Bài
viết
thật
hay
và
đúng
như
những
gì
anh
ta
cảm
nhận.
Sài
Gòn:
Tôi
bước
chân
xuống Tân
Sơn
Nhất
lần
đầu
cũng
đã
lâu.
Đi
taxi
về
công
ty
tôi
–
đường
phố
đông
đúc
nhưng
mọi
người
đi
có
thứ
tự.
Những
tòa
nhà
cao
ốc
be
bé
nằm
sát
nhau
trên
đường
Nguyễn
Văn
Trỗi
–
Nam
Kỳ
khiến
tôi
nghĩ
Sài
Gòn
thật
xô
bồ,
lộn
xộn.
Thế
mà
từ
đó
đến
giờ
đã
yêu
mất
Sài
Gòn
và
người
Sài
Gòn.
Người
Sài
Gòn có
vài
món
ăn
quen,
món
đặc
biệt
nhất
là
Cơm
Tấm.
Sáng
Cơm
Tấm,
tối
đêm
Cơm
Tấm.
Lâu
đi
nhậu
về
là
lại
thèm
một
dĩa
cơm
sườn
bì
chả,
ghé
vào
vỉa
hè,
ăn
rồi
mới
leo
lên
giường
ngủ
được.
Người
Sài
gòn
sáng
cafe
ăn
sáng
vỉa
hè,
cafe
nhạt,
kèm
theo
bình
trà
và
vài
ba
tờ
báo
ngồi
dưới
những
hàng
cây
cao
nhìn
dòng
người
qua
lại.
Đồ
ăn
sáng
Sài
Gòn
cũng
đơn
giản,
bánh
canh,
hủ
tíu,
phở
Bắc,
phở
Hoa,
món
nào
vỉa
hè
cũng
ngon,
ngu
nhất
là
ghé
vào
mấy
quán
trong
nhà,
có
thương
hiệu
vì
mắc
chết
mẹ
Người
Sài
Gòn không
có
khái
niệm
đại
gia
hay
đẳng
cấp.
Một
ông
chủ
đi
mẹc
cũng
vẫn
ngồi
vỉa
hè
ăn,
nhậu
chứ
không
cần
phải
thể
hiện
đẳng
cấp
đại
gia.
Những
chàng
trai,
cô
gái
sành
điệu
vẫn
ăn
hàng
cùng
với
những
người
lao
động
chứ
không
phân
bì.
Miễn
là
đủ
tiền
để
trả
không
có
người
ta
đánh
cho
nhừ
xương.
Người
Sài
Gòn có
món
nhậu,
vui
cũng
nhậu,
buồn
cũng
nhậu,
có
tiền
cũng
nhậu,
hết
tiền
càng
phải
nhậu.
Giầu
thì
uống
rượu
Tây,
bình
dân
thì
Ken,
Sài
Gòn
đỏ,
Tiger
(chỉ
dành
cho
những
ông
già
tầm
60
-bữa
nào
kể
cho
nghe
),
nghèo
thì
Ngọc
Dương,
Chuối
Hột
và
vài
trái
xoài.
Người
Sài
Gòn không
nhậu
trưa,
chỉ
có
nhậu
từ
tối
–
đêm
–
sáng.
Dân
nhậu
có
câu
“Tình
thương
mến
thương”,
thấy
bàn
bên
cạnh
có
anh
chàng
nói
chuyện
vui,
sang
cụng
cái,
bàn
bên
kia
có
cô
bé
dễ
thương
đi
một
mình
sang
cụng
một
cái.
Cụng
qua
cụng
lại
một
lúc
lại
sắp
vài
bàn
vào
làm
một.
Zô
là
zô
là
zô
là
zô.
Nhiều
người
cứ
nghĩ
rằng
nhậu
nhẹt
ở
Sài
Gòn
là
bê
tha
–
người
Sài
Gòn
không
thế.
Nhậu
là
chia
sẻ,
là
giải
tỏa
những
gì
còn
đọng
trong
ngày,
có
chút
hơi
men
uống
vào
cho
quên.
Sáng
dậy
lại
hòa
mình
vào
cuộc
sống
và
quên
đi
những
chuyện
cũ.

Người
Sài
Gòn yêu
nhau
cũng
lạ,
không
cần
phô
trương,
thương
là
đến
với
nhau.
Quen
nhau
từ
bàn
nhậu,
quen
nhau
ở
quán
cafe,
quen
nhau
trong
thang
máy…cứ
thích
là
nhích
thôi.
Người
ta
thương
nhau,
về
với
nhau
là
để
thế
giới
bớt
đi
hai
người
cô
đơn
(thế
mà
anh
vẫn
cô
đơn
thế
này
)
Yêu
Gái
Sài
Gòn
không
cần
phải
tỏ
tình,
cứ
rủ
đi
cafe
vài
bữa,
cho
nắm
tay,
đi
xem
phim
cho
thơm,
thế
là
thành
bà
xã…Tình
yêu
cũng
có
hợp
tan,
nếu
hết
thương
nhau
thì
lại
nhậu,
cafe,
xem
phim…và
thêm
một
mối
tình
mới.
….Cuối
cùng,
người
Sài
Gòn
là
gọi
chung
cho
những
người
sống
ở
Sài
Gòn,
người
Sài
gòn
gốc
thì
bị
Nguyễn
Ánh
chiếm
đất
đuổi
đi,
người
Sài
Gòn
xưa
thì
đang
sống
ở
Cali
và
Sài
Gòn
giờ
toàn
người
Hà
Nội , người
….….
PHAN
NGUYÊN
LUÂN…
thực
hiện
Ý kiến bạn đọc