Chuyện cảm động của diễn viên già danh tiếng từng đánh giày mưu sinh
- Thứ tư - 26/03/2014 15:08
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Từ một cậu ấm trong gia đình phong kiến, cậu bé Nam Cường khi đó bỏ nhà ra đi và có tuổi thơ khắc khổ bán bánh mỳ, đánh giày, lam lũ trong những giọt nước mắt.
Tiếp
tôi
trong
căn
nhà
5
tầng
khang
trang
nằm
trên
phố
Vọng,
diễn
viên
Nam
Cường
tất
bật
pha
nước
tiếp
đãi
tôi
như
một
người
bạn
lâu
năm
mới
được
gặp
lại,
là
một
nghệ
sĩ
đã
được
nhà
nước
phong
tặng
danh
hiệu
NSƯT
và
cũng
là
một
diễn
viên
quen
thuộc
trên
màn
ảnh
Việt
Nam
với
trên
20
bộ
phim
đã
tham
gia
diễn
xuất,
diễn
viên
Nam
Cường
vẫn
là
một
người
gần
gũi
và
thân
thiện:
"Tôi
già
rồi
chẳng
còn
được
báo
chí
quan
tâm
mấy,
thỉnh
thoảng
trước
kia
cũng
có
mấy
nhà
báo
gọi
điện
thoại
phỏng
vấn,
nhưng
đến
tận
nhà
trò
chuyện
thế
này
thì
cũng
hiếm
lắm,
phần
thì
cũng
bận
công
việc
có
ở
nhà
mấy
đâu
mà
tiếp
nhà
báo,
mới
cả
giả
cả
rồi
lên
báo
làm
gì,
để
cho
các
bạn
trẻ
lên
thì
phù
hợp
hơn
tôi
"
Vừa đưa tôi cốc nước chè với khỏi toả nghi ngút, ông từ tốn nói: "Cái nghề diễn nó đến với tôi như là cơ duyên đã được ấn định từ trước nhà báo ạ, tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình phong kiến giàu có, bố tôi là Lý trưởng nên ông gia trưỏng và nghiêm khắc lắm, ngày còn bé tôi nhớ, mỗi lần ngồi ăn cơm với ông là phải ăn cho thật nhanh, nếu ăn chậm, rượu ông uống ngấm say vào là thể nào ông cũng lấy cớ cho ăn đòn.
Mẹ tôi mất vì bị tai biến mạch máu não khi mới sinh em gái tôi, thương mẹ rồi bố lại đi lấy vợ ba, làm cho tôi uất ức bỏ nhà đi lên Hà Nội đổi tên từ Nguyễn Trình Tường, tên thật của tôi, thành Nguyễn Nam Cường để người nhà không thể tìm được và cuộc đời của tôi cũng đồng hành với cái tên Nam Cường từ đó".
![]()
Trải
qua
tuổi
thơ
trong
đáy
bần
cùng
của
xã
hội,
giờ
đây
người
nghệ
sĩ
già
luôn
trân
trọng
những
gì
mình
đang
có.
Người
diễn
viên
già
đưa
cốc
nước
trà
nóng
lên
xoa
xoa
vào
đôi
bàn
tay
đang
cóng
vì
gió
lạnh
và
mưa
phùn
Hà
Nội
những
ngày
rét
mướt,
ông
đưa
đôi
mắt
nhìn
xa
xăm
về
phía
cửa
sổ
như
đang
đi
tìm
lại
ký
ức
tuổi
thơ
của
mình:
"
Lên
Hà
Nội
lang
thang
với
2
bàn
tay
trắng,
thời
đấy
Hà
Nội
vẫn
bị
giặc
Pháp
đô
hộ,
cuộc
sống
có
nhiều
khó
khăn
áp
bức,
tôi
lang
thang
kiếm
ăn
vật
vờ
xung
quanh
chợ
Đồng
Xuân
rồi
quyết
định
đi
bán
bánh
mì
dạo
để
kiếm
sống,
lang
thang
khắp
xó
xỉnh
của
Hà
Nội
làm
đủ
nghề,
sáng
bán
bánh
mỳ,
trưa
bán
kem,
chiều
lại
đi
đánh
giày
để
sống
qua
ngày,
gầm
cầu
Long
Biên
và
nhà
tế
bần
ở
Hàng
Chiếu
là
những
nơi
trú
chân
qua
đêm
của
tôi,
những
năm
tháng
ấy
là
những
năm
tháng
tủi
nhủc
của
tôi,
nhiều
hôm
tôi
bị
bọn
đầu
gấu
trấn
hết
tiền,
rồi
bọn
lính
pháp
bắt
đánh
để
mua
vui.
Nhưng
cũng
nhờ
thế
mà
tôi
đến
được
với
nghề
diễn.
Lúc
bấy
giờ,
cứ
đi
bán
bánh
mì
và
đánh
giày
là
tôi
lại
lân
la
đến
đoàn
cải
lương
ở
rạp
Chuông
Vàng
trên
đường
Tạ
Hiện
để
được
coi
những
vở
diễn
ở
đây,
những
lúc
ấy
tôi
chưa
được
xem
trọn
vẹn
được
một
buổi
biểu
diễn
nào
cả,
và
ước
mơ
từ
một
người
bán
bánh
mì
chuyển
sang
làm
một
diễn
viên
cải
lương
được
hình
thành
trong
tôi
từ
đây.
Tôi
bắt
đầu
lân
la
đến
đây
thường
xuyên
hơn
và
hay
trả
vờ
bán
bánh
mì
cho
những
vị
khách
đi
xem
rạp,
nhưng
thực
ra
là
tự
nguyện
làm
chân
sai
vặt
cho
những
người
trong
đoàn.
![]()
Những
vai
diễn
của
ông,
dù
là
phản
diện,
nhưng
cũng
để
lại
trong
lòng
khán
giả
những
ấn
tượng
khó
phai.
Một
lần,
khi
tấm
màn
nhung
khép
lại
tôi
thấy
bà
chủ
đang
ngồi
một
mình
xem
lại
sổ
sách
phía
sau
cánh
gà,
tôi
lấy
hết
cam
đảm
vào
xin
được
theo
đoàn,
việc
gì
tôi
cũng
nói
với
bà
chủ
là
làm
được,
miễn
là
có
cơ
hội
theo
đuổi
ước
mơ.
Bà
chủ
nhìn
tôi
trẻ
con
ái
ngại,
sợ
rằng
cho
tôi
về
chỉ
tổ
tốn
cơm,
vì
ngày
bé
tôi
nhỏ
lắm,
lúc
ấy
là
14
tuổi,
mà
nhìn
tôi
cứ
như
là
11,
suốt
ngày
bị
mấy
thằng
Pháp
nó
đánh,
nó
bắt
nạt.
Thế
nào
mà
bà
chủ
nhìn
thấy
trong
đôi
mắt
của
tôi
có
sự
chân
thành,
bà
lại
đồng
ý.
Thế
là
tôi
trở
thành
người
của
đoàn
cải
lương
Chuông
Vàng,
sáng
tôi
dậy
sớm
quyét
dọn
rạp,
rồi
vẫn
đi
bán
bánh
mỳ,
trưa
thì
lại
đi
đánh
giày,
chiều
tối
thì
cầm
tờ
rơi
đi
phát
cho
đoàn
cải
lương,
ngày
ấy
tôi
cũng
lưu
manh
lắm,
vào
những
ngày
tháng
3
trời
se
lạnh
cũng
như
thế
này,
thế
mà
cứ
quần
đùi
với
áo
rách
lang
thang
ngồi
đầu
đường
xó
chợ
thôi,
khổ
lắm,
cầm
tờ
rơi
đi
phát
ngoài
trời
lạnh
là
tôi
cứ
tìm
hàng
phở
gánh,
nấp
nấp
sau
gánh
phở
vừa
ấm
lại
vừa
đút
tờ
rơi
vào
đấy
đốt
để
đỡ
phải
đi
phát
cho
đỡ
lạnh".
Nói
đến
câu
này,
mắt
người
nghệ
sĩ
già
ánh
lên
giọt
nước
mắt
đầy
cơ
cực
tuổi
thơ
ấu
,tôi
biết
ông
đang
nhớ
về
những
kỷ
niệm
không
thể
nào
phai
được
trong
tâm
trí,
một
mình
phải
chống
chọi
và
mưu
sinh
trong
cái
xã
hội
phong
kiến
vẫn
bị
giặc
đô
hộ.
![]()
Hình
ảnh
nghệ
sĩ
Nam
Cường
hoàn
toàn
khác
với
bộ
râu
giả.
Nhiều
người
khi
xem
bức
hình
này
tưởng
rằng
nghệ
sĩ
Nam
Cường
đã
đi
tu,
thực
ra
là
ông
đang
tham
gia
quay
một
bộ
phim
và
vào
vai
một
nhà
tu
hành.
"
Tôi
cứ
làm
chân
sai
vặt
rồi
soát
vé,
rồi
lau
dọn
một
thời
gian
dài
ở
đoàn.
Khi
ông
chủ
Kim
Chung
đứng
ra
làm
vở
Kiếp
Hoa
thì
có
một
người
diễn
viễn
trong
đoàn
dính
phải
mìn
của
Pháp,
qua
đời,
thiếu
mất
người
diễn,
tôi
mạnh
dạn
tự
đề
cử
mình
với
ông
chủ,
thế
là
tôi
được
chọn
vào
vai
em
bé
chăn
trâu
và
cứ
như
thế
nghiệp
diễn
của
tôi
dần
dần
được
hình
thành.
Sau
này
tôi
có
chỗ
đứng
trong
đoàn
cái
lương
với
những
vai
phụ
điếu
đóm,
được
mấy
năm
thì
đoàn
cải
lương
cùng
với
ông
bà
chủ
không
còn
chỗ
đứng
ở
Hà
Nội,
cả
đoàn
về
Hải
Phòng
để
theo
tàu
đổ
bộ
của
Mỹ
di
cư
vào
Sài
Gòn,
lúc
xuống
Hải
Phòng
tôi
tự
nghĩ,
ở
Hà
Nội
có
gì
còn
có
người
cưu
mang,
vào
Sài
Gòn
lạ
nước
lạ
cái,
nghĩ
vậy
tôi
tìm
gặp
bà
chủ
và
nói
cho
bà
chủ
biết
tâm
sự
của
mình.
Bà
chủ
nghe
chuyện
xong,
nghĩ
cũng
thương
tôi
liền
lén
đưa
cho
tôi
ít
tiền
và
bảo
tôi
ra
đi
nhờ
xe
quay
trở
lại
Hà
Nội,
và
phải
cẩn
thận
không
được
để
ông
chủ
Kim
Chung
biết,
ông
mà
biết
thì
ông
ý
đánh
chết".
"Từ
bỏ
đoàn
cải
lương
cùng
với
những
ước
mơ
thành
danh
ở
chốn
Sài
Gòn
phồn
vinh
hoa
mỹ,
thời
ấy
Sài
Gòn
và
Hà
Nội
vẫn
khác
xa
nhau
nhiều
lắm,
ai
mà
được
vào
Sài
Gòn
rồi
thì
không
khác
gì
mới
được
đi
nước
ngoài
về,
quay
trở
lại
Hà
Nội
với
hai
bàn
tay
trắng,
tôi
đi
tìm
ông
thủ
quỹ
của
đoàn,
tên
gọi
là
ông
Quý,
nhà
ở
Cao
Bá
Quát,
vừa
đến
nơi
tôi
đã
bị
chửi
tẻ
tát,
''mày
đi
theo
ông
chủ
vào
Nam
sao
lại
có
mặt
ở
đây
là
thế
nào'',
tôi
giãi
bầy,
''thôi
con
không
vào
Nam
đâu
cậu
cho
con
ăn
nhờ
ở
vạ
cậu
ở
đây''."
![]()
"Ở
nhà
ông
Quý
giúp
việc
đến
ngày
10
-
10
giải
phóng
thủ
đô,
tôi
vẫn
nhớ
như
in
cảm
xúc
lâng
lâng
lúc
ra
Văn
Miếu
đón
đoàn
quân
giải
phóng,
cảm
giác
lúc
bấy
giờ
như
mình
vừa
được
sinh
ra
thêm
một
lần
nữa,
lúc
bấy
giờ
chính
phủ
mới
thành
lập
một
đoàn
cải
lương
tập
thể
mới,
không
phải
của
nhà
nước
đâu,
vẫn
chỉ
là
một
đoàn
tập
thể
nhỏ
phục
vụ
nhân
dân,
tôi
lại
được
ông
Quý
giới
thiệu
vào
đấy
làm.
Và
cứ
làm
ở
đấy
cho
đến
khi
sau
này
đoàn
ngày
càng
mạnh
lên,
thành
lập
nhà
hát,
cứ
thế
tôi
cống
hiến
ở
đấy
cũng
được
2
huy
chương
vàng,
3
huy
chương
bạc,
đồng
thời
đến
năm
1995,
tôi
được
nhà
nước
phong
tặng
danh
hiệu
Nghệ
Sĩ
Ưu
Tú,
tôi
cống
hiến
hết
mình
ở
đấy
cho
đến
khi
về
hưu
là
năm
1998".
![]()
Giờ
đây
khi
về
già
,"chú
bé
đánh
giày"
ngày
nào
đã
có
cơ
ngơi
khang
trang,
và
một
gia
đình
rất
hạnh
phúc.
Thú
vui
của
ông
là
trông
cháu
và
đi
đóng
phim.
"Bén
duyên
với
truyền
hình
năm
1996,
lúc
đấy
tôi
vẫn
làm
việc
ở
trong
nhà
hát.
Lúc
đầu
tôi
thử
sức
với
vai
ông
Phán
trong
phim
''Số
Đỏ''.
Nhưng
cũng
phải
đợi
đến
khi
đạo
diễn
Quốc
Trọng
gặp
tôi
và
mời
tôi
vào
vai
hiệu
phó
Cầm
trong
phim
''Mùa
lá
rụng'',
tôi
mới
bén
duyên
với
điện
ảnh
và
để
lại
dấu
ấn
trong
lòng
khán
giả.
Nhưng
cũng
bắt
đầu
từ
đó,
tôi
dần
dần
vào
các
vai
phản
diện,
tính
ra
phim
tôi
đóng
đến
70%
là
vào
các
vai
đại
diện
cho
kẻ
tiểu
nhân,
đâm
bị
thóc,
chọc
bị
gạo,
đàn
áp
dân
lành.
Cũng
nhờ
làm
nghề
diễn
mà
tôi
đã
tìm
lại
được
gia
đình
của
mình,
tôi
vẫn
nhớ
năm
đấy,
khoảng
năm
80,
khi
tôi
đang
diễn
ở
Hải
Phòng
thì
thấy
có
người
chạy
ra
gọi
bảo
ông
ơi
có
người
tìm
ông.
Tôi
chạy
ra
thì
nó
cứ
khóc
rồi
hét,
anh
ơi,
anh
không
nhận
ra
em
à,
em
gái
anh
đây,
em
Minh
đây,
con
Mỹ
Phượng
bố
mẹ
mình
đây
anh.
Nghe
thế
thôi
là
tôi
lao
vào
em
gái
ôm
nó,
hai
anh
em
cùng
khóc
như
trẻ
con
giữa
rạp
Hải
Phòng.
Một
thời
gian
sau,
tôi
cùng
em
gái
về
thăm
lại
gia
đình
ở
Bắc
Ninh,
phải
dũng
cảm
lắm
tôi
mới
dám
vào
nhà
để
gặp
bố
tôi,
tôi
vẫn
nhớ
lời
bố
tôi
nói
lúc
bấy
giờ:
Tao
đã
nghe
mày
hay
diễn
kịch
rồi,
toàn
vai
phản
diện
thôi,
thế
ngoài
đời
có
phản
diện
không
con?"
![]()
Những
ký
ức
đau
buồn
của
một
tuổi
thơ
dự
dội
vẫn
còn
mãi
trong
tâm
trí
ông.
Lập
gia
đình
khá
muộn,
vợ
của
diễn
viên
Nam
Cường
kém
ông
20
tuổi,
con
cái
đều
đã
trưởng
thành,
vợ
chồng
ông
bây
giờ
có
thú
vui
trông
coi
các
cháu
giúp
con,
mỗi
lần
đi
đóng
phim
ở
xa
là
ông
nhớ
chúng
nó
lắm,
và
luôn
bù
lại
cho
các
cháu
những
món
quà
nhỏ
mỗi
dịp
đi
đóng
phim.
![]()
NSƯT
Nam
Cường
luôn
nhìn
cuộc
đời
theo
hướng
tích
cực,
và
mong
muốn
cống
hiến
hết
mình
cho
điện
ảnh.
Từ
một
đứa
trẻ
lang
thang
đầu
đường
xó
chợ,
ông
mãn
nguyện
với
chính
bản
thân
mình
ở
hiện
tại:
"
Trông
lên
thì
chẳng
bằng
ai,
nhưng
trông
xuống
cũng
chẳng
ai
bằng
mình".
Nghề
diễn
viên
không
mang
lại
cho
ông
nhiều
tiền,
nhưng
đã
mang
lại
những
giá
trị
tinh
thần
lớn
lao,
mà
không
gì
có
thể
mua
được...
![]()
NSƯT
Nam
Cường
viên
mãn
khi
về
già.