NGHĨ
VỀ
GIA
ĐÌNH
TRONG
TÁC
PHẨM
CỦA
SOẠN
GIẢ
TRẦN
HỮU
TRANG
CLVNCOM
-
Tô
Ánh
Nguyệt,
Đời
Cô
Lựu
có
chung
một
bút
pháp
xây
dựng
câu
chuyện,
mô
tả
diễn
biến
tâm
lý
nhân
vật.
Quan
niệm
về
gia
đình
Việt
-
Nam
Bộ
-
trong
hai
tác
phẩm
cũng
nhất
quán.
Câu
chuyện
tình
yêu
của
Tô
Ánh
Nguyệt
chính
là
bi
kịch
trong
gia
đình
nửa
phong
kiến
nửa
hiện
đại
Những
người
đàn
ông
làm
khổ
đời
Nguyệt
đều
có
óc
gia
trưởng,
mức
độ
khác
nhau,
nhưng
cùng
một
mục
đích
giống
nhau:
Gia
đình
quyền
lực
đàn
ông.
Cha
Nguyệt
gia
trưởng
đến
mức
thiếu
lòng
bao
dung,
xem
trọng
"gia
phong"
hơn
cháu
ngoại,
đã
giày
đạp
lên
quyền
làm
mẹ
của
Nguyệt.
Thực
ra,
với
sức
chịu
đựng
của
mình,
Nguyệt
vừa
phụng
dưỡng
mẹ
mình,
vừa
chăm
con
nhỏ.
Dĩ
nhiên,
những
người
đàn
ông
tronh
nhà
cũng
phải
"góp
sức".
Rất
may,
người
như
ba
cô
Nguyệt
hiện
nay
rất
hiếm.
Nguyệt
sẽ
là
bản
sao
của
mẹ,
bà
ngoại
mình
nếu
làm
vợ
Bích
-
chàng
rể
hụt
rất
tâm
đầu
ý
hợp
với
ông
già
vợ.
Bích
nghĩ
đơn
giản:
tui
giàu,
đủ
điều
kiện
sống
tốt,
tui
phải
có
vợ
đẹp,
đúng
ý
tui
muốn.
Trong
cái
"ý
tui"
đó,
có
cả
ý
nghĩ
rất
gia
trưởng
là
...
Nguyệt
còn
nguyên
vẹn
đời
con
gái.
Nếu
anh
ta
sống
với
người
vợ
có
thai
2
tháng
với
người
khác,
vợ
anh
ta
chỉ
là
nô
lệ
mà
thôi!
-
Nguyệt
trốn
nhà
ra
đi,
không
thể
chấp
nhận
1
đám
cưới
gượng
ép
là
đúng.
Nguyệt
trả
giá
cho
phút
giây
nồng
nàn
của
tình
yêu
với
Minh
là
đúng.
Xã
hội
thành
kiến
làm
cho
nỗi
đau
đó
nghiệt
ngã
hơn.
Nều
cô
Nguyệt
trắc
nết
hư
thân,
không
thể
đơn
chăn
gối
chiếc
suốt
20
năm
bên
lề
hạnh
phúc
của
Minh.
Và
Minh,
trong
lời
tỏ
tình
lần
cuối:
"Em
định
bước
thêm
bước
nữa
với
người
khác
à?"
làm
Nguyệt
thất
vọng.
Nếu
có
một
nhân
duyên
(còn
một
nhân
duyên"
,
Nguyệt
bước
đi
vững
chãi
mà.
Minh
ít
gia
trưởng
nhất,
nhưng
cũng
hẹp
hòi
khi
nghĩ
về
hạnh
phúc.
Đó
phải
chăng
là
sự
hẹp
hòi
cố
hữu
của
đàn
ông?
Chỉ
có
người
đàn
ông
nhân
văn
chắp
cánh
ước
mơ
hạnh
phúc
cho
đời
Nguyệt
-
Chính
là
soạn
giả
Trần
Hữu
Trang.
Bao
nhiêu
năm
qua,
khát
vọng
tình
yêu
-
hạnh
phúc
của
khán
giả
vẫn
đong
đầy
trong
mỗi
lần
xem
Tô
Ánh
Nguyệt.
Cảm
ơn
bác
Trần,
bác
đã
giúp
cho
bao
ông
ngoại
nhận
cháu
ngoại,
và
bao
cô
Nguyệt
có
cơ
hội
làm
lại
cuộc
đời.
Gia
đình
phải
là
nơi
bao
dung
cho
lỗi
lầm
con
trẻ.
Đương
nhiên,
gia
đình
cũng
là
nơi
dạy
dỗ
con
trẻ
đừng
sa
ngã
trước
những
cám
dỗ
của
cuộc
đời.
Gia
đình
ấy
giàu
văn
hóa
là
đủ,
giàu
tiền
bạc
chỉ
là
yếu
tố
cộng
thêm,
chứ
không
phải
là
yếu
tố
quyết
định.
Bác
Trần
đã
đi
xa
chúng
ta
trên
50,
quan
niệm
về
gia
đình
hạnh
phúc,
tình
yêu
chân
chính
của
bác
vẫn
trong
cuộc
sống
hiện
đại
của
chúng
ta.
Hiền
Nguyễn
(facebook)
-
giáo
viên
trường
Nguyễn
Đa
Phước[
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc