Một
cái
quán
chắc
bây
giờ
lớp
trẻ
ít
ai
biết
,
nhưng
là
cái
nôi
khó
quên
của
nhiều
tài
danh
khiến
chúng
ta
không
ít
tò
mò...Quán
Lệ
Liễu
bên
kia
cầu
Thị
Nghè
Khi
xưa,
thời
thập
niên
1950
ở
Thị
Nghè,
Sài
Gòn
có
quán
“Lệ
Liễu”
do
nữ
danh
ca
Lệ
Liễu
làm
chủ,
được
giới
yêu
thích
cổ
nhạc
hoan
nghinh
một
thời.
Cô
Lệ
Liễu,
một
danh
ca
đài
phát
thanh
Sài
Gòn
thời
đó,
cô
đã
có
mục
tiêu
rõ
ràng
khi
lấy
nghệ
danh
của
mình
đặt
tên
cho
quán,
bởi
quán
bán
thức
ăn
song
song
với
tổ
chức
đờn
ca
cổ
nhạc
tài
tử.
Về
sau
quán
dời
về
đường
Lý
Thái
Tổ
vẫn
được
giới
yêu
thích
cổ
nhạc
ủng
hộ.
Quán
mở
mỗi
ngày
từ
chiều
cho
đến
quá
nửa
đêm,
có
sân
khấu
nhỏ,
có
nhạc
sĩ
thường
xuyên
đờn
cho
khách
muốn
ca
thì
lên
sân
khấu
May
mắn
lướt
mạng
tìm
thấy
bài
báo
về
bà
chủ
Quán
Lệ
Liễu
của
nhà
văn
nhà
báo
Ngành
Mai
sau
đây
Nữ
danh
ca
Lệ
Liễu
và
cô
Năm
Cần
Thơ
Trong
số
những
nữ
danh
ca
làng
cổ
nhạc
của
thời
thập
niên
1940-1950,
có
cô
Năm
Cần
Thơ
và
cô
Lệ
Liễu
đã
hoạt
động
giống
nhau
là
sau
thời
gian
ca
hát
được
nổi
tiếng,
thì
dùng
sở
trường
nghiệp
cầm
ca
của
mình
hỗ
trợ
cho
cộng
cuộc
làm
ăn
để
tạo
sự
nghiệp.
Nữ
nghệ
sĩ
tiền
phong
Lệ
Liểu
Nữ
danh
ca
Lệ
Liễu.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Về
cuộc
đời
nghệ
thuật
thì
hai
nữ
danh
ca
này
cũng
giống
nhau
ở
chỗ
là
chỉ
ca
thu
thanh
dĩa
hát,
ca
đài
phát
thanh
chớ
không
lên
sân
khấu
diễn
tuồng.
Riêng
các
tuồng
cải
lương
được
thu
thanh
dĩa
hát
thì
thiên
hạ
chỉ
nghe
tiếng
nói
đối
thoại,
cùng
tiếng
ca
mà
hình
dung
ra
con
người
qua
sự
tưởng
tượng
thôi,
chớ
còn
hình
dạng
thì
thính
giả
bốn
phương
chẳng
hề
thấy
các
cô
đẹp
xấu
ra
sao.
Cho
đến
ngay
cả
khi
về
già
rồi
mà
người
ta
vẫn
gọi
là
“cô,”
chứ
nếu
như
lên
sân
khấu
hay
truyền
hình
thì
chắc
chắn
sẽ
lên
chức
“bà,”
giống
như
bà
Năm
Sa
Ðéc
vậy.
Danh
ca
Lệ
Liễu
từng
được
hãng
dĩa
hát
Hoành
Sơn
thu
thanh
bộ
dĩa
Tình
Yêu
Thôn
Dã,
ca
chung
với
Út
Trà
Ôn,
Bửu
Tài,
cô
Bạch
Huệ.
Và
bên
hãng
dĩa
hát
Asia
thì
Lệ
Liễu
cũng
có
thu
thanh,
nhưng
tôi
không
nhớ
tên
và
bao
nhiêu
bộ
dĩa.
Còn
cô
Năm
Cần
Thơ
là
giọng
ca
sáng
giá
ở
lãnh
vực
thu
dĩa
hát
với
những
bài
vọng
cổ:
Con
Chim
Họa
Mi,
Thoại
Ba
Công
Chúa,
Mổ
Tim
Tỷ
Cang,
Anh
Hùng
Liệt
Nữ,
v.v...
Về
việc
làm
ăn
bên
ngoài
thì
hai
nữ
danh
ca
mở
phòng
trà
ca
nhạc
có
sân
khấu
nhỏ
cho
dân
tài
tử
đến
đờn
ca.
Nhờ
nét
đặc
trưng
này
mà
giai
nhân
tài
tử
thường
xuyên
lui
tới
quán.
Khoảng
giữa
thập
niên
1950
cô
Lệ
Liễu
mở
quán
ca
cổ
nhạc
ở
Thị
Nghè,
và
lúc
bấy
giờ
với
thời
gian
tuổi
xuân
chồng
chất
theo
tháng
năm.
Sự
đào
thải
của
luật
thiên
nhiên,
Lê
Liễu
nhận
thức
được
cuộc
đời
mình,
nên
ít
khi
lên
sân
khấu
cầm
micro.
Nhưng
đôi
khi
gặp
lại
những
người
bạn
hay
ân
nhân
ngày
cũ,
Lệ
Liễu
mới
lên
ca.
Những
bản
ca
nầy
thường
là
những
kỷ
niệm
ngày
xưa
khi
Lệ
Liễu
còn
xuân
sắc
vàng
son,
bên
những
người
bạn
tâm
tình.
Mang
tâm
sự
và
kỷ
niệm
đó,
nên
Lệ
Liễu
trong
khi
ca
thường
có
những
giọt
nước
mắt
long
lanh.
Không
biết
vì
xúc
cảm
vui
mừng
gặp
được
lại
người
bạn
cũ,
hay
là
tiếc
nuối
cái
dĩ
vãng
xa
xôi
nào.
Hay
đây
chỉ
là
những
giọt
lệ
làm
vừa
lòng
nhân
thế.
Tuy
nhiên,
giọng
ca
của
Lệ
Liêu
vẫn
còn
điêu
luyện,
hấp
dẫn
và
mang
nỗi
buồn
thuở
xa
xôi,
khiến
cho
các
người
bạn
cũ
cũng
ngậm
ngùi
không
ít.
Thời
ấy
quán
Lệ
Liễu
cứ
mỗi
chiều
trời
vừa
tối
là
thiên
hạ
tập
trung
khá
đông,
những
người
không
biết
ca
nhưng
thích
nghe
cổ
nhạc
cũng
đến
đây
vừa
ăn
nhậu
vừa
thưởng
thức
những
bài
ca
cổ
nhạc.
Nơi
đây
là
địa
điểm
lý
tưởng
cho
những
khách
sành
điệu
và
một
số
đã
trở
thành
danh
ca
hoặc
đào
kép
cải
lương
sau
này.
Trong
số
những
người
đến
ca
ở
quán
Lệ
Liễu
và
về
sau
nổi
tiếng
có
hề
Văn
Hường.
Lúc
đầu
ông
cũng
đến
ca
tài
tử
như
bao
nhiêu
người,
nhưng
dần
dần
giọng
ca
đặc
biệt
của
ông
được
hãng
dĩa
hát
lưu
ý
mời
thu
dĩa.
Tiếp
theo
đó
thì
đoàn
Hoa
Sen
của
Bảy
Cao
mời
ký
giao
kèo
đi
hát.
Rồi
kế
đến
thì
Văn
Hường
sang
đoàn
Kim
Chung
với
tiền
giao
kèo
lớn
hơn,
và
tên
tuổi
vang
lừng.
Rất
nhiều
tay
ca
tài
tử
ca
nhái
giọng
Văn
Hường
cũng
được
khán
giả
hoan
nghinh.
Sau
1975
không
biết
Lệ
Liễu
cuộc
sống
ra
sao,
tới
giờ
này
có
còn
mạnh
giỏi
không
chẳng
biết.
Về
phần
cô
Năm
Cần
Thơ
thì
những
năm
đầu
của
thập
niên
1950,
cô
được
Tướng
Bảy
Viễn
cho
mở
quán
nhậu
ca
cổ
nhạc
trong
khuôn
viên
Ðại
Thế
Giới.
Các
ca
sĩ,
nhạc
sĩ
tài
tử
thời
bấy
giờ
rất
thường
lui
tới
ca
hát
nên
khá
đông
khách.
Nghệ
sĩ
Hữu
Phước
trước
khi
nổi
tiếng
cũng
đã
từng
giúp
việc
ở
quán
cô
Năm
một
thời
gian.
Sang
qua
thập
niên
1960
trong
khi
các
nghệ
sĩ
thế
hệ
đàn
em
trẻ
hơn
như
Hữu
Phước,
Thành
Ðược,
Út
Bạch
Lan,
Kim
Chưởng,
Thanh
Hương
đương
thời
tấn
lên
ngự
trị
sân
khấu
cải
lương
và
luôn
cả
địa
hạt
dĩa
hát,
thì
cô
Năm
Cần
Thơ
đã
lui
vào
bóng
tối
hậu
trường.
Nghỉ
hát
thời
gian
khoảng
10
năm,
nhưng
còn
nặng
nợ
với
tổ
nghiệp
nên
năm
1974
cô
Năm
Cần
Thơ
tái
xuất
giang
hồ,
về
quê
ở
Cần
Thơ
mở
quán
nghệ
sĩ
ở
đường
Trần
Quí
Cáp.
Nhạc
sĩ
mù
Duy
Trì
cộng
tác
đảm
trách
giàn
đờn,
nên
lúc
mới
mở
quán
được
bà
con
ở
quê
hương
ủng
hộ
khá
đông,
mấy
gánh
hát
lưu
diễn
miền
Tây
cũng
tới
ăn
uống
giúp
đỡ
cô.
Sau
1975
người
ta
không
biết
cô
trôi
nổi
đến
nơi
nào.
Nhưng
đến
năm
1994
thì
thiên
hạ
thấy
cô
sống
cô
độc
trong
túp
lều
che
bằng
những
tấm
bạt,
tấm
nylon
trong
công
viên
Tao
Ðàn.
Khoảng
năm
2002
ca
sĩ
tài
từ
Hữu
Vinh
về
Việt
Nam
có
gặp
cô
Năm
trong
một
quán
nghệ
sĩ
ở
Sài
Gòn.
Hiện
nay
thì
không
biết
tình
trạng
cô
Năm
ra
sao.
Cô
năm
Cần
thơ
cuối
đời
không
muốn
làm
khổ
con
cháu,
tuối
già
...Sân
khấu
cải
lương
xuống
dốc,
nghệ
sĩ
gặp
nhiều
khó
khăn
trong
cuộc
sống,
các
nghệ
sĩ
già
yếu
neo
đơn
càng
chịu
cảnh
thê
thảm
hơn.
Vào
đầu
năm
2000,
cô
Năm
83
tuổi,
che
một
mái
lá
trong
vườn
Tao
Đàn
để
ngủ
tạm
qua
đêm,
tối
tối
cô
đi
ca
cổ
nhạc
trong
quán
của
nhạc
sĩ
Văn
Giỏi
để
kiếm
cơm
qua
ngày.
Cô
Năm
Cần
Thơ
hát
tại
quán
của
nhạc
sĩ
Văn
Giỏi.
Hình
của
Soạn
giả
Nguyễn
Phương.
Trong
năm
1997,
khi
cô
Năm
Cần
Thơ
được
80
tuổi,
chương
trình
Vầng
Trăng
Cổ
Nhạc
kỳ
5
tổ
chức
trong
nhà
Thủy
Tạ
Đầm
Sen,
cô
Năm
Cần
Thơ
được
mời
ca
bài
Kim
Vân
Kiều
điệu
Phú
Lục.
Dù
đã
tám
mươi
tuổi,
giọng
ca
của
cô
Năm
Cần
Thơ
vẫn
khoẻ
khoắn,
nghệ
thuật
ca
đúng
làn
điệu
bài
Phú
Lục
mà
các
nghệ
sĩ
cổ
nhạc
trẻ
sau
nầy
khó
có
người
ca
đúng
bài
bản
như
cô
Năm
Cần
Thơ.
Ngành
Mai
Ý kiến bạn đọc