
bờ
biển
Nhìn
sóng
bạc
đầu
mây
trắng
trôi
Con
ngỡ
khói
vườn
hay
tóc
Mẹ
Bay
tìm
con,
lạc
bước
giữa
đường
đời.(
Khói
Trắng)
Trong
thơ
một
người
con
yêu
quê
hương
Chậu
nhỏ
đựng
đầy
hồn
cố
thổ
Tác
giả:
Kiên
Giang
Kỷ
niệm
một
chuyến
trở
về
thăm
làng
cũ
(Đông
Yên,
U
Minh
Thượng)
Năm
mươi
năm,
bỏ
làng
xa
xứ
Đầu
bạc
mới
tìm
về
cố
hương
Quên
mất
Vàm
ngoài
sông
Cái
nước
Không
nghe
gà
gáy
giữa
canh
sương
Khỉ
hết
chuyền
cành
bần
hái
trái
Bông
không
còn
rụng
thả
trôi
sông
Ngày
thơ
xé
mắm
ăn
bần
chín
Bóng
mát
lung
linh
chở
khẳm
xuồng
Cây
cầu
dừa
bắc
ngang
đường
lở
Trẻ
quậy
bùn
sôi
bến
tắm
mưa
Nay
đã
xây
cầu,
hai
mố
đúc
Mình
quên
là
phải
cái
cầu
xưa
Kìa
sân
phơi
lúa
thời
thơ
dại
Con
nít
đá
banh
gọt
bặp
dừa
Ai
đá
thua
khum
lưng,
cõng
bạn
Bây
giờ
lập
miếu
nhớ
người
xưa
Đã
cất
lâu
ngôi
trường
lợp
ngói
Trống
da
trâu
đánh
buổi
đông
trường
Thầy
cô
ở
huyện
vô
đây
dạy
Cha
mẹ
học
trò
đều
mến
thương
Thằng
bạn
cái
thời
tuổi
tắm
mưa
Dắt
mình
tìm
lại
đất
nền
xưa
Vẫn
còn
nguyên
vẹn,
không
ai
chiếm
Tràm
mọc
đầy
sân,
mặc
gió
lùa
Ở
chợ,
người
giàu
giành
hết
đất
Không
nhà,
tới
chết
vẫn
long
đong
Sao
chưa
trở
lại
U
Minh
Thượng
Hai
đứa
già
ôm
tuổi
tắm
mưa
Nắm
chặt
tay
sần
người
bạn
cũ
Gượng
cười,
đứng
ngắm
cánh
diều
bay
Còn
mang
nặng
nợ
văn
chương
đó
Khó
trở
về
quê
lúc
trắng
tay
Đứng
giữa
nền
xưa
sao
muốn
khóc
Hàng
ba
giăng
võng,
mẹ
ru
con
Sáu
năm
hồn
mẹ
vào
thiên
cổ
Tiếng
võng
nhà
bên
gợi
nỗi
buồn
Vẫn
tiếng
cu
gù
thời
trẻ
dại
Còn
nghe
gió
hát
lộng
chồm
tre
Bến
sông
lở
đất
khơi
dòng
chảy
Đông
xóm
xanh
làng
mát
bóng
quê
Móc
đất
giữa
nền
nhà
bỏ
trống
Đựng
đầy
chiếc
giỏ
cuối
đời
người
Đem
hồn
quê
gởi
nơi
thành
thị
Giữ
lấy
cố
hương
giữa
chợ
đời
Chậu
nhỏ
đựng
đầy
hồn
cố
thổ
Tiếng
gà
rừng
gáy
thuở
khai
hoang
Ngỡ
sông
quê
chảy
vờn
hương
khói
Nghe
tiếng
cu
kêu
sực
nhớ
làng.
Bài
thơ
kết
cuộc
đời
nhà
thơ
Từ
lối
mòn
xưa
ra
đại
lộ,
Đường
đời
hoa
nở
vượt
chông
gai
Kết
duyên
sân
khấu,
duyên
văn
học
Nửa
thế
kỷ
qua
xế
bóng
rồi.
Chiều
tàn
cô
độc,
sống
cô
đơn
Tan
nát
mấy
lần
chuyện
vợ
con
Sự
nghiệp
chỉ
còn
mồ
bản
thảo
Trận
đời
thua
trắng
giá
tâm
hồn.
Lợp
mái
lá,
dừng
manh
vải
cũ
Nên
mưa
nhòa
ướt
ảnh
bàn
thờ
Mẹ
từ
đáy
mộ
về
trong
mộng
Trầm
uất
thương
con
giữa
xác
xơ.
Không
sa
mạc
vẫn
làm
du
mục
Chân
lạc
đà
dừng
tạm
bãi
hoang
Mai
mốt
người
ta
hăm
đuổi
nữa
Kiếp
không
nhà
lại
sống
lang
thang.
Bàn
thờ
Mẹ
kê
đầu
tủ
sách
Đóng
cây
ván
tạp,
bạn
láng
giềng
Má
khổ
suốt
đời,
con
lận
đận
Thương
con
hồn
Mẹ
chắc
linh
thiêng
Trong
thơ
của
Kiên
Giang,cũng
có
những
đôi
lúc
oan
ức,
bất
công...ông
chỉ
biết
dùng
thơ
để
giải
toả
bức
xúc...
Giết
chậm
giết
mòn
là
thượng
sách
giết
không
gươm
giáo
mới
siêu
phàm
cướp
nhà
đất
cắt
lương
tăng
đói
Tung
quả
mù
đen
giả
khói
trầm
Đốt
đuột
khó
tìm
người
mặt
thật
Tắt
đèn
dễ
thấy
lũ
ma
trơi
(soạn
giả,nhà
văn,ký
giả
Nguyễn
Phương..)
Thơ
tiễn
biệt
Kiên
Giang
của
Thiện
Giả
Có
một
người
con
Mang
tên
của
Đất
Mang
tên
của
sông
Chuyên
chở
thơ
tình
Thơ
đời
dâu
biển
Có
một
soạn
giả
Thầy
tuồng
cải
lương
Áo
cưới
cổng
chùa
Câu
chuyện
quê
hương
Đem
vào
tình
sử
Có
một
ký
giả
Tiếng
Chuông,
Tiếng
Dội
Lập
Trường,
Điện
Tín
Ký
giả
ăn
mày
Yêu
Hoa
Áo
Tím
Có
một
công
dân
Tên
tuổi
vang
danh
Văn
thơ
lai
láng
không
hoá
thành
Ngân
Sống
đời
nghèo
khó
Kiên
Giang
Kiên
Giang
Tên
sông
tên
đất
Tên
của
người
con
Nương
lời
cầu
nguyện
Mặt
trở
lại
hồng
Hồng
tình
nhân
gian
Thanh
thản
ra
đi
Cho
bao
thương
xót
Nhớ
lắm
Kiên
Giang
Vào
lòng
đất
mẹ
Viết
&
Sưu
Tầm:
Thiện
Giả
Email:thiengia@cailuongvietnam.com
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc