Những cuộc đời nặng nghiệp cầm ca - Kỳ 1 & 2
- Thứ năm - 03/04/2014 08:49
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
BQL khu Dưỡng Lão NS và các TV, đại diện website cailuongvietnam.com trong 1 buổi phát quà Tết

Rạp
hát
cải
lương
xưa
Ảnh
tư
liệu
Chiều
dài
gần
30
năm
hưng
thịnh
của
cải
lương
đã
vinh
danh
nhiều
gánh,
đoàn
hát:
Thanh
Minh,
Thống
Nhứt,
Tiếng
Chuông
Vàng,
Năm
Châu,
Thủ
Đô,
Kim
Chung...
Bây
giờ
muốn
tìm
lại
những
ngôi
sao,
ban
nhạc
hay
các
nhân
viên
hậu
đài
của
các
đoàn
hát
ngày
xưa
ư?
Không
dễ,
bởi
cùng
với
lớp
bụi
thời
gian,
hầu
hết
nghệ
nhân
đã
qua
đời.
Và
một
nơi
may
mắn
còn
tập
trung
khá
nhiều
gương
mặt
nghệ
sĩ
sân
khấu
lão
thành
là
Viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ
ở
quận
8.
Một
buổi
sáng
đầu
hè,
khi
những
chùm
phượng
đỏ
bắt
đầu
chớm
nở
trên
đường
phố
Sài
Gòn,
lần
theo
cái
nắng
gay
gắt,
chúng
tôi
bước
vào
mái
nhà
chung
của
những
nghệ
sĩ
già.
Thoạt
nhìn,
họ
cũng
là
những
“người
cao
tuổi”
bình
dị
như
bao
ông
già,
bà
lão
khác,
nhưng
họ
lại
là
các
nghệ
sĩ
từng
có
những
năm
tháng
sống
ngập
tràn
dưới
ánh
hào
quang
sân
khấu,
nay
họ
chọn
nơi
đây
để
“buông
neo”
như
“bến
đậu”
cuối
đời
mình.
Nhìn
những
bóng
người
già
nua,
lụm
cụm
ngồi
trên
ghế
đá
hay
chậm
chạp
quét
sân
vườn...
mấy
ai
biết
họ
chính
là
những
cô
đào
chánh
Hoài
Dung,
Hoài
Mỹ,
Lệ
Thẩm,
Thiên
Kim,
Mỵ
Lan,
Hồng
Hoa,
Mộng
Lành;
kép
chánh
Hải
Quang...
lẫy
lừng
một
thuở!
“Cô
gặp
nghệ
sĩ
Hoài
Dung
đi.
Bà
ấy
không
chỉ
là
đào
chánh
đoàn
Hoài
Dung
-
Hoài
Mỹ
nhiều
năm
hát
với
Hùng
Cường,
mà
còn
có
cả
một
gia
đình
nghệ
sĩ
rất
nổi
tiếng
và
là
vợ
của
tác
giả
Nguyễn
Huỳnh,
người
viết
vở
Tướng
cướp
Bạch
Hải
Đường,
ông
Tần
Nguyên
-
Phó
Ban
ái
hữu
nghệ
sĩ
TPHCM,
người
phụ
trách
Viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ
-
nói
với
tôi.
Nổi
danh
từ
khi
còn
rất
trẻ,
Hoài
Dung
là
nghệ
sĩ
đầu
tiên
thủ
vai
Nhung
trong
tuồng
cải
lương
Tướng
cướp
Bạch
Hải
Đường.
Hoài
Dung,
Hoài
Mỹ
cũng
nổi
như
cồn
với
tuồng
cải
lương
Hương
xa
được
phóng
tác
từ
phim
Ấn
Độ
ăn
khách.
Nghệ
sĩ
Mỵ
Lan
cũng
từng
là
cô
đào
chánh
của
nhiều
đoàn.
Ở
viện
này
còn
nhiều
tên
tuổi
như
Hồng
Hoa
(đoàn
Phước
Chung,
Kim
Chung),
cô
đào
hồ
quảng
Mộng
Lành,
nghệ
sĩ
Lệ
Thẩm
(đào
chánh
đoàn
Năm
Châu,
đoàn
Nhụy
Hương
Tuấn
Sỹ,
Tiếng
Chuông
Vàng,
Sài
Gòn
3)...
“Nguyên
một
gánh
cải
lương
Kim
Thoa
ngày
đó
với
mấy
chục
người,
giờ
đã
qua
đời
hết
chỉ
còn
lại
có
ba
người
là
tui,
bà
Bê
và
ông
Tám
Lang.
Và
cả
ba
tụi
tui
đều
ở
lại
trong
này”
-
chỉ
tay
về
phía
một
căn
phòng
nhỏ,
nghệ
sĩ
Thiên
Kim
nói
trong
bùi
ngùi
tiếc
nhớ.
Bất
chợt
tôi
hình
dung
một
đoạn
phim
nhanh:
từ
một
gánh
hát
đông
vui
đi
đến
đâu
cũng
như
trẩy
hội,
rồi
lúc
từng
nghệ
sĩ
lần
lượt
ra
đi,
cảnh
kết
cuối
phim
chỉ
còn
lại
ba
người!
Bà
Bê,
người
được
nhắc
đến,
là
nghệ
nhân
đàn
dương
cầm.
“Dương
cầm
sân
khấu
cải
lương.
Cô
Bê
xứng
đáng
nữ
vương
trong
làng”
là
câu
thơ
được
dành
tặng
riêng
cho
người
phụ
nữ
cũng
đã
mấy
mươi
năm
theo
nghiệp
đàn.
Trong
căn
phòng
nhỏ
của
nghệ
sĩ
này,
cùng
với
những
hình
ảnh
dán
trên
tường
là
các
nghệ
sĩ
nổi
tiếng
một
thời,
là
tiếng
nhạc
buồn
buồn
phát
ra
từ
một
chiếc
máy
hát
cũ.
Trong
khi
đó,
ở
phía
xa
xa,
tay
trống
hào
hoa
Tám
Lang,
“cặp
dùi
chấn
động
Nam
Vang
Sài
Gòn”,
cũng
đang
thảnh
thơi
trên
chiếc
ghế
đá.
Năm
nay
đã
94
tuổi,
ông
Tám
Lang
là
em
ruột
của
bà
bầu
gánh
Kim
Thoa.
Với
ông
bây
giờ,
sau
hàng
ngàn
đêm
trên
sân
khấu,
lặng
lẽ
nghe
thời
gian
trôi
đi
dường
như
là
việc
đem
lại
ít
nhiều
thảnh
thơi.
Không
chỉ
đào
chánh
kép
chánh,
chọn
Viện
dưỡng
lão
là
nơi
nương
tựa
tuổi
già
có
cả
những
bầu
gánh
tên
tuổi
lẫy
lừng
như
bà
bầu
Bạch
Yến,
bà
bầu
Ngọc
Đán,
bầu
Lam
Sơn,
nghệ
nhân
như
ông
Chín
Đèn,
họa
sĩ
sân
khấu
Hoài
Nam,
thậm
chí
là
nghệ
sĩ
múa
như
bà
Thu
Cúc
hay
người
hát
dàn
bao
Hoàng
Lương...
Không
than
van,
không
đòi
hỏi
quyền
lợi
hay
danh
hiệu,
những
nghệ
sĩ
già
của
bộ
môn
nghệ
thuật
cải
lương
xem
việc
trải
qua
mấy
mươi
năm
trong
nghề
là
niềm
vui,
là
hồi
ức
đẹp
đẽ
nhất
trong
cuộc
đời
dâu
bể
bôn
ba.
Dù
chủ
đề
câu
chuyện
là
gì,
dù
tôi
nói
gì
thì
nói,
chỉ
một
lát
sau,
câu
chuyện
về
hào
quang
xưa,
về
những
ngày
đi
diễn
với
tấp
nập
khán
giả
đông
vui
cũng
quay
trở
lại
trong
tâm
trí
họ.
Mắt
sáng
lấp
lánh,
miệng
cười
mãn
nguyện,
trí
óc
những
nghệ
sĩ
già
dường
như
chỉ
“chịu”
nhớ
về
thời
vàng
son
nhất.
Nhìn
những
nghệ
sĩ
thong
thả
tuổi
già
trong
buổi
chiều
chếch
bóng
hoàng
hôn
sau
cả
đời
phiêu
bạt
theo
gánh
hát,
tôi
chợt
nhớ
những
câu
mở
đầu
bản
vọng
cổ
nổi
tiếng
Kiếp
cầm
ca
của
soạn
giả
Viễn
Châu:
Khi
bức
màn
buông,
danh
vọng
hết
Người
về
lòng
rũ
sạch
sầu
thương
Người
vào
cởi
áo
lau
son
phấn
Trả
cả
vinh
hoa
lẫn
đoạn
trường...
Đời cải lương lênh đênh theo gánh hát khiến người nghệ sĩ khi đến tuổi xế chiều mới giật mình nhận ra mình chẳng có một mái nhà. Không tài sản, không mái ấm riêng, nhưng họ hài lòng với một mái nhà chung, vui với những gì mình đang có.
83 NĂM KHÔNG CÓ... THẺ CĂN CƯỚC, CHỨNG MINH NHÂN DÂN
Câu chuyện cuộc đời của họa sĩ thiết kế sân khấu Hoài Nam có nhiều chi tiết “không tưởng”, nhưng lại là chuyện thực 100%! Ở tuổi 85, ông chỉ nghe tiếng được tiếng mất. Trò chuyện với ông, phải hét thật to bên tai mới mong ông nghe rõ.
Sinh ra ở tận Bat-tam-băng (tỉnh biên giới của Campuchia giáp Thái Lan), bảy tuổi cậu bé Hoài Nam được ba má gửi về Sài Gòn học lớp 1. Vì gia đình ở tuốt gần biên giới Thái Lan nên hàng năm cậu học trò Hoài Nam phải chờ dịp bãi trường mới được nghỉ chừng hai tháng về thăm gia đình. Xa nhà từ nhỏ nên tính tự lập và thích tự do, rong ruổi rày đây mai đó đã trở thành cố hữu. Ở Sài Gòn, năm 20 tuổi chàng thanh niên Hoài Nam có những tiếp xúc đầu tiên với nghệ thuật sân khấu khi lân la chơi cùng con ông bầu Năm Châu. “Đầu tiên tôi theo gánh Năm Châu. Vừa theo chơi vừa học nghề vẽ”. Rồi bỗng thấy nghề này được đi đây đi đó đúng ý nguyện, ông theo luôn. “Khi vào trường dạy vẽ thì người học có thể vẽ bất cứ thể loại gì. Nhưng tôi đi qua điện ảnh và cải lương vì bên đây được theo đoàn hát đi khắp nơi” - ông nhớ lại.

Họa
sĩ
sân
khấu
Hoài
Nam
và
Cô
đào
Lệ
Thẩm
Rồi
từ
đoàn
Thủ
Đô
sang
đoàn
Út
Bạch
Lan
-
Thành
Được,
qua
Kim
Chung.
“Đó
đều
là
những
đoàn
lớn.
Tôi
cũng
lãnh
phần
vẽ
dựng
cảnh
cho
nhiều
đoàn
cùng
lúc,
rồi
chỉ
vẽ
phân
việc
lại
cho
anh
em
khác
làm
thêm”
-
ông
Hoài
Nam
nói.
Sau
năm
1975,
Hoài
Nam
vẽ
cho
đoàn
Sài
Gòn
1,
Sài
Gòn
2.
Ông
bảo
hồi
đó
đi
theo
gánh
hát
vui
lắm.
Hát
trong
rạp
thì
có
chừng
800
đến
1.200
khán
giả.
Nhưng
sau
năm
1975
hát
ở
sân
bãi
có
đến
5.000
-
7.000
người
xem.
Cứ
bắt
đầu
có
tuồng
mới
là
ngồi
nhà
vẽ.
Nhưng
một
tuồng
vẽ
xong
rồi
hát
tới
mấy
tháng.
Nên
khi
vẽ
xong
là
đi
theo
đoàn
chơi
thôi!
Cũng
vì
vui
vậy,
nên
ông
tối
ngày
cứ
long
nhong
đi
theo
cải
lương.
Ông
nói
hồi
đó
không
có
cái
nhà
trọ
nào
mình
ở
quá
sáu
tháng,
bôn
ba
suốt.
Mà
đặc
biệt
là
“nhà
mình
mướn
mà
toàn
đứa
nào
đâu
tới
ở”,
vì
“mình
đâu
có
ở
nhà”!
Mải
mê
rong
ruổi
theo
đoàn
hát,
thời
gian
như
bóng
câu
qua
cửa
sổ,
rồi
đến
ngày
ông
nhìn
lại
sau
lưng
mới
chợt
nhận
ra
mình
bơ
vơ
chẳng
còn
người
thân
thích.
Ba
má
nơi
xứ
người
xa
xôi
đã
qua
đời
ở
tuổi
mới
ngoài
40.
Anh
em
ruột
thì
“ba
má
đẻ
nhiều
nhưng
đều
mất
sớm”.
Ông
thành
người
đơn
côi
giữa
cuộc
đời.
Không
nhà
cửa.
Không
họ
hàng.
Không
cả
vợ
con.
Tất
cả
những
cái
“không”
trên
đây
đã
là
lạ
đời
rồi,
nhưng
ở
người
họa
sĩ
sân
khấu
già
yếu
gầy
còm
này
còn
có
một
cái
“không”
xứng
danh
là
“độc
nhất
vô
nhị”:
83
năm
không
có
thẻ
căn
cước
lẫn
chứng
minh
nhân
dân!
“Ờ
lạ
vậy
đó,
từ
hồi
chế
độ
cũ
tôi
cũng
không
có
giấy
tờ
gì,
mà
ngộ
cái
là
chưa
từng
bị
bắt
lại
xét
hỏi
gì
ráo.
Vào
đây
rồi
có
cô
Hà
(bà
Nguyễn
Thị
Thu
Hà,
lúc
giữ
chức
Phó
chủ
tịch
UBND
TPHCM)
đến
thăm,
thấy
tôi
vậy
nên
bảo
mấy
ông
ở
quận
cấp
giấy
CMND
cho
tôi”
-
ông
hóm
hỉnh
kể.
Rồi
khoe
giấy
CMND
giờ
đi
đâu
cũng
nhớ
đút
trong
túi
áo,
có
lẽ
đó
cũng
là
“tài
sản”
duy
nhất
và
quý
giá
nhất
của
ông!
CHUYỆN
“CÔ
TẤM”
HÔM
NAY
“Nói
về
cải
lương
thì
tôi
ở
trong
đó
hơn
60
năm”,
nghệ
sĩ
Lệ
Thẩm
mở
đầu
câu
chuyện.
Nhưng,
sau
hơn
60
năm
tặng
cho
cải
lương...
cả
tuổi
xuân,
sau
đỉnh
cao
hào
quang
với
vô
vàn
hoa
tươi
và
sự
hâm
mộ
cuồng
nhiệt
của
công
chúng,
khi
màn
nhung
khép
lại,
ở
tuổi
78
nghệ
sĩ
Lệ
Thẩm
vẫn
không
có
tài
sản
gì
đáng
giá.
Ba
đờn
trong
đoàn
hát,
má
cùng
ba
đi
theo
đoàn.
Cô
bé
Lệ
Thẩm
được
hoài
thai
và
sinh
ra
ngay
trong
đoàn
hát.
Ba
tuổi,
đêm
đêm
cô
bé
ngồi
cánh
gà
xem
vở
diễn
rồi
lẩm
nhẩm
theo
học
thuộc.
Đến
khi
gánh
hát
đột
xuất
cần
người
thế
vai
đào
con,
Lệ
Thẩm
xung
phong.
Cứ
thế
cô
lớn
lên,
định
hình
rõ
sắc
vóc
và
giọng
ca.
18
tuổi,
cô
theo
đoàn
Năm
Châu
diễn
tuồng
Tấm
Cám.
Đến
đoạn
Tấm
bị
dì
ghẻ
đánh
tới
tấp
trên
sân
khấu,
khán
giả
ở
dưới
xuýt
xoa.
Rồi
“cô
Tấm”
Lệ
Thẩm
đi
ra
chợ,
khán
giả
chen
nhau
níu
lại
hỏi
con
bị
đánh
có
đau
không?
“Lo
đi
hát
chứ
không
quan
tâm
tình
tự”,
nên
dù
nhiều
khán
giả
hâm
mộ
mà
Lệ
Thẩm
vẫn
một
mình.
Năm
19
tuổi,
Lệ
Thẩm
mới
gặp
gỡ
và
nên
duyên
vợ
chồng
với
nghệ
sĩ
Tuấn
Sỹ.
Từ
lập
gánh
hát
riêng
đến
giai
đoạn
khó
khăn
của
cải
lương
phải
rã
đoàn,
hai
vợ
chồng
bà
kiên
trì
theo
nghiệp
cầm
ca.
Đoàn
này
rã
thì
đi
đoàn
khác.
Mãi
đến
một
ngày,
ông
đột
ngột
qua
đời
khi
đang
lưu
diễn
ở
vùng
sâu
vùng
xa
tỉnh
Bến
Tre.
Quá
đột
ngột,
bà
gần
như
không
thể
khóc.
Mãi
đến
sau
này,
nhớ
lại
giây
phút
đau
đớn
ấy,
bà
mới
có
thể
diễn
tả:
“Muốn
khùng
luôn,
ai
biểu
làm
sao
làm
đó”
vì
“mới
trước
đó
chút
xíu
ông
vẫn
còn
khỏe
mạnh”.
Bơ
vơ
quay
lại
Sài
Gòn
năm
1998,
Lệ
Thẩm
không
có
nhà
cửa.
“Vốn
liếng”
duy
nhất
của
bà
là
một
cô
con
gái
cũng
quá
nghèo.
Con
gái
bà
có
chồng
làm
nghề
chạy
xe
ôm,
đang
gánh
vác
5
đứa
con
nhỏ.
Vậy
là
Lệ
Thẩm
trở
thành
một
thành
viên
của
Viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ.
“Nếu
ở
bên
ngoài
mà
bệnh
thì
khó
sống
lâu.
Nhưng
vô
trong
này
không
khí
trong
lành,
mình
yên
tâm
nhiều
bề.
Được
gặp
gỡ
đồng
nghiệp
nên
cũng
khỏe
hơn.
Nếu
có
Mạnh
Thường
Quân
cho
ít
tiền
thì
dành
mua
thuốc
uống.
Mình
biết
bệnh
của
mình
để
tiền
mua
thêm
thuốc
nào
mà
bệnh
viện
không
có”
-
cô
đào
chánh
xinh
đẹp
năm
xưa
chia
sẻ.
“Nửa
khoảng
đường
chiều”,
trong
đôi
mắt
của
người
nghệ
sĩ
không
hề
có
chút
tiếc
nuối
nào
khi
dành
trọn
cuộc
đời
cho
nghiệp
cầm
ca.
Ngày dài ở xóm nghệ sĩ
Góc
phố
nhỏ
giữa
Sài
Gòn
là
nơi
tá
túc,
phiêu
bạt
của
hàng
trăm
nghệ
sĩ,
quái
kiệt
từ
nhiều
vùng
miền.
Khi
màn
đêm
xuống,
họ
lặng
lẽ
mưu
sinh
trong
vai
ông
này
bà
nọ,
tấu
hài,
ca
hát
hoặc
phô
diễn
công
phu
khổ
luyện...
Sài
Gòn
có
nhiều
nghệ
sĩ,
quái
kiệt,
nhưng
không
nơi
nào
quy
tụ
đông
đảo
phận
đời
"tơ
tằm"
như
đường
Trần
Xuân
Soạn,
phường
Tân
Hưng,
quận
7.
Mấy
chục
năm
qua,
cư
dân
nơi
đây
quá
quen
với
cảnh
nghệ
sĩ
có
tên
tuổi
hoặc
vô
danh
tán
gẫu
nơi
quán
cà
phê
cóc,
ngồi
ăn
sáng
lề
đường
bàn
chuyện
chạy
sô...
Chị
Nguyễn
Thị
Kim
Ba,
ngụ
khu
phố
3,
nói:
"Lâu
nay
trong
xóm
có
đám
tang,
đám
cưới,
đám
tiệc
khỏi
đi
xa
thuê
nghệ
sĩ.
Cứ
đi
vài
bước
gọi
một
tiếng
mấy
ổng
có
mặt
liền,
yêu
cầu
biểu
diễn
cải
lương,
nhạc
sến,
tân
nhạc,
tấu
hài,
múa
lửa,
nuốt
kiếm,
lột
dừa...
món
nào
cũng
có".
Xóm
ngủ
ngày
:
Các
lão
làng
ở
xóm
nghệ
sĩ
từng
lừng
lẫy
một
thời
trên
sân
khấu
có
Lam
Sơn,
Thái
Bình,
Minh
Trí,
Hoàng
Mai,
Chí
Hải,
Chung
Tử
Long...
Phần
tấu
hài
có
Tiểu
Bảo
Chung,
Tiểu
Hoài
Linh,
Vũ
Đức,
Vũ
Quang...
Quái
kiệt
có
Xuân
Diệu
dùng
mắt
thổi
bong
bóng,
thổi
bánh
xe;
võ
sư
Kim
Tuấn
dùng
răng
lột
dừa
khô;
Minh
Tân
chuyên
biểu
diễn
nuốt
kiếm,
nuốt
rắn...;
Ngọc
Phương
Thy
múa
lửa;
Minh
Hiền
dùng
đầu
đập
bể
đá
gạch...
Mỗi
người
đến
với
đời
nghệ
sĩ
theo
con
đường
khác
nhau:
Xuân
Diệu
quê
ở
Bạc
Liêu
lên
Sài
Gòn
kiếm
sống
bằng
đôi
mắt
kỳ
lạ,
võ
sư
Kim
Tuấn
gia
nhập
xóm
nghệ
sĩ
bằng
sức
mạnh
chẻ
đôi
trái
dừa,
Tiểu
Hoài
Linh
trước
đây
là
vệ
sĩ
nhưng
hình
dáng
giống
diễn
viên
hài
Hoài
Linh
nghe
bạn
bè
xúi
bỏ
nghề
đi
tấu
hài...
Trong
khu
phố
3,
4
và
5
có
nhiều
dãy
nhà
trọ
nghệ
sĩ
náu
thân,
nhưng
nhà
trọ
ông
Tư
ở
khu
phố
3
lúc
nào
cũng
là
nơi
chốn
đi
về
của
nhiều
nghệ
sĩ.
Có
người
thuê
phòng
ở
đơn
thân,
có
người
cả
gia
đình
vợ
chồng
con
cái
cùng
đi
diễn,
có
người
rước
cha
mẹ
lên
chung
vui.
7g
sáng,
những
căn
phòng
cửa
đóng
im
lìm.
Thấy
chúng
tôi
dợm
gõ
cửa,
mấy
chị
bán
cà
phê
bảo:
"Gõ
cửa
mỏi
tay
cũng
không
ai
mở
đâu.
Mấy
ổng
đi
diễn
suốt
đêm
nên
ngủ
tới
trưa.
Cần
gì
vài
tiếng
nữa
quay
lại,
hơi
đâu
mà
đợi".
9g
sáng,
lác
đác
vài
nghệ
sĩ
xuất
hiện.
10g,
các
quán
cà
phê
cóc
nghệ
sĩ
đông
dần
và
tám
chuyện
rất
ư
là
nghệ
sĩ.
Nhóm
N.
than
hôm
qua
chạy
mấy
quán
nghệ
sĩ
ế
khách,
hát
khản
cổ
mà
thu
nhập
tiền
bông
(khách
kẹp
tiền
vào
bông
hoa
để
tặng
ca
sĩ)
không
đủ
đổ
xăng.
Nhóm
khác
bình
phẩm
mấy
ngày
nay
võ
sư
Kim
Tuấn
chán
đời
nên
không
đi
lột
vỏ
dừa
bằng
răng
mà
ở
phòng
trọ
luyện
khí
công.
Nào
là
Xuân
Diệu
trong
mấy
ngày
lễ
được
mời
lên
Buôn
Ma
Thuột
đắt
sô
kiếm
bạc
triệu,
M.T.
nhằn
mấy
ngày
về
quê
ở
miền
Tây
gần
như
lỗ
vốn...
Bất
chợt
tiếng
điện
thoại
vang
lên,
T.
hí
hửng
khoe
tối
nay
có
sô,
400.000
đồng
một
suất
diễn,
cần
ba
diễn
viên.
Rồi
T.
lấy
máy
gọi
đồng
nghiệp:
"Tối
nay
rảnh
không,
đi
với
tôi
lên
Suối
Tiên".
Đến
11g,
nhóm
nghệ
sĩ
giải
tán
dần,
ai
về
phòng
nấy.
Từ
13g-16g,
các
căn
phòng
khóa
chặt
cửa,
không
khí
tĩnh
lặng
như
vùng
quê.
17g-18g,
có
người
lịch
xịch
mở
cửa
mang
đờn,
dừa
khô,
bong
bóng,
kiếm...
chất
lên
xe
gắn
máy.
Những
chiếc
xe
chạy
tứ
phía
mất
hút
vào
phố
phường
đang
lên
đèn.
Buồn
như
tiếng
lòng
Chạy
theo
một
nghệ
sĩ
trẻ
tên
N.
chưa
kịp
hỏi
chuyện,
anh
cắt
ngang
vì
đang
kẹt
sô
19g.
Anh
tặc
lưỡi:
"Phố
này
là
phố
nghệ
sĩ,
nhưng
đa
số
vô
danh,
kiếm
tiền
ngày
nào
hay
ngày
đó
chứ
có
ai
nổi
như
cồn
mà
đi
thuê
nhà
trọ
xộc
xệch
vầy.
Lớp
trẻ
như
tụi
tôi
bị
cánh
đàn
anh
trêu
là
"ngôi
sao",
nhưng
là
sau
hè,
sao
chổi
đấy".
Lúc
trước
các
quán
nghệ
sĩ
ở
Sài
Gòn
nhiều
lắm,
nhưng
nay
teo
tóp,
T.
ngậm
ngùi
đời
sống
ngày
càng
khó.
Chị
nói
lúc
trước
sống
được
nhờ
tiền
bông
rộng
rãi
từ
vài
trăm
ngàn
đồng
tới
vài
triệu,
nay
vật
giá
tăng,
bia
rượu,
thức
ăn
tăng...
nên
tiền
bông
cũng
vơi
dần.
T.
pha
trò:
"Hồi
xưa
được
boa
toàn
bông
tươi,
còn
bây
giờ
bông
héo
vài
chục
ngàn".
Theo
ca
sĩ
K.,
tặng
bông
"héo"
cho
nghệ
sĩ
thì
sợ
bị
chê
sau
lưng,
còn
tặng
bông
"tươi"
không
kham
nổi
nên
khách
ngại
đến
quán.
Vì
lẽ
đó
mà
nhiều
nghệ
sĩ
chấp
nhận
chạy
sô
tứ
phương
ở
các
quán
hát
với
nhau,
quán
nhậu...
Hát
ở
các
quán
này,
tiền
công
vài
trăm
ngàn
đồng/đêm,
tiền
bông
có
chỗ
được
nhận,
có
chỗ
chủ
quán
thu
bông
với
lý
do
làm
thù
lao
trả
nghệ
sĩ.
Đêm
nào
ế
khách,
chủ
quán
trả
tiền
xe
ôm
thay
cho
tiền
diễn.
Hát
mà
canh
cánh
nỗi
lo
nên
điệu
hò,
xàng
xê
lên
xuống
lỗi
nhịp.
Chị
Thanh
Xuân,
nghệ
sĩ
vọng
cổ,
chua
chát
nói
để
sống
được
nhiều
nghệ
sĩ
phải
đi
hát
chùa,
tức
về
các
chùa
ở
tỉnh
xa
hát
cho
phật
tử
nghe.
Chùa
lớn
trả
tiền
hơn
500.000
đồng/suất,
chùa
nhỏ
chỉ
trả
vài
trăm
ngàn.
Chỉ
những
căn
phòng
khóa
cửa
mấy
ngày
qua,
chị
Xuân
nói:
"Thấy
phòng
nào
đóng
cửa
tụi
chị
cũng
mừng
giùm,
đó
là
họ
chạy
sô
được.
Còn
phòng
nào
khép
cửa
hờ
thường
xuyên
là
lo
lắm,
phần
lớn
bị
bể
sô
hay
nghệ
sĩ
yếu
trong
người
nghỉ
dưỡng
sức,
hoặc
buồn
hơn
là
không
quán
nào
gọi
đi
diễn
nên
nằm
chờ".
Võ
sư
Kim
Tuấn
mấy
ngày
nay
chán
cảnh
tiền
catsê
bèo
bọt
nên
lười
đi
diễn.
Anh
nói:
"Dừa
khô
bây
giờ
một
chục
gần
cả
trăm
ngàn,
tiền
xăng
xe
mắc
quá,
chạy
lòng
vòng
đi
diễn
tốn
vài
trăm.
Họ
trả
mình
chỉ
vài
trăm
ngàn
suất
diễn
là
lỗ
công
liền".
Ông
Hậu
nhạc
công
ngậm
ngùi:
"Tôi
năm
nay
58
tuổi
rồi,
may
mà
hồi
đó
chơi
đàn
chứ
đi
ca
hát
là
đói.
Xóm
nghệ
sĩ
có
nhiều
người
quá
tuổi
50,
đâu
còn
hơi
sức
mà
hát
hò".
Vì
không
còn
hơi
sức
nên
nhiều
cựu
nghệ
sĩ
phải
chuyển
qua
nghề
đàn,
cho
thuê
dàn
âm
thanh,
biên
tập
hài
kịch...
Nhiều
nghệ
sĩ
lừng
lẫy
một
thời
như
Lam
Sơn,
Thái
Bình,
Hữu
Trí...
nay
phải
nương
cậy
vào
con.
Mái
ấm
xa
xôi
Lúc
trước
xóm
nghệ
sĩ
nức
tiếng
với
nhóm
tam
tấu
gồm
Kim
Tuấn
chuyên
dùng
răng
lột
vỏ
dừa,
Xuân
Diệu
phun
sữa
bằng
mắt,
Phúc
Toàn
nhại
được
nhiều
giọng
ca
nổi
tiếng
từ
tân
nhạc,
cải
lương
đến
nhạc
sến.
Nhóm
tam
tấu
này
xuất
thân
từ
ba
vùng
quê
khác
nhau
ở
miền
Tây
nhưng
nay
tan
rã,
người
về
quê,
người
chuyển
nhà
trọ.
Ở
khu
phố
3
mới
đây
nhóm
hài
Vũ
Đức,
Vũ
Quang
chuyển
nhà
trọ
qua
nơi
khác.
Buồn
nhất
là
chuyện
T.
chuyển
nhà
trọ
để
lại
món
nợ
tiền
nhà
hai
tháng
2,4
triệu
đồng.
Chủ
nhà
thương
anh
cuộc
sống
khó
khăn
không
nỡ
tìm
đòi.
Nghệ
sĩ
này
đi
dăm
hôm
thì
nghệ
sĩ
khác
tìm
đến,
chuyện
nghệ
sĩ
chuyển
nhà
trọ
cũng
nhẹ
nhàng
như
mưa
nắng
Sài
Gòn.
Theo
ông
Hậu,
đường
Trần
Xuân
Soạn
tập
trung
đông
nghệ
sĩ
nhất
vì
nơi
đây
giá
thuê
nhà
trọ
và
giá
đất
còn
thấp
nên
nhiều
nghệ
sĩ
mua
xây
nhà
ở.
Số
mua
được
nhà
chẳng
là
bao,
phần
lớn
đều
"tôi
đi
ở
trọ
trần
gian".
Hữu
Trí
mua
được
nhà
đất
trong
xóm
nghệ
sĩ
cũng
nhờ
vào
con
cưng
là
bé
Nguyễn
Huy,
còn
gọi
là
bé
Châu,
"làm
mưa
làm
gió"
trên
thị
trường
âm
nhạc.
Nghệ
sĩ
biểu
diễn
xiếc
tạp
kỹ
Minh
Tân
có
được
căn
nhà
vài
chục
mét
vuông
trong
phố
nghệ
sĩ
cũng
nhờ
sự
giúp
đỡ
của
người
thân.
Nghệ
sĩ
hài
Vũ
Đức
đứng
trên
sân
khấu
chọc
cười
khán
giả
bao
năm
nhưng
đời
thực
ông
chết
trong
vai
ở
trọ.
Võ
sư
Kim
Tuấn
biểu
diễn
công
phu
oai
phong
là
thế,
nhưng
sau
đêm
diễn
lại
trở
về
với
căn
phòng
trọ
như
chiếc
hộp
gói
gọn
chỉ
đủ
hai
người.
Chị
Thanh
Xuân
cho
biết
chị
ở
xóm
trọ
nghệ
sĩ
trên
10
năm,
lúc
đó
chỉ
là
nhà
lá.
Mười
năm
qua,
vợ
chồng
chị
đi
diễn
tối
mặt,
hát
khản
cổ
mà
vẫn
chưa
mua
được
miếng
đất
nhỏ.
Nay
chị
đã
già,
hơi
đã
tàn,
lên
một
câu
vọng
cổ
đừ
người,
tính
giải
nghệ
nhưng
đau
đáu
mái
ấm
vẫn
xa
xôi.
Gần
phòng
trọ
chị
Xuân
là
Dương
Tuấn,
cũng
ở
trọ
chục
năm.
Tuấn
thuộc
làu
từng
ngóc
ngách
trong
phòng
trọ
như
phím
dương
cầm
anh
bấm
từng
đêm.
Để
có
được
mái
nhà
riêng
sao
cứ
bùng
nhùng
như
đàn
đứt
dây.
Ông
Hậu
bùi
ngùi:
"Tôi
có
nhà
riêng
ở
Long
An
cách
đây
vài
chục
cây
số,
nhưng
về
nhà
ở
thì
không
sống
được.
Ở
đây
sống
nhà
trọ
eo
hẹp
nhưng
còn
kiếm
được
tiền
qua
ngày.
Nghệ
sĩ
mà,
bỏ
đờn
ca,
hát
xướng,
tấu
hài,
diễn
kịch
biết
làm
gì
đây.
Chắc
tại
tụi
tôi
là
kiếp
con
tằm,
mê
tiếng
đàn,
tiếng
hát,
ánh
đèn
sân
khấu
cho
đến
tàn
hơi
hết
sức
mới
dứt
vạt
với
đời
nghệ
sĩ
đói
nghèo".
TT-
Đặng
thành
Công.