Đọc
qua
mộ
số
bài
báo
phỏng
vấn
giám
đốc
Trần
Ngọc
Giàu,
nhận
thấy
ông
là
người
"
có
tầm
nhìn
thực
tiễn,
nắm
tình
hình
xung
quanh
"
với
nhiều
ý
tưởng
mới,
thiết
thực
hơn,
chấp
nhận
thực
trạng
phủ
phàng
qua
bài
"Hát
đám
ma
ngon
hơn
vào
nhà
hát"
trên
báo
điện
tử
Pháp
luật
ngày
18/01/2015
,
một
nhà
hát
đang
“lụi
tàn”
chắc
chắn
sẽ
không
còn
thong
dong,
nhà
hát
cải
lương
mà
cải
lương
đang
“chết
dở”
phải
làm
cho
hồi
sinh
là
chuyện
hết
sức
nặng
nề.và
bài
"Chấp
nhận
“đụng
đầu
vào
đá”
để
vực
dậy",
để
đưa
con
tàu
cải
lương
quay
lại
đường
ray
của
nó.
Ông
không
ngần
ngại
cho
biết
"Tôi
thấy
rằng
khán
giả
vẫn
còn
thích
cải
lương
nhưng
cải
lương
truyền
hình
và
cải
lương
ở
sàn
diễn
không
thỏa
mãn
được
khán
giả.
Còn
cải
lương
của
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
mà
trước
nay
mình
nhận
tiền
nhà
nước
đưa
đi
phục
vụ
thì
khán
giả
hầu
như
không
có
nhu
cầu
xem.
Một
suất
diễn
Nhà
nước
cấp
cho
có
13
triệu
đồng
mà
phải
chi
xăng
xe
chuyên
chở
âm
thanh
ánh
sáng,
cảnh
trí,
diễn
viên,
rạp
bạt,
trả
thù
lao
cho
anh
em…
Khi
diễn
thì
dựng
sân
khấu
ngoài
sân
bãi,
hạn
chế
chuyện
dàn
dựng
cảnh
trí,
âm
thanh,
ánh
sáng…
giống
như
là
20-30
năm
về
trước
nên
khán
giả
không
chấp
nhận.
Nhóm
Thắp
Sáng
Niềm
Tin
trước
đây
xã
hội
hóa
một
phần,
nhà
hát
bù
lỗ
một
phần,
theo
tôi
biết
là
vẫn
lỗ.
Còn
nhóm
của
Vũ
Luân
cũng
được
sự
hỗ
trợ
mướn
rạp
giá
tương
đối
rẻ
mới
làm
nổi.
Nhưng
đó
là
chuyện
lúc
tôi
chưa
về
nhà
hát.
Còn
bây
giờ
tôi
đặt
một
bài
toán:
Sau
thế
hệ
những
nghệ
sĩ
như
Thanh
Sang,
Bạch
Tuyết,
Phượng
Liên,
Ngọc
Giàu,
Lệ
Thủy,
Minh
Vương…
có
hào
quang
để
bán
vé
thì
cải
lương
còn
lại
bao
nhiêu
tên
tuổi
nghệ
sĩ
hút
khách?
Kịch
bản
mới
của
cải
lương
lại
chẳng
biết
tìm
đâu
ra,
lực
lượng
đạo
diễn
trẻ
cũng
không
có.
Rồi
bây
giờ
chúng
tôi
mời
nghệ
sĩ
nổi
tiếng
về
dựng
vở,
vốn
ở
đâu
để
làm?
Một
năm
Nhà
nước
chỉ
cho
dựng
một
vở
lớn
với
kinh
phí
khoảng
300
triệu
đồng.
Khi
nghệ
sĩ
tên
tuổi
về
làm
vở,
lời
thì
phải
nộp
lại
Nhà
nước,
lỗ
thì
nhà
hát
biết
lấy
tiền
đâu
bù?
Có
thể
các
anh
chị
nghệ
sĩ
vì
muốn
mình
được
làm
nghề
hẳn
hoi
mà
tham
gia
những
vở
diễn
chuyên
nghiệp
của
nhà
hát,
không
tính
chuyện
tiền
bạc.
Nhưng
như
vậy
họ
chỉ
diễn
được
vài
suất
thôi,
làm
sao
kêu
họ
diễn
lâu
dài
chứ!
Với
các
em
diễn
viên
mới
vào
nghề
mà
được
khán
giả
chú
ý
từ
các
cuộc
thi
như
Chuông
vàng
vọng
cổ
cũng
vậy.
Có
nhiều
em
đã
sắm
được
xe
hơi
từ
việc
đi
hát
đám
ma,
đám
cưới,
đám
giỗ,
thậm
chí
là
hát
trong
một
cuộc
nhậu
của
các
đại
gia,với
cát
sê
tiền
triệu
tới
chục
triệu
đồng
hơn
thì
làm
sao
mà
các
em
bỏ
show
đó
để
về
nhà
hát!
Tìm
đủ
đường
tự
cởi
trói
Nhưng
chẳng
lẽ
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
lại
thúc
thủ,
bất
lực
trước
nhiệm
vụ
làm
cải
lương
chuyên
nghiệp
sáng
đèn,
nhất
là
khi
rạp
Trần
Hưng
Đạo
mới
đang
được
xây
dựng
lại
hiện
đại,
khang
trang,
sắp
đưa
vào
hoạt
động?
+
Đây
là
một
vấn
đề
đau
đầu
của
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
nhiều
năm
qua,
tôi
có
tài
thánh
cũng
không
thể
giải
quyết
được
ngay
khi
chưa
về
nhà
hát
bao
lâu.
Nhưng
đây
lại
là
trách
nhiệm,
danh
dự
của
tôi
với
nhà
hát
và
cũng
là
trách
nhiệm,
danh
dự
của
nghệ
sĩ
cải
lương
nói
chung
nên
buộc
phải
làm.
Tôi
đang
cố
gắng
thu
hút
một
số
đạo
diễn
trẻ
từ
kịch
nói
về
cộng
tác
với
nhà
hát
và
chuyển
thể
những
kịch
bản
kịch
nói
ăn
khách
thành
cải
lương
để
tạo
nguồn
nhân
lực
tương
lai,
tìm
cái
mới
cho
cải
lương.
Tôi
đang
làm
việc
với
một
số
anh
chị
nghệ
sĩ
lớn
tuổi
như
Chí
Tâm,
Phượng
Liên…
để
thực
hiện
những
chương
trình
về
họ
tại
Nhà
hát
Trần
Hưng
Đạo
mới.
Những
vở
diễn
tên
tuổi
của
nhà
hát
như
Kiều
Nguyệt
Nga,
Thái
hậu
Dương
Vân
Nga,
Nàng
Xê
Đa,
Hòn
đảo
Thần
Vệ
Nữ…;
những
kịch
bản
của
soạn
giả
mang
tên
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
như
Đời
cô
Lựu,
Tô
Ánh
Nguyệt…
sẽ
được
phục
dựng.
Tôi
cũng
giao
cho
các
đoàn
hát
phải
lên
kế
hoạch
làm
vở
diễn
và
tự
chịu
trách
nhiệm
thu
chi
cho
mình,
có
thể
là
góp
vốn
cùng
làm,
để
các
đoàn
phải
tính
cách
bán
được
vé.
Tôi
chủ
trương
sáng
đèn,
lấy
lại
niềm
tin
của
khán
giả
cho
nên
dù
bán
được
một
vé
cũng
phải
sáng
đèn
và
thu
bao
nhiêu
thì
chia
bấy
nhiêu
nhưng
lương
hậu
đài
thì
phải
có
mức
sàn
và
chỉ
được
lên
chứ
không
được
xuống.
Mỗi
năm
ít
nhất
nhà
hát
phải
có
một
vở
lớn
đầu
tư
hoành
tráng
để
khẳng
định
đẳng
cấp,
nghề
nghiệp.
.
Muốn
làm
vậy
phải
có
nguồn
kinh
phí
đủ
mạnh.
Ông
lấy
ở
đâu
ra?
+
Để
có
nguồn
kinh
phí,
tôi
xin
khai
thác
giờ
trống
của
nhà
hát
cho
thuê
rạp,
làm
cà
phê
đờn
ca
tài
tử
ở
tầng
thượng…
Tôi
cũng
xin
cơ
quan
quản
lý
tự
tìm
nguồn
diễn
viên
tương
lai
cho
nhà
hát
bằng
cách
thấy
bất
cứ
em
nhỏ
nào
15-16
tuổi
trở
lên
mà
có
giọng
ca
hay
là
mang
về
nhà
hát
đào
tạo
kiểu
truyền
nghề
liền
chứ
không
cần
phải
có
trình
độ
học
vấn
hay
thế
này
thế
kia.
Thực
tế
cho
thấy
các
nghệ
sĩ
cải
lương
nổi
tiếng
trước
nay
đều
thành
danh
từ
con
đường
truyền
nghề
chứ
không
phải
con
đường
trường
lớp.
Vở
diễn,
tuồng
tích
tôi
cũng
xin
làm
vở
dễ
xem
có
tính
nhân
văn,
tình
cảm
chứ
không
nặng
tính
tuyên
truyền
cổ
động.
Về
mặt
bộ
máy,
tôi
cũng
xin
kiện
toàn
lại,
tuyển
thêm
người
làm
được
việc
và
cho
thôi
việc
những
người
chỉ
ngồi
đó
nhận
lương.
“Cách
tân
không
phải
là
làm
mất
đi
bản
sắc
cải
lương”
Nhiều
độc
giả
đã
có
ý
kiến
khá
gay
gắt
về
chuyện
cách
tân
cải
lương.
Đạo
diễn
Trần
Ngọc
Giàu
cho
biết
ý
kiến
của
ông
về
việc
này:
“Chuyện
cách
tân
được
cái
gì,
không
được
cái
gì
là
do
các
nhà
chuyên
môn
về
lý
luận
phê
bình
tổng
kết.
Còn
tôi
không
chủ
trương
cách
tân
cải
lương.
Quan
điểm
của
tôi
là
sân
khấu
cải
lương
chỉ
cần
có
giọng
ca
đẹp,
cốt
truyện
hay,
sân
khấu
trang
trọng
với
âm
thanh,
ánh
sáng,
cảnh
trí
chỉn
chu
trong
một
khán
phòng
không
thể
quá
lớn,
chỉ
dưới
1.000
khán
giả
là
lý
tưởng.
Trước
khi
làm
mới,
cách
tân
cải
lương
thì
phải
biết
cải
lương
là
cái
gì
đã.
Làm
khác
đi
không
phải
là
làm
mới.
Cải
lương
chấp
nhận
dung
nạp
nhiều
thứ
nhưng
phải
là
những
thứ
gì
cộng
hưởng
với
nó
để
nó
vẫn
chính
là
nó
chứ
không
phải
những
thứ
làm
mất
bản
sắc
cải
lương
đi”.
.
Xin
cám
ơn
ông.
=====
Ông
cũng
cho
biết
trước
đó
kế
hoạch
khác
của
mình
trên
tờ
phụ
nữ
on
line
"-
Để
chào
mừng
40
năm
ngày
giải
phóng
miền
Nam
thống
nhất
đất
nước
cũng
là
ngày
nhận
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hưng
Đạo,
chúng
tôi
đang
chuẩn
bị
dựng
một
vở
cải
lương
hoành
tráng
mà
nhân
vật
chính
dựa
theo
nguyên
mẫu
cố
Thủ
tướng
Võ
Văn
Kiệt
thời
kỳ
ông
về
TP.HCM
năm
1975
cho
đến
khi
ra
Trung
ương
(tác
giả
Xuân
Đức,
chuyển
thể
Hoàng
Song
Việt),
định
qua
Tết
sẽ
lên
sàn
tập.
Vở
diễn
sẽ
quy
tụ
diễn
viên
nhiều
nguồn,
không
phân
biệt
thành
phần,
xuất
thân,
gồm
cả
diễn
viên
ở
hải
ngoại.
Nhân
kỷ
niệm
40
năm
thành
lập
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
(năm
2016),
chúng
tôi
sẽ
dựng
ba
vở
của
soạn
giả
Trần
Hữu
Trang
là
Tô
Ánh
Nguyệt,
Đời
cô
Lựu
và
Mộng
hoa
vương.
Hiện
chúng
tôi
đang
khởi
động
việc
hình
thành
nhóm
tác
giả,
khuyến
khích
sáng
tác
theo
hướng
“đo
ni
đóng
giày”
như
ngày
trước,
đồng
thời
xây
dựng
Câu
lạc
bộ
khán
giả,
tạo
những
buổi
sinh
hoạt
chung
giữa
gia
đình
khán
giả
với
diễn
viên
nhà
hát,
mở
lớp
dạy
đàn,
dạy
diễn
xuất
rộng
rãi…
*
Kế
hoạch
là
vậy,
nhưng
cái
lo
nhất
của
ông
hiện
nay
là
gì?
-
Là
tiền
và
đội
ngũ.
So
với
tiền
tỷ
ở
các
liveshow
của
các
nghệ
sĩ
cải
lương
làm
lâu
nay
thì
tiền
tài
trợ
cho
một
vở
vài
ba
trăm
triệu
là
không
thấm
vào
đâu.
Còn
đội
ngũ
diễn
viên
thiếu
trầm
trọng.
Khó
khăn
hơn
là
nhạc
công.
Tổ
nhạc
của
nhà
hát
hiện
chỉ
còn
vài
cây
đàn,
các
diễn
viên
còn
có
thể
chạy
sô,
mỗi
ngày
có
thể
kiếm
vài
triệu,
chứ
anh
em
nhạc
công
và
hậu
đài
thì
chỉ
trông
chờ
lương
nhà
hát
mà
thôi"
Chúc
ông
thành
công
với
vai
trò
mới,
kế
họach
được
thành
công
trước
nhiều
điều
kiện
không
thuận
lợi,
bộ
máy
sức
ì
lâu
năm,
luôn
nặng
nề
về
thành
tích.
Kế
hoạch
năng
động,
quay
về
của
ông
qua
chương
trình
"vọng
cổ
du
ca"
kết
hợp
với
đại
công
ty
Bia
Sài
Gòn
là
một
điểm
son
khỏi
đầu.
Email:
thiengia@cailuongvietnam.com
Ý kiến bạn đọc