Khi
đời
vui
câu
hát
ngân
nga,
mượt
mà
hòa
nụ
cười
nhân
ái,
nét
mặt
trong
sáng
giản
dị.
Khi
đời
trắc
trở
anh
gởi
lại
sau
cánh
màn
nhung
nỗi
ưu
tư
để
đến
với
khán
giả,
ru
đời
bằng
lời
ca
tiếng
hát
ân
tình,
mà
khi
đó,
niềm
tâm
sự
giấu
dưới
đôi
hàng
mi
chan
chứa
sầu
man
mát
với
đôi
mắt
buồn
xa
xăm.
thăm
thẳm.
dịu
vợi
lẫn
trong
câu
hát
thiết
tha
ai
oán
hằn
lên
đôi
môi
biếng
cười,
nén
chịu
nỗi
niềm
riêng
và
ngăn
giọt
nước
mắt
trần
thế
thôi
chảy
lên
bờ
mi
héo
hắt
để
nơi
đáy
con
tim
còn
bao
thổn
thức
tái
tê
–
tựa
thể
nước
hồ
thu
trong
chiều
hoàng
hôn
sâu
hun
hút
hứng
trọn
nền
trời
màu
tim
tím
trong
hơi
gió
thu
nhè
nhẹ
làm
lay
động
nỗi
niềm
trăn
trở
…
Không
dám
bàn
về
kỹ
thuật
ca
diễn
của
một
nghệ
sĩ
ưu
tú,
chỉ
xin
nói
về
sự
đời
thường,
bình
dị,
dễ
gần
của
một
ngôi
sao
dù
là
từ
cuộc
sống
hay
khi
làm
nghệ
thuật!
Phải
chăng
với
anh,
trên
những
chuyến
lưu
diễn
qua
nhiều
nẻo,
qua
muôn
phương
trăm
lối
đường
đời,
bấy
nhiêu
bận
đò
ngang,
bến
vắng,
trải
nghiệm
cảm
xúc
qua
hàng
trăm
vai
diễn
tâm
lý
dằn
xé
nên
từ
lâu
đời
anh
đã
thắm
dư
vị
đắng
cay
của
nhân
tình
ắm
lạnh,
sự
phân
biệt
thứ
ngôi,
và
giàu
nghèo
cách
trở
để
rồi
hiện
thực,
người
ra
chỉ
thấy
một
NSƯT
Kim
Tiểu
Long
không
khoảng
cách,
tử
tế
với
tất
cả
mọi
người
kể
cả
trong
giới
nghệ
thuật
dù
là
đàn
em,
khán
giả
hay
những
người
xung
quanh!
Không
phải
bàn
luận
để
quá
khen
người
nghệ
sĩ
này,
mà
sự
khiêm
tốn,
tính
tử
tế
trong
xu
hướng,
lối
sống
hưởng
thụ,
thích
khoe
khoan
ngày
nay
thiết
nghĩ
không
bao
giờ
thừa.
Cũng
cần
phải
nói
thêm
rằng,
Rồng
Nhỏ
của
đời
thường
là
vậy
đó,
hình
ảnh
nhân
vật
của
anh
cũng
không
khoảng
cách.
Tại
sao
nhân
vật
của
chàng
Kim
Nhỏ
là
nhân
vật
không
khoảng
cách?
Nhân
vật
của
anh
trên
sân
khấu,
trong
những
vai
tuồng
làm
cho
người
xem
cứ
tưởng
như
bước
ra
từ
chính
cuộc
sống
hiện
tại,
gần
gũi
như
anh
em,
bạn
bè
thân
thiết
của
người
xem
chứ
không
phải
là
một
nhân
vật
xa
lạ
trong
tuồng
cải
lương
mà
diễn
viên
đang
diễn.
Đây
có
phải
là
một
con
người
“cứ
để
tự
nhiên,
con
người
mình
có
sao
để
vậy,
vì
nghệ
sĩ
thì
cũng
là
con
người
bình
thường
sinh
ra
tự
nhiên
có
nguồn
cội,
ông
bà,
anh
chị
em,
bạn
bè,
vậy
tại
sao
phải
quan
niệm
nghệ
sĩ
là
phải
như
thế
này
thế
kia
được”
-
lời
mẹ
anh
vẫn
thường
dạy
con
trai?
Có
lẽ
chính
điều
“tự
nhiên”
này
đã
ăn
sâu
vào
suy
nghĩ
và
đã
trở
thành
tính
cách
nên
khi
diễn
hình
ảnh
nhân
vật
cũng
tự
nhiên
như
thế
chăng,
hay
đó
là
sự
tinh
tế
trong
nghệ
thuật
–
đem
hình
ảnh
nhân
vật
gần
với
cuộc
sống
mộ
điệu,
bởi
nghệ
thuật
cải
lương
rất
cần
sự
giản
dị,
mộc
mạc
trong
từng
lời
ca
nét
diễn!
