Ðệ nhị danh ca Út Rạch Giá
- Thứ hai - 14/04/2014 07:35
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Vào những năm của thập niên 1950, miền Nam có đệ nhứt danh ca Út Trà Ôn, thì thời ấy cũng có đệ nhị danh ca Út Rạch Giá, đó là danh hiệu mà giới sân khấu cải lương và báo chí phong tặng.

Ðệ
nhị
danh
ca
Út
Rạch
Giá
đứng
trước
mái
nhà
lá
của
ông.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Út
Rạch
Giá
còn
có
tên
là
Út
Dậu,
khoảng
tuổi
Út
Trà
Ôn,
quê
quán
ở
Rạch
Giá.
Ban
đầu
ông
lấy
nghệ
danh
là
Út
Dậu,
sau
nổi
danh
là
Út
Rạch
Giá.
Năm
lên
10
tuổi
ông
đã
say
mê
đờn
ca
cổ
nhạc
và
thường
theo
nhóm
ca
nhạc
tài
tử
trong
làng
đi
chơi
đây
đó,
có
nghĩa
là
đi
theo
xách
đờn,
mua
rượu
cho
các
nghệ
nhân.
Rồi
ngày
này
qua
tháng
nọ
ông
thuộc
làu
nhịp
nhàng,
bài
bản
và
được
bạn
bè
dạy
thêm
rồi
biết
ca.
Mặt
khác
ông
học
qua
máy
hát
dĩa,
quay
tay
hồi
xưa.
Năm
16
tuổi
ông
trốn
gia
đình
đi
theo
cải
lương,
đoàn
đầu
tiên
là
Tân
Hí
Ban
của
bầu
Núi.
Ban
đầu
ông
chỉ
làm
quân
câm
(tức
chỉ
đứng
chớ
không
nói
gì
hết),
hàng
đêm
cầm
giáo
đứng
hầu
vua,
quan
trên
sân
khấu,
một
thời
sau
mới
được
làm
quân
báo
(tấu,
trình),
mỗi
suất
hát
lúc
đó
lãnh
được
5
xu
(5
xu
thời
đó
không
biết
mua
được
gì).
Theo
đoàn
3
năm,
mẹ
ông
bắt
về
cưới
vợ
không
cho
đi
theo
cải
lương
nữa.
Sống
với
người
vợ
mới
cưới
được
6
tháng,
vì
nhớ
sân
khấu
quá
nên
bỏ
vợ
trốn
đi
theo
cải
lương
lần
thứ
hai.
Rõ
ràng
mê
cải
lương
hơn
mê
vợ!
Ông
vào
gánh
Thế
Nguyên,
vừa
học
nghề
vừa
làm
dàn
cảnh,
đóng
vai
quân
sĩ.
Ðến
năm
1952
ông
được
hát
kép
nhì,
sau
đó
hãng
dĩa
Hoành
Sơn
và
đài
phát
thanh
Pháp
Á
mời
ông
thu
thanh
nhiều
bài
vọng
cổ
6
câu,
và
bài
“Nhớ
Mẹ
Hiền”
của
soạn
giả
Trần
Bá.
Bài
này
đã
làm
tên
tuổi
của
Út
Dậu
được
khẳng
định.
Năm
1954
tại
rạp
Nguyễn
Văn
Hảo
trong
ngày
giỗ
Tổ
cải
lương,
Út
Dậu
ca
bài
vọng
cổ
“Nhớ
Mẹ
Hiền”
lúc
cúng
Tổ,
được
ông
Trần
Tấn
Quốc
và
giới
nghệ
sĩ
cải
lương
phong
tặng
danh
hiệu
Út
Rạch
Giá
-
đệ
nhị
danh
ca
miền
Nam
(sau
Út
Trà
Ôn
một
bậc).
Từ
đó
đến
1961,
ông
được
hát
chánh
qua
các
đoàn
tuồng
cổ:
Phong
Vinh
(bầu
Ba
Giáo),
đoàn
Bích
Thuận...
Lúc
ấy
ông
thường
hát
chung
với
các
nghệ
sĩ:
Ngọc
Ðáng,
Kim
Hoàng,
Phụng
Khánh,
Bích
Sơn,
Hoàng
Tương...
Qua
các
vở:
Cơn
Ác
Mộng,
Hồn
Khương
Linh
Tá,
Chung
Vô
Diệm...
Ðến
năm
1964,
lâm
bạo
binh,
ông
không
hát
được
nữa
phải
về
Mỹ
Tho
làm
tài
công
cho
đò
máy
Hiệp
Hưng
một
năm.
Trong
thời
gian
này,
ông
lại
gặp
cô
Ba
Thại
lúc
ấy
là
đào
chánh
của
đoàn
hát
bội
Bến
Tre,
nên
ông
nghỉ
tài
công
và
đi
theo
hát
bội,
hai
người
nên
duyên
từ
đó.
Răng
long
tóc
bạc
họ
vẫn
luôn
bên
nhau.
Sau
1975,
Út
Rạch
Giá
và
vợ
đi
đoàn
Hiệp
Lợi,
Bến
Tre.
Năm
1977,
ông
làm
trưởng
đoàn
cải
lương
Hàm
Luông,
Bến
Tre
và
hát
kép
lão.
Ðến
năm
1982,
ông
về
hưu
và
ở
lại
hậu
cứ
của
đoàn.
Còn
cô
Ba
Thại
vợ
ông
đến
năm
1984
bị
bệnh
bán
thân,
được
vợ
chồng
người
con
gái
là
Ngọc
Mai
và
bầu
Lân
đem
về
nuôi
dưỡng
tại
xã
An
Thanh
Thủy,
huyện
Chợ
Gạo-Tiền
Giang.
Năm
1986,
Út
Rạch
Giá
không
còn
ở
hậu
cứ
của
đoàn
nữa,
thỉnh
thoảng
đi
hát
chầu.
Bình
thường
ông
rày
đây
mai
đó
với
nghề
vá
xoong
nồi
nhôm
để
kiếm
sống.
Năm
1994,
vợ
chồng
bầu
Lân-Ngọc
Mai
đem
ông
về
sống
chung
với
vợ
ông
trong
tuổi
gần
đất
xa
trời.
Vợ
chồng
bầu
Lân
cũng
nghèo,
không
có
ruộng
đất
hay
nghề
nghiệp
nào
khác
ngoài
nghiệp
hát
bội.
Thỉnh
thoảng
mới
lãnh
được
một
chầu
hát
để
xoay
sở
qua
ngày
nên
căn
nhà
vợ
chồng
nghệ
sĩ
Út
Rạch
Giá
không
được
lành
lặn
cho
mấy.
Người
ta
không
khỏi
bùi
ngùi
khi
đứng
trước
mái
nhà
lá
lụp
xụp,
bên
trong
duy
nhất
chỉ
có
một
chiếc
giường
tre
xiêu
vẹo,
vài
cái
chén,
vách
phên
ọp
ẹp,
nóc
nhà
lổ
chổ
ban
đêm
đếm
được
sao
trời.
Bạn
bè
nghệ
sĩ
đến
thăm,
Út
Rạch
Giá
nói
rằng
có
những
đêm
mưa
hai
ông
bà
phải
ngồi
khúm
núm
ở
một
góc
nhà,
chờ
hết
mưa
mới
ngủ
được.
Vậy
mà
mỗi
khi
nhắc
đến
sân
khấu
là
đôi
mắt
của
ông
bà
lại
sáng
rực
lên
niềm
tự
hào
như
một
thời
là
ông
hoàng
bà
chúa
ở
sân
khấu
vậy.
Từ
lâu
nay
không
nghe
tin
tức
gì
về
Út
Rạch
Giá,
không
biết
ông
có
còn
mạnh
giỏi.