Bài
1:
Say
đờn-ca
cổ
Bạc
Liêu
là
chiếc
nôi
của
đờn
ca
tài
tử
Nam
bộ.
Nơi
đây
có
không
ít
những
nghệ
nhân
tâm
huyết,
gắn
cả
đời
mình
với
bộ
môn
nghệ
thuật
này.
Anh
em
yêu
bộ
môn
đờn
ca
tài
tử
tới
quán
ông
Bằng
tập
đàn,
hát.
Bỏ
đờn
một
ngày
là
bệnh
Lang
thang
trong
con
hẻm
thuộc
phường
2,
thành
phố
Bạc
Liêu,
tôi
nghe
văng
vẳng
đâu
đó
tiếng
ghi-ta
điện
đang
réo
rắt
một
bài
vọng
cổ,
giai
điệu
nghe
sầu
não.
Lần
theo
âm
thanh
khoảng
50
mét
bắt
gặp
một
quán
cà
phê
nhỏ.
Quán
chỉ
lèo
tèo
mỗi
cái
kệ
bày
vài
chai
nước
ngọt,
dưới
nền
nhà
lăn
lóc
mấy
trái
dừa
tươi.
Trong
quán,
một
người
đàn
ông
trạc
50
tuổi,
mái
tóc
thẳng,
dài
gần
chạm
vai,
đang
ngồi
đờn
với
vẻ
mặt
đăm
chiêu,
mắt
xa
xăm
hướng
ra
ngoài
cửa.
Đó
là
ông
Quách
Hải
Bằng,
51
tuổi.
“Mê
đờn
ca
từ
hồi
mới
hơn
mười
tuổi.
Tôi
tập
tành
đờn
theo
người
ta,
ai
dạy
sao
thì
đờn
vậy,
miễn
sao
nghe
cho
khớp,
êm
tai
là
sung
sướng
rồi”-
ông
Bằng
kể.
Thời
trai
trẻ,
ông
mưu
sinh
bằng
nghề
sửa
đồng
hồ
ngoài
đường
phố.
Khi
gần
40
tuổi,
nhà
nước
không
cho
buôn
bán
lề
đường
nữa
nên
ông
Bằng
giải
nghệ.
Dùng
số
tiền
tích
cóp
được
sau
nhiều
năm
làm
nghề
sửa
đồng
hồ,
ông
Bằng
thuê
thầy
về
học
đờn
một
cách
bài
bản.
“Ca
thì
dễ
chứ
đờn
được
bài
bản
thì
khó
lắm.
Người
nào
không
mê
là
dễ
nản,
hoặc
mê
mà
không
có
khiếu
thì
học
tới
già
đờn
cũng
không
được”-
ông
Bằng
phân
tích.
Học
đờn
khác
người,
mỗi
ngày
ông
Bằng
chỉ
được
thầy
dạy
cho
khoảng
10
phút,
thời
gian
còn
lại
ông
tự
mày
mò,
ghi
chép
vào
sổ,
chỗ
nào
khó
không
biết
thì
hỏi
thầy.
Mỗi
ngày
ông
tập
đờn
từ
12
giờ
trưa
cho
đến
3
giờ
chiều.
Đêm
xuống,
muỗi
như
vãi
trấu,
ông
ôm
đời
vô
mùng
tập
tới
khuya
mới
yên
tâm
ngủ.
“Bữa
nào
bệnh
không
tập
nhiều
được
thì
cũng
ráng
ôm
đờn
chút
xíu
chứ
không
bỏ
tập
hẳn”-
ông
Bằng
nói.
Cứ
như
thế,
sau
hai
năm
miệt
mài,
ông
đờn
thuần
thục.
Ông
cho
biết,
thời
gian
đầu
mới
học,
tay
bấm
đờn
sưng
vù,
rướm
máu
nhưng
cũng
ráng,
sau
quen
dần,
rồi
tay
chai
luôn
hồi
nào
không
hay.
Ông
cho
biết,
suốt
16
năm
qua,
chưa
ngày
nào
ông
rời
xa
cây
đờn
và
ngày
nào
cũng
ôm
đờn
ngồi
chơi
trong
quán
của
mình.
Vừa
buôn
bán
vừa
đờn,
ai
đến
mua
thì
tạm
ngừng
tay,
bán
xong
lại
ôm
đờn
chơi
tiếp.
“Ngày
nào
mà
không
ôm
cây
đờn
là
ngày
đó
người
tôi
uể
oải
như
muốn
bệnh
vậy”
-
ông
Bằng
chia
sẻ.
Chính
vì
vậy,
quán
nước
nhỏ
của
ông
Bằng
không
ngày
nào
ngớt
tiếng
đờn,
tiếng
ca.
Trong
quán
có
một
nơi
để
các
anh
em
mê
đờn
ca
đến
sinh
hoạt.
Nơi
ấy
kê
chiếc
bàn
nhỏ
đặt
sát
vách
với
3,
4
cái
ghế
để
xung
quanh.
Ông
Triệu
Thanh
Xuân
ở
phường
5
(thành
phố
Bạc
Liêu)
là
một
trong
những
người
có
mặt
mỗi
ngày
tại
quán
nước
của
ông
Bằng
để
ca
vọng
cổ.
Sắp
bước
sang
tuổi
thất
tuần
nhưng
tiếng
hát
của
ông
Xuân
vẫn
trong
trẻo,
lảnh
lót
như
rót
mật
vào
tai
người
nghe.
Ông
Xuân
bộc
bạch:
“Nghe
ở
đâu
có
đờn
ca
tài
tử
là
tôi
mê
lắm,
ham
đi
giao
lưu
chỗ
này
chỗ
kia
để
học
hỏi
người
ta.
Dù
có
bỏ
tiền
ra
đi
xa
xôi,
cực
khổ
tôi
cũng
chịu”.
Ông
Bằng
đang
chơi
đàn
trong
quán của
mình.
Già
trẻ
cùng
mê
ca
cổ
Câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
của
những
nông
dân
ấp
Vĩnh
Mẫu
(xã
Vĩnh
Hậu,
huyện
Hòa
Bình)
thành
lập
từ
năm
2012,
cách
thành
phố
Bạc
Liêu
không
xa
về
hướng
đê
biển.
Câu
lạc
bộ
hiện
có
12
thành
viên
thuộc
đủ
các
lứa
tuổi,
thường
xuyên
“đỏ
lửa”
định
kỳ
mỗi
tháng
một
lần.
Đến
Vĩnh
Mẫu
vào
lúc
sẩm
tối,
ấy
là
khi
câu
lạc
bộ
đang
chuẩn
bị
sinh
hoạt.
Từ
xa
xa
đã
nghe
âm
thanh
réo
rắt
của
tiếng
đàn
ghi-ta
điện
đang
được
thầy
đàn
lên
dây.
Trong
hội
trường
UBND
xã
Vĩnh
Hậu,
mọi
người
kê
vài
cái
bàn,
ghế
lại
với
nhau
và
bày
biện
dăm
ba
xị
rượu,
một
ít
xoài,
mận,
vài
miếng
cơm
cháy
khô.
Chỉ
chừng
ấy
cũng
đủ
để
những
người
nông
dân
vùng
biển
này
vui
cả
đêm
trong
tiếng
nhạc
lời
ca.
Sau
một
ngày
làm
việc
vất
vả
bên
ao
cá,
vuông
tôm,
những
người
nông
dân
chong
đèn
ngồi
lại
với
nhau
để
đờn
ca
cho
thỏa
“máu”
văn
nghệ.
Ông
Văn
Công
Diệp
–
Trưởng
phòng
Nghiệp
vụ
văn
hóa
–
Sở
VH-TT-DL
Bạc
Liêu
cho
biết,
hiện
tại
tỉnh
này
có
trên
150
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử,
với
gần
2.000
thành
viên.
Hằng
năm,
Sở
VH-TT-DL
Bạc
Liêu
tổ
chức
Liên
hoan
đờn
ca
tài
tử
giữa
các
câu
lạc
bộ
trong
tỉnh,
đồng
thời
duy
trì
Liên
hoan
đờn
ca
tài
tử
giữa
3
tỉnh
Bạc
Liêu,
Sóc
Trăng,
Cà
Mau
và
mở
rộng
sang
một
số
tỉnh
trong
khu
vực
Tây
Nam
bộ.
Thông
qua
hoạt
động
này,
công
tác
chăm
bồi,
phát
triển
và
đào
tạo
nguồn
nhân
lực
cho
nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử
liên
tục
được
tăng
cường,
phát
huy,
góp
phần
đưa
chương
trình
đờn
ca
tài
tử
vào
mục
tiêu
trọng
điểm
của
các
địa
phương.
Mọi
người
lục
tục
kéo
đến,
có
người
đã
kịp
tắm
rửa,
thay
áo
quần
tươm
tất.
Nhưng
cũng
có
người
dường
như
vừa
chạy
vội
từ
ngoài
đồng
về
thẳng
nơi
câu
lạc
bộ
sinh
hoạt.
Trời
tối
sẫm,
chương
trình
sinh
hoạt
của
câu
lạc
bộ
bắt
đầu.
Chị
Huỳnh
Hồng
Nhiên
(37
tuổi)
mở
đầu
bằng
bài
vọng
cổ Nhớ
cha
trong
mùa
phượng
đỏ cứ
ngọt
lịm,
khiến
không
gian
trong
đêm
càng
thêm
lắng
đọng.
Chị
Nhiên
mê
ca
hát
từ
nhỏ.
Chị
cho
biết,
sau
khi
lấy
chồng
rồi
chị
vẫn
đi
hát.
Khi
hát
đám
tiệc
theo
lời
mời,
lúc
hát
tại
nhà
hoặc
tham
gia
sinh
hoạt
câu
lạc
bộ
như
hôm
nay.
“Tôi
xem
ca
hát
là
cái
nghề
nuôi
sống
bản
thân
và
gia
đình,
nhiều
khi
đi
hát
tới
khuya
một,
hai
giờ
sáng
mới
về.
Chồng
tôi
không
chấp
nhận
nên
chúng
tôi
quyết
định
chia
tay,
đến
nay
cũng
hơn
3
năm”.
Mặc
dù
niềm
hạnh
phúc
không
trọn
vẹn
nhưng
chị
không
từ
bỏ
niềm
đam
mê
và
ngày
ngày
lấy
niềm
vui
ca
hát
để
khỏa
lấp
nỗi
buồn
riêng
tư.
Châm
điếu
thuốc
lá
kéo
vài
hơi,
ông
Trần
Văn
Liệt
(54
tuổi)
một
thành
viên
câu
lạc
bộ
chia
sẻ:
“Hàng
ngày
tôi
buôn
bán
tôm,
cua
tại
nhà
cũng
lu
bu
lắm,
nhưng
hễ
anh
em
trong
câu
lạc
bộ
sinh
hoạt
là
tôi
thu
xếp
để
tham
gia.
Mình
làm
việc
mà
cũng
phải
có
giờ
phút
giải
trí
cho
thư
giãn
đầu
óc
chứ
quanh
năm
quần
quật
hoài
sao
chịu
nổi”.
Sau
mỗi
tiết
mục
kết
thúc,
trong
vai
trò
MC,
ông
Liệt
lại
đứng
dậy
giới
thiệu
bài
hát
tiếp
theo
và
liền
sau
đó
là
những
tràng
pháo
tay
lốp
đốp
cổ
vũ
cho
người
sắp
hát.
Một
ông
lão
đầu
tóc
hoa
râm
bước
lên
sân
khấu.
“Đờn
cho
tôi
4
câu
vọng
cổ”-
ông
lão
nói.
Dáng
đứng
khom
khom,
tay
cầm
chặt
micro,
hít
một
hơi
thật
sâu,
ông
bắt
đầu
lên
vọng
cổ.
Mắt
nhắm
hờ
thả
hồn
theo
lời
ca,
ông
xuống
câu
vọng
cổ
thật
mùi
mẫm,
ai
nấy
đều
vỗ
tay
tán
thưởng
nhiệt
tình.
Đó
là
ông
Lê
Minh
Tuấn
-
Chủ
nhiệm
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
ấp
Vĩnh
Mẫu.
Tuy
đã
65
tuổi
nhưng
giọng
hát
của
ông
vẫn
rất
mượt
mà,
cao
vút.
Nghe
giọng
mà
không
nhìn
người
hát
thì
không
ai
nghĩ
đó
là
một
ông
lão
tuổi
đã
quá
lục
tuần.
Bé
Bảo
Châu
hát
trong
buổi
sinh
hoạt
của
câu
lạc
bộ.
Người
nhỏ
nhất
câu
lạc
bộ
chỉ
mới
5
tuổi,
đó
là
bé
Huỳnh
Ngọc
Bảo
Châu
vừa
vào
lớp
mầm.
Anh
Huỳnh
Minh
Đương
(32
tuổi),
cha
bé
Bảo
Châu
tâm
sự:
“Gia
đình
tôi
ai
cũng
mê
ca
cổ,
riêng
bản
thân
tôi
cũng
mê
từ
hồi
sáu,
bảy
tuổi.
Thường
ngày
ở
nhà,
bé
hay
nghe
ông
bà
nội
ca
rồi
bé
lắp
bắp
ca
theo.
Thấy
con
ca
được
nên
tôi
dạy
cho
bé”.
Anh
Đương
cho
biết,
bé
Bảo
Châu
thuộc
rành
rọt
một
số
bài
vắn
như: Lý
con
sáo,
Khóc
hoàng
thiên,
Xuân
tình,
Xàng
xê,…
Bên
cạnh
ca
cổ,
ở
trường
bé
vẫn
hát
được
những
bài
hát
thiếu
nhi
phù
hợp
với
lứa
tuổi
của
mình.
Nhà
cách
mé
biển
khoảng
500
-
600
mét,
gia
đình
anh
Đương
sinh
sống
bằng
nghề
nuôi
tôm.
Công
việc
bận
rộn,
nhà
lại
xa
nên
việc
sinh
hoạt
câu
lạc
bộ
của
gia
đình
anh
hay
bị
gián
đoạn.
Không
vì
vậy
mà
niềm
đam
mê
ca
hát
của
cả
nhà
bị
dập
tắt.
Anh
Đương
đầu
tư
hẳn
máy
karaoke
để
chiều
chiều,
cơm
nước
xong
gia
đình
anh
xúm
xít
ca
hát
cho
quên
đi
một
ngày
làm
việc
cực
nhọc
và
cũng
nhờ
đó,
tài
năng
vọng
cổ
nhí
cũng
được
nuôi
dưỡng
từng
ngày.
Buổi
sinh
hoạt
câu
lạc
bộ
cứ
thế
tiếp
diễn
và
chỉ
kết
thúc
khi
đêm
đã
chìm
sâu.
Kim
Hà
Bài
2
:
Vui
buồn
nghề
hát
xướng
Câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
xã
Đông
Thạnh
(thị
xã
Bình
Minh,
tỉnh
Vĩnh
Long)
được
thành
lập
từ
năm
1994
và
duy
trì
hoạt
động
tới
nay.
Trải
qua
nhiều
biến
cố,
nhưng
20
thành
viên
trong
câu
lạc
bộ
vẫn
gắn
bó
mật
thiết
và
sống
hết
mình
với
niềm
đam
mê
nghệ
thuật
cải
lương,
ca
cổ.
Các
thành
viên
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
Đông
Thạnh
đang
tập
dượt.
Cô
đào
chính
bất
đắc
dĩ
“Hôm
đó
đang
tập
diễn,
còn
mấy
bữa
nữa
thi
hội
diễn
xã
nông
thôn
mới,
chị
Bảy
tôi
nghe
cuộc
điện
thoại
ở
nhà
gọi
nói
mẹ
tôi
đang
bệnh
nặng
không
kịp
đưa
đến
bệnh
viện.
Tôi
và
chị
liền
bỏ
micro
chạy
một
mạch
về
nhà,
đến
nơi
thì
mẹ
tôi
đã
ra
đi.
Chôn
cất
mẹ
xong,
chị
tôi
lại
lâm
trọng
bệnh.
Tôi
vừa
phải
chăm
sóc
vừa
phải
hát
thay
phần
chị.
Dù
buồn
đau,
nhưng
để
hoàn
thành
vở
diễn,
đến
cảnh
vui
vẫn
phải
cười
thật
tươi
trên
sân
khấu,
rồi
sau
đó
ôm
mặt
khóc
ròng
khi
hạ
màn”,
bà
Nguyễn
Diệu
Nghiêm,
thành
viên
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
xã
Đông
Thạnh
tâm
sự.
Đó
cũng
là
nguyên
do
để
bà
Nghiêm
có
kỷ
niệm
đáng
nhớ
nhất
sau
hơn
30
năm
gắn
với
cải
lương.
Bà
Nghiêm
rớm
nước
mắt
nhớ
lại,
sáu
ngày
sau
khi
mẹ
mất,
chị
Bảy
nhập
viện
vì
căn
bệnh
hở
van
tim
2
lá
và
hoại
tử
xương
đùi.
“Chị
Bảy
nói
định
ráng
đi
chích
thuốc
đỡ
vài
bữa
sau
khi
hoàn
thành
chương
trình
hội
diễn
công
nhận
xã
nông
thôn
mới
rồi
hãy
đi
bệnh
viện,
nhưng
chưa
kịp
chích
thuốc
thì…”-
bà
Nghiêm
kể.
Tưởng
chừng
như
mọi
chuyện
đã
buông
xuôi
khi
chỉ
còn
4
ngày
nữa
là
tới
ngày
diễn.
Thấy
tình
cảnh
“gay
go”,
bà
Nghiêm
nảy
ra
ý
định
thay
chị
nên
vừa
chăm
sóc
chị,
vừa
học
lời.
Hay
tin,
gia
đình
kịch
liệt
phản
đối
việc
bà
ca
hát
lúc
này.
“Em
tôi
nói
một
câu
làm
tôi
cứ
trằn
trọc
suy
nghĩ
hoài:
Mẹ
mới
mất,
chị
Bảy
thì
bệnh
nặng
nằm
viện,
chị
còn
vui
vẻ
gì
mà
lên
đó
ca
hát,
rồi
người
ngoài
nhìn
vô
người
ta
nói
gì
về
gia
đình
mình?”.
Mặc
dù
vậy,
bà
Nghiêm
vẫn
quyết
nén
nỗi
buồn
để
hoàn
thành
trách
nhiệm
với
địa
phương.
Ông
Thân
Văn
Tặng
-
Chủ
nhiệm
câu
lạc
bộ
kể:
“Lúc
hay
tin
mẹ
Diệu
Nghiêm
mất,
anh
em
tụi
tôi
tưởng
như
trời
sập.
Phần
vì
buồn,
phần
lo
cuộc
thi
bị
bể
vì
hai
chị
em
nó
không
hát
được.
Gia
đình
xảy
ra
nhiều
việc
không
may
cùng
lúc
như
vậy
tôi
biết
tâm
trạng
nó
không
thể
vui
vẻ
mà
ca
được.
Vậy
mà
nó
vẫn
làm
rất
giỏi.
Với
hoạt
cảnh
Nông
thôn
mới,
người
diễn
chẳng
những
phải
thể
hiện
sự
vui
tươi
mà
còn
phải
cười
thật
tươi
để
thể
hiện
tâm
trạng
phấn
khởi,
hồ
hởi
khi
quê
hương
được
nâng
lên
một
tầm
cao
mới”.
Ở
một
tiết
mục
khác,
bà
Nghiêm
vào
vai
một
nữ
tướng
trong
trích
đoạn
Hào
khí
Việt
Nam.
Như
một
người
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp,
lành
nghề,
bà
Nghiêm
bước
từng
bước
đi
khoan
thai,
từng
cử
chỉ,
nét
mặt,
khẩu
hình
đến
cái
nhíu
mày
cũng
đều
toát
lên
vẻ
kiên
trung
bất
khuất
của
người
phụ
nữ
Việt
Nam
trong
thời
chiến.
Những
sự
nỗ
lực,
cố
gắng
của
câu
lạc
bộ
cuối
cùng
cũng
được
đền
đáp
bằng
một
giải
thưởng
xứng
đáng.
Nghề
mưu
sinh
chính
của
bà
Nghiêm
khi
không
đi
hát.
Nghiệp
kỳ
cục
Mỗi
người
một
nỗi
niềm
riêng,
nhưng
ai
nấy
đều
tâm
huyết
với
bộ
môn
nghệ
thuật
dân
tộc
này.
Ông
Châu
Văn
Trường,
nguyên
Chủ
nhiệm
câu
lạc
bộ,
từng
là
một
tay
đờn
điêu
luyện
và
là
trụ
cột,
đờn
chính
của
câu
lạc
bộ.
Nhưng
căn
bệnh
tai
biến
đột
ngột
ập
đến
đã
khiến
ông
bị
liệt
nửa
người,
không
còn
đàn
được
nữa.
Ông
Trường
cho
biết
theo
học
lỏm
ngón
đờn
từ
lúc
11
-
12
tuổi.
Học
lén
được
một
thời
gian,
ông
về
mua
cây
đờn
cũ
đã
bị
vỡ
và
được
vá
lại
bán
với
giá
rẻ
để
tập.
“Mấy
chục
năm
gắn
bó
mà
giờ
không
đờn
được
nữa,
tôi
rất
buồn.
Thấy
người
ta
đờn,
tay
tôi
cứ
ngo
ngoe
nhưng
không
thể
mà
tức”-
ông
Trường
chia
sẻ.
Mặc
dù
vậy,
ông
vẫn
tham
gia
sinh
hoạt
câu
lạc
bộ
đều
đặn.
Đến
nhà
ông
Út
Tặng,
ông
Trường
xem
lại
mấy
tấm
hình
chụp
lúc
ông
cùng
các
thành
viên
đi
hát
chỗ
này,
chỗ
kia.
Vang
tiếng
gần
xa,
câu
lạc
bộ
của
ông
chiếm
được
nhiều
cảm
tình
của
bà
con
khắp
nơi.
Hễ
nhà
ai
có
đám
tiệc
đều
mời
câu
lạc
bộ
của
ông
đến
hát
giúp
vui.
Ông
Trường
cho
biết,
bất
kể
mưa
gió,
gần
xa,
anh
em
trong
câu
lạc
bộ
đều
đi
đến
nơi
để
phục
vụ
khi
có
yêu
cầu.
Những
buổi
tối
trời
mưa
đi
đường
mòn
sình
lầy,
người
nào
người
nấy
cũng
đều
chạy
xe
mò
đường
mà
đi.
“Tôi
nói
vui:
Mắc
cái
nghiệp
gì
kì
cục,
người
ta
giờ
này
ở
nhà
với
vợ
con
ấm
cúng
rồi,
ai
như
tụi
mình
khuya
lắc
khuya
lơ
mà
còn
chạy
nhong
nhong
ngoài
đường
mưa
gió,
cực
khổ
như
vầy”-
ông
Trường
tâm
sự.
Đổi
lại
những
cực
khổ
đó,
khi
cất
tiếng
hát,
những
nghệ
nhân
nhận
được
tràng
pháo
tay
hay
cành
hoa
của
khán
giả
là
niềm
hạnh
phúc
vô
cùng,
mọi
gian
nan
dường
như
tan
biến
hết.
Vừa
nhâm
nhi
tách
trà
nóng,
ông
Út
Tặng
vừa
lên
vài
câu
vọng
cổ
ngọt
lịm.
Theo
nghề
ca
hát
đã
mấy
chục
năm
nhưng
chất
giọng
của
lão
nông
61
tuổi
vẫn
rất
mùi.
Ca
được
vài
câu,
ông
Út
dừng
lại
thở
dài
nhắc
chuyện:
“Người
già
thì
thích
thể
loại
này
hơn
giới
trẻ.
Mấy
lần
đi
hát
đám
cưới,
tụi
tôi
đều
dành
cho
lớp
thanh
niên
trai
tráng
khoảng
thời
gian
hơn
một
tiếng
để
nhảy
nhót,
ca
hát
theo
nhạc
trẻ.
Tới
khi
có
người
yêu
cầu
cổ
nhạc
thì
năn
nỉ
tụi
nó
nhường
sân
khấu
lại
là
trần
ai.
Có
bữa
tụi
nó
xỉn
xỉn
vác
cả
ghế
đánh
mấy
ông
già
tụi
tôi,
hay
đập
phá
nhạc
cụ,
máy
móc
nữa”.
Vợ
chồng
bà
Trang
trong
căn
nhà
do
câu
lạc
bộ
hỗ
trợ.
Dùng
cát
-
xê
xây
nhà cho
người
nghèo
Mỗi
năm
câu
lạc
bộ
kiếm
được
trên
100
triệu
đồng
tiền
cát-xê.
Số
tiền
kiếm
được,
câu
lạc
bộ
không
chia
nhau
tiêu
xài
mà
dành
phần
lớn
để
xây
nhà
cho
những
gia
đình
có
hoàn
cảnh
khó
khăn.
Từ
năm
2011
đến
nay,
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
xã
Đông
Thạnh
đã
xây
mới
và
sửa
chữa
15
căn
nhà
trị
giá
mỗi
căn
trên
từ
hơn
10
-
45
triệu
đồng.
Đồng
thời,
câu
lạc
bộ
còn
kết
hợp
với
hội
bảo
trợ
người
nghèo
của
xã
mua
vật
liệu
xây
dựng
làm
182
bộ
cột
bê
tông,
mỗi
bộ
trị
giá
2,8
triệu
đồng
cho
bà
con
nghèo.
“Đi
hát
là
chỉ
để
giải
trí
thôi,
chứ
không
là
thu
nhập
để
sống
bởi
vì
ai
cũng
có
công
việc
làm
ăn
riêng”-
ông
Út
Tặng
giải
thích,
đồng
thời
cho
biết,
số
tiền
kiếm
được,
thời
gian
đầu
dùng
để
sinh
hoạt
câu
lạc
bộ,
sắm
sửa
trang
thiết
bị,
may
đồng
phục
đi
diễn…
Sau
này,
khi
việc
sắm
sửa
đã
tương
đối
đủ
dùng,
câu
lạc
bộ
trích
ra
làm
công
tác
xã
hội.
Ông
Út
cho
biết,
căn
nhà
đầu
tiên
câu
lạc
bộ
hỗ
trợ
là
cho
danh
cầm
Hoàng
Yến
ở
Hậu
Giang,
một
người
bạn
rất
thân
với
anh
em
câu
lạc
bộ.
Hoàng
Yến
đờn
rất
giỏi,
nhưng
nghèo,
sau
này
ông
bị
thoái
hóa
cột
sống
và
liệt
2
chân.
Thấy
vậy,
các
thành
viên
trong
câu
lạc
bộ
bàn
tính
và
thống
nhất
trích
quỹ
và
vận
động
thêm
các
nhà
hảo
tâm
cất
cho
Hoàng
Yến
căn
nhà.
Một
lần
đi
hát
về
trong
đêm,
đang
đi
gặp
trời
mưa,
cả
đoàn
ghé
vào
một
túp
lều
cạnh
đường
ở
ấp
Hóa
Thành
(xã
Đông
Thành)
trú
mưa.
Trong
túp
lều
lụp
xụp
được
vá
víu
bằng
những
tấm
bạt
nhặt
nhạnh,
một
bà
già
và
5
đứa
cháu
nhỏ
nằm
co
ro
trong
mùng.
Chạnh
lòng
trước
cảnh
khốn
khó,
mọi
người
bàn
nhau
cất
cho
bà
một
căn
nhà
mới.
Thầy,
thợ
xây
dựng
căn
nhà
chính
là
những
thành
viên
của
câu
lạc
bộ.
Nam
đảm
nhận
vai
trò
xây
dựng,
nữ
phụ
làm
những
việc
lặt
vặt,
cơm
nước. Bà
Nguyễn
Thị
Sáu
(72
tuổi),
người
được
tặng
nhà
nói
trong
sự
xúc
động:
“Có
được
ngôi
nhà
lành
lặn
là
mơ
ước
từ
rất
lâu
của
tôi
nhưng
chưa
thực
hiện
được.
Vì
gia
đình
nghèo,
các
con
bà
đều
phải
đi
làm
ăn
xa,
kiếm
cái
ăn
cái
mặc
đã
khó,
nói
chi
đến
cất
một
ngôi
nhà”.
Bà
Nguyễn
Diệu
Trang
vốn
là
thành
viên
trụ
cột
của
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
Đông
Thạnh
từ
ngày
mới
thành
lập.
Do
hoàn
cảnh
khó
khăn,
lại
mang
bệnh
hiểm
nghèo
nên
bà
không
thể
đi
hát
với
câu
lạc
bộ
như
trước
nữa.
Các
thành
viên
trong
câu
lạc
bộ
cũng
quyết
định
cất
cho
bà
Diệu
Trang
ngôi
nhà
để
tránh
mưa
tránh
nắng.
Bà
Trang
xúc
động:
“Không
được
đi
hát
nữa
tôi
rất
nhớ
nghề,
nhiều
lúc
coi
lại
mấy
tấm
hình
hay
băng
đĩa
tôi
không
cầm
được
nước
mắt.
Số
mình
như
vậy,
nhưng
được
sự
quan
tâm
của
anh
chị
em
trong
câu
lạc
bộ,
tôi
thấy
ông
trời
cũng
đã
đối
đãi
hậu
hĩnh
với
tôi
lắm
rồi”.
Ông
Nguyễn
Minh
Giang
–
Phó
chủ
tịch
xã
Đông
Thạnh
cho
biết:
“Ngoài
việc
ca
hát,
câu
lạc
bộ
đờn
ca
tài
tử
xã
Đông
Thạnh
còn
tham
gia
vận
động
giúp
đỡ
các
hộ
khó
khăn
về
nhà
ở
và
những
hộ
cận
nghèo.
Việc
làm
này
đã
góp
phần
tạo
niềm
tin
trong
nhân
dân,
đồng
thời
giúp
cho
địa
phương
hoàn
thành
chỉ
tiêu
về
nhà
ở
theo
đúng
tiêu
chí
của
xã
Nông
thôn
mới”.
Kim
Hà
Ý kiến bạn đọc