Đời
nghệ
sĩ
qua
trăm
phương
ngàn
ngã,
khi
thành
đô,
lúc
lại
về
những
miền
quê
thăm
thẳm
mù
khơi,
hoặc
bôn
ba
tận
trời
Tây
dịu
vợi.
Họ
như
cánh
chim
mang
yêu
thương
đến
rồi
góp
nhặt
ân
tình
lại
se
thành
những
cung
tơ
óng
đẹp
tô
điểm
thêm
cho
đời
thêm
sắc,
cho
tình
người
thêm
vị
chan
chứa
đậm
đà
bằng
chính
câu
ca
quê
nhà
mộc
mạc
–
hay
thực
tế
hơn
người
nghệ
sĩ
trên
hành
trình
lưu
diễn
mang
nhiều
thương
nhớ
với
bao
nỗi
niềm
ưu
tư
khắc
khoải.
Nhớ
ngày
xưa
nghệ
sĩ
Tài
Linh
cũng
đã
không
có
cuộc
chia
tay
nào
cho
chuyến
định
cư
nơi
xứ
người
để
lại
một
sự
hụt
hẫng
không
hề
nhỏ
trong
lòng
bao
thế
hệ
khán
giả
mến
yêu
cô!
Còn
ngày
nay,
có
khá
nhiều
nghệ
sĩ
đi
lưu
diễn
tận
vùng
sâu
vùng
xa,
việc
quay
video
cũng
dần
ít
đi,
còn
tivi
thì
khá
nhiều
chương
trình
thực
tế,
gameshow,
...
Tuy
vậy,
khán
giả
của
cải
lương
vẫn
chung
thủy
với
tình
yêu
son
sắc,
họ
vẫn
không
quay
lưng,
vẫn
dành
trọn
yêu
thương
cho
người
nghệ
sĩ
của
họ.
Với
những
khán
giả
ruột
thịt
của
NSƯT
Kim
Tiểu
Long
vẫn
luôn
tự
hỏi:
ai
đem
thơ
nhạc
tô
điểm
cho
hoa
thêm
sắc,
ai
đem
hò
xự
xang
xê
cống
vào
hơi
thở
Rồng
cho
đời
nhiều
lưu
luyến?
Rồi
đây
trong
âm
điệu
ngũ
cung
dù
trải
qua
bao
thăng
trầm
thế
sự,
dù
bao
nhiêu
niên
kỷ
trôi
qua
thì
dấu
ấn
Rồng
vẫn
còn
đó
một
sắc,
một
màu,
một
vị,
một
thanh:
mộc
mạc
sâu
lắng
-
ôi
nghe
sao
mà
ngọt
ngào
âm
trầm
xao
xuyến
da
diết,
sao
mà
ai
oán
trong
mỗi
cung
tơ
buồn
vương
nức
nở
đến
vậy?
Còn
với
đời,
với
người
mộ
điệu
làm
sao
phai
nhạt
một
hình
dáng,
một
giọng
ca
mà
tiếng
thương
sẵn
dành
vốn
tự
đã
ở
trong
lòng
bởi
thân
quen
lắm
từng
lời
ca
tiếng
hát,
từng
ánh
mắt
hiền
từ,
từng
lối
diễn
hết
sức
gần
gũi
mà
chân
chất
bình
dị
đến
lạ
thường
của
một
ngôi
sao
sân
khấu
-
có
phải
thế
chăng
mà
ai
đã
từng
tiếp
xúc
qua
đều
cảm
nhận
được
anh
giống
như
một
người
thân
trong
gia
đình
vậy!
Cộng
những
dấu
ấn
không
phai
đó
lại
là
niềm
thương
nỗi
nhớ
trong
anh,
nhưng
làm
sao
nói
được
nên
lời
nơi
một
người
đa
sầu
đa
cảm
giấu
nỗi
ưu
tư
vào
trong
ánh
mắt!
Liệu
rằng
tiếng
tơ
đồng
và
tâm
hồn
mộ
điệu
nơi
nơi
có
là
Hạ
Long
chăng
–
bởi
trong
kiếp
nhân
sinh
Rồng
đã
đến
rồi
bay
đi
để
ngàn
năm
hồ
dễ
mấy
ai
quên?
Rồi
hôm
nay
hay
ngày
sau
nữa
ai
sẽ
ca
lên
khúc
tống
biệt
để
tiễn
anh:
Đưa
người
ta
không
đưa
qua
sông
Sao
có
tiếng
sống
ở
trong
lòng?
Bống
chiều
không
thắm
không
vàng
vọt
Sao
đầy
hoàng
hôn
trong
mắt
trong?
Có
ai
đó
thường
bảo
rằng:
con
người
có
nhiều
nơi
để
đến,
nhưng
chỉ
có
một
lối
để
đi
về
-
đó
là
gia
đình!
Gia
đình
với
trọn
vẹn
nghĩa
tình
ruột
thịt
-
đó
là
một
mái
ắm
với
tình
thương
yêu
thiêng
liêng
và
trách
nhiệm
mà
lối
về
ấy
khi
vui,
khi
gặp
điều
gian
khó
ai
ai
cũng
có
thể
sẻ
chia
...
Còn
trên
lối
đi,
đường
đời
vốn
không
bằng
phẳng
lại
lắm
gai
chông,
có
lúc
bão
bùng
giông
tố
nữa,
hay
lắm
đoạn
phải
dầm
chang
nước
mắt
mà
cũng
phải
bước
đi.
Trên
hành
trình
đó,
chỉ
một
nụ
cười
cảm
thông
thôi
đã
đủ
làm
ắm
lên
con
tim
đơn
lẻ,
làm
mạnh
mẽ
thêm
một
ý
chí,
một
niềm
tin
giúp
con
người
ta
càng
vững
bước,
sự
đồng
cảm
từ
trái
tim
của
những
người
dưng
với
nhau
là
một
thứ
tình
cảm
trong
sáng,
không
vụ
lợi
mà
đẹp
-
người
đời
vẫn
gọi
đó
là
tình
bằng
hữu.
Con
tim
vốn
có
nhiều
lý
lẻ
riêng,
về
tình
cảm
của
khán
giả
dành
cho
nghệ
sĩ
là
một
tình
thương
yêu
đẹp,
ngoài
nghĩa
gia
đình
trên
ra
thì
nơi
con
tim
bé
nhỏ,
tình
cảm
này
cũng
giống
như
một
gia
đình
thứ
hai
vậy!
Bởi,
tâm
hồn
là
thứ
ngôn
ngữ
khó
có
thể
nói
nên
lời,
mà
qua
lời
ca
tiếng
hát
ngân
nga
sự
đồng
điệu
đã
tìm
thấy
nhau.
Người
nghệ
sĩ
tỏa
sáng
hơn
bởi
lúc
nào
cũng
có
khán
giả
luôn
ủng
hộ,
trân
yêu,
quí
mến,
người
mộ
điệu
cảm
thấy
ắm
lòng
hơn,
hạnh
phúc
hơn
khi
nếm
trọn
từng
dư
vị
câu
ca
mà
đêm
đêm
thân
phận
con
tằm
đã
rút
sợi
tơ
vàng
gởi
vào
lòng
nhân
thế
…
Mới
hay,
lời
ca
tiếng
hát
có
sức
mạnh
mê
hồn
đến
lạ
thường
tác
động
sâu
sắc
vào
thế
giới
tâm
hồn!
Rồng
Nhỏ
đã
thành
công
trên
con
đường
nghệ
thuật,
nhưng
người
ta
thường
nói:
đường
đến
thành
công
không
dễ
dàng
trải
gấm
đẹp
hoa
thơm
mà
đôi
khi
còn
có
cả
nước
mắt
nữa.
Vậy
thì,
từ
trên
đỉnh
vinh
quang
nhìn
lại
chặng
đường
anh
đã
đi
qua,
đã
bao
lần
phải
gượng
cười,
mấy
mùa
nước
mắt
tuôn
rơi
lã
chã
với
muôn
vàng
áp
lực,
rồi
nhân
tình
thế
sự,
…
đêm
đêm
dưới
ngọn
đèn
màu
đâu
là
người
tri
kỷ
tri
âm?
Dù
đời
buồn
hay
vui.
ở
Rồng
vẫn
phong
thái
ung
dung
đó,
niềm
tin
đó
làm
nghề
một
cách
cần
mẫn,
nhẫn
nhịn
và
khiêm
tốn!
Có
phải
chính
vì
thế
mà
nghiệp
đời
đã
chẳng
bỏ
công
con
tằm
ăn
lá
dâu
xanh
nhả
sợi
tơ
vàng
kết
thắm
tình
đời
cay
đắng,
còn
Tổ
nghiệp
đã
cho
anh
một
tài
sản
lớn
lao
mà
không
phải
người
nghệ
sĩ
nào
cũng
có
được,
đó
chính
là:
cảm
xúc
tự
nhiên,
tình
yêu
thương
vô
bờ
bến
của
khán
giả
dành
cho
anh,
và
sự
tử
tế
của
của
người
trong
giới
đối
với
Rồng
Nhỏ
Kim
Tiểu
Long,
và
của
đàn
em
đối
với
một
người
anh
cao
cả!
Dù
ở
đâu,
thời
điểm
nào
khán
giả
vẫn
luôn
yêu
thương
và
cầu
mong
cho
Rồng
Nhỏ
vẫn
xanh
hoài
tuổi
thanh
xuân,
nồng
nàng
chan
chứa
ân
tình,
cảm
xúc
tự
nhiên,
gần
gũi
trong
từng
câu
hát,
và
đặc
biệt
luôn
hạnh
phúc
và
mãi
bình
an!
Vương
Thoại
Hồng
Bấm
vào
đây
xem
loạt
hình
mới
nhất
của
Kim
Tiểu
Long
do
tác
giả
chụp
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc