. Phóng
viên: Được
biết
NSND
Kim
Cương
đang
triển
khai
dự
án
sách
nói,
dự
án
này
có
ý
nghĩa
gì
đối
với
bà?
-
NSND KIM
CƯƠNG:
Thực
tế,
đã
có
rất
nhiều
thư
viện
sách
nói
dành
cho
người
khiếm
thị.
Tuy
nhiên,
sách
nói
sân
khấu
rất
cần
cho
thế
hệ
khán
giả
trẻ
am
hiểu
sân
khấu.
Hoàn
thành
trách
nhiệm
bản
thân
. Vậy
dự
án
này
được
triển
khai
như
thế
nào
để
tạo
được
sức
hút?
-
Trước
hết
là
từ
hồi
ký
của
mình.
Tôi
và
một
vài
nghệ
sĩ
sẽ
tham
gia
đọc
thoại,
được
dàn
dựng
có
phần
âm
nhạc,
tiếng
động
nhằm
mở
ra
một
hướng
đi
mới
cho
việc
các
nghệ
sĩ
kịch
nói
cùng
tham
gia
làm
mới
những
quyển
sách,
những
kịch
bản
sân
khấu
bằng
cách
thực
hiện
thu
âm
có
dàn
dựng
thật
sinh
động
để
thu
hút
người
nghe.
Nghệ
sĩ
lồng
tiếng
Đạt
Phi
và
nghệ
sĩ
sân
khấu
Thành
Lộc,
Hữu
Châu
sẽ
tham
gia
dự
án
này
cùng
tôi.
Tôi
đã
biên
tập
lại
hồi
ký
của
mình
và
phân
lớp
để
tiến
hành
việc
thu
âm.
. Là
người
mở
đường
cho
kịch
nói
phía
Nam,
phải
chăng
bà
muốn
làm
thêm
việc
hướng
các
nghệ
sĩ
kịch
đọc
thoại
những
tác
phẩm
văn
học,
để
sách
nói
đi
vào
đời
sống
văn
hóa?
-
Khi
văn
hóa
đọc
chưa
được
nhân
rộng
trong
giới
trẻ,
cách
làm
này
sẽ
tạo
thêm
sản
phẩm
nghe
bên
cạnh
sản
phẩm
nhìn
để
họ
thưởng
thức.
Trước
hết,
mình
chiều
theo
tâm
lý
nghe
vì
mê
các
thần
tượng
của
giới
trẻ,
sau
đó
kích
thích
họ
tìm
đọc
sách.
. Trước
đây,
dự
án
kêu
gọi
tránh
phá
thai
trong
giới
trẻ
đã
được
bà
tiến
hành,
công
cuộc
tuyên
truyền
đó
sẽ
tạo
sức
lan
tỏa
lớn
trong
xã
hội
khi
được
chuyển
hóa
thành
kịch
bản
sân
khấu.
Bà
có
thấy
cách
làm
đó
sẽ
tạo
hiệu
ứng
sâu
và
rộng
một
khi
đưa
vào
học
đường?
-
Có
vào
thăm
các
bà
mẹ,
trẻ
em
ở
Bệnh
viện
Từ
Dũ
mới
thấy
nỗi
đau
của
những
gia
đình
có
con
gái
lầm
lỡ
mang
thai
ngoài
ý
muốn
mà
tuổi
đời
còn
rất
trẻ.
Rất
nhiều
em
dại
dột
đi
phá
thai.
Dự
án
của
chúng
tôi
xúc
tiến
việc
khuyên
ngăn
việc
phá
thai.
Trước
hết
là
cách
tránh
thai
trong
quan
hệ
tình
dục.
Đưa
những
vấn
đề
tế
nhị
này
lên
sàn
diễn
phải
kỳ
công
lắm.
Cách
thể
hiện
phải
sâu
sắc,
không
phản
cảm.
Để
tạo
được
sức
lan
tỏa
rộng
phải
có
đội
ngũ
giỏi
nghề
diễn
tham
gia.
Không
chỉ
đưa
vào
học
đường
mà
còn
đưa
vào
các
khu
chế
xuất,
khu
công
nghiệp
nơi
có
hàng
ngàn
công
nhân
trẻ.
Ngay
tại
trung
tâm
đào
tạo
việc
làm
cho
trẻ
em
mồ
côi,
khuyết
tật
cũng
là
một
"quả
bom
nổ
chậm",
bởi
khi
các
em
bắt
đầu
trưởng
thành
thì
nhu
cầu
sinh
lý
cũng
tăng.
Nếu
không
giáo
dục
một
cách
triệt
để,
nạn
mang
thai
dẫn
đến
phá
thai
trong
cộng
đồng
này
khó
tránh
khỏi
một
khi
các
em
suy
nghĩ
chưa
chín
chắn.
NSND
Kim
Cương.
Ảnh:
THANH
HIỆP
. Người
ta
không
biết
đến
bao
giờ
là
dự
án
cuối
của
NSND
Kim
Cương?
-
Trước
mỗi
dự
án
mới,
tôi
vẫn
thường
nói
với
con
trai,
lần
này
mẹ
"đánh
trận"
cuối
rồi
"gác
kiếm".
Con
trai
tôi
cười:
"Rồi
mẹ
lại
rút
kiếm
đánh
tiếp
cho
mà
xem".
Quả
nhiên,
cứ
hết
lần
này
đến
lần
khác,
dự
án
nào
cũng
muốn
làm,
tùy
theo
sức
mình.
Cần
sự
bình
yên
. Có
câu
nói
cuộc
đời
vẫn
đẹp
dù
chỉ
toàn
đau
khổ,
nỗi
buồn,
thăng
trầm.
Bà
có
thấy
là
đúng?
-
Theo
tôi,
đời
có
sướng,
có
khổ,
ở
một
vài
khía
cạnh
nhất
định
đều
đúng.
Quan
trọng
ở
đây
là
mỗi
chúng
ta
tìm
mọi
cách
để
định
nghĩa
về
cuộc
đời
mình
ở
từng
độ
tuổi
khác
nhau.
Sự
định
nghĩa
đó
sẽ
giúp
mình
hiểu
cuộc
đời
hơn,
sống
hết
lòng
với
nó.
. Vậy
ở
tuổi
xưa
nay
hiếm
như
bà,
vẫn
còn
đủ
sức
khỏe
để
làm
nhiều
việc
ý
nghĩa
cho
cộng
đồng,
bà
định
nghĩa
cuộc
đời
ở
hiện
tại
của
mình
như
thế
nào?
-
Cuộc
đời
tôi
ở
giai
đoạn
này
không
cần
quá
bận
lòng
đến
những
bình
luận
xôn
xao
của
người
đời.
Tôi
cần
hoàn
thành
trách
nhiệm
bản
thân,
đối
xử
chân
thành
với
tất
cả
mọi
người
và
thấy
mọi
chuyện
tự
nó
đã
trở
nên
tốt
đẹp.
Tôi
bây
giờ
đang
tự
nhủ:
Hãy
tỉnh
táo
trước
khổ
đau
và
nhẹ
nhàng
trước
sung
sướng.
. Tại
sao
chỉ
có
tỉnh
táo
và
nhẹ
nhàng
trong
cách
hành
xử
với
đời
ở
tuổi
này?
-
Bây
giờ
quá
nhiều
thông
tin
"nhiễu
sóng".
Khi
còn
trẻ,
tôi
đùng
đùng
tìm
cho
ra
lẽ,
thậm
chí
gay
gắt
trong
phản
ứng.
Còn
hiện
tại,
khi
đối
mặt
với
những
tin
giả,
tôi
tỉnh
táo
lắm.
Ví
dụ,
sáng
mở
mắt
ra
lướt
mạng,
thấy
tin
giả
về
nghệ
sĩ
qua
đời,
tội
nghiệp
nhất
là
Hoài
Linh.
Dân
cư
trên
mạng
nhào
vô
bày
tỏ
thương
tiếc.
Có
lần
tôi
đọc
được
tin
nói
chính
mình
đã
qua
đời,
có
cả
hình
ảnh
minh
họa.
Nhẹ
nhàng
và
cười
khì.
Trước
hết
mình
nóng
giận
chỉ
làm
tổn
thương
mình.
Nên
tôi
cho
rằng
ở
tuổi
này
cần
sự
bình
yên
thì
đừng
quá
bận
tâm
chuyện
người
ta
thích
thêu
dệt.
Đôi
lúc
tôi
cô
độc
lắm
. Bà
vẫn
thường
nói,
đừng
chỉ
vì
ai
đó
trông
mạnh
mẽ,
không
có
nghĩa
là
tất
cả
mọi
thứ
đều
ổn.
Ngay
cả
những
người
mạnh
mẽ
nhất
cũng
cần
một
người
bạn
để
dựa
vào
vai
mà
khóc?
-
Đúng.
Đôi
lúc
tôi
cô
độc
lắm.
Trên
sân
khấu
tôi
làm
được
tất
cả:
nhà
quản
lý,
nhà
viết
kịch,
đạo
diễn
và
diễn
viên
chính,
thế
nhưng
trong
cuộc
sống,
tôi
thất
bại
vì
không
làm
được
điều
mình
khao
khát.
Đó
là
không
có
một
mái
ấm
gia
đình
hạnh
phúc
như
bao
người
phụ
nữ
khác.
Do
vậy,
tôi
vẫn
thường
khuyên
các
bạn
trẻ
hãy
kết
hôn
với
người
mà
bạn
thích
chuyện
trò,
vì
khi
về
già
bạn
sẽ
phát
hiện
ra
rằng
đó
là
một
ưu
điểm
lớn.
. Bà
vẫn
luôn
tự
hào
về
mẹ
-
cố
NSND
Bảy
Nam.
Trong
bà
luôn
nhớ
điều
gì
nhất
về
mẹ?
-
Hôm
qua,
tôi
dự
buổi
khai
mạc
triển
lãm
ảnh
của
CLB
Phóng
viên
Sân
khấu
thuộc
Hội
Sân
khấu
TP
HCM,
nơi
trưng
bày
nhiều
bức
ảnh
quý
của
các
thế
hệ
nghệ
sĩ,
trong
đó
có
má
tôi.
Xúc
động
nhất
là
hình
ảnh
bà
và
NSND
Phùng
Há
bế
đứa
cháu
nội
đầu
tiên
khi
cháu
tròn
1
tuổi
trong
lễ
thượng
thọ
90
của
má
tôi.
Hai
nghệ
sĩ
đại
thụ
của
sân
khấu
miền
Nam,
2
bà
má
đáng
kính
không
của
riêng
tôi.
Tự
dưng
nước
mắt
tôi
tuôn
trào.
Tôi
nhớ
má
đã
từng
nói:
"Nhiều
thứ
con
mong
mỏi
có
được
phải
giá
trị.
Nhưng
sự
thật
là
những
gì
thực
sự
khiến
con
hài
lòng
đều
hoàn
toàn
miễn
phí.
Đó
là
tình
yêu,
là
tiếng
cười
và
là
những
giây
phút
miệt
mài
theo
đuổi
đam
mê
của
mình.
Làm
nghệ
sĩ
là
phước
báu.
Cái
nghề
cho
con
quá
nhiều
thứ
trên
đời,
mất
mát
một
vài
thứ
chẳng
là
gì
cả".
. Bà
đúc
kết
điều
gì
sau
những
lời
dạy
của
mẹ
mình
khi
ở
cương
vị
một
người
mẹ,
một
người
bà
của
5
đứa
cháu?
-
Tôi
nghĩ
đừng
xem
trọng
bề
ngoài
của
một
ai
mà
nhận
xét
vội,
cũng
đừng
xem
trọng
sự
giàu
sang
vì
nó
có
thể
mất
dần.
Cuộc
đời
hãy
nên
trân
quý
người
biết
làm
bạn
cười,
vì
chỉ
có
nụ
cười
mới
biến
ngày
buồn
thành
vui.
Với
con
cháu,
tôi
cũng
dạy,
đời
này,
chỉ
có
chính
mình
mới
hiểu
bạn
nhất.
Sướng
khổ
là
do
tâm
mình
thôi.
Lời
chúc
của
NSND
Kim
Cương
. Bà
nghĩ
gì
về
nghề
báo?
Phải
chăng
mối
liên
kết
giữa
báo
chí
và
nghệ
sĩ
không
phải
lúc
nào
cũng
suôn
sẻ?
-
Rõ
ràng,
để
mối
quan
hệ
giữa
nghệ
sĩ
và
báo
chí
-
truyền
thông
đạt
được
đúng
mục
tiêu
tốt
đẹp,
rất
cần
đến
trách
nhiệm
và
ý
thức
của
cả
hai
bên.
Đời
sống
văn
hóa
nghệ
thuật
không
thể
thiếu
mối
liên
kết
này.
Bên
cạnh
đó,
báo
chí
cần
tạo
điều
kiện
cho
những
nghệ
sĩ
thực
sự
có
tài
năng
được
tỏa
sáng
và
cũng
cần
khắt
khe
hơn
với
những
nhân
vật
lợi
dụng
xì-căng-đan
để
gây
chú
ý.
Người
tình
đầu
tiên
và
người
chồng
cuối
cùng
của
tôi
là
nhà
báo.
Nên
tôi
hiểu
rất
rõ
ranh
giới
này.
Ngòi
bút
một
khi
đã
thiên
vị
sẽ
giết
chết
một
tài
năng.
Hiện
nay,
báo
chí
viết
về
văn
hóa
nghệ
thuật
hiền
quá,
chạy
theo
thời
sự,
tin
vô
bổ
của
nghệ
sĩ
quá
nhiều,
trong
khi
giới
nghệ
sĩ
rất
cần
sự
nhìn
nhận,
đánh
giá
thẳng
thắn.
Phê
cho
ra
phê,
bình
cho
đúng
bình.
Khen
vô
tội
vạ,
chúng
tôi
cũng
chẳng
thích.
Tôi
cho
sự
không
suôn
sẻ
chính
là
khi
động
cơ
viết
khen,
viết
chê
không
trong
sáng,
dẫn
đến
mất
lòng
nhau.
Đội
ngũ
làm
báo
hôm
nay
chịu
áp
lực
rất
nhiều
trước
thông
tin
sai,
nhiễu.
Còn
với
văn
nghệ
sĩ,
lực
lượng
sáng
tạo,
một
lời
nói
bất
cẩn
của
ai
đó
có
thể
gây
bất
hòa,
một
lời
nhận
xét
cay
độc
có
thể
làm
hỏng
cả
quá
trình
phấn
đấu
của
họ.
Nhân
kỷ
niệm
95
năm
ngày
Báo
chí
Cách
mạng
Việt
Nam,
tôi
cảm
ơn
báo
chí
cách
mạng
vì
đã
xem
nghệ
sĩ
chúng
tôi
như
những
chiến
sĩ
trên
mặt
trận
văn
hóa.
Chúc
các
nhà
báo
đã
vì
công
cuộc
thay
đổi
nền
nghệ
thuật
tiến
bộ,
văn
minh
luôn
dồi
dào
sức
khỏe,
hạnh
phúc.