Tôi
thật
xúc
động
khi
biết
Mỹ
Châu
quyết
định
viếng
thăm
Nguyễn
Phương
nhân
dịp
đi
ngang
qua
tỉnh
Montréal.
Đây
là
biểu
thị
tấm
lòng
Tôn
Sư
Trọng
Đạo
của
một
nghệ
sĩ
trẻ
đối
với
nghệ
sĩ
lão
thành,
một
tập
tục
tốt
đẹp
trong
giới
nghệ
sĩ
cải
lương,
lưu
truyền
từ
ngày
mới
khai
sáng
nghệ
thuật
sân
khấu
cho
đến
ngày
nay,
trải
qua
gần
một
trăm
năm
dâu
bể.
Nữ
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
tên
thật
là
Nguyễn
thị
Mỹ
Châu,
sinh
ngày
21
tháng
8
năm
1950
tại
Thủ
Thừa,
Long
An,
là
con
út
của
một
gia
đình
có
4
người
con.
Năm
1961,
Mỹ
Châu
(11
tuổi)
được
ông
Bầu
Cang
đoàn
hát
Tiếng
Chuông
khi
hát
ở
Thủ
Thừa,
nhìn
ra
giọng
ca
đặc
biệt
của
Mỹ
Châu,
ông
mời
mẫu
thân
của
cô
đến,
xin
cho
cô
theo
đoàn
hát,
ông
cam
kết
sẽ
đào
luyện
cho
Mỹ
Châu
trở
thành
một
cô
đào
thinh
sắc
lưỡng
toàn.
Ông
Bầu
Cang
bằng
lòng
cho
thân
mẫu
của
Mỹ
Châu
được
theo
đoàn
hát
để
chăm
sóc
cho
cô.
Ở
đoàn
hát
Tiếng
Chuông,
Mỹ
Châu
được
dạy
ca
thêm
nhiều
bài
bản
cổ
nhạc.
Cô
ngâm
thơ
hậu
trường
và
đóng
vai
đào
con
Sao
Ly
trong
tuồng
Giai
nhân
bên
suối
mộng.
SG
Nguyễn
Phương
&
NS
Mỹ
Châu
Mỹ Châu có giọng ca trầm buồn mà quyến rũ một cách lạ lùng, đã thu hút mãnh liệt sự chú ý của khán giả, của các bậc đàn anh đàn chị nghệ sĩ và đặc biệt thu hút sự chú ý đến mức tranh nhau chiếm đoạt cho được một tài năng trẻ vừa xuất hiện như một vì sao nhỏ lạc vào giữa thiên hà của vùng trời nghệ thuật. Năm 1962, Mỹ Châu được ông bà bầu Út Bạch Lan – Thành Được (đoàn hát Lan – Được ) mời về cộng tác, cô đã để một dấu ấn trong vai Ấu Quân tuồng Khi Rừng Mới Sang Thu của soạn giả Quy Sắc. Ban cổ nhạc Thành Công mời cô cộng tác, Mỹ Châu ca bài vọng cổ Bá Nha – Tử Kỳ trên đài phát thanh Saigon. Giọng ca mê hồn của cô theo làn sóng phát thanh bay khắp bầu trời Saigon, bay về bốn vùng chiến thuật, mê hoặc thính giả bốn phương khiến cho các chủ hãng dĩa đổ xô tới, khai thác giọng ca của Mỹ Châu như khai thác một mỏ châu báu vừa mới được khám phá. Ông Lê Văn Tài là người đầu tiên khai thác giọng ca liêu trai của Mỹ Châu trên mặt dĩa của hãng Việt Nam.
Năm 1965, nghệ sĩ Mỹ Châu nổi tiếng trong vai Thùy Dương tuồng Hai Lần Thu Hẹn của soạn giả Thiếu Linh và Thu An trên sân khấu Thủ Đô. Cuối năm 1965, ông Bầu Long ký một contrat hậu hỉ, rước nữ nghệ sĩ danh ca Mỹ Châu về đoàn Kim Chung 2. Nhờ sự dìu dắt của nghệ sĩ Minh Cảnh, Mỹ Châu hát thành công trong vai Mai Thảo, tuồng Trinh Nữ Lầu Xanh của soạn giả Vân An. Các ký giả kịch trường không ngớt viết bài ngợi khen và đăng hình ảnh đẹp của Mỹ Châu. Ký giả Nguyễn Ang Ca tặng danh hiệu Lolita và Giọng hát Liêu Trai cho nữ nghệ sĩ trẻ Mỹ Châu.
Từ
năm
1961
khi
mới
xuất
hiện
trên
sân
khấu
Tiếng
Chuông
đến
năm
1975,
nữ
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
là
một
ngôi
sao
tỏasáng
rực
rỡ
trên
các
sân
khấu
Tiếng
Chuông,
Lan
–
Được,
Thủ
Đô,
Kim
Chung
2,
Kim
Chung
1
và
đoàn
hát
Thái
Dương
của
bà
Bầu
Tiêu
Thị
Mai,
bầu
gánh
hát
Thái
Dương
kiêm
chủ
rạp
hát
Quốc
Thanh.
Đồng
thời
với
các
thành
công
rực
rỡ
trên
sân
khấu,
ngôi
sao
Mỹ
Châu
cũng
tỏa
sáng
trên
mặt
dĩa
thu
thanh
của
hãng
Việt
Nam
và
trên
đài
phát
thanh
Saigon,
đài
phát
thanh
Quân
Đội,
nhất
là
sau
khi
hình
thức
ca
Tân
Cổ
Giao
Duyên
được
phổ
biến,
với
giọng
ca
trầm
ấm
tràn
đầy
cảm
xúc,
với
kỹ
thuật
ca
điêu
luyện,
khả
năng
hài
hòa
cả
tân
và
cổ
nhạc,
Mỹ
Châu
thành
công
vượt
bực,
trở
thành
người
nữ
ca
sĩ
được
thu
thanh
trên
mặt
dĩa
hát
nhiều
nhất
trong
giới
nữ
nghệ
sĩ
cổ
nhạc.
Những
dĩa
hát
Sở
Vân
cứu
giá,
Kiếp
nào
có
yêu
nhau,
Kiếm
sĩ
dơi,
Bình
Rượu
nhiệm
mầu,
Tiêu
Anh
Phụng,
Khi
rừng
mới
sang
thu,
Anh
đi
xa
cách
quê
nghèo,
Bài
ca
ngợi
quê
hương,
Cánh
diều
kỷ
niệm….và
hàng
trăm
dĩa
hát
thu
thanh
giọng
ca
của
Mỹ
Châu
là
những
dĩa
hát
được
yêu
thích
nhất
của
các
thính
giả
từ
miền
Trung
đến
các
tỉnh
vùng
đồng
bằng
sông
Cửu
Long
và
các
thính
giả
ở
các
thành
phố
lớn:
Saigòn,
Gia
Định,
Chợ
Lớn,
Đà
Lạt,
Nha
Trang,
Huế…
Năm
1967,
Mỹ
Châu
đoạt
được
Huy
Chương
Vàng
Giải
Thanh
Tâm
cùng
đợt
với
Phương
Bình,
Bảo
Quốc
và
Ngọc
Bích.
Nữ nghệ sĩ Mỹ Châutừng diễn chung với các nghệ sĩ tài danh Minh Cảnh, Thành Được, Út Bạch Lan, Minh Phụng, Minh Vương, Thanh Tuấn, Lệ Thủy, Phượng Liên, Thanh Kim Huệ, Tuấn Thanh, Đức Minh…
Sau
năm
1975,
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
hát
cho
đoàn
cải
lương
Saigon
1,
Saigon
2,
đoàn
Hương
Dạ
Thảo,
đoàn
Thanh
Nga,
Hương
Biển,
Trúc
Giang,
Văn
Công
thành
phố,
Sông
Bé
2,
Saigon
3,
Kiên
Giang
và
đoàn
Hương
Mùa
Thu.
Kể
từ
ngày
gia
nhập
làng
sân
khấu
năm
1961
đến
năm
2012
là
năm
giã
từ
sân
khấu,
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
đã
hát
hơn
200tuồng
cải
lương,
thu
thanh
hơn
400dĩa
tuồng
hát
và
ca
vọng
cổ
độc
chiếc,
thu
56
tuồng
truyền
hình
và
băng
Vidéo…một
sự
cống
hiến
to
lớn
cho
ngành
nghệ
thuật
sân
khấu,
nhất
là
phần
lớn
các
tác
phẩm
vừa
kể
được
phát
thanh,
phát
hình
trên
internet
cho
khán
thính
giả
toàn
thể
giới
thưởng
ngoạn.
Năm
1990,Mỹ
Châu
kết
hôn
với
nghệ
sĩ
Đức
Minh.
Cũng
trong
năm
này,
mẫu
thân
cô
qua
đời
vì
bệnh
tim.
Năm
2002Mỹ
Châu
sang
tiểu
bang
Georgia
–
Hoa
Kỳ
định
cư,
đoàn
tụ
với
chồng
là
Đức
Minh.
Năm
2012,Mỹ
Châu
giã
từ
sân
khấu,
chấm
dứt
mọi
hoạt
động
nghệ
thuật.
Ngày
15
tháng
01
năm
2014,nghệ
sĩ
Đức
Minh,
người
bạn
trăm
năm
của
nghệ
sĩ
Mỹ
Châu
mất,
để
lại
cho
Mỹ
Châu
nỗi
đau
không
bao
giờ
nguôi.
Tôi
đang
theo
dõi
dòng
đời
nghệ
thuật
của
Mỹ
Châu,
tiếng
chuông
điện
thoại
cắt
ngang
luồng
suy
nghĩ
của
tôi,
báo
tin
người
bạn
ở
Montréal
đến
rước
tôi
đi
hội
ngộ
Mỹ
Châu.
Mỹ
Châu
đứng
chờ
tôi
trước
cửa
nhà
của
người
bạn
đó,
khi
tôi
mở
cửa
xe
bước
ra,
Mỹ
Châu
đã
chạy
đến,
ôm
tôi,
giọng
xúc
động:
Con
rất
mừng
được
gặp
lại
chú
ở
xứ
người
sau
hơn
ba
mươi
năm
xa
cách.
Chú
Phương,
chú
mạnh
khoẻ
không?
Tôi
xúc
động,
nói:
Cám
ơn
con!
Cám
ơn
lời
thăm
hỏi
của
con!
Chú
vẫn
khoẻ.
Con
khoẻ
không?
Hai chú cháu nắm tay nhau, vô nhà của cô bạn gái của Mỹ Châu. Sau khi tôi chào hỏi chủ nhà, đang định hỏi chuyện thì thấy Mỹ Châu đứng lên, khoanh hai tay lại, cúi đầu: Thưa chú, con rất xúc động và vui mừng khi gặp được chú Nguyễn Phương, một soạn giả lão thành của thế hệ soạn giả trong thập niên 50 của thế kỷ trước, chú còn đầy đủ sức khoẻ và trí nhớ minh mẩn, con đã đọc được nhiều bài viết của chú về nghệ thuật và nghệ sĩ cải lương. Chồng của con, nghệ sĩ Đức Minh, hồi ở đoàn cải lương Saigon 3 có hát của chú 3 tuồng: Một Cuộc Giải Phẫu, Quán hương tràm và một tuồng của chú hợp soạn với chú Tám Khoa. Di nguyện của chồng con muốn con đi thăm viếng đền đáp ân tình các nghệ sĩ và soạn giả đã từng giúp vợ chồng con trên đường sự nghiệp, chồng con có nhắc đến chú Nguyễn Phương.Con rất mừng là đã thực hiện được di nguyện của chồng con và đó cũng là nguyện ước của con là lúc nào con cũng Tôn Sư Trọng Đạo, con tuy ở khác sân khấu, không có dịp hát tuồng của chú sáng tác nhưng con có xem chị Thanh Nga diễn các tuồng xã hội của chú, con rất thích.
Tôi
nói:
Con
đến
Montréal
mà
nhớ
chú,
tìm
đến
thăm,
chú
rất
cám
ơn
con,
nhất
là
con
giử
theo
nể
nếp
người
Việt
Nam,
khoanh
tay
thưa
gởi,
chuyện
trò
với
chú,
làm
cho
chú
rất
xúc
động.
Thôi
được
rồi…
con
ngồi
xuống
bên
chú
đây,
hai
chú
cháu
mình
hàn
huyên
tâm
sự,
kể
cho
chú
nghe
những
chuyện
của
vợ
chồng
con,
của
các
bạn
nghệ
sĩ
đang
ở
hải
ngoại
hay
ở
trong
nước
mà
con
có
dịp
gặp.
Mỹ Châu hai bàn tay chắp lại, xá tôi ba cái rồi ngồi xuống ghế kế bên tôi, cô kể về cái tang chồng đau đớn của cô năm 2014;sau Tết 2015 Mỹ Châu thực hiện di nguyện của chồng, cô và một khán giả ái mộ cô, hướng dẫn cô đi một vòng nước Mỹ để thăm viếng những người ân, những người thầy mà trong đời làm nghệ thuật, vợ chồng Mỹ Châu và Đức Minh từng thọ ơn.
Mỹ Châu đến Orange County viếng thăm nữ nghệ sĩ Hồ Quảng Phượng Mai, Mỹ Châu tỏ lòng ngưỡng mộ người nghệ sĩ có biệt danh Tiểu Lăng Ba. Phượng Mai cũng tỏ lòng ái mộ Mỹ Châu được vinh danh biệt hiệu Nữ hoàng kiếm hiệp. Vì cả hai nghệ sĩ đều thành danh khi hồi còn rất trẻ, cùng cảm phục tài năng của nhau, hai ngôi sao sân khấu sớm trở thành đôi bạn tri kỷ, nhắc lại thời hoàng kim sân khấu đã qua, những khó khăn đã trải khi đến xứ người, Mỹ Châu và Phượng Mai thông cảm nhau, tình bạn nghệ sĩ thêm khăng khít.
Cũng ở Orange County, Mỹ Châu đến thăm vợ chồng nghệ sĩ Chí Tâm, một người bạn nghề đã từng diễn với nhau trên sân khấu Kim Chung. Chí Tâm luôn cởi mở, hòa nhã, nụ cười luôn nở trên môi. Mỹ Châu mừng cho Chí Tâm, người em đồng nghiệp nhiều tài năng, có thể sống được bằng nghề ca hát nơi xứ ngườì.Mỹ Châu và Chí Tâm thương yêu nhau như thâm tình ruột thịt.
Rời nhà của Chí Tâm, Nghệ sĩ Mỹ Châu đến San José thăm vợ chồng nghệ sĩ Thành Được, một vì vua không ngai của sân khấu cải lương ngày nào. Nghệ sĩ Thành Được đã từng chỉ dạy cho Mỹ Châu khi cô mới bước vào nghề trên sân khấu đoàn Lan – Được. Thành Được vẫn còn giọng nói trầm ấm, quý phái sang trọng, vẫn còn cốt cách một nghệ sĩ hào hoa nhưng trí nhớ của Thành Được đã giảm đi rất nhiều. Vợ của Thành Được rất vui và rất thương Mỹ Châu khi thấy cô khoanh tay lại, lễ phép chuyện trò với thầy. Ba mươi mốt năm đã qua, hai thầy trò mới gặp lại nhau, tuy cả hai đã giã từ sân khấu nhưng sao mà lửa nghề vẫn âm ỉ trong tim khi nhắc lại một thời hoàng kim đã quá xa rồi. Mỹ Châu tâm sự: Từ giã anh chị Hai Nghệ Sĩ Thành Được, Mỹ Châu buồn miên man nhưng cô thấy nhẹ lòng vì đã có dịp thăm người thầy đầu tiên để được cúi đầu đáp nghĩa. Cô cám ơn nghệ sĩ Thanh Tùng và cô Phương, hai ngưởi đã giúp cô gặp lại thầy Thành Được sau 31 năm xa cách.
Mỹ Châu đến thăm nghệ sĩ Diệp Lang, người cùng hát chung với cô trên sân khấu đoàn cải lương Saigon 2. Cô cũng đã đến Houston thăm nghệ sĩ Minh Cảnh, người thầy đã dạy cho cô ca giọng Huế và nhiều lần giúp đỡ, hướng dẫn khi Minh Cảnh cùng hát trên sân khấu đoàn Kim Chung 2.
Mỹ Châu về Việt Nam, đến viện dưỡng lão nghệ sĩ, thăm và giúp đỡ tiền nong cho các nghệ sĩ đàn anh, đàn chị, nay vì tuổi cao, yều sức, vì sân khấu cải lương không thể sáng đèn nên cuộc sống của nghệ sĩ lâm vào cảnh thiếu thốn. Cô đã gặp và vui vẻ chuyện trò với các nghệ sĩ đàn anh đàn chị trong viện Dưỡng lão: cô Ngọc Đán, Thiên Kim, Ngọc Hương, Diệu Hiền,Bạch Yến, họa sĩ Hoài Nam, nhạc sĩ Piano cô Tâm, nhạc sĩ guitare Tư Em. Soạn giả Đức Hiền và Tần Nguyên (cựu trưởng đoàn Trúc Giang) hai người phụ trách Viện Dưỡng lão nghệ sĩ đã nồng nhiệt tiếp đón Mỹ Châu.
Sau khi nghe Mỹ Châu kể chuyện, tôi nói: Còn một hành động đẹp mà con không kể ra. Đó là con ca thu thanh những bài ca Tri Âm của soạn giả Diệp Vàm Cỏ, gợi nhớ một thời vàng son của sân khấu. Qua lời ca đó con chẳng những nói lên tâm tình của một nghệ sĩ nhớ về nghề nghiệp của mình mà con còn nói thay chotập thể nghệ sĩ với nhiều thế hệ nối tiếp nhau, tất cả đều nhớ một thuở vàng son của sân khấu, nhớ khán giả ân nhân, nhớ soạn giả người đã góp phần tạo ánh hào quang cho nghệ sĩ…
“Xin cảm ơn người, những soạn giả tài hoa đã khéo tạo ra những hình hài dẫu không phải bằng xương bằng thịt. Vẫn đẹp lung linh qua từng trang viết để người nghệ sĩ khi đã hóa thân thì diễn hết ruột gan… mình! Cũng ray rứt lòng theo những thế thái nhân tình…Đèn sân khấu đâu sáng bằng đèn trời soi thấu, vẫn nhân quả, luân hồi và những vay trả, trả vay ( – ) Khán giả tán đồng, thưởng từng tiếng vỗ tay, mà nghe sao quý hơn cả những bạc vàng châu báu. Khi biết mình vừa làm đẹp dạ khách tri âm. rồi sẽ lừng lẫy tiếng tăm, trở thành vang bóng! (bài Tri Âm Ảo Khúc tác giả Diệp Vàm Cỏ )
Và
đây
thuở
hồng
hoang
khi
sân
khấu
mới
ra
đời:
Mỗi
đêm
mỗi
thắp
đèn
trời
Cầu
cho
tổ
nghiệp
thương
đời
nghệ
nhân
Kiếp
tằm
còn
chốn
nương
thân
Đêm
đêm
sân
khấu
sáng
trưng
ánh
đèn
Từ
buổi
khai
sinh
trên
đất
lành
Mỹ
Tho,
sân
khấu
cải
lương
như
hoa
đời
đua
nở,
để
đến
buổi
hoàng
kim
thì
rực
rỡ
muôn…màu
!
Lừng
lẫy
tuổi
tên
những
anh
kép,
cô
đào…Mỗi
gương
mặt,
mỗi
làn
hơi,
cách
diễn
là
chỉ
của
riêng
mình
không
hòa
lẫn
vào
ai…
Rồi
sân
khấu
về
khuya
vắng
lặng
Một
mình
thao
thức
thương
đời
ca
nương
Ray
rứt
lòng
tôi
khúc
nguyện
cầu
Thương
đời
nghệ
sĩ
sẽ
về
đâu
Chén
cơm
manh
áo
còn
bươn
chải
Lặng
lẽ
nhìn
theo
cũng
nghẹn
sầu!
Hỡi
những
thế
hệ
tài
danh,
hỡi
những
tiền
nhân
đã
dày
công
mở
nghiệp,
hãy
ban
chút
phép
mầu
làm
cuộc
hồi
sinh.
Cho
sân
khấu
lại
hoàng
kim
Hí
trường
rộng
cửa
ta
tìm
về
nhau.
Ở
Saigòn
không
còn
một
cái
rạp
hát
nào
dành
cho
cải
lương.
Nghệ
sĩ
tài
danh
bay
ra
nước
ngoài
tìm
cuộc
sống,
trong
nước
đang
rộ
lên
những
hài
kịch
thô
tục,
nham
nhở,
tầng
lớp
tác
giả
xưa
sau
khi
bị
cấm
hành
nghề
đã
chết
gần
hết,
lớp
soạn
giả
mới
thì
bị
bó
tay
trong
định
hướng
Xã
Hội
chủ
nghĩa,
phải
sáng
tác
theo
chỉ
thị
nghị
quyết
của
Đảng
CS.
Cả
nước
lại
đang
lo
bị
nạn
Tàu
Cộng
Nô
Lệ
Hóa,
văn
chương,
nghệ
thuật
nào
có
thể
hồi
sinh
trong
hoàn
cảnh
đen
tối
như
vậy?
Thái
độ
của
người
nghệ
sĩ
–
kẻ
sĩ
phải
có
hành
động
ra
sao?
Hay
là
cứ
mặc
nhiên
để
cho
dòng
đời
đưa
đẩy,
mình
sống
lạnh
lùng
với
nỗi
lòng
hoang
tưởng
bơ
vơ!
Lạnh
lùng
như
đóa
hoa
mai,
phơi
sương
ngậm
tuyết,
để
rồi
tự
khen
mình
là
một
kẻ
thanh
tao
mà
lạnh
lùng?
Soạn
giả
Nguyễn
Phương
2018
My Chau trong ngay gio nghe si Phung Ha
My
Chau
–
Duc
Minh
Soạn
Giả
Nguyễn
Phương


































Ý kiến bạn đọc