13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
Tìm
lại
sức
sống
cho
sân
khấu
cải
lương
Cải
lương
là
bộ
môn
có
sức
phổ
biến
sâu
rộng.
Sự
tồn
tại
và
phát
triển
suốt
gần
một
thế
kỷ
cho
thấy
khi
nào
cải
lương
biết
phát
huy
ưu
thế
và
điều
chỉnh
những
hạn
chế,
lại
bắt
gặp
hoàn
cảnh
xã
hội,
kinh
tế
thuận
lợi
thì
sẽ
vượt
lên
trước
so
với
các
bộ
môn
sân
khấu
khác.
Ngược
lại,
khi
nào
cải
lương
xa
rời
đặc
trưng
vốn
có,
cuốn
mình
theo
cung
cách
làm
ăn
dễ
dãi,
tùy
tiện,
cộng
thêm
tác
động
bởi
mục
đích
thương
mại
và
bị
các
áp
lực
phức
tạp
khác
chi
phối
thì
sẽ
sa
sút,
thậm
chí
đối
mặt
với
nguy
cơ
tàn
lụi.
Sân
khấu
cải
lương
hiện
đang
trong
thời
kỳ
khó
khăn.
Sự
khó
khăn
lần
này
kéo
dài
suốt
từ
cuối
thế
kỷ
20
sang
tới
tận
thập
niên
đầu
thế
kỷ
21,
càng
lúc
càng
tăng
cấp,
chưa
biết
lúc
nào
dừng.
Ðây
cũng
là
thời
kỳ
khó
khăn
toàn
diện
của
sân
khấu
cải
lương,
từ
sáng
tác
kịch
bản
đến
biểu
diễn;
từ
đội
ngũ
nghệ
sĩ
đến
khán
giả...
Thậm
chí
đã
có
ý
kiến
đặt
vấn
đề,
phải
chăng
cải
lương
đã
hoàn
thành
sứ
mệnh
lịch
sử
của
mình
và
đến
lúc
phải
giã
từ
sàn
diễn,
chia
tay
công
chúng,
lui
vào
hậu
trường,
''sống''
với
tư
cách
làm
vật
chứng
cho
quá
khứ
vàng
son
một
đi
không
trở
lại.
Ðể
tìm
lại
sức
sống
cho
cải
lương,
các
cơ
quan
chức
năng,
các
tổ
chức
nghề
nghiệp
và
bản
thân
đội
ngũ
nghệ
sĩ
đã
đồng
loạt
lên
tiếng,
bằng
cả
những
động
thái
cụ
thể,
nhập
cuộc
dấn
mình
vào
sự
nghiệp
''thiên
nan
vạn
nan'',
tìm
kiếm
những
con
đường,
những
biện
pháp,
mạnh
dạn
đề
xuất
giải
pháp,
ý
tưởng
cần
làm
ngay
trong
thực
tế
để
từng
bước
tháo
gỡ
khó
khăn.
Ngay
từ
năm
2000,
TP
Hồ
Chí
Minh,
một
trung
tâm
của
cải
lương,
đã
thành
lập
bộ
phận
chuyên
trách
chăm
lo
việc
chấn
hưng
cải
lương,
nhưng
chỉ
xới
lên
một
số
phong
trào,
khuấy
động
tinh
thần
xã
hội
trong
một
thời
gian,
rồi
lại
chìm
lắng,
ít
hiệu
quả
thiết
thực.
Ðài
Truyền
hình
TP
Hồ
Chí
Minh
cũng
mở
chương
trình
Vầng
trăng
cổ
nhạc,
phát
sóng
thường
xuyên
nhằm
gây
lại
sinh
khí
không
gian
văn
hóa
nguyên
sinh
của
cải
lương,
nhưng
với
hơn
100
buổi
đã
qua
cho
thấy
chất
lượng
thất
thường
cũng
không
có
tác
động
thúc
đẩy
mạnh
mẽ
khả
dĩ
xoay
chuyển
tình
thế.
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang,
đơn
vị
công
lập
bề
thế
của
TP
Hồ
Chí
Minh,
vào
năm
2004
có
sáng
kiến
thành
lập
nhóm
Thắp
sáng
niềm
tin
quy
tụ
gần
30
gương
mặt
nghệ
sĩ
trẻ
có
triển
vọng
như
là
một
nỗ
lực
tạo
ra
sân
chơi
thuận
lợi
nhằm
đào
luyện
thế
hệ
diễn
viên
triển
vọng
cho
cải
lương
kế
tục
lớp
đàn
anh
đàn
chị,
nhưng
cũng
chỉ
hoạt
động
cầm
chừng.
Nhà
hát
còn
đưa
các
tốp
nhóm
tiến
hành
lưu
diễn
tại
các
địa
bàn
vùng
sâu,
vùng
xa,
khu
vực
ngoại
vi,
nơi
khán
giả
ít
có
điều
kiện
thưởng
thức
sân
khấu
nhưng
cách
làm
này
cũng
ngày
càng
bộc
lộ
nhiều
hụt
hẫng
do
tính
chất
biểu
diễn
lưu
động
gây
ra.
Rạp
hát
Trần
Hưng
Ðạo,
tụ
điểm
biểu
diễn
quen
thuộc
dành
cho
cải
lương,
sau
đôi
lần
nâng
cấp,
sửa
chữa
nhỏ
nhưng
vẫn
thiếu
tiện
nghi,
gần
đây
UBND
TP
Hồ
Chí
Minh
đã
quyết
định
tháo
dỡ
để
xây
mới
thành
một
nhà
hát
hiện
đại
xứng
tầm
một
đô
thị
lớn
sầm
uất,
hứa
hẹn
cung
cấp
cho
nhạc
sĩ
và
công
chúng
một
thiết
chế
biểu
diễn
đáp
ứng
nhu
cầu
của
thị
hiếu
thẩm
mỹ
thời
đại
công
nghiệp
hóa,
hiện
đại
hóa
và
giao
lưu
hội
nhập
quốc
tế,
nhưng
trước
mắt
vẫn
còn
ngổn
ngang
nhiều
việc
phải
làm,
do
vậy
nó
còn
là
chuyện
của
tương
lai
gần.
Ðội
ngũ
nghệ
sĩ
cải
lương
cũng
có
nhiều
nỗ
lực
đáng
ghi
nhận,
khi
một
số
diễn
viên
tên
tuổi
vang
bóng
một
thời
tự
đứng
ra
tổ
chức
những
đêm
diễn,
những
chương
trình
biểu
diễn
chọn
lọc
mang
tính
chất
chuyên
đề
như
Bài
ca
tặng
mẹ,
Dòng
sông
và
nỗi
nhớ,
Hoài
niệm
trong
tôi,
v.v.
tuy
có
gây
xôn
xao
công
chúng
nhưng
chỉ
mang
tính
khua
động
nhất
thời
và
gói
gọn
trong
phạm
vi
tôn
vinh,
tưởng
niệm
sự
nghiệp
nghệ
thuật
của
một
cá
nhân
nên
khó
lay
chuyển
được
tình
trạng
xuống
cấp
của
hoạt
động
cải
lương
nói
chung.
Bên
cạnh
đó
lại
có
cách
trở
về
dựng
lại
những
tác
phẩm
tiêu
biểu
của
cải
lương
như
Lá
sầu
riêng,
Sông
dài,
Tô
Ánh
Nguyệt,
Ðoạt
tuyệt,
Lan
và
Ðiệp,
Máu
nhuộm
sân
chùa,
Tình
sử
Dương
Quý
Phi,
Mạnh
Lệ
Quân,
v.v.
nhằm
thu
hút
sự
chú
ý
của
khán
giả
với
nhà
hát.
Ngoài
ra
còn
có
hướng
đưa
vào
trong
lòng
vở
diễn
cải
lương
những
nhân
tố
đang
hấp
dẫn
công
chúng
như
tăng
chất
hài,
hoặc
bổ
sung
tính
tạp
kỹ
với
sự
tham
gia
của
xiếc,
của
ca
nhạc
nhẹ,
múa
hiện
đại...
để
đa
dạng
hóa
mầu
sắc
biểu
cảm
bộ
môn
sân
khấu
này.
Nhưng
tất
cả
những
nỗ
lực
như
thế
đều
chỉ
làm
thay
đổi
bề
mặt,
hoặc
chỉ
đem
thêm
gia
vị
làm
xôm
trò
từng
tiết
mục
cụ
thể,
không
động
chạm
tới
toàn
bộ
hoạt
động
của
sân
khấu
cải
lương,
không
ngăn
chặn
được
đà
suy
thoái
của
loại
hình
sân
khấu
này.
Trên
diễn
đàn
một
số
hội
thảo
khoa
học
bàn
về
thực
trạng
của
nghệ
thuật
cải
lương,
cũng
đã
có
một
số
ý
kiến
đưa
ra
những
đề
xuất
mang
tính
giải
pháp,
nhưng
rồi
việc
hiện
thực
hóa
các
đề
xuất
đó
không
tới
được
thực
tiễn
hoạt
động
của
các
đoàn
nghệ
thuật,
không
thấm
vào
cách
nghĩ,
cách
nhìn
của
đội
ngũ
nghệ
sĩ,
thành
thử
đâu
vẫn
hoàn
đấy.
Các
hội
thảo
chỉ
có
ý
nghĩa
như
một
dịp
tập
hợp
giới
nghề
nghiệp
để
khua
động
tình
hình.
Trong
khi
chờ
đợi
việc
hoàn
thành
soạn
thảo
một
chiến
lược
tổng
thể
cho
cải
lương
và
nhất
là
áp
dụng,
thực
hiện
nó
trong
đời
sống,
thiết
nghĩ
việc
cấp
bách
nhất,
cần
làm
ngay
trong
hoàn
cảnh
hiện
nay,
thậm
chí
không
chỉ
hiện
nay
mà
có
thể
kéo
dài
từ
nay
đến
2015,
2020,
theo
thiển
nghĩ
của
chúng
tôi
là
hãy
tập
trung
mọi
nguồn
nhân
lực
và
tài
lực
của
không
chỉ
giới
sân
khấu
mà
rộng
ra
là
của
toàn
xã
hội,
không
phải
của
một
địa
phương
mà
cả
đất
nước.
Hãy
lo
lắng
và
làm
tất
cả
để
cải
lương
tồn
tại
một
cách
bình
thường
với
các
vở
diễn
có
sự
chứng
kiến
của
công
chúng.
Hãy
khoan
đòi
hỏi
nó
phải
nâng
cao
chất
lượng,
phải
có
vở
diễn
hay,
chớ
đòi
hỏi
điều
này,
điều
nọ,
vượt
quá
khả
năng
hiện
tại
của
nó.
Cũng
chưa
vội
tính
đến
chuyện
xã
hội
hóa
nó
như
một
số
lĩnh
vực
khác.
Theo:
nguyenkhoiktc
Tác
giả
bài
viết:
nguyenkhoiktc
Nguồn
tin:
NGUYỄN
VĂN
THÀNH
Ý kiến bạn đọc