Đang
truy
cập
:
210
•Máy chủ tìm kiếm : 8
•Khách viếng thăm : 202
Hôm
nay
:
24719
Tháng
hiện
tại
:
2920038
Tổng
lượt
truy
cập
:
121188070
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
HT
Năm
1942,
đoàn
hát
Tân
Thiếu
Niên
về
hát
ở
huyện
Cao
Lãnh,
tỉnh
Sadec.
Ngay
trong
huyện
Cao
Lãnh
và
các
xã
trù
phú
như
Mỹ
Thọ,
An
Bình,
Mỹ
Ngải,
Tân
An,
Hòa
An,
Mỹ
Long,
Mỹ
Hiệp,
Phong
Mỹ,
mỗi
xã
hoặc
có
thánh
thất
Cao
Đài
(Mỹ
Ngải),
hoặc
có
chùa
Phật
(Tân
An,
Hòa
An),
miếu
bà
Chúa
Xứ
ở
voi
me
Mỹ
Thọ,
có
cả
nhà
thờ
Thiên
Chúa
(An
Bình)
và
dân
chúng
ở
cù
lao
An
Tịnh
đại
đa
số
theo
đạo
Hòa
Hảo.
Hoà
thượng
Tam
Tạng
Ông
bầu
Sinh
đoàn
Tân
Thiếu
Niên
nghĩ
là
dân
Cao
Lãnh
tuy
theo
nhiều
đạo
giáo
nhưng
nếu
hát
tuồng
Tiên
tuồng
Phật
cũng
thu
hút
được
khán
giả
Khi
hát
tuồng
Tam
Tạng
thỉnh
kinh,
ông
cho
4
nghệ
sĩ
hóa
trang
Tam
Tạng,
Tề
Thiên,
Bát
Giái,
Sa
Tăng,
đi
bộ
quanh
chợ,
ông
Tề
múa
thiết
bảng,
nhào
lộn,
Bát
Giái
quơ
cào
cỏ
đuổi
theo
các
em
nhỏ
và
các
cô
gái
làng,
Sa
Tăng
gánh
gánh
Kinh
đi
theo
Tam
Tạng.
Có
đánh
trống
đánh
chập
chỏa
như
đánh
trống
múa
lân.
Đoàn
quảng
cáo
đi
về
hướng
xã
Bình
Hàng
Trung,
Bình
Hàng
Tây,
Mỹ
Long
rồi
xuống
thuyền
máy
trở
về
Cao
Lãnh.
Trời
sắp
tối
lại
mưa
giông,
anh
lái
đò
máy
chạy
xã
hết
ga
để
mong
về
đến
rạp
tránh
mưa,
vì
gấp
rút
và
trời
nhá
nhem
tối,
đò
máy
vướng
cột
đáy,
xoay
ngang
rồi
lật
chìm
ngay
ngoài
đầu
vàm.
Tam
Tạng,
Tề
Thiên,
Bát
Giái,
Sa
Tăng
kêu
cứu
vang
trời
vì
họ
chỉ
biết
lội
bập
bũm,
không
chìm
ngay
xuống
đáy
sông
nhưng
lội
vào
bờ
thì
họ
không
đủ
sức.
Hôm đó, hai vợ chồng ông chủ đáy và người làm công chèo ghe ra định giở đáy, thấy mưa giông tắt đèn hai cột đáy nên loay hoay ở lại đốt đèn, nghe tiếng kêu cứu, họ nhảy xuống sông, vớt được thầy trò Tam Tạng.
Tam Tạng – Thanh Tao uống nước sông phình bụng, chết ngất, nhờ mấy người vừa cứu anh xoa bóp, làm hô hấp nhân tạo, anh ói nước ra lênh láng và hồi tỉnh dần. Người chung quanh đến đốt lửa sưởi ấm cho bốn thầy trò Tam Tạng. Người đóng vai Tề Thiên chính là đệ tử của danh ca Thanh Tao, tức nghệ sĩ Thanh Cao, người quê ở Cổ Cò, Mỹ Tho. Anh cũng có giọng ca rất trong rất cao giống như sư phụ Thanh Tao nên lấy nghệ danh là Thanh Cao. Anh Thanh Cao biết lội khá hơn một chút nên lội bám vào ghe đóng đáy, được kéo lên ghe. Tuy không phải uống nước sông nhưng anh bị lạnh run, tưởng không thể sống nổi nữa.
Đêm đó đoàn hát trả vé vì bất thình lình mất tới 4 diễn viên mà trong đó có hai diễn viên danh ca Thanh Tao và Thanh Cao, hai người đóng Tam Tạng và Tề Thiên trong tuồng Bảy Con Yêu Nhền Nhện. Ông Bầu Sinh cho người chèo ghe đi kiếm chiếc đò máy và các diễn viên mất tích trong đêm mưa to gió lớn nhưng vì những người đi kiếm đó không ra ngoài vàm nên không biết Thanh Tao, Thanh Cao và hai em vệ sĩ được cứu. Họ tưởng tất cả đã chìm xuống đáy sông.
Ông Bầu Sinh định sáng ra cho người đi tìm lần nữa và nếu không gặp thì chờ vài ngày, thây ma nổi lên, họ vớt xác, làm đám tang rồi sẽ dọn đi qua bến khác hay trở về Saigon, kiếm thêm diễn viên rồi mới tiếp tục đi hát được. Ông bầu mướn mắy căn nhà sau lầu ông Mười Chuyển trong thị trấn cho đào kép ở tạm, mỗi ngày nấu cho một nồi cơm, canh rau luộc, mắm ruốc xào xả ớt cho anh em trong đoàn ăn cơm hội chờ việc đi kiếm xác bốn nghệ sĩ thầy trò Tam Tạng.
Về
phần
Tam
Tạng
–
Thanh
Tao
mắc
nạn,
anh
yếu
quá
nên
dầm
mưa
ngâm
nước
một
đêm,
sáng
ra
sưng
phổi,
nóng
hầm
hập
suốt
ngày,
đứng
lên
không
vững,
cháo
nuốt
không
trôi.
Ông
chủ
nhà
từ
tâm
cứu
vớt
cho
anh
khỏi
chết
chìm,
lại
lo
thang
thuốc.
Ông
cho
anh
một
bộ
bà
ba
đen
để
thay
bộ
y
phục
hát
của
ông
Tam
Tạng,
bà
vợ
của
ông
lo
nấu
thuốc
Nam,
thuốc
Bắc
cho
Thanh
Tao
uống
và
chăm
sóc
việc
cơm
nước
cho
bộ
ba
Tề
Thiên,
Bát
Giái,
Sa
Tăng.
Vì
chìm
ghe,
cái
đầu
heo
bằng
carton
trôi
mất
nên
Bát
Giái,
Tề
Thiên,
Sa
Tăng
trở
lại
với
bộ
mặt
các
chàng
trai
thị
thành,
tuy
ốm
yếu
không
giống
thanh
niên
đồng
quê
nhưng
bộ
vó
cũng
dễ
thương.
Thanh
Cao
là
người
có
học
nhiều
nhất
trong
số
bốn
chàng
trai
thất
lạc
đội
ngũ
đó
nên
Thanh
Cao
kể
lai
lịch
của
mình
và
các
bạn
cho
ông
bà
chủ
nhà
biết.
Mỗi khi trúng mùa cá mùa tôm, ông chủ nhà thường tổ chức ăn nhậu và đờn ca với các bạn láng giềng. Ông biết đờn kìm để giải trí, mua vui. Trong nhà, trên vách ông có treo đờn kìm, đờn cò và đờn độc quyền. Khi biết các người được ông bà giải cứu là nghệ sĩ, ông càng quý mến, tận tâm chăm sóc: Ông nói: “Mấy chú chưa được khỏe, cứ yên tâm ở đây dưỡng bịnh, tôi sẽ nhờ người ra chợ Cao Lãnh, kiếm ông Bầu để cho ổng hay là các anh đang ở nhà tôi. Nếu ổng tới rước các chú, tôi mới yên tâm để cho các chú đi.”
Thanh Cao tán thành ý của ông chủ vì anh biết khi gánh hát mất 4 người, nhất là mất hai kép ca thì cũng khó mà mở màn hát được. Vậy nên tạm thời các anh ở lại nhà ông chủ, có thuốc thang, có cơm trắng, cá tươi, lại có cam quýt đầy vườn. Ăn ngon, ở yên vài ngày cũng là điều mà các anh mơ ước hoài mà không được. Theo đoàn hát thì hát hết điểm nầy, dọn qua điểm khác như là dọn đến một ngôi nhà khác, lại phải lo chỗ ăn chỗ ngủ, lo nơi diễn tuồng mới, và nỗi lo nầy là nỗi lo triền miên trong cuộc đời đi hát, không có lấy được một ngày ở không, ăn không nằm rồi như hai ngày vừa qua.
Thanh Cao biết đờn kìm, ca tốt giọng nên anh muốn làm vui lòng ông chủ nhà, anh mượn cây đờn kìm, đờn dạo vài câu.
Ông chủ nhà như người bị ngứa, được gãi đúng chỗ, khoái quá nên nghe Thanh Cao đờn, ông cũng lấy cây đờn cò hòa theo. Bà chủ nghe có đờn ca trong nhà, sẵn rảnh nên nói với chồng là bà cho đi mời các bạn trong nhóm tài tử trong xóm đến chung vui. Bà kêu con gái bắt gà, làm thịt nấu cháo, làm gỏi gà…
Bữa
đờn
ca
tài
tử
đó
thật
là
hào
hứng,
vì
dân
địa
phương
đờn
ca
xưa
nay
thì
biết
ít
bài
bản,
giọng
ca
cũng
không
hay,
miễn
là
vui
cười
với
nhau
là
được
rồi.
Nhưng
hôm
nay
có
danh
ca
Thanh
Tao
và
đệ
tử
Thanh
Cao:
hai
bạn
trẻ
nầy
ca
hay
quá,
giọng
ngân
vang
cao
vút
rồi
vuốt
thật
nhẹ
thật
êm
vô
chữ
hò,
giống
như
cho
mọi
người
uống
một
ly
nước
cam,
ly
nước
mía
ngọt
lịm…
Tiếng
ca
của
Thanh
Tao
nghe
như
tiếng
tâm
sự
nỉ
non
thấm
sâu
vào
lòng
của
những
người
đang
ngồi
đối
diện…
Họ
nghe
Thanh
Tao
ca
vọng
cổ
một
cách
say
mê,
thích
thú
đến
độ
không
biết
là
đêm
đã
quá
khuya…Bà
chủ
nhà
muốn
kéo
dài
cuộc
vui,
nướng
thêm
khô,
đem
thêm
rượu.
Một ông bạn nông dân biết đờn kìm, từ đầu hôm đờn cho Thanh Tao và Thanh Cao ca, bỗng nói:Nè mấy chú, mấy chú ở lại xã nầy đi. Tôi cho một công vườn cam, có huê lợi hẳn hòi… Tôi sẽ cất cho mấy chú một căn nhà, giúp vốn và chỉ cho cách làm ăn, miễn là những đêm trăng sáng như đêm nay, mình lại tụ họp với nhau đờn ca vui chơi. Có thiếu thốn gì thì anh em tụi nầy giang tay ra mà giúp cho mấy chú… Vậy, được hông? Chịu hông?
Ông chủ nhà cũng nói: Mấy chú chịu ở lại làm dân trong xã nầy, tụi tui lo liệu cho mọi bề. Cưới vợ cho mấy chú đàng hoàng… Với giọng ca của hai chú, con gái nghe ca là nó chịu lấy làm chồng liền. Người nông dân thật thà chơn chất, không có môi miếng mà nói gạt mấy chú đâu…(ngưng một chút, ông nói tiếp) Chúng tôi không phải giàu có gì nhưng là người dư ăn dư để, những người có chức sắc trong làng. Lời nói là danh dự mà mấy chú!
Thanh Cao là đệ tử của Thanh Tao, nhìn ông thầy: Sư phụ, anh là thầy của tụi tui, anh có ý kiến ra sao?
Thanh Tao nhìn quanh, anh thấy mọi người cũng nhìn anh chờ đợi ý kiến của anh.
Cô hai Xuyến đứng nép bên cánh cửa, nhìn anh chăm bẳm, tha thiết muốn nghe anh thốt ra tiếng nói chịu ở lại xã nầy. Cô hai Xuyến, cha mẹ giàu có, có vườn cam, vườn quýt, có ruộng lúa, có ghe đóng đáy, có cuộc sống của một con gái phú nông. Cô thấy Thanh Tao khác với những thanh niên trong thôn xóm của cô. Cô nghĩ là nếu Thanh Tao chịu thay đổi lối sống, nếu anh chịu ở lại cái xã Mỹ Long này, cô tin là Thanh Tao sẽ sung sướng và hạnh phúc. Cô thật thà như bao cô gái nông dân khác, nếu lấy chồng mà được cha mẹ chấp thuận thì đó là duyên nợ trời ban. Cha mẹ cô đã cứu sống Thanh Tao giữa dòng sông lớn khi ghe của anh bị sóng gió đắm chìm, đó là ý trời, đó là cơ duyên!
Riêng
Thanh
Tao
thì
anh
được
cô
con
gái
của
ông
chủ
nhà
tận
tình
chăm
sóc
nên
anh
cũng
có
cảm
tình
với
cô
Hai
và
biết
ơn
ông
chủ
đã
cứu
sống
anh
và
tận
tâm
chữa
trị
cho
anh
mau
lành
bịnh.
Suốt
ngày
cô
lẩn
quẩn
bên
Thanh
Tao,
hỏi
thăm
chuyện
gánh
hát,
hỏi
ý
định
của
Thanh
Tao
là
anh
còn
muốn
tiếp
tục
đi
hát
sau
tai
nạn
vừa
rồi
không?
Theo
cô
thì
cuộc
sống
của
nghệ
sĩ
bấp
bênh,
không
có
tương
lai,
nếu
tìm
một
nghề
khác
như
nghề
nông,
nghề
nuôi
vịt,
nghề
đóng
đáy
là
những
nghề
mang
nhiều
lợi
nhuận
trong
xã
nầy
thì
cuộc
sống
sẽ
ấm
no
hơn,
bảo
đảm
hơn…
Khi tâm sự, Thanh Tao cho cô Hai biết là anh xem cuộc đời đi hát, giống như một người theo một cái Đạo nào đó, anh mê cải lương và trung thành với cải lương như người công giáo tin vào chúa, như người có đạo Hòa Hảo tin nơi Huỳnh giáo chủ, như mọi người tin vào đạo và quyết tâm cầu đạo…vì vậy anh theo cải lương cho đến cùng và biết là mỗi lần anh được hát trên sân khấu thì giống như tâm hồn anh một lần được cứu rỗi.
Thanh Tao thấy mọi người chờ đợi câu trả lời của anh sau lời đề nghị của hai người trưởng thượng hiện diện trong cuộc vui, anh biết là lời nói của anh thốt ra sẽ là sự quyết định cho cuộc đời của anh chớ không phải là một sự vui đùa, trả lời cho qua cuộc…
Anh chậm rãi nói: “Xin cho tôi ca hai câu vọng cổ. Đó là nỗi lòng của tôi. Quý bác nghe hai câu vọng cổ nầy rồi, quý bác sẽ nghĩ dùm tôi là nên trả lời ra sao trước lòng ưu ái quý mến của các bác…
Cha của cô Hai Xuyến nói: “Được, để bác đờn cho cháu ca.”
Ông ôm đờn kìm dạo một câu rao. Tiếng nhạc thật êm, ray rứt nghe như tiếng nức nở thở dài… Mọi người lặng yên nghe, một cái im lặng ngột ngạt, một sự đợi chờ… giống như người đi thi chờ nghe số phận của mình được trúng tuyển hay là đã thi rớt…
Tiếng nói lối vô câu vọng cổ của Thanh Tao nghe cao như chiếc pháo thăng thiên vụt sáng bay vút lên trời, tiếng thật rõ, ngân vang lộng lộng như xoáy thấm sâu vào lòng thính giả. Cô Hai Xuyến nín hơi, nuốt từng lời từng chữ phát ra theo tiếng hát ngân dài của người bạn lòng Thanh Tao vì cô thầm nghĩ đó là lời tâm sự của Thanh Tao nhắn gởi cho cô:
Thanh
Tao
ca:
Tiểu thư ôi! tôi tự biết mình trí não ngu si nên khó trở thành thoát nhiên đại ngộ. Nhưng mười bốn, tai đã quen hồi chuông tiếng mõ, mũi đã quen mùi hương bông vạn thọ, bông trang, mắt đã quen nhìn loài thỏ múa bâng quơ khi thấy ánh trăng vàng, và bầy hạc rĩa lông dưới cội tùng bình thản. Ngũ Vân Tự sống âm thầm như quên ngày quên tháng, chỉ có bầy dơi quạ đong đưa trên cành vắng, lâu lâu giựt mình buông cánh khi chùa ở non sâu lanh lảnh…
1 – tiếng chuông hồi… Với muối dưa rau cỏ, người xuất gia cũng đã quen rồi,… Nay tiểu thơ nỡ nào buộc tôi phải về với thị thiềng lắm ngựa nhiều xe thì chẳng khác gì người thả con thuyền không người lái trôi giữa sông mê, chuyện lợi danh như sóng bủa tư bề, còn lòng dục vọng dễ đắm người như con nước xoáy.
2- Nam mô a di đà phật! kẻ tu hành làm sao giữ vàng giữ ngọc, chỉ nguyện suốt đời đi chân đất, với cái bình bát hóa trai, trong những ngày nơi cõi tục, xin được lấy trời làm áo, lấy đất làm mền. Trời không ghét không thương, xin trời cứ thản nhiên mưa nắng. Người tu hành đã quyết diệt trừ ngũ uẩn thì chút thân kết bằng tứ đại có tiếc gì mà ngại nắng e mưa.
Hai câu vọng cổ của Thanh Tao kết thúc, không có tiếng vỗ tay rào rào như những lần ca trước. Chỉ nghe tiếng khóc nấc của cô Hai Xuyến, rồi cô ôm mặt chạy trốn trong buồng.
Ông chủ buông đờn xuống, nhẹ thở dài, mấy người bạn trong bàn tiệc cũng thông cảm lời từ chối rất êm mà nghe đau thấu xương.
Mọi người cũng từng nghe anh Thanh Tao ví cái chuyện anh theo hát cải lương như là theo một đạo giáo, cao cả, đầy tin tưởng, đầy nhẫn nại. Và những người nông dân của cái xã Mỹ Long này, họ làm ăn chơn chất, trong lòng mỗi người cũng có một niềm tin nơi đạo Phật mà họ đã quy y.
Một ông nói: Cháu quyết theo nghề hát thì cũng chẳng có gì xấu. Nếu cháu thành đạt, cháu cũng phải nghĩ đến việc lập gia đình chớ, có phải vậy không?
Thanh
Tao
nói: Dạ,
cháu
xin
phép
được
nói
thật
lòng
mình…
Cha của cô Xuyến nói: Được, mầy nói thật đi. Mầy có thương ai không? Mầy có muốn cưới vợ ở xã nầy không?
Thanh Tao, giọng cương quyết, rõ ràng: “Dạ, thương! Con xin thú thật là con thương cô Hai, con của Bác. Mà hổng biết cô Hai có thương con không. Nếu cổ thương con thì xin bác cho con ba năm đi lập nghiệp. Nếu trong ba năm mà con không làm nên danh phận gì thì con sẽ bỏ đi luôn biệt xứ. Ba năm sau, con thành danh, con xin được về đây xin cưới cô Hai. Nếu con sai lời thì…xin bác đem cháu ra giữa vàm sông mà trấn nước cho cháu chết, giống như cháu đã chết trong cái đêm bị mưa bão chìm ghe hôm đó.”
Cha cô Xuyến: Được, mầy hứa chắc hả?
Thanh Tao: Dạ, con xin thề…
Cha cô Xuyến: Khỏi thề. Để tao hỏi lại ý con Xuyến. Nếu nó ưng, hai vợ chồng tao hứa gả. Ba năm sau mầy thành đạt hay không cũng phải trở về xã nầy, nếu mầy trốn thì tao sẽ đi kiếm mầy, lôi về đây, đem ra giữa vàm trấn nước. Mầy chịu vậy không?
Thanh Tao: Dạ chịu. Con xin thề…
Một ông nông dân: Cái thằng! Sao ham thề quá. Dân ở đây nói một là một. Nói chắc một lời, vậy thôi, cần gì phải thề.
Cuộc vui như hoa xuân nở rộ sau khi má cô Hai Xuyến ra nói: Hỏi nó, nó nói Ba Má tính sao thì tính, nó nói áo mặc sao qua khỏi đầu…Vậy là nó ưng rồi.
Cô Xuyến trốn biệt trong buồng, hết nghe tiếng khóc mà có tiếng cười rúc rích. Có lẽ mấy đứa em của cổ đang trêu chọc cổ… Mấy ngày sau, khi Thanh Tao và các bạn nghệ sĩ khỏe mạnh, Ông chủ nhà lấy ghe đưa Thanh Tao và ba bạn của anh ra chợ Cao Lãnh để xem đoàn hát còn ở đó không.
Khi
ra
đến
Cao
Lãnh,
ông
thấy
anh
em
gánh
hát
đang
mượn
tấm
bố
lớn,
che
mái
và
dựng
cột,
bông
rạp
như
nơi
làm
đám
ma
hay
đám
cưới.
Ông
chủ
ghe
đáy
hỏi: Ông
Bầu
đâu?
Mấy
anh
bông
rạp
để
làm
gì?

Bầu Sinh ra trả lời: Trong đoàn hát của tôi có bốn người bị chết chìm mất xác trong cái đêm mưa bão mấy bữa trước. Chúng tôi đã đi kiếm, cho người chèo ghe khắp nơi kiếm xác không thấy, nên báo cho gia đình biết. Bây giờ chúng tôi đã xin phép Hội đồng xã, lập trai đàn cúng tế các bạn xấu số trước khi đoàn hát dời đi bến khác.
Ông chủ ghe đáy la lớn: Mấy chú tầm bậy quá. Cái chiếc đò máy lật chìm, phải ghim đầu thằng chủ đò máy hỏi nó tại sao? Hỏi những người nó chở đi đang ở đâu?
Bầu Sinh: Thằng chủ đò máy trốn mất rồi… Đò của nó chìm, nó cũng chưa vớt lên được…
Ông chủ ghe đáy: Nè ông Bầu, nhìn kia, mấy thằng đi tới đây đó là ai vậy?
Bầu Sinh nhìn theo ngón tay chỉ, phát la lớn: Thanh Tao! Nó còn sống bây ơi, Thằng Tám Cao nữa, thằng Minh với thằng Dũng vệ sĩ… Trời ơi, tụi bây làm cho cả gánh hát khóc hết nước mắt… Thanh Tao, Thanh Cao, tao rước hai bà má của tụi mầy xuống đây đó, hai bã ở trong đình, mau vô cho má mầy mừng.
Thanh Tao và Thanh Cao chạy bay vô đình. Hai bà má run run bước ra ôm con, khóc ròng…
Bầu Sinh: Dỡ rạp, khỏi bông nữa, không có cúng tế. Tối nay hát thí giàn, tạ ơn Tổ nghiệp với bà con ở cái làng nầy.
Ông chủ ghe đáy: Khoan…khoan dở cái rạp. Đã bông rạp rồi, không có cúng tế thì để tôi đãi tiệc hứa gả con gái của tôi cho thằng Thanh Tao. Có gia đình hai bên đầy đủ, hứa hôn có cả làng và cả gánh hát chứng kiến, vậy có phải vui hông?
Hôm đó thị xã Cao Lãnh như mở hội, vừa tiệc hứa hôn của con gái người giàu nhứt làng Mỹ Long với anh kép ca hay nhứt của gánh hát. Đêm đó hát thí giàn, tuồng Tam Tạng Thỉnh Kinh, Thanh Tao lại được dịp trổ tài trước mặt người con gái mới yêu mình và anh cũng thấy đã gởi lại con tim ở cái xã xa xôi nầy.
Ba
năm
sau,
Thanh
Tao
là
danh
ca,
chủ
gánh
hát
Thanh
Tao.
Ông
về
xã
Mỹ
Long
như
lời
hứa
hôn
và
cô
Xuyến
đã
trở
thành
bà
Bầu
gánh
hát
Thanh
Tao.
Lễ cưới rình rang ở xã, tiệc cưới đãi đằng trong ba ngày, ba đêm hát thí cho dân xã xem.
Hai vợ chồng Thanh Tao sanh được hai đứa con danh ca nối nghiệp là: Thanh Nhàn và Thanh Nhã.
Khi bà Thanh Tao mất, ông xuống tóc quy y, làm trụ trì chùa nghệ sĩ ở Gò Vấp. Pháp danh Đại Đức Thích Quảng Minh. Ông viên tịch ngày 11 tháng 9 năm 1987, thọ 73 tuổi, an táng tại nghĩa trang nghệ sĩ Gò Vấp.
Khi tôi về thăm quê hương, niềm vui là tìm lại các bạn bè nghệ sĩ, những người đã cùng tôi sống vui buồn theo nghiệp cầm ca. Chúng tôi vui chung trà, chén rượu, não lòng nhắc lại những kỷ niệm xưa và cùng đèo nhau trên những chiếc xe gắn máy, đến nghĩa trang thắp nhang trên các mồ bạn nghệ sĩ. Chúng tôi mua rượu thịt, bày cuộc đờn ca tài tử bên các nấm mộ, chúng tôi tin là các vong hồn các bạn nghệ sĩ cũng hiển hiện chung vui. Trong tiếng gió, lá reo, biết đâu đó là giọng ca nho nhỏ của anh Thanh Tao, Thanh Cao khi Nguyễn Phương thắp nhang khấn vái trước mồ bạn.
Niềm nhớ không nguôi.
Dĩ vãng là một nấm mồ
Ở
đây
kỷ
niệm
đợi
chờ
hồi
sinh.

Nghe si Linh Chau, Nguyen Phuong va nghe si Hoang Van
Soạn giả Nguyễn Phương
Tháng 9 năm 2017
thế kỷ, khán giả, ái mộ, nghệ sĩ, giúp đỡ, gánh hát, thiên tai, hoàng kim, của cải, đậm đà, làng mạc
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